Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 131: Lời Cảnh Báo Từ Vạn Cổ: Hoài Nghi Và Cảnh Giác

Hơi thở của đất ẩm, mùi rêu phong và tử khí nồng nặc bao trùm không gian u tối của Cổ Mộ. Tiếng pháp trận tế luyện từ xa vẳng lại, như tiếng trống trận dồn dập trong cõi âm, khiến không khí càng thêm căng thẳng và nặng nề. Lục Trường Sinh cùng Tiêu Hạo, Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần ẩn mình trong một khe đá hẹp, được che chắn bởi một tấm màn kết giới đơn giản mà hắn đã bố trí, đủ để che giấu khí tức và tầm nhìn. Ánh sáng lờ mờ từ những tinh thạch tự nhiên lấp lánh trên vách đá chỉ càng làm nổi bật sự thăm thẳm của bóng đêm.

Lục Trường Sinh, thân ảnh hơi gầy trong bộ đạo bào vải thô, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt đen láy của hắn ánh lên sự nghiêm trọng hiếm thấy. Hắn nhắm mắt một lát, linh giác như một dòng chảy vô hình, chậm rãi thẩm thấu vào từng ngóc ngách của đại điện ngầm, phân tích từng dao động nhỏ nhất của linh khí và tà khí. Sau đó, hắn mở mắt, ánh nhìn quét qua ba người đồng hành, như đang cân nhắc cách để truyền tải những gì hắn cảm nhận được.

"Pháp trận này... không chỉ đơn thuần là hấp thu linh lực." Lục Trường Sinh khẽ lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, chậm rãi nhưng rõ ràng, đủ để át đi tiếng ù ù của pháp trận và tiếng gió hú vô định trong Cổ Mộ. Hắn dùng ngón tay thon dài, vẽ nhẹ vài ký hiệu phức tạp lên lớp bụi trên mặt đất ẩm ướt, mô tả cấu trúc ẩn giấu bên trong pháp trận mà mắt thường không thể thấy. "Hắn đang cố gắng đánh cắp một thứ gì đó từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, một thứ có thể thay đổi cả cục diện của vùng đất này, thậm chí là làm suy yếu căn nguyên của toàn bộ Linh Giới."

Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát trong bộ đạo bào xanh ngọc, khoanh tay đứng tựa vào vách đá. Đôi mắt phượng của nàng sắc bén nhìn chằm chằm vào những ký hiệu trên mặt đất, rồi lại chuyển sang Lục Trường Sinh. Nàng vốn là thiên tài của Thanh Huyền Kiếm Tông, kiến thức uyên thâm, nhưng những gì Lục Trường Sinh nói lại nằm ngoài mọi sự hiểu biết của nàng. Một cảm giác hoài nghi pha lẫn tò mò dâng lên trong lòng.

"Vạn Cổ Khai Thiên?" Nàng khẽ nhíu mày, ngữ điệu mang theo chút ngạc nhiên và không kém phần cảnh giác. "Lục huynh, lời này có vẻ quá mức rồi. U Minh Tôn Giả tuy tà ác, thủ đoạn quỷ dị, nhưng làm sao có thể chạm tới những điều cổ xưa như vậy? Ngay cả những cường giả Hợp Đạo cảnh của tông môn ta cũng khó lòng dám nói đến việc can thiệp vào 'căn nguyên' của Linh Giới."

Bách Lý Trần, với khí chất ngạo nghễ như một thanh kiếm sắc bén, vẫn đứng dựa vào vách đá đối diện, tay hắn nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông, im lặng quan sát. Hắn không hề lên tiếng, nhưng đôi mắt lạnh lùng của hắn cũng ánh lên sự suy tư sâu sắc. Hắn tin vào trực giác và kiếm ý của mình, và trực giác mách bảo hắn rằng Lục Trường Sinh không phải là kẻ nói khoác. Tuy nhiên, khái niệm "Vạn Cổ Khai Thiên" quả thực quá đỗi xa vời, vượt quá tầm hiểu biết của hắn về kiếm đạo và tu hành. Sau một lúc im lặng, hắn mới khẽ mở miệng, giọng nói trầm thấp, đầy chất thép: "Hắn muốn gì? Sức mạnh vô biên? Hay một bảo vật có thể giúp hắn siêu thoát khỏi vòng luân hồi?" Hắn không nghi ngờ khả năng của Lục Trường Sinh, nhưng nghi ngờ về mức độ mà một kẻ như U Minh Tôn Giả có thể vươn tới.

