Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 132: Hỗn Loạn Cổ Mộ: Huyết Tế Bắt Đầu

Trong lòng khe đá sâu thẳm của Cổ Mộ, không khí vẫn còn mang theo dư âm của sự căng thẳng sau cuộc thảo luận về vận mệnh Lạc Hà Thành. Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần và Tiêu Hạo ẩn mình giữa những khối nham thạch lởm chởm, nơi chỉ có những khe nứt hẹp đủ để lọt vào chút khí tức ẩm mốc, lạnh lẽo đặc trưng của lòng đất. Từ vị trí này, họ có thể lờ mờ quan sát đại điện ngầm phía xa, nơi tà khí cuồn cuộn bốc lên như một con rồng đen đang cựa mình thức giấc, báo hiệu điều chẳng lành. Mặc dù đã chấp nhận lời cảnh báo của Lục Trường Sinh, nhưng sự chờ đợi trong im lặng lại càng khiến lòng người thêm nặng trĩu.

Thời gian trôi qua chậm chạp, tựa hồ như mỗi khắc đều bị kéo dài vô tận trong bóng tối u ám. Những tiếng gió hú, tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá và tiếng xương cốt va chạm vọng lại từ các ngóc ngách của Cổ Mộ giờ đây không còn đơn thuần là âm thanh quen thuộc của một di tích cổ xưa, mà chúng hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự chết chóc và bất an. Mùi đất ẩm và rêu phong vẫn vương vấn, nhưng nay đã bị lấn át bởi một thứ khí tức ngai ngái, tanh nồng, như thể có điều gì đó thối rữa đang dần len lỏi khắp nơi.

Tiêu Hạo, với linh giác nhạy bén và kinh nghiệm phong phú khi lang bạt giang hồ, là người đầu tiên cảm nhận được sự thay đổi vi tế này. Vốn đang cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt láu lỉnh của hắn chợt mở to, đồng tử co rút lại. Khuôn mặt tròn trịa của hắn trắng bệch đi vài phần, bàn tay vô thức siết chặt lấy túi trữ vật bên hông, nơi chứa đầy các loại linh dược và bùa chú. Một luồng khí tức lạnh lẽo không phải từ môi trường, mà từ một nỗi sợ hãi nguyên thủy, chạy dọc sống lưng hắn.

"Trường Sinh, không ổn rồi!" Tiêu Hạo khẽ rít lên, giọng nói nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió nuốt chửng, nhưng vẫn đủ để ba người còn lại nghe thấy. Hắn quay phắt lại nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ hoảng loạn và cảnh giác cao độ. "Tà khí bên ngoài đang bùng phát dữ dội, còn có... mùi máu!" Hắn hít sâu một hơi, cố gắng xác định rõ ràng hơn thứ mùi kinh khủng đang lan tỏa. Mùi máu tươi nồng nặc, pha lẫn với tử khí và một chút lưu huỳnh cháy khét, gợi lên hình ảnh của những nghi thức tế tự tàn độc.

Mộc Thanh Y, vốn đang giữ thái độ nghiêm nghị, đôi mắt phượng đẹp đẽ giờ đây ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. Nàng đã siết chặt lấy chuôi kiếm Thanh Loan bên hông từ lúc nào, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên vỏ kiếm bằng ngọc bích, biểu lộ sự bồn chồn. Nàng vốn là một thiên tài của chính đạo, chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào tàn khốc đến vậy, dù nàng đã từng trải qua vô số trận chiến. "Chẳng lẽ U Minh Tôn Giả đã bắt đầu hành động?" Nàng hỏi, giọng nàng không giấu được sự phẫn nộ và một chút kinh hoàng. Nếu U Minh Tôn Giả đã bắt đầu, thì có nghĩa là lời cảnh báo của Lục Trường Sinh sắp trở thành hiện thực.

Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc. Đôi mắt đen láy của hắn khẽ chớp, lướt qua vẻ hoảng loạn của Tiêu Hạo, sự phẫn nộ của Mộc Thanh Y và sự nghiêm nghị của Bách Lý Trần. Hắn hít một hơi thật chậm, như để cảm nhận từng luồng khí tức đang lan tỏa trong không gian. Hắn đã dự liệu được điều này. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không chỉ giúp hắn cảm nhận được luồng linh khí cổ xưa dưới đáy Cổ Mộ, mà còn giúp hắn thấu hiểu bản chất của tà pháp và những âm mưu ẩn giấu đằng sau chúng. Khuôn mặt thanh tú của hắn không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, một ngọn lửa kiên cường đang âm thầm cháy.

