Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 135: Đại Chiến Cổ Mộ: Kích Hoạt Liên Hoàn, Hỗn Loạn Bùng Nổ

Bóng đêm dường như càng thêm đặc quánh trong lòng Cổ Mộ, nuốt chửng mọi tia sáng yếu ớt của những ngọn đuốc linh thạch lay lắt. Từng làn gió lạnh lẽo thổi qua các hành lang đá, mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và tử khí nồng nặc, như hơi thở của thời gian đã mục ruỗng. Trong một hốc đá khuất nẻo, sát cạnh một pháp trận tế luyện phụ đang âm ỉ tỏa ra thứ ánh sáng đỏ máu ghê rợn, nhóm Lục Trường Sinh ẩn mình, nín thở. Sự căng thẳng như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, vô hình bao trùm lấy tất cả.

Lục Trường Sinh, thân mặc đạo bào xám tro giản dị, dáng người hơi gầy nhưng toát lên vẻ điềm tĩnh, đôi mắt đen láy nhìn xuyên qua khe hở nhỏ, dò xét từng chi tiết của pháp trận và đội hình tà tu. Khuôn mặt thanh tú của hắn không biểu lộ chút cảm xúc nào, song ánh mắt ấy lại sâu thẳm như hồ nước mùa thu, chứa đựng sự tập trung cao độ và một ý chí kiên định. Hắn thầm cảm nhận dòng chảy linh khí hỗn loạn đang bị tà thuật của U Minh Tôn Giả biến chất, rồi đối chiếu với những gì Tàn Pháp Cổ Đạo mách bảo, như thể đang cân đo từng sợi tơ duyên, từng cọng rễ đạo lý. Kế hoạch đã được vạch ra tỉ mỉ, nhưng trong một trận chiến sinh tử, mọi thứ đều có thể xoay chuyển trong khoảnh khắc. Mỗi giây phút trôi qua đều là sự thử thách đối với đạo tâm của hắn, giữa lý trí và trách nhiệm, giữa sự cẩn trọng và quyết đoán.

Bên cạnh hắn, Tiêu Hạo, với khuôn mặt tròn và đôi mắt láu lỉnh, đang bám sát vách đá, tay nắm chặt một viên pháp khí bằng ngọc bích đã được kích hoạt một nửa, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Hắn vốn là người hoạt bát, nhưng giờ đây lại im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực là minh chứng cho sự phấn khích pha lẫn căng thẳng tột độ. Hắn đã thuộc nằm lòng mọi ngóc ngách, mọi vị trí canh gác của đám tà tu, nhưng đây là lần đầu tiên hắn tham gia vào một cuộc chiến có quy mô lớn đến vậy, lại là một phần quan trọng trong việc khơi mào.

Mộc Thanh Y, tựa như một tiên tử lạc bước chốn phàm trần, đứng thẳng tắp phía sau Lục Trường Sinh, bộ đạo bào xanh ngọc của nàng khẽ lay động trong luồng khí lạnh. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng khóa chặt vào một điểm trọng yếu trong đội hình tà tu, thanh kiếm cổ bên hông như đang cùng nàng cộng hưởng, phát ra một thứ kiếm ý sắc bén, chờ đợi. Nàng kiên định, không hề nao núng, mỗi hơi thở đều đều, dường như đã hòa mình vào không gian tĩnh lặng chết chóc này, chỉ còn lại sự tập trung tuyệt đối vào nhiệm vụ.

Bách Lý Trần, cao ngạo và sắc bén như một thanh kiếm đã ra khỏi vỏ, đứng ngay sau Mộc Thanh Y, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám tà tu. Kiếm bào đen tuyền của hắn như hòa vào bóng tối, chỉ có khí chất ngạo nghễ là không thể che giấu. Thanh kiếm cổ trong tay hắn không hề phát ra linh quang, nhưng lại ẩn chứa một uy lực kinh hồn, một ý chí kiếm đạo không gì lay chuyển. Hắn tự tin, thậm chí có chút kiêu ngạo, nhưng đó là sự kiêu ngạo của một kiếm tu đã đạt đến cảnh giới nhất định, tin tưởng tuyệt đối vào kiếm của mình và vào khả năng của bản thân.

