Cửu thiên linh giới - Chương 133: Đạo Tâm Quyết Đoạn: Lựa Chọn Của Kẻ Giữ Đạo
Bầu không khí trong hang động nhỏ bé vẫn nặng trĩu, dù cho khoảnh khắc lắng đọng cuối cùng của điều tức đã qua đi. Ngoài kia, bóng đêm của Cổ Mộ vẫn đặc quánh, nhưng Lục Trường Sinh biết, một bình minh tà dị sắp ló dạng, kéo theo một cuộc chiến khốc liệt chưa từng có. Tiếng nước ngầm róc rách không thể xua tan được tiếng kêu thét đau đớn vẫn văng vẳng trong linh giác hắn, cùng với mùi máu tanh và tử khí nồng nặc lan tỏa từ xa, như một lời khẳng định cho lời cảnh báo của hắn.
Hắn khẽ mở mắt, đôi con ngươi đen láy phản chiếu ánh sáng yếu ớt của một khối dạ minh châu mà Tiêu Hạo đã đặt ở góc hang, chỉ đủ để xua đi sự u ám hoàn toàn chứ không đủ để thắp sáng cả một góc lòng đất. Dáng người hắn hơi gầy, tựa như một cây trúc phong trần, nhưng lúc này, khí tức tỏa ra lại vững chãi đến lạ, như một ngọn núi cổ thụ đã trải qua vạn kiếp phong sương. Hắn không nói gì, chỉ từ từ đứng dậy, đôi mắt hướng về phía đường hầm sâu hun hút dẫn ra khu vực trung tâm Cổ Mộ.
Mộc Thanh Y, ngồi đối diện hắn, đã điều hòa xong linh lực. Nàng khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng, nhưng giờ đây, sắc xanh ấy như sẫm lại dưới ánh sáng mờ ảo, phảng phất vẻ u trầm. Khuôn mặt trái xoan thanh tú của nàng lúc này không còn sự lạnh lùng thường thấy mà thay vào đó là một vẻ phẫn nộ rõ rệt, đôi mắt phượng sáng ngời như muốn xuyên thủng màn đêm. Nàng siết chặt chuôi thanh kiếm cổ bên hông, ngón tay trắng ngần bấu chặt vào lớp vỏ kiếm lạnh lẽo, hằn lên những vết đỏ. Sự tàn bạo mà nàng vừa cảm nhận được, vừa chứng kiến từ xa qua linh giác, đã chạm đến giới hạn chịu đựng của một tâm hồn chính trực.
"Bọn súc sinh này!" Nàng khẽ nghiến răng, giọng nói trầm thấp, nén xuống một sự giận dữ tột cùng. "Quá đáng!"
Bách Lý Trần, ngồi ngay cạnh nàng, cũng đã mở mắt. Hắn vận kiếm bào màu đen tuyền, hòa lẫn vào bóng tối, khí chất ngạo nghễ thường ngày nay lại pha thêm một vẻ grim (nghiêm nghị, tàn khốc) lạ thường. Đôi mắt lạnh lùng của hắn lóe lên tia sát ý. "Cần phải ra tay ngay!" Hắn nói, giọng dứt khoát, không một chút do dự. Kiếm ý sắc bén của hắn như một lưỡi dao vô hình, cắt xuyên qua không khí ẩm ướt, khiến cả hang động như lạnh thêm vài phần. Hắn vốn là một kiếm tu kiêu ngạo, chỉ quan tâm đến kiếm đạo của mình, nhưng sự tàn bạo phi nhân tính của U Minh Tôn Giả và bè lũ tà tu đã khơi dậy trong hắn một khao khát quét sạch tà ác, dù là vì chính nghĩa hay vì bảo vệ sự trong sạch của thế giới tu hành mà hắn thuộc về.
Tiêu Hạo, vẫn còn ngồi bệt xuống đất, vừa hoàn thành việc phác thảo bản đồ linh khí, gương mặt tròn trịa của hắn tái nhợt đi đôi chút. Hắn vốn là người hoạt bát, dí dỏm, nhưng những gì hắn vừa chứng kiến đã khiến nụ cười thường trực trên môi hắn biến mất. "Trường Sinh," hắn thì thầm, giọng nói mang theo một sự lo lắng rõ rệt, "pháp trận đó... đang mạnh lên rất nhanh. Ta cảm thấy nó đang hút cạn linh khí của cả khu vực này, và những linh hồn... chúng không còn kêu thét nữa, chỉ còn sự im lặng đáng sợ." Hắn dùng tay chỉ vào những đường nét uốn lượn trên bản đồ, nơi những luồng tà khí đỏ sẫm đang hội tụ, xoáy sâu vào một điểm duy nhất. "Cứ đà này, không bao lâu nữa, nó sẽ hoàn thành việc tế luyện."