"Không phải." Lục Trường Sinh đáp, giọng hắn vẫn bình thản một cách khó hiểu giữa bầu không khí căng thẳng. "Đây là hành động của bè lũ tay sai, nhằm gây nhiễu loạn và thu thập vật tế. Pháp trận chính đang âm thầm vận hành." Hắn giải thích, không một chút ngập ngừng, như thể hắn đã nhìn thấy trước tất cả. "U Minh Tôn Giả sẽ không tự mình ra tay vào những việc thế này, hắn ta vẫn đang tập trung vào việc kích hoạt 'cơ duyên' dưới kia. Những kẻ này... chỉ là những con tốt thí mạng, được thả ra để làm suy yếu những tu sĩ yếu kém hơn, đồng thời thu thập linh hồn và huyết nhục để làm chất dẫn cho pháp trận." Lời nói của hắn lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng đó là một sự thật trần trụi.

Bách Lý Trần, từ nãy đến giờ vẫn im lặng quan sát, ánh mắt lạnh lùng của hắn không ngừng quét qua những góc tối của khe đá. Kiếm trong tay hắn, tựa như một phần kéo dài của sinh mệnh, đang khẽ rung lên bần bật, một tiếng vọng nhẹ nhàng của kiếm ý tràn ngập sát khí. Hắn không nói gì, nhưng sự căng thẳng trên khuôn mặt góc cạnh và đôi môi mím chặt đã thể hiện rõ sự cảnh giác cực độ. Hắn tin vào kiếm ý của mình, và kiếm ý đang mách bảo hắn rằng nguy hiểm đã cận kề.

"Chúng ta cần dịch chuyển đến một vị trí quan sát tốt hơn." Lục Trường Sinh ra lệnh, giọng hắn trở nên dứt khoát hơn. "Nhưng phải hết sức cẩn trọng, tránh bị phát hiện. Mục tiêu của chúng ta không phải là đối đầu với đám tà tu lẻ tẻ này lúc này, mà là ngăn chặn U Minh Tôn Giả." Hắn quay sang Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, ánh mắt như muốn nhắc nhở họ về mục đích chính yếu.

Cả nhóm khẽ gật đầu, hiểu rõ sự nguy hiểm của việc manh động. Lục Trường Sinh dẫn đầu, sử dụng Tàn Pháp Cổ Đạo để ẩn giấu khí tức của mình, khiến hắn như hòa vào với bóng tối và địa hình xung quanh. Ba người còn lại cũng vận dụng công pháp ẩn nấp của mình, bám sát theo hắn. Mỗi bước đi đều nhẹ nhàng như lông vũ, tránh gây ra bất kỳ tiếng động nào có thể làm lộ vị trí. Không khí lạnh lẽo và ẩm ướt của Cổ Mộ thấm sâu vào da thịt, nhưng không ai trong số họ còn để tâm đến điều đó. Mùi máu và tử khí càng lúc càng nồng nặc, báo hiệu rằng họ đang tiến gần hơn đến trung tâm của sự hỗn loạn. Một cảm giác bồn chồn, lo lắng xen lẫn với phẫn nộ đang dâng trào trong lòng mỗi người. Họ biết, một cơn ác mộng đang thực sự bắt đầu.

***

Nhóm Lục Trường Sinh cẩn trọng di chuyển qua những hành lang đá tối tăm, luồn lách qua các tẩm điện đổ nát và những căn phòng chôn cất đầy rẫy bia đá, tượng đá cổ kính. Không khí càng lúc càng nặng nề, tà khí cuồn cuộn thành từng luồng, đôi khi đặc quánh như sương mù đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt còn sót lại. Từ vị trí ẩn nấp mới, một khe nứt trên vách đá cao, họ có một cái nhìn bao quát hơn về một phần của Cổ Mộ, nơi những trận chiến nhỏ lẻ đang diễn ra thảm khốc.