Phía sau ba người họ là nhóm tu sĩ chính đạo do Vô Danh Tán Tu dẫn đầu. Dù còn mệt mỏi và mang đầy thương tích, nhưng trong đôi mắt của họ giờ đây đã bùng lên ngọn lửa hy vọng và quyết tâm. Họ siết chặt pháp khí, nắm chặt kiếm, cảm nhận từng nhịp đập của thời gian, chờ đợi tín hiệu cuối cùng. Mùi thảo dược từ Tiêu Hạo dùng để sơ cứu vẫn vương vấn đâu đó, hòa lẫn với mùi máu tanh đã khô, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa sự sống và cái chết.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, luồng linh khí tinh khiết từ Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển khắp cơ thể, khiến tâm trí hắn càng thêm sáng suốt. Hắn chậm rãi giơ tay, một tín hiệu đơn giản nhưng nặng trĩu ý nghĩa.

"Mọi người, đúng lúc này!" Giọng hắn khẽ thì thầm, nhưng lời nói ấy lại vang vọng như tiếng sấm trong tai những người đang chờ đợi, thắp lên ngọn lửa cuối cùng của sự can đảm.

Tiêu Hạo khẽ rùng mình, nhưng đôi mắt hắn lại bừng sáng. "Đã rõ, Trường Sinh huynh!" Hắn đáp lời, giọng nói tuy căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. Không chần chừ một giây, Tiêu Hạo búng mạnh viên pháp khí trong tay. Viên ngọc bích phát ra một tia sáng xanh lục, lao vút vào bóng tối rồi đâm sầm vào một bức tường đá phía ngoại vi pháp trận tế luyện, tạo ra một tiếng nổ trầm đục, khô khốc. Tiếng nổ không quá lớn, nhưng đủ để cắt đứt sự tĩnh lặng bao trùm Cổ Mộ, đủ để đánh lạc hướng những tên Ma Binh đang lơ là canh gác.

Ngay khoảnh khắc âm thanh ấy vang lên, Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần đồng loạt hành động. Họ như hai tia chớp xé toạc bóng đêm, lao thẳng vào các vị trí tà tu trọng yếu đang chấn động vì tiếng nổ. Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát, nhẹ nhàng như lá cây rơi, nhưng mỗi bước chân lại ẩn chứa sức mạnh kinh người. Nàng rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phát ra một luồng linh quang xanh biếc, rực rỡ như một dải ngân hà. Kiếm khí của nàng sắc bén vô cùng, không chỉ là sát khí mà còn là đạo lý thanh khiết, chém thẳng vào đội hình Ma Binh đang hỗn loạn. Những tên Ma Binh yếu ớt không kịp phản ứng, thân thể chúng bị kiếm khí xé nát thành từng mảnh, máu tanh bắn tung tóe lên vách đá.

Cùng lúc đó, Bách Lý Trần tựa như một mũi tên xé gió, kiếm quang trên tay hắn không rực rỡ mà âm trầm, sắc lạnh như băng tuyết. Hắn không nói một lời, nhưng mỗi nhát kiếm đều mang theo sự cuồng bạo và ý chí sắc bén của một kiếm tu đỉnh cao. "Rào!" Một tiếng vang lên, kiếm khí của hắn hình thành một vòng xoáy màu đen, cuốn phăng một đám Ma Binh đang cố gắng chống cự, thân thể chúng bị xé toạc, biến thành những vệt máu loang lổ trên nền đá lạnh lẽo. Những tiếng va chạm chói tai của pháp khí và tiếng gầm thét của Ma Binh bắt đầu bùng nổ, phá vỡ sự tĩnh mịch đã ngự trị Cổ Mộ bao lâu nay. Cuộc chiến, đã chính thức bắt đầu.

***

Tiếng nổ thứ hai, thứ ba liên tiếp vang lên, không phải từ pháp khí của Tiêu Hạo mà là do Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần trực tiếp phá hủy một số kết cấu đá, khiến toàn bộ Cổ Mộ chấn động dữ dội. Trần nhà nứt toác, những tảng đá khổng lồ rơi xuống, bụi đất bay mù mịt, tạo ra một màn hỗn loạn bao trùm. Tiếng la hét kinh hoàng của Ma Binh, tiếng gầm thét giận dữ của một số tà tu cấp cao, cùng tiếng va chạm chói tai của linh lực và tà khí hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc.

Mộc Thanh Y, với khuôn mặt trái xoan thanh tú nhưng ánh mắt lạnh lùng như băng, vung kiếm như múa. Kiếm pháp của nàng uyển chuyển mà sắc bén, mỗi nhát chém đều mang theo linh khí tinh thuần, tựa như thác nước xanh biếc đổ xuống, cuốn trôi mọi chướng ngại. Một tốp Ma Binh cao lớn, toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ, đôi mắt đỏ ngầu, hung hãn xông tới. Nhưng trước kiếm khí của Mộc Thanh Y, chúng chẳng khác nào những tờ giấy mỏng manh. Một đường kiếm quét ngang, hơn chục tên Ma Binh bị chém bay, thân thể chúng nổ tung thành từng mảnh, máu thịt vương vãi khắp nơi, tạo thành một vũng lầy ghê tởm. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi tử khí, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở.