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, không quay lại, ánh mắt vẫn nhìn về phía trước. Hắn nhắm mắt lại lần nữa, không phải để điều tức mà để vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Đây không phải là một công pháp tăng cường tu vi nhanh chóng, nhưng nó lại có khả năng cảm ứng sâu sắc đến bản chất của linh khí, của vạn vật, và quan trọng hơn, của đạo.
Trong linh giác của hắn, Cổ Mộ hiện lên như một bức tranh đen tối, nơi những luồng tà khí cuồn cuộn như những con trăn khổng lồ đang quấn lấy nhau, siết chặt lấy những tia linh khí yếu ớt còn sót lại. Hắn cảm nhận được sự biến chất của linh khí cổ xưa từ Vạn Cổ Khai Thiên – một nguồn năng lượng thuần khiết, nguyên sơ, lẽ ra phải là nền tảng cho sự sống và sự phát triển của Lạc Hà Thành, nay lại bị nhuộm đen bởi tà thuật, bị biến thành chất dinh dưỡng cho một thực thể tà ác. Tiếng rên rỉ, tiếng than khóc của vô số linh hồn bị hiến tế như một bản giao hưởng ai oán vang vọng trong tâm thức hắn. Chúng không còn hình dạng, không còn ý thức, chỉ còn là những mảnh vụn ký ức, những nỗi đau đớn tột cùng bị nghiền nát, hòa vào dòng chảy tà khí, cường hóa cho pháp trận của U Minh Tôn Giả. Mùi lưu huỳnh khó chịu từ tà thuật, mùi máu tươi tanh tưởi, và mùi đất ẩm mốc của Cổ Mộ như len lỏi vào từng tế bào, khiến hắn cảm thấy ngột ngạt.
Hắn từng nghĩ, tu hành là để bảo vệ bản thân, giữ vững đạo tâm, tránh xa thị phi. Hắn đã chọn con đường ẩn dật, tu luyện chậm rãi, vững chắc, không màng đến danh lợi, không tranh đoạt ân oán. Nhưng lúc này, khi đứng giữa sự tàn bạo không biên giới, khi chứng kiến sự hủy diệt của những sinh linh vô tội, khi cảm nhận được sự biến chất của cả một vùng đất, hắn bỗng nhận ra rằng, sự "tránh xa thị phi" của hắn có thể lại chính là sự dung túng cho cái ác. Đạo tâm vững như bàn thạch không có nghĩa là vô cảm, vạn pháp bất xâm không có nghĩa là không hành động. Nếu đạo tâm của hắn chỉ là sự ích kỷ, chỉ là sự tự bảo vệ bản thân mà bỏ mặc chúng sinh trong cơn hoạn nạn, thì đó có còn là đạo tâm chân chính nữa không?
Những cụm từ đặc trưng của Tàn Pháp Cổ Đạo vang vọng trong tâm trí hắn: "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Và "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Nhưng nếu bản tâm bất biến lại đồng nghĩa với sự thờ ơ trước cảnh sinh linh đồ thán, vậy thì bản tâm ấy có còn đáng giá? Hắn đấu tranh nội tâm dữ dội. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng liệu con đường ấy có chấp nhận sự thụ động trước cái ác?
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận cái lạnh thấu xương và sự ẩm ướt của Cổ Mộ đang bao trùm. Sự căng thẳng, áp lực vô hình từ pháp trận tế luyện như muốn bóp nghẹt không gian, khiến mọi hơi thở đều trở nên khó khăn. Hắn đã thấy, đã cảm nhận, và giờ đây, hắn phải đưa ra lựa chọn.
Sau một khắc trầm tư, Lục Trường Sinh đột ngột mở mắt. Ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà thay vào đó là một sự kiên định sắt đá, một quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn quay người lại, đối mặt với ba người bạn đồng hành của mình. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy ấy là một ngọn lửa ý chí bùng cháy. Hắn đứng thẳng người, khí tức vững chãi như một tảng đá cổ.