Tiêu Hạo, người đứng gần Lục Trường Sinh nhất, nhanh chóng cảm nhận được sự căng thẳng giữa những người đồng hành. Với bản tính hoạt bát và linh hoạt, hắn cố gắng xoa dịu không khí. "Trường Sinh huynh nói không sai đâu. Linh giác của huynh ấy luôn chuẩn xác. Huynh ấy đã từng... đã từng hóa giải không ít cạm bẫy tinh vi mà ngay cả chúng ta cũng không thể nhìn thấu. Hơn nữa, tà khí trong đại điện này quả thực khác thường, không giống với tà khí thông thường chúng ta từng gặp." Hắn muốn trấn an Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, đồng thời củng cố niềm tin vào Lục Trường Sinh. Tiêu Hạo đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ lạ từ Lục Trường Sinh, đủ để hắn không còn dám nghi ngờ bất kỳ lời nào của đạo hữu này.

Lục Trường Sinh không tranh cãi, chỉ khẽ gật đầu với Tiêu Hạo, rồi lại tiếp tục giải thích, ánh mắt vẫn giữ vẻ tĩnh lặng nhưng kiên định. Hắn biết rằng để một thiên tài như Mộc Thanh Y tin tưởng vào những điều chưa từng được ghi chép, không phải là chuyện dễ dàng.

***

Đêm dần về gần sáng, nhưng không khí trong Cổ Mộ vẫn đặc quánh một màu u ám. Tiếng pháp trận tế luyện càng lúc càng lớn, ù ù như tiếng sóng vỗ vào bờ đá ngàn năm, mang theo những luồng tà khí cuồn cuộn, sền sệt, lan tỏa khắp đại điện ngầm. Mùi ẩm mốc, tử khí hòa lẫn với một thứ mùi tanh nồng như máu và lưu huỳnh, khiến lồng ngực người ta như bị đè nén, khó thở.

Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển chậm rãi, không ngừng phân tích những luồng khí tức đang cuộn trào bên ngoài. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí nguyên thủy đang bị cưỡng ép chuyển hóa, cảm nhận được nỗi "đau đớn" của Cổ Mộ. Hắn lại mở mắt, ánh mắt quét qua khuôn mặt vẫn còn giữ vẻ hoài nghi của Mộc Thanh Y và vẻ trầm tư của Bách Lý Trần.

"Đạo của U Minh Tôn Giả... không chỉ là cướp bóc linh thạch hay bảo vật." Lục Trường Sinh nói tiếp, giọng nói của hắn trầm lắng, nhưng mỗi chữ đều như mang sức nặng của một ngọn núi cổ. "Hắn muốn đồng hóa. Hắn muốn biến linh khí nguyên thủy từ thời Vạn Cổ Khai Thiên này thành tà khí của riêng hắn, dùng nó để tôi luyện bản thân, để đột phá những giới hạn mà phàm nhân hay tu sĩ bình thường không thể chạm tới."

Hắn dừng lại một chút, để cho những lời mình nói thấm vào tâm trí của hai vị thiên tài. "Hậu quả... sẽ không chỉ là cái chết của sinh linh tại Lạc Hà Thành. Hắn sẽ khiến linh mạch của cả một vùng đất rộng lớn bị vặn vẹo, sự cân bằng tự nhiên bị phá vỡ. Linh khí sẽ bị ô nhiễm, biến chất thành tà khí, gây ra sự suy thoái không thể vãn hồi. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, nhưng khi đạo bị bẻ cong, linh khí bị đồng hóa, đó chính là tận thế đối với một vùng đất."

Mộc Thanh Y, nghe những lời này, siết chặt thanh kiếm bên hông. Nàng là người của đại tông môn, kiến thức về tiên đạo và tà đạo đã được học qua hàng ngàn cuốn điển tịch. Nhưng việc "đồng hóa linh khí nguyên thủy" nghe có vẻ huyễn hoặc, gần như chạm đến cấp độ của sáng tạo và hủy diệt.

"Đồng hóa linh khí nguyên thủy?" Mộc Thanh Y thốt lên, giọng nàng không còn vẻ sắc sảo như trước, mà pha lẫn sự kinh ngạc và khó tin. "Điều đó... thật sự có thể sao? Ngay cả Tông chủ của chúng ta, người đã đạt đến Hợp Đạo đỉnh phong, cũng chưa từng nhắc đến loại tà thuật nghịch thiên như vậy. Các điển tịch cổ xưa cũng chỉ nói đến việc hấp thu, chuyển hóa, chứ không phải 'đồng hóa' để thay đổi bản chất của linh khí nguyên thủy." Nàng ngả đầu ra sau, cố gắng tìm kiếm trong kho tàng tri thức của mình một chút thông tin nào đó có thể xác nhận lời Lục Trường Sinh, nhưng vô vọng.