Bách Lý Trần không hề kém cạnh. Hắn hóa thành một đạo kiếm quang đen kịt, lướt đi thoăn thoắt trong đám Ma Binh. Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo một luồng kiếm ý sắc bén đến cực điểm, không hề hoa mỹ mà lại vô cùng hiệu quả. "Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!" Từng tiếng rách toạc vang lên, thân thể của Ma Binh bị hắn xuyên thủng, bị chém đôi, chúng không kịp phát ra tiếng kêu đau đớn đã gục xuống. Kiếm của hắn tựa như một thanh lưỡi hái của tử thần, gặt hái sinh mạng của tà vật một cách tàn nhẫn và dứt khoát. Hắn tự tin, kiêu ngạo, nhưng mỗi bước di chuyển, mỗi nhát kiếm của hắn đều là sự tính toán tinh tế, không hề lãng phí.

Cùng lúc đó, ở các vị trí đã được sắp đặt, những tu sĩ chính đạo đang bị vây hãm, giờ đây đã vực dậy được ý chí chiến đấu, cũng đồng loạt phản công. Vô Danh Tán Tu, với dáng người gầy gò nhưng ánh mắt kiên nghị, tay cầm thanh kiếm đã cùn, xông lên đầu tiên. "Vì đạo lý! Vì chúng sinh!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng lại mang theo một sức mạnh lay động lòng người. Các tu sĩ khác cũng theo sát phía sau, họ dùng những pháp khí còn sót lại, những thần thông yếu ớt để chống trả. Dù thực lực của họ đã hao tổn nhiều, nhưng sự phối hợp bất ngờ và tinh thần quật cường đã tạo thành một thế gọng kìm, khiến đám tà tu bị động hoàn toàn. Hàng trăm luồng sáng pháp thuật chính đạo và tà thuật đen tối va chạm vào nhau, tạo thành những vụ nổ liên tiếp, những làn sóng linh lực và tà khí hỗn loạn quét qua các hành lang.

Lục Trường Sinh đứng ở một vị trí chiến lược, ẩn mình trong bóng tối, ánh mắt hắn quét qua toàn bộ chiến trường hỗn loạn. Hắn không trực tiếp tham chiến, nhưng vai trò của hắn lại càng quan trọng hơn bất kỳ ai. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, giúp hắn cảm nhận được từng dòng chảy linh khí, từng luồng tà khí, từng điểm yếu trong pháp trận tế luyện của U Minh Tôn Giả. Tâm trí hắn như một tấm gương phản chiếu toàn cảnh trận chiến, phân tích từng động thái, từng sơ hở.

"Tiêu Hạo, phá hủy nhãn trận phía Tây Nam! Cẩn thận, có một tên Huyết Bào Tà Tướng đang canh giữ!" Lục Trường Sinh truyền âm, giọng nói bình tĩnh và rõ ràng, xuyên qua tiếng ồn ào của trận chiến. "Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần, giữ vững đội hình, đẩy lùi đám Ma Binh. Không cần truy kích, mục tiêu là làm suy yếu pháp trận!"

Tiêu Hạo, đang tránh né một đòn tấn công của Ma Binh, nghe thấy tiếng Lục Trường Sinh, liền quay người, phóng ra một đạo phù chú màu vàng rực, đánh lạc hướng tên Huyết Bào Tà Tướng đang lao tới. Hắn nhanh chóng lao về phía Tây Nam, bàn tay liên tục búng ra những viên pháp khí nhỏ, nhắm vào các điểm yếu của pháp trận phụ. Mỗi viên pháp khí chạm vào, pháp trận lại rung chuyển dữ dội hơn, những tia sáng đỏ máu bắt đầu nhấp nháy một cách bất thường.

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần hiểu ý, họ không truy kích mà tập trung vào việc tạo ra một vùng an toàn, đẩy lùi đám Ma Binh, ngăn không cho chúng tập trung lại để tấn công các tu sĩ chính đạo đang phản công. Kiếm khí của Mộc Thanh Y bùng nổ, tạo thành một vòng xoáy linh lực, còn Bách Lý Trần thì như một mũi kiếm sắc bén, cắt đứt mọi mối liên kết trong đội hình địch.