Cảnh tượng đập vào mắt họ khiến cả Tiêu Hạo, Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần phải siết chặt nắm đấm, thậm chí là cảm thấy dạ dày quặn lại. Dù đã từng chứng kiến nhiều cảnh máu tanh trên con đường tu hành, nhưng sự tàn bạo vô nghĩa này lại khác. Các Ma Binh, với toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, đôi mắt đỏ ngầu lấp lánh hung quang, đang vung vẩy những vũ khí thô sơ mà đẫm máu. Chúng không có bất kỳ chiến thuật hay tư duy nào, chỉ đơn thuần là những cỗ máy giết chóc khát máu, lao vào bất kỳ tu sĩ nào mà chúng bắt gặp. Đi cùng chúng là những tà tu nhỏ lẻ, những kẻ có tu vi không quá cao nhưng lại sở hữu những tà thuật vô cùng quỷ dị và tàn độc.

Một nhóm Vô Danh Tán Tu, có lẽ chỉ là những tu sĩ nhỏ bé, lang bạt giang hồ, bị thu hút bởi tin đồn về cơ duyên trong Cổ Mộ, đang cố gắng chống cự. Họ là những người ăn mặc giản dị, vũ khí thô sơ, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ kiên cường của những kẻ đã trải qua vô vàn khó khăn. Tuy nhiên, trước số lượng áp đảo và sự tàn bạo của Ma Binh cùng tà tu, họ nhanh chóng rơi vào thế hạ phong. Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng kêu cứu thảm thiết vang vọng trong không gian u ám, rồi dần dần tắt lịm.

Mộc Thanh Y, tận mắt chứng kiến một tu sĩ tán tu bị một tên Ma Binh dùng vũ khí thô sơ đập nát đầu, linh hồn bị một tà tu khác dùng pháp thuật tà ác hút lấy, tan biến vào hư không, không khỏi run rẩy. Nàng cảm thấy một cơn phẫn nộ bùng lên trong lồng ngực, nóng rực như lửa thiêu. Đôi mắt phượng của nàng đỏ hoe, bàn tay siết chặt lấy thanh kiếm Thanh Loan đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nàng vốn là một nữ hiệp trượng nghĩa, không thể chịu đựng được cảnh tượng bất công và tàn bạo đến vậy. "Quá tàn bạo! Chúng ta không thể đứng nhìn!" Nàng nghiến răng, giọng nói thốt ra giữa kẽ răng, chứa đựng sự căm phẫn tột độ, như muốn lao ra ngay lập tức để vung kiếm diệt trừ lũ tà ma kia.

Bách Lý Trần, kiếm khách lạnh lùng với khí chất ngạo nghễ, sắc bén, cũng không khỏi động dung. Đôi mắt lạnh lùng của hắn không giấu được một tia kinh ngạc và sự ghê tởm. Hắn đã từng chứng kiến sinh tử, đã từng trải qua vô số trận chiến, nhưng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng nào dã man và vô nghĩa đến vậy. Những kẻ này không chỉ giết người để tranh giành tài nguyên, mà chúng đang tàn sát, cướp đoạt sinh mệnh một cách bừa bãi, không chút do dự, không chút mục đích rõ ràng ngoài việc thỏa mãn dục vọng tà ác. Kiếm ý trong thanh kiếm của hắn rung lên mãnh liệt hơn bao giờ hết, như một con mãnh thú bị nhốt trong lồng, khao khát được giải phóng để càn quét những kẻ đã phá vỡ đạo lý trời đất. "Kẻ yếu bị loại bỏ là quy luật của thế giới tu hành." Hắn nói, giọng vẫn lạnh lùng, nhưng có một sự nặng nề ẩn chứa. "Nhưng hành động này... vượt quá giới hạn." Hắn không cần phải tin vào lời Lục Trường Sinh về "cơ duyên Vạn Cổ Khai Thiên" hay "tế luyện cổ xưa," hắn chỉ cần biết rằng những gì đang diễn ra trước mắt là một sự sỉ nhục đối với đạo lý tu hành, một sự sỉ nhục đối với sinh mệnh.

Tiêu Hạo, mặc dù sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng giữ mình tỉnh táo để ghi nhận thông tin. Hắn nhìn thấy rõ ràng những luồng linh hồn yếu ớt bị hút vào những vật phẩm tà dị mà đám tà tu mang theo, hoặc tan biến vào không khí, như thể chúng được hấp thu vào một thứ gì đó vô hình. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh cháy khét và mùi tử khí hòa quyện vào nhau, khiến hắn cảm thấy buồn nôn. Hắn muốn hét lên, muốn lao ra giúp đỡ những tu sĩ vô tội kia, nhưng một bàn tay vững chắc đã đặt lên vai hắn, ngăn hắn lại.