Bách Lý Trần, đôi mắt lạnh lùng của hắn giờ đây cũng ánh lên một tia nghiêm trọng. Hắn không nghi ngờ khả năng cảm nhận của Lục Trường Sinh, nhưng hắn lại hoài nghi về sự tồn tại của một loại tà thuật có thể làm được điều Lục Trường Sinh vừa miêu tả. Tuy nhiên, nghe đến "tận thế đối với một vùng đất," kiếm ý trong người hắn bắt đầu dao động, một luồng sát khí âm thầm bùng lên. Hắn là một kiếm khách, đạo của hắn là bảo vệ chính nghĩa, là diệt trừ tà ma. Nếu lời Lục Trường Sinh là thật, thì U Minh Tôn Giả không thể tồn tại.

"Nếu như thế..." Bách Lý Trần khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh như băng hiện lên trên khuôn mặt góc cạnh. Giọng nói của hắn trầm thấp, nhưng đầy sát khí, như lưỡi kiếm vừa rút ra khỏi vỏ. "Chúng ta không thể để hắn thành công. Dù hắn có là thần hay ma, kiếm của ta cũng sẽ chỉ thẳng vào hắn." Hắn đã chấp nhận mức độ nguy hiểm, dù vẫn còn chút nghi hoặc về "Vạn Cổ Khai Thiên" hay "đồng hóa linh khí". Đối với hắn, kẻ gây hại cho vô số sinh linh đều đáng chết.

Tiêu Hạo thấy Bách Lý Trần đã bắt đầu bộc lộ sát ý, vội vàng hỏi, cố gắng đưa cuộc thảo luận trở lại phương án hành động cụ thể. "Vậy chúng ta làm gì bây giờ, Trường Sinh huynh? Xông thẳng vào? Hay chờ đợi cơ hội? Pháp trận kia càng lúc càng mạnh, e rằng không còn nhiều thời gian." Hắn đã hoàn toàn tin tưởng Lục Trường Sinh, và điều hắn quan tâm lúc này là làm sao để ngăn chặn tai họa.

Lục Trường Sinh khẽ nhép môi, ánh mắt hắn lại một lần nữa nhắm nghiền, linh giác tỏa ra, cố gắng cảm nhận từng luồng khí tức, từng rung động nhỏ nhất của pháp trận. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển không ngừng, giúp hắn nhìn thấu bản chất của mọi thứ. Hắn cảm nhận được sự phức tạp của pháp trận này, nó không chỉ là một cấu trúc tà thuật thông thường, mà còn ẩn chứa những biến hóa khó lường, những cạm bẫy tinh vi được bố trí bởi một trí tuệ cổ xưa. Hắn biết, việc xông vào một cách mù quáng sẽ chỉ là tự sát. Hắn cần một kế hoạch, một kế hoạch không chỉ dựa vào sức mạnh mà còn dựa vào sự thấu hiểu.

***

Bình minh vẫn còn xa, nhưng không gian trong Cổ Mộ đã nhuốm một màu xanh xám lạnh lẽo, báo hiệu thời gian không còn nhiều. Tiếng pháp trận tế luyện đã đạt đến đỉnh điểm, những luồng tà khí đỏ rực như máu, xanh lục như u minh đan xen nhau, bốc lên từ đại điện ngầm, chiếu rọi lên vách đá những cái bóng quỷ dị, vặn vẹo. Mùi lưu huỳnh và tử khí càng lúc càng nồng, như hơi thở của địa ngục đang trỗi dậy.

Mộc Thanh Y nhìn Lục Trường Sinh, sự hoài nghi trong mắt nàng đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự nghiêm túc và một chút ngưỡng mộ ẩn giấu. Nàng vẫn không thể tin hoàn toàn vào những điều "Vạn Cổ Khai Thiên" hay "đồng hóa linh khí", nhưng nàng tin vào khả năng phân tích và sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh. Nàng đã chứng kiến hắn hóa giải quá nhiều hiểm nguy mà nàng không thể lý giải, và cái cách hắn cảm nhận thế giới này dường như vượt xa mọi khuôn khổ mà nàng từng biết.

"Dù lời huynh nói có phần khó tin, Lục Trường Sinh." Mộc Thanh Y hít một hơi sâu, đôi môi mỏng khẽ mím lại, ánh mắt kiên định. "Nhưng ta không thể bỏ qua mối đe dọa này. Nếu U Minh Tôn Giả thật sự có thể làm được những điều huynh nói, thì đó là tai họa của toàn bộ Linh Giới, không riêng gì Lạc Hà Thành. Bách Lý Trần, huynh nghĩ sao?" Nàng quay sang nhìn kiếm khách lạnh lùng.

Bách Lý Trần, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, đôi mắt lạnh lùng của hắn nhìn thẳng về phía đại điện, nơi tà khí cuồn cuộn bốc lên như một con rồng đen. Kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, phát ra một âm thanh trong trẻo, như tiếng lòng của một kiếm khách đang khao khát được vung kiếm diệt trừ tà ác.

"Kiếm của ta chỉ vào kẻ ác." Bách Lý Trần nói, giọng hắn không hề thay đổi, vẫn trầm thấp và dứt khoát. "Hắn ta... không thể để tồn tại. Cho dù hắn có âm mưu gì, phá vỡ đạo lý trời đất, thì kiếm của ta cũng sẽ chặt đứt hắn. Lời huynh nói dù có phần hoang đường, nhưng kiếm ý của ta mách bảo mối hiểm họa này là thật." Hắn không cần phải tin hoàn toàn vào triết lý của Lục Trường Sinh, hắn chỉ cần biết có kẻ ác cần bị diệt trừ, và điều đó là đủ. Sự kiêu ngạo của hắn cho phép hắn tin vào chính mình, và tin vào khả năng của Lục Trường Sinh trong việc dẫn dắt họ đến trận chiến.

Lục Trường Sinh nhìn hai người, ánh mắt hắn thoáng hiện lên vẻ an tâm. Hắn biết, dù vẫn còn sự đề phòng và những rào cản trong tư duy, nhưng họ đã chấp nhận đối diện với hiểm nguy này cùng hắn. Đây chính là khởi đầu của một sự tin tưởng bền vững, được xây dựng trên nền tảng của sự thật và trách nhiệm.

"Chúng ta cần một kế hoạch." Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, giọng hắn trở nên nghiêm túc hơn. "Không thể xông vào một cách mù quáng. Pháp trận này còn có những biến hóa khó lường, những cạm bẫy cổ xưa mà chúng ta chưa thể nhìn thấu hoàn toàn. U Minh Tôn Giả cũng không phải kẻ yếu, hắn có thể đã chuẩn bị sẵn những quân cờ khác." Hắn bắt đầu phác thảo một chiến lược sơ bộ, cố gắng cân bằng giữa sự thận trọng của mình và sự khao khát hành động của Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần. Hắn nhấn mạnh vào việc tìm kiếm điểm yếu của pháp trận, chứ không phải là đối đầu trực diện một cách vô ích.

Tiêu Hạo lắng nghe cẩn thận, hắn biết Lục Trường Sinh luôn có những suy tính sâu xa. "Vậy chúng ta sẽ làm gì, Trường Sinh huynh? Phá hủy pháp trận? Hay trực tiếp đối phó U Minh Tôn Giả? Nếu chúng ta phá hủy pháp trận, liệu có gây ra phản phệ gì không?" Hắn hỏi, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.

Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn đưa mắt nhìn về phía đại điện ngầm, nơi tà khí cuồn cuộn đã sắp bao trùm toàn bộ. Hắn biết, một trận chiến khốc liệt sắp diễn ra, vượt xa mọi trận chiến mà họ từng đối mặt. Đây không chỉ là cuộc chiến giữa chính đạo và tà đạo, mà còn là cuộc chiến để bảo vệ căn nguyên của vùng đất này, một cuộc chiến mà hậu quả của nó có thể lan xa đến tận Cửu Thiên Linh Giới. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, ngọn lửa tĩnh lặng nhưng kiên cường trong đôi mắt hắn bùng cháy mãnh liệt. Hắn đã chuẩn bị tinh thần cho tất cả.

Mộc Thanh Y gật đầu, dù vẫn giữ một khoảng cách, nhưng nàng đã lắng nghe kỹ lưỡng từng lời Lục Trường Sinh nói. Nàng hiểu rằng những gì đang diễn ra không chỉ là một cuộc tranh giành cơ duyên đơn thuần. Bách Lý Trần lạnh lùng nhìn về phía đại điện, kiếm trong tay khẽ rung lên, như muốn hòa cùng nhịp đập với trái tim kiên định của hắn. Cả nhóm, dưới sự dẫn dắt của Lục Trường Sinh, đã sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy, dù con đường phía trước còn đầy rẫy những điều chưa biết, và sự hoài nghi vẫn còn vương vấn trong tâm trí họ.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free