Cửu thiên linh giới - Chương 130: Đại Trận Tế Luyện: Ám Ảnh Từ Viễn Cổ
Lục Trường Sinh khẽ thở ra một hơi, ánh mắt trầm tư quét qua những vết tích tà khí còn sót lại trên vách đá. Cảm giác lạnh buốt vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự hiểm nguy vừa qua. Hắn biết, đây chỉ là một trong vô số chướng ngại vật trên con đường tu hành của mình, và phía trước còn vô vàn hiểm nguy đang chờ đợi. Thế nhưng, "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," và hắn sẽ luôn giữ vững tâm mình, không để ngoại vật làm lung lay.
Tiêu Hạo bước tới gần, gương mặt vẫn còn chút tái nhợt vì kinh hãi, nhưng đôi mắt đã trở lại vẻ lanh lợi thường ngày. Hắn nhìn Lục Trường Sinh đầy thán phục: "Lão Lục, ngươi... ngươi thực sự là quái vật. Cái trận pháp tà thuật kia, ta cứ nghĩ mình sẽ tan xác ở đó rồi chứ!"
Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần cũng tiến lại. Nàng Mộc Thanh Y, với bộ đạo bào xanh ngọc thanh thoát, đôi mắt phượng sáng ngời nhìn Lục Trường Sinh, giọng nói mang theo sự tôn trọng hiếm thấy: "Lục đạo hữu, tài năng của ngươi quả thực vượt xa tưởng tượng. Đạo tâm kiên cố như bàn thạch, có thể hóa giải tà thuật cổ xưa đến vậy, thế gian này e rằng hiếm ai sánh kịp." Nàng không hề che giấu sự kinh ngạc của mình, bởi ngay cả tông môn của nàng cũng khó lòng bồi dưỡng được một tu sĩ có đạo tâm vững vàng đến thế ở cấp độ này.
Bách Lý Trần, kiếm khí quanh thân vẫn còn ngưng đọng, đôi mắt lạnh lùng giờ đây đã dịu đi vài phần khi nhìn Lục Trường Sinh. "Ta từng nghĩ, kiếm đạo là con đường duy nhất để đạt đến sự kiên cường. Nhưng ngươi... ngươi đã cho ta thấy một khía cạnh khác của sự bền bỉ." Hắn nói, giọng trầm thấp, nhưng lời lẽ lại nặng trĩu suy tư. Dù hắn vẫn giữ vẻ cô độc thường lệ, nhưng nội tâm đã bị chấn động sâu sắc bởi màn trình diễn vừa rồi của Lục Trường Sinh. Sự "ngạo mạn" trong lời nói của hắn dường như đã bị một vết rạn nhỏ.
Lục Trường Sinh chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía sâu thẳm của Cổ Mộ. "Không dám nhận lời khen của các vị. Đây chỉ là con đường ta đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng quan trọng hơn, trận pháp kia không phải là ngẫu nhiên, nó là một tấm màn che giấu cho một thứ khác. Hãy cẩn trọng."
Hắn nhắm mắt lại, linh giác một lần nữa quét qua toàn bộ khu vực. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, thanh lọc tàn dư tà khí, đồng thời giúp hắn cảm nhận rõ hơn những luồng năng lượng ẩn mình dưới lòng đất. Khi trận pháp tà thuật bị phá giải, một luồng năng lượng bí ẩn, cổ xưa đã lộ ra, như một cánh cửa vô hình vừa được mở. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của một không gian khác, sâu hơn, cổ kính hơn nhiều so với những gì họ đã thấy.
"Nơi này còn sâu hơn cả những gì chúng ta từng thấy, Lão Lục. Linh khí cũng... kỳ lạ." Tiêu Hạo thì thầm, linh giác của hắn tuy không thể sánh bằng Lục Trường Sinh, nhưng vẫn đủ nhạy bén để nhận ra sự khác biệt trong môi trường xung quanh. Không khí ẩm ướt, nặng nề hơn, mang theo một mùi đất mục và rêu phong cổ xưa, xen lẫn một chút tử khí nhàn nhạt. Những tiếng gió hú rít qua các khe đá, tạo nên bản giao hưởng ghê rợn, khiến người ta liên tưởng đến những lời thì thầm của vong hồn.
Mộc Thanh Y nhíu mày, đôi mắt quét nhìn xung quanh. "Cảm giác như có thứ gì đó đang ngủ say ở đây." Nàng cảm nhận được một áp lực vô hình, một sự tĩnh lặng đến rợn người, như thể họ đang bước vào một thế giới bị thời gian lãng quên. Những bức tường đá gồ ghề, không còn là những khối xây đắp vuông vắn, mà là những vách đá tự nhiên, trải qua hàng vạn năm phong hóa, mang trên mình những phù văn cổ xưa mờ nhạt, tưởng chừng như đã hòa vào lòng đá.