"Ta từng nghĩ," giọng hắn trầm thấp, chậm rãi nhưng rõ ràng, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của hang động, "giữ vững đạo tâm là tránh xa thị phi, không để ngoại vật làm lung lay. Ta đã cố gắng tu hành, chỉ mong bản thân có thể tự tại, tiêu dao giữa trời đất." Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua gương mặt lo lắng của Tiêu Hạo, sự phẫn nộ của Mộc Thanh Y, và vẻ grim của Bách Lý Trần. "Nhưng giờ ta hiểu, khi thị phi là hủy diệt, khi cái ác đang ngang nhiên tàn sát sinh linh, đứng yên cũng là một cách dung dưỡng tội ác."
Lời nói của Lục Trường Sinh không chỉ là sự giải thích cho đồng đội, mà còn là lời tự vấn, lời xác quyết cho chính con đường mà hắn sẽ đi. "Đạo của ta... không cho phép ta làm vậy." Hắn nói, từng chữ như khắc sâu vào không khí. "Đạo tâm vững như bàn thạch không phải là sự thờ ơ. Vạn pháp bất xâm không phải là sự hèn nhát. Bản tâm bất biến không có nghĩa là không thể thay đổi cách hành xử khi đại thế biến thiên." Hắn ngước nhìn lên trần hang động, như thể xuyên qua lớp đất đá dày đặc để nhìn thấy bầu trời u ám bên trên. "Cơ duyên trọng yếu từ Vạn Cổ Khai Thiên này, vốn dĩ là một nguồn linh khí tinh thuần, một kho tàng của đạo lý cổ xưa. Nhưng U Minh Tôn Giả đang biến nó thành một lò tế luyện tà ác, không chỉ hút cạn sinh khí của chúng sinh mà còn làm biến chất cả căn nguyên của vùng đất này. Nếu hắn thành công, hậu quả sẽ không chỉ là một Lạc Hà Thành bị hủy diệt, mà là sự ô nhiễm đạo lý, sự hỗn loạn của linh khí lan rộng, phá vỡ sự cân bằng của cả Cửu Thiên Linh Giới."
Mộc Thanh Y nhìn hắn, đôi mắt phượng sáng ngời, sự phẫn nộ trong lòng nàng như tìm được một lối thoát, được Lục Trường Sinh diễn đạt một cách thấu đáo. Nàng gật đầu mạnh mẽ, mái tóc đen nhánh khẽ lay động. "Ngươi nói đúng. Ta sẽ theo ngươi." Nàng không chỉ tin tưởng vào phán đoán của hắn, mà còn bị lay động bởi chiều sâu trong đạo lý tu hành của Lục Trường Sinh. Hắn không chỉ là người có tri thức uyên thâm, mà còn là người có một trái tim nhân ái, một đạo tâm chân chính. Nàng cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ hơn đang hình thành giữa họ, một liên minh không chỉ vì lợi ích mà còn vì nghĩa.
Bách Lý Trần không nói nhiều. Hắn vốn là người hành động. Ánh mắt lạnh lùng của hắn quét qua Lục Trường Sinh, rồi dừng lại ở thanh kiếm cổ trên tay. Hắn từ từ rút kiếm ra khỏi vỏ, tiếng kim loại ma sát nhẹ nhàng vang lên trong hang động tĩnh mịch, mang theo một âm hưởng sắc lạnh. "Chỉ cần là chính đạo, ta không ngại ra tay." Hắn nói, giọng điệu dứt khoát như tiếng kiếm của hắn. "Kế hoạch là gì?" Hắn đã hoàn toàn chấp nhận Lục Trường Sinh không chỉ là một đồng minh, mà là một người dẫn đường, một chiến hữu đáng tin cậy trong cuộc chiến này. Sự tàn bạo mà hắn chứng kiến đã khiến hắn phải nhìn nhận lại con đường kiếm đạo của mình, và Lục Trường Sinh đã cho hắn thấy một con đường rộng lớn hơn, nơi kiếm đạo không chỉ là sức mạnh cá nhân mà còn là sự bảo vệ đạo nghĩa.
Tiêu Hạo, sau một thoáng sững sờ trước lời nói của Lục Trường Sinh, cũng vội vàng gật đầu. Dù trong lòng vẫn còn chút lo lắng, nhưng sự kiên định và quyết đoán của Lục Trường Sinh đã xua tan đi sự do dự trong hắn. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, tin vào cái tâm thiện lương và sự sáng suốt của người bạn đồng hành này. "Trường Sinh nói đúng. Chúng ta không thể đứng ngoài được." Hắn nắm chặt tay, đôi mắt láu lỉnh giờ đây tràn đầy vẻ kiên quyết. "Ta sẽ làm bất cứ điều gì có thể."