Trận chiến càng lúc càng khốc liệt. Tiếng gầm thét của Ma Binh, tiếng kêu la của tà tu, tiếng pháp khí va chạm, tiếng kiếm reo, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một khung cảnh hỗn loạn nhưng đầy bi tráng. U Minh Tôn Giả, đang ngồi tĩnh tọa ở trung tâm pháp trận chính, đ��t ngột mở bừng đôi mắt đỏ ngầu. Một luồng tà khí cuồng bạo thoát ra từ cơ thể hắn, khiến không khí xung quanh đặc quánh lại, mang theo một áp lực vô hình đè nặng lên tất cả.

"Lũ chuột nhắt! Dám phá hoại đại sự của bổn tọa!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ tức giận và tàn độc. Âm thanh đó không chỉ vang vọng trong Cổ Mộ mà còn như một luồng sóng xung kích, khiến những tu sĩ yếu ớt phải ôm đầu rên rỉ. Hắn không ngờ rằng, trong cái hang ổ của mình, lại có kẻ dám cả gan tấn công trực diện như vậy. Sự bất ngờ này, đã thổi bùng lên cơn thịnh nộ tột cùng trong lòng hắn.

Mộc Thanh Y, đang chém bay một tên tà tu, nghe thấy tiếng gầm của U Minh Tôn Giả, liền ngẩng đầu. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ kiên định, không hề nao núng. "Tà đạo ngoại ma, đừng hòng gây họa!" Nàng lạnh lùng đáp trả, giọng nói dứt khoát như tiếng kiếm reo, mang theo sự khinh bỉ và ý chí chính nghĩa không thể lay chuyển. Nàng biết, trận chiến thực sự, giờ đây mới chỉ bắt đầu.

***

Pháp trận tế luyện chính, vốn đang âm ỉ tỏa ra ánh sáng đỏ máu, giờ đây bỗng bùng lên dữ dội, tựa như một trái tim khổng lồ đang co bóp kịch liệt. Những đường vân pháp trận trên mặt đất và vách đá sáng rực, nhuộm đỏ cả một vùng không gian, khiến khung cảnh vốn đã u ám càng trở nên ghê rợn. Tiếng gầm thét của U Minh Tôn Giả vang vọng, xen lẫn với tiếng linh lực và tà khí va chạm, tạo nên một bản nhạc hỗn loạn, điên cuồng. Mùi máu tanh và tử khí bỗng trở nên nồng nặc hơn bao giờ hết, như thể cả Cổ Mộ đang hấp hối.

U Minh Tôn Giả, vốn đang ngồi giữa trung tâm pháp trận, giật mình đứng dậy. Thân ảnh mờ ảo của hắn hiện rõ hơn trong ánh sáng đỏ máu, làn da xám xịt, đôi mắt đỏ ngầu lấp lánh hung quang, toát ra khí tức âm hàn đến thấu xương. Hắn không thể ngờ rằng đám sâu kiến này lại có thể gây ra sự hỗn loạn đến mức này, ảnh hưởng trực tiếp đến quá trình tế luyện linh khí từ thời Vạn Cổ Khai Thiên. Điều này là điều hắn không thể chấp nhận.

"Khá lắm! Khá lắm! Nhưng các ngươi nghĩ chỉ vậy là đủ sao? Hãy nếm thử cơn thịnh nộ của bổn tọa!" Hắn cười khẩy, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ tàn độc và khinh miệt. Với một tiếng gầm vang trời, hắn vung Huyết Ma Đao trong tay. Thanh đao đen kịt, lưỡi đao cong vút như trăng lưỡi liềm, phát ra một luồng tà khí cuồng bạo, đỏ như máu, tựa như một con rồng dữ thức tỉnh. Luồng tà khí này cuộn xoáy thành một cơn lốc khổng lồ, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi, hút cạn linh lực và sinh khí của những tu sĩ yếu ớt đang đứng gần đó. Một số tu sĩ chính đạo không kịp phản ứng, thân thể họ khô héo ngay lập tức, biến thành những cái xác không hồn, ngã gục xuống đất.

Cơn lốc tà khí cuồng bạo này lao thẳng vào Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần. Hai người họ, dù đã dốc hết sức chống trả, nhưng trước sức mạnh khủng khiếp của U Minh Tôn Giả, vẫn bị đẩy lùi. Mộc Thanh Y dùng kiếm khí tạo ra một lá chắn linh lực kiên cố, nhưng nó vẫn bị tà khí ăn mòn nhanh chóng, đẩy nàng lùi lại vài bước, khiến nàng phải hít một hơi sâu để ổn định lại linh lực. Bách Lý Trần thì dùng kiếm ý sắc bén để chém vào cơn lốc tà khí, tạo ra những vết nứt nhỏ, nhưng cũng chỉ là như muối bỏ biển, hắn cũng bị chấn động đến mức phải lùi lại, sắc mặt hơi trắng bệch.