Đó là Lục Trường Sinh. Hắn không nói gì, chỉ lắc đầu nhẹ. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, một nỗi lo lắng ẩn sâu đang dần lớn lên. Hắn đã dự đoán được sự tàn bạo này, nhưng việc tận mắt chứng kiến nó vẫn khiến trái tim hắn thắt lại. "Đúng như ta dự đoán." Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng trầm thấp, thoát ra từ kẽ môi mỏng. "Những hành động này không chỉ là cướp bóc, mà còn là một phần của quá trình tế luyện. Mỗi sinh linh bị tàn sát đều cung cấp năng lượng cho pháp trận dưới kia."

Hắn dừng lại một chút, để cho những lời nói tàn khốc đó thấm vào tâm trí của Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần. "Nếu chúng ta manh động lúc này, không chỉ tự mình rơi vào hiểm cảnh, mà còn có thể phá hỏng đại cục." Hắn tiếp tục, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. "U Minh Tôn Giả đang cố tình gây ra hỗn loạn, khiến các tu sĩ khác hoảng sợ và mất cảnh giác, đồng thời thu thập càng nhiều 'vật tế' càng tốt. Hắn ta biết rõ chính đạo sẽ không thể ngồi yên, nhưng hắn ta muốn chúng ta hành động một cách mù quáng, để hắn ta có thể lợi dụng sự phẫn nộ và lòng trắc ẩn của chúng ta."

Mộc Thanh Y siết chặt kiếm, ánh mắt vẫn còn đỏ hoe vì phẫn nộ, nhưng nàng đã bắt đầu hiểu ra. Nàng đã chứng kiến Lục Trường Sinh hóa giải nhiều hiểm nguy, và sự điềm tĩnh của hắn luôn có lý do. Bách Lý Trần cũng khẽ gật đầu, kiếm ý trong thanh kiếm của hắn dần lắng xuống, thay vào đó là một sự tập trung cao độ hơn. Hắn không còn nghĩ đến việc lao ra chém giết vô nghĩa, mà bắt đầu suy nghĩ về cách thức để chặt đứt nguồn gốc của sự tàn bạo này. "Chặn đứng U Minh Tôn Giả." Hắn thầm nhủ, "Chặt đứt nguồn gốc của sự tà ác này mới là đạo của kiếm."

Lục Trường Sinh nhìn ba người họ, ánh mắt thoáng hiện lên một tia an tâm. Hắn biết, dù cảnh tượng này có đau lòng đến mức nào, nhưng họ đã không hành động một cách thiếu suy nghĩ. Sự trưởng thành trong tu hành không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự kiềm chế, là sự thấu hiểu đại cục. "Chúng ta không thể cứu tất cả." Hắn khẽ nói, giọng mang theo một nỗi buồn sâu thẳm. "Nhưng chúng ta có thể ngăn chặn nguồn gốc của tai ương này, để không còn ai phải chịu đựng những cảnh tượng như vậy nữa."

Tiếng la hét và tiếng vũ khí va chạm vẫn tiếp tục vang vọng trong lòng Cổ Mộ, nhưng dần dần, chúng trở nên xa xăm hơn, khi nhóm Lục Trường Sinh lặng lẽ rút lui, tìm kiếm một vị trí an toàn hơn để bàn bạc kế hoạch. Mỗi bước chân của họ đều nặng trĩu, không chỉ vì sự mệt mỏi thể xác, mà còn vì gánh nặng của những sinh linh đã ngã xuống, và gánh nặng của trách nhiệm đang đè lên vai.

***

Sau khi chứng kiến toàn bộ cảnh tượng thảm khốc, nhóm Lục Trường Sinh đã tìm được một hang động nhỏ, ẩn mình sau một thác nước ngầm chảy róc rách, nơi tiếng nước có thể phần nào át đi những âm thanh hỗn loạn bên ngoài. Ánh sáng yếu ớt từ một viên dạ minh châu mà Tiêu Hạo lấy ra rọi sáng không gian ẩm ướt, lạnh lẽo, đủ để họ nhìn rõ khuôn mặt nhau. Mùi máu và tử khí vẫn còn thoang thoảng trong không khí, ám ảnh khứu giác và tâm trí của mỗi người. Sự phẫn nộ và đau xót vẫn còn vương vấn trên nét mặt của Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, trong khi Bách Lý Trần vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng đôi mắt hắn đã không còn sự lạnh lùng vô cảm, thay vào đó là một ngọn lửa quyết tâm rực cháy.

Sự hoài nghi ban đầu của Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần đối với Lục Trường Sinh đã hoàn toàn tan biến. Những lời cảnh báo của hắn về bản chất tàn độc của pháp trận tế luyện và âm mưu của U Minh Tôn Giả giờ đây đã được chứng minh một cách khủng khiếp. Họ không còn chỉ tin vào khả năng phân tích hay sự điềm tĩnh của hắn, mà họ đã tin vào sự thật mà hắn đã vạch trần.

Mộc Thanh Y hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại cảm xúc đang dâng trào. Nàng nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy sự tin tưởng và một chút hổ thẹn vì đã từng nghi ngờ hắn. "U Minh Tôn Giả không chỉ muốn cơ duyên, hắn muốn biến nơi đây thành địa ngục để phục vụ cho tà thuật của mình." Giọng nàng vẫn còn run rẩy, nhưng đã chứa đựng sự kiên định. "Chúng ta phải ngăn hắn lại! Trường Sinh, ngươi có kế hoạch gì không?" Nàng đặt toàn bộ niềm tin vào Lục Trường Sinh, người duy nhất dường như có thể nhìn thấu được mọi âm mưu và đưa ra giải pháp.

Bách Lý Trần, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, nhưng không còn là sự rung động của khao khát chém giết mù quáng, mà là sự kiên định của một kiếm khách đã tìm thấy mục tiêu thực sự của mình. "Kiếm của ta đã khát máu." Hắn nói, giọng trầm thấp nhưng dứt khoát, không còn chút ngạo mạn nào. "Ta sẽ đi trước mở đường, chém tan mọi chướng ngại." Hắn không cần nhiều lời, chỉ cần một mục tiêu, và hắn sẽ dùng kiếm để đạt được nó. Hắn đã hiểu rằng, để ngăn chặn tai ương này, cần một chiến lược, nhưng cũng cần một mũi nhọn sắc bén để phá vỡ vòng vây.

Lục Trường Sinh nhìn ba người, ánh mắt hắn thoáng hiện lên vẻ an tâm. Hắn biết, đây là sự tin tưởng tuyệt đối mà hắn đã dày công xây dựng, không phải bằng sức mạnh hay danh tiếng, mà bằng sự điềm tĩnh, sự thấu hiểu và khả năng nhìn xa trông rộng. Hắn biết rằng, với ba người đồng hành này, cơ hội của họ sẽ lớn hơn rất nhiều.

"Không thể manh động." Lục Trường Sinh nhắc lại, giọng hắn vẫn bình tĩnh, nhưng chứa đựng sự nghiêm túc tuyệt đối. "Pháp trận tế luyện đã gần hoàn thành. Mọi hành động thiếu suy nghĩ lúc này đều có thể đẩy chúng ta vào hiểm cảnh, thậm chí còn khiến U Minh Tôn Giả đẩy nhanh tiến độ tế luyện." Hắn dừng lại một chút, đôi mắt đen láy quét qua từng người, như muốn khắc sâu lời nói của mình vào tâm trí họ. "Chúng ta cần một kế hoạch vừa tấn công vừa phá hủy pháp trận, không thể chỉ dựa vào sức mạnh thuần túy. Hắn ta đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, và hắn ta không bao giờ hành động mà không có đường lui."

Lục Trường Sinh bắt đầu phác thảo kế hoạch, giọng nói trầm thấp, chậm rãi nhưng đầy sức thuyết phục. "Đầu tiên, chúng ta cần tìm hiểu kỹ hơn về cấu trúc của pháp trận. Tàn Pháp Cổ Đạo cho ta biết đây là một cổ pháp trận liên quan đến việc hấp thu linh hồn và huyết nhục, nhưng cách vận hành cụ thể và điểm yếu của nó vẫn cần được xác định rõ ràng." Hắn giải thích, ánh mắt lướt qua một bản đồ địa hình Cổ Mộ mà hắn đã khắc họa trong trí nhớ. "U Minh Tôn Giả chắc chắn sẽ có những Ma Binh mạnh mẽ và tà tu cấp cao bảo vệ trung tâm pháp trận. Chúng ta không thể xông vào một cách trực diện."

Tiêu Hạo, nãy giờ vẫn lắng nghe chăm chú, đôi mắt láu lỉnh của hắn chợt sáng lên. Hắn vốn có thiên phú về trận pháp, dù chỉ là những kiến thức cơ bản mà hắn đã đọc được từ những cổ tịch cũ. "Đúng vậy, chúng ta cần tìm điểm yếu của pháp trận." Hắn nói, giọng có chút phấn khích. "Có lẽ ta có thể giúp đỡ một chút với kiến thức về trận pháp cơ bản. Dù không phải là đại sư, nhưng ta có thể nhận biết được một số nguyên lý vận hành của trận pháp dựa trên sự biến động của linh khí."

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng. "Rất tốt. Tiêu Hạo, ngươi hãy cố gắng quan sát và phân tích những luồng tà khí, những biến động của linh lực xung quanh pháp trận. Mỗi trận pháp đều có một mắt trận, một điểm yếu chí mạng." Hắn quay sang Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần. "Mộc Thanh Y, kiếm pháp của ngươi tinh xảo, có thể phá vỡ kết giới và phong tỏa. Bách Lý Trần, kiếm ý của ngươi sắc bén, có thể xuyên phá mọi phòng ngự. Hai người sẽ là mũi nhọn chính, nhưng phải phối hợp nhịp nhàng, không được phép liều lĩnh."

Mộc Thanh Y gật đầu, ánh mắt kiên định. "Ta hiểu. Chúng ta sẽ làm theo kế hoạch của huynh." Nàng tin tưởng vào Lục Trường Sinh không chỉ vì hắn đã chứng minh được sự đúng đắn trong phán đoán, mà còn vì sự điềm tĩnh và thấu hiểu của hắn đối với từng người trong nhóm. Nàng cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ hơn đang hình thành giữa họ, một liên minh được tôi luyện trong hiểm nguy và sự tin tưởng.

Bách Lý Trần cũng gật đầu, tay hắn rời khỏi chuôi kiếm, nhưng ánh mắt vẫn tập trung cao độ. "Kiếm của ta sẽ nghe theo sự chỉ dẫn của huynh." Hắn nói, một lời hứa chắc nịch, hiếm hoi từ một người vốn kiêu ngạo như hắn. Hắn đã chấp nhận Lục Trường Sinh không chỉ là một đồng minh, mà là một người dẫn đường trong trận chiến này. Sự tàn bạo mà hắn đã chứng kiến đã khiến hắn phải nhìn nhận lại con đường kiếm đạo của mình.

"Trước khi hành động, chúng ta cần phải nghỉ ngơi và điều tức. Trận chiến sắp tới sẽ không phải là một cuộc đối đầu đơn thuần, mà là một cuộc chiến dai dẳng với thời gian và với một kẻ xảo quyệt." Lục Trường Sinh kết luận. "Chúng ta sẽ đợi đến khi pháp trận đạt đến đỉnh điểm của sự vận hành, khi U Minh Tôn Giả phơi bày điểm yếu lớn nhất của hắn. Đó là lúc chúng ta ra tay."

Bầu không khí trong hang động dần trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng nước ngầm róc rách. Dù cơ thể mệt mỏi, nhưng tinh thần của cả nhóm đều đang tập trung cao độ. Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn âm thầm vận chuyển, giúp hắn thanh lọc tâm trí, đồng thời cảm nhận những luồng năng lượng hỗn loạn đang diễn ra bên ngoài. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc chiến để ngăn chặn U Minh Tôn Giả, mà còn là một cuộc chiến để bảo vệ sự cân bằng của Cửu Thiên Linh Giới, một cuộc chiến mà hậu quả của nó có thể lan xa đến tận Cửu Thiên Linh Giới. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn đã chuẩn bị tinh thần cho tất cả, và giờ đây, hắn có những người đồng hành đáng tin cậy để cùng hắn bước đi trên con đường đầy chông gai này.

Ngoài hang động, bình minh sắp ló dạng. Nhưng trong lòng Cổ Mộ, bóng tối vẫn ngự trị, và một cuộc chiến khốc liệt đang chờ đợi. Tiêu Hạo lặng lẽ lấy ra một bản đồ Cổ Mộ thô sơ, bắt đầu phác thảo những luồng tà khí mà hắn cảm nhận được. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần ngồi đối diện nhau, điều hòa linh lực, sẵn sàng cho trận chiến sinh tử sắp tới. Dù còn vô vàn điều chưa biết, nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt với nó, cùng với Lục Trường Sinh.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free