Lục Trường Sinh nhìn ba người bạn, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Hắn không đơn độc. "Rất tốt." Hắn nói, giọng điềm tĩnh. "U Minh Tôn Giả dựa vào pháp trận này để hút linh khí cổ xưa và sức mạnh từ linh hồn. Chúng ta không thể xông vào trực diện, điều đó là tự sát. Kế hoạch của ta là phá hủy các mắt trận phụ, làm suy yếu hắn trước khi đối đầu trực diện."
Hắn ngồi xuống, lấy ra một tấm da thú cũ, dùng ngón tay vẽ phác thảo lên đó. Đó là bản đồ Cổ Mộ mà hắn đã khắc họa trong trí nhớ, cùng với những vị trí của các dòng chảy linh khí và tà khí mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn cảm nhận. Những nét vẽ đơn giản nhưng lại cực kỳ chi tiết và chuẩn xác, khiến Tiêu Hạo phải tròn mắt kinh ngạc. "Theo như ta cảm nhận," Lục Trường Sinh tiếp tục giải thích, ngón tay hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, "pháp trận này có ba mắt trận phụ, phân bố ở ba hướng khác nhau, tạo thành một kết giới tam giác bao bọc lấy mắt trận chính nơi U Minh Tôn Giả đang tế luyện. Mỗi mắt trận phụ đều được bảo vệ bởi một chốt tà tu mạnh mẽ và những cạm bẫy phức tạp. Phá hủy chúng sẽ làm giảm sức mạnh của pháp trận chính, đồng thời gây ra phản phệ cho U Minh Tôn Giả."
Tiêu Hạo chăm chú nhìn bản đồ, đôi mắt láu lỉnh của hắn đảo nhanh. "Ta có thể tìm ra đường đi bí mật, tránh được một số cạm bẫy của tà tu!" Hắn nói, giọng đầy tự tin. "Trong quá trình quan sát, ta đã phát hiện một vài khe hở trong kết giới bên ngoài, và một số đường hầm nhỏ có vẻ ít được tà tu chú ý. Với kiến thức về trận pháp cơ bản, ta có thể dẫn đường, tránh được phần lớn các chốt canh gác." Hắn vốn có thiên phú về trận pháp, dù chỉ là những kiến thức cơ bản mà hắn đã đọc được từ những cổ tịch cũ, nhưng trong hoàn cảnh này, nó lại trở nên vô cùng hữu ích.
Lục Trường Sinh gật đầu tán thưởng. "Rất tốt. Tiêu Hạo, ngươi sẽ là người dẫn đường, lợi dụng địa hình phức tạp của Cổ Mộ để chúng ta tiếp cận các mắt trận phụ một cách bí mật nhất." Hắn quay sang Mộc Thanh Y. "Mộc Thanh Y, kiếm pháp của ngươi tinh xảo, có khả năng xuyên phá mọi kết giới phòng ngự. Để ngươi đi trước, dọn dẹp chướng ngại vật." Mộc Thanh Y là người có tốc độ và khả năng cận chiến xuất sắc nhất trong nhóm, kiếm pháp của nàng như gió cuốn mây tan, có thể nhanh chóng vô hiệu hóa bất kỳ kẻ địch nào dám cản đường.
Mộc Thanh Y gật đầu, ánh mắt kiên định. "Ta hiểu." Nàng nắm chặt chuôi kiếm, cảm nhận sức nặng quen thuộc của nó, trong lòng nàng là một sự quyết tâm không gì lay chuyển. Kiếm của nàng, hôm nay, sẽ không chỉ vì đạo nghĩa cá nhân, mà vì sự bình yên của chúng sinh.
Cuối cùng, Lục Trường Sinh nhìn Bách Lý Trần. "Bách Lý Trần, kiếm ý của ngươi sắc bén, có thể xuyên phá mọi phòng ngự kiên cố nhất. Ngươi sẽ là mũi nhọn chính, cùng Mộc Thanh Y tấn công vào mắt trận phụ. Kiếm của ta sẽ bảo vệ các ngươi." Hắn nói. Bách Lý Trần không chỉ có kiếm ý vô song mà còn có một khí thế cương mãnh, có thể trấn áp đối thủ. Sự phối hợp của hai kiếm tu này chắc chắn sẽ tạo nên một sức mạnh đáng gờm.