Không chỉ vậy, U Minh Tôn Giả còn vung tay, niệm chú. Pháp trận tế luyện dưới chân hắn bỗng phát ra một tiếng gầm rống kinh hoàng. Từ trung tâm pháp trận, một bóng đen khổng lồ từ từ trồi lên, mang theo mùi tử khí và tà khí đậm đặc. Đó là một "Huyết Ảnh Quỷ Vương", thân hình cao lớn gấp đôi người thường, toàn thân được bao phủ bởi những sợi tơ máu, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa địa ngục. Nó gầm thét một tiếng vang dội, thân thể to lớn của nó lao thẳng vào liên minh chính đạo, đôi tay móng vuốt sắc nhọn vung lên, muốn xé nát tất cả.

Lục Trường Sinh, ẩn mình trong bóng tối, cảm nhận được áp lực cực lớn đang đè lên vai. Hắn cảm thấy dòng chảy linh khí từ thời Vạn Cổ Khai Thiên đang bị U Minh Tôn Giả biến chất nhanh hơn, mạnh hơn bao giờ hết. Nếu không ngăn chặn kịp thời, không chỉ những sinh linh trong Cổ Mộ này sẽ bị hủy diệt, mà cả linh khí cổ xưa cũng sẽ bị nhiễm bẩn, gây ra hậu quả khôn lường cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Hắn biết mình không thể tiếp tục đứng ngoài quan sát nữa. Đã đến lúc hắn phải hành động trực tiếp hơn, hoặc ít nhất là làm chậm quá trình tế luyện khủng khiếp này.

Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể vận chuyển đến cực hạn. Linh khí trong cơ thể hắn không tăng lên, nhưng nó trở nên cực kỳ tinh khiết, vững chắc và cô đọng, tựa như một dòng suối trong vắt chảy qua những tảng đá ngàn năm. Với sự vận chuyển của Tàn Pháp Cổ Đạo, tâm trí Lục Trường Sinh như được soi sáng, hắn cảm thấy mình có thể "nhìn" rõ hơn dòng chảy tà khí cuồng bạo, cảm nhận được những điểm yếu ẩn sâu trong Huyết Ảnh Quỷ Vương khổng lồ. Hắn thấy được những sợi tơ máu kết nối nó với pháp trận, thấy được bản chất tà ác đang cấu thành nên nó. Cái gọi là sức mạnh thực sự của 'cơ duyên từ Vạn Cổ Khai Thiên' trong Cổ Mộ đang được bộc lộ một cách gián tiếp, qua sự cuồng bạo và tàn độc của tà khí khi U Minh Tôn Giả thao túng nó. U Minh Tôn Giả dường như có những chiêu bài ẩn giấu hoặc một sức mạnh sâu xa hơn so với dự đoán của Lục Trường Sinh và đồng đội, gợi ý về một kẻ thù nguy hiểm hơn. Nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo, không chỉ giúp hắn giữ vững đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, mà còn cho phép hắn nhìn thấu bản chất của tà thuật và linh khí biến chất, đây sẽ là chìa khóa cho nhiều vấn đề phức tạp sau này.

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư mà đã lóe lên một tia sáng quyết đoán. Hắn đã tìm ra con đường. Dù đại thế biến thiên, nhưng bản tâm hắn bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của hắn, giờ đây, là phải đối mặt với U Minh Tôn Giả. Hắn giơ tay, một luồng linh khí tinh thuần, không hề hùng vĩ nhưng lại vô cùng kiên cố, bắt đầu ngưng tụ giữa lòng bàn tay hắn, chuẩn bị cho một đòn phản công không ai ngờ tới. Sự phối hợp ăn ý giữa Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y, và Bách Lý Trần trong tình huống nguy cấp này đã củng cố mối liên kết của họ, báo hiệu cho những cuộc chiến lớn hơn trong tương lai, nơi họ sẽ phải đối mặt với những thế lực tà đạo lớn hơn đang trỗi dậy từ sâu thẳm Cửu Thiên Linh Giới.

Chiến trường Cổ Mộ giờ đây đã biến thành một lò luyện ngục. Tiếng gầm thét, tiếng kiếm reo, tiếng pháp thuật nổ tung, cùng mùi máu tanh và tử khí nồng nặc, tất cả hòa quyện vào nhau, đẩy trận chiến lên đến đỉnh điểm. Trong bóng tối âm u của lòng đất, một cuộc chiến sống còn vì đạo lý và sự tồn vong của linh khí đang diễn ra, và Lục Trường Sinh, với đạo tâm kiên cố cùng Tàn Pháp Cổ Đạo, đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free