"Cẩn thận. Những thứ càng cổ xưa càng ẩn chứa hiểm nguy khôn lường." Lục Trường Sinh trầm giọng nhắc nhở. Hắn đi đầu, bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi, mỗi bước đi đều như đang dò xét mặt đất. Những phù văn trên vách đá không còn là những ký hiệu tà thuật đơn thuần, mà là những hoa văn cổ kính, mang vẻ huyền bí của thời đại Vạn Cổ Khai Thiên. Hắn khẽ đưa tay chạm nhẹ vào một phù văn. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn khẽ rung động, một luồng khí tức thanh tịnh, cổ xưa từ lòng bàn tay hắn tỏa ra, như một dòng nước len lỏi, hóa giải một cấm chế huyễn cảnh nhỏ đang ẩn mình.
Cấm chế tan biến, một lối đi ẩn hiện ra, không phải là một cánh cửa hay một đường hầm được đục đẽo, mà là một khe nứt tự nhiên trong vách đá, được che phủ bởi một lớp sương mù mỏng và những sợi rêu phong. Linh khí ở đây dồi dào hơn hẳn, nhưng lại mang theo một chút khí tức hỗn độn, như thể nó đã trải qua một quá trình biến đổi dài đằng đẵng.
Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần quan sát hành động của Lục Trường Sinh với sự chú ý cao độ. Họ không thể cảm nhận được sự tồn tại của cấm chế kia, nhưng lại thấy Lục Trường Sinh dễ dàng hóa giải nó, như thể hắn đang đi dạo trong vườn nhà mình. Điều này càng củng cố thêm niềm tin của họ vào Lục Trường Sinh, và cũng khiến họ nhận ra rằng, dù con đường tu hành của họ có cao siêu đến đâu, vẫn có những khía cạnh mà Lục Trường Sinh vượt trội một cách khó tin.
"Đây không phải là một phần của ngôi mộ thông thường," Lục Trường Sinh nói, giọng điệu trầm ngâm, "mà là một bí cảnh nhỏ, một phần của Cổ Mộ có niên đại xa hơn nhiều, có thể từ thời Vạn Cổ Khai Thiên. Năng lượng ở đây rất cổ xưa, rất thuần túy, nhưng cũng ẩn chứa sự nguy hiểm khó lường." Hắn quay sang nhìn Tiêu Hạo, Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, ánh mắt nghiêm nghị. "Tiến vào đây, mỗi bước đi đều phải hết sức cẩn trọng. Một sai lầm nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống."
Họ gật đầu, sự cảnh giác lên đến đỉnh điểm. Tiêu Hạo rút ra vài lá bùa hộ mệnh, cẩn thận dán lên người mình và đưa cho Mộc Thanh Y. Bách Lý Trần nắm chặt chuôi kiếm, đôi mắt sắc bén quét qua mọi ngóc ngách của khe nứt, kiếm khí ẩn mà không phát, luôn sẵn sàng ứng phó. Lục Trường Sinh dẫn đầu, bước vào lối đi ẩn, ba người còn lại theo sát phía sau, tâm trạng căng thẳng như dây đàn.
Hành lang tự nhiên kéo dài hun hút, uốn lượn như một con rắn khổng lồ, dẫn họ xuống sâu hơn vào lòng đất. Tiếng gió hú trở nên mạnh mẽ hơn, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, và mùi đất ẩm mục, rêu phong càng lúc càng nồng nặc. Không khí lạnh lẽo thấu xương, ẩm ướt và nặng nề, như thể đã hàng vạn năm không có ánh sáng mặt trời chiếu rọi. Thỉnh thoảng, họ lại nghe thấy tiếng xương cốt va chạm nhau trong bóng tối, hoặc tiếng bước chân vang vọng đâu đó, không rõ là của sinh vật sống hay chỉ là ảo giác. Lục Trường Sinh vẫn giữ tốc độ đều đặn, linh giác của hắn như một tấm lưới vô hình, thăm dò từng luồng khí tức, từng dao động nhỏ nhất. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn không ngừng vận chuyển, giúp hắn duy trì sự thanh tĩnh của đạo tâm, chống lại bất kỳ sự nhiễu loạn nào từ môi trường xung quanh.
Sau khi vượt qua một mê cung tự nhiên và một vài cấm chế cổ xưa được Lục Trường Sinh lặng lẽ hóa giải, nhóm Lục Trường Sinh cuối cùng cũng đến rìa của một đại điện ngầm khổng lồ. Họ ẩn mình sau một khối đá lớn, từ vị trí khuất tầm nhìn, họ kinh hoàng chứng kiến cảnh tượng bên trong.
Đại điện này rộng lớn đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối, trần nhà cao vút, được chống đỡ bởi những cột đá khổng lồ, chạm khắc những phù điêu cổ kính, nhưng giờ đây đã bị nhuốm một màu đỏ sẫm ghê rợn. Trung tâm đại điện là một pháp trận tế luyện đồ sộ, khắc vẽ bằng máu tươi và những vật liệu tà dị mà chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến người ta rợn người. Pháp trận ấy không ngừng tỏa ra luồng tà khí kinh người, đặc quánh như sương mù, cuồn cuộn bốc lên, khiến không khí trở nên ngột ngạt, khó thở. Mùi máu tanh nồng nặc, tử khí cuồn cuộn và mùi lưu