Bách Lý Trần khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng thoáng qua. Hắn đưa thanh kiếm lên, ánh sáng yếu ớt từ dạ minh châu phản chiếu trên lưỡi kiếm sắc lạnh, như một lời thề. "Kiếm của ta sẽ bảo vệ các ngươi." Hắn không cần nói nhiều, hành động của hắn sẽ chứng minh tất cả. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, và hắn cũng tin vào kiếm của mình.
"Còn ta?" Lục Trường Sinh nói, ánh mắt thâm thúy. "Ta sẽ ở phía sau, dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm ứng sự biến động của pháp trận, chỉ ra điểm yếu và hướng dẫn các ngươi. Đồng thời, ta cũng sẽ sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống bất ngờ nào." Hắn không phải là người có sức mạnh bùng nổ, nhưng sự điềm tĩnh, khả năng phân tích và cảm ứng của Tàn Pháp Cổ Đạo lại là chìa khóa để xuyên phá một pháp trận cổ xưa như thế này.
Kế hoạch đã được phác thảo rõ ràng. Mặc dù chi tiết có thể thay đổi tùy tình hình, nhưng mục tiêu và phân công nhiệm vụ đã được xác định. Bầu không khí trong hang động từ căng thẳng chuyển sang một sự quyết đoán đồng lòng. Tiêu Hạo nhanh chóng cất bản đồ da thú vào trong túi, dẫn đầu nhóm, thận trọng bước ra khỏi hang động, lẩn vào bóng tối sâu thẳm của Cổ Mộ. Hắn di chuyển khéo léo, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quan sát những dấu vết mờ nhạt của linh khí và tà khí, tránh né những luồng tuần tra của Ma Binh. Mùi tử khí nồng nặc, mùi máu tanh và lưu huỳnh vẫn bao trùm, nhưng không còn làm chùn bước ý chí của họ.
Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần theo sát phía sau, mỗi người một bên Lục Trường Sinh, như hai ngọn kiếm hộ vệ. Tiếng bước chân của họ khẽ khàng, gần như không tạo ra âm thanh nào trên nền đá ẩm ướt. Lục Trường Sinh nhắm hờ mắt, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển không ngừng, từng tế bào như một cảm biến, thu nhận mọi thông tin từ môi trường xung quanh. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương của Cổ Mộ, cảm nhận được những luồng tà khí cuồn cuộn đang xâm nhập, nhưng đạo tâm hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, giúp hắn thanh lọc mọi tạp niệm.
Hắn biết, quyết định can thiệp của hắn hôm nay sẽ là tiền đề cho nhiều lựa chọn tương tự trong tương lai. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và con đường ấy, giờ đây, không chỉ dừng lại ở sự tự thân. Sự hợp tác chặt chẽ và sự tin tưởng lẫn nhau giữa Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y, và Bách Lý Trần trong kế hoạch này đã củng cố mối liên kết của họ, biến họ thành một liên minh vững chắc hơn, một liên minh của những đạo hữu chân chính.
Trong sâu thẳm Cổ Mộ, bóng dáng mờ ảo của Ma Binh vẫn tuần tra, đôi mắt đỏ ngầu lấp lánh hung quang trong màn sương mù đen kịt. Phía xa, nơi pháp trận tế luyện chính, một quầng sáng đỏ máu đang nhấp nháy, tựa như trái tim của một quái vật khổng lồ đang đập. Tiếng gió hú ghê rợn xuyên qua các khe đá, mang theo tiếng xương cốt va chạm lạo xạo. Tất cả đều báo hiệu một cuộc chiến không khoan nhượng đang đến gần.
Nhóm Lục Trường Sinh tiến sâu hơn vào Cổ Mộ, lướt qua những bức tường đá rêu phong, những tượng đá cổ kính đã bị thời gian bào mòn. Mỗi bước chân của họ là một bước tiến đến gần hơn với trái tim của tà ác, và cũng là một bước tiến đến gần hơn với việc định hình lại ý nghĩa của tu hành trong một thời đại hỗn loạn. Họ đã sẵn sàng đối mặt với nó, cùng với Lục Trường Sinh, người đã chọn không đứng ngoài cuộc. Họ biết rằng, tin tức về các thế lực tà đạo lớn hơn đang trỗi dậy từ sâu thẳm, và U Minh Tôn Giả có thể chỉ là một khởi đầu. Nhưng trước mắt, nhiệm vụ của họ là ngăn chặn sự hủy diệt này, bảo vệ sinh linh và đạo lý. Đây là con đường mà họ đã chọn, và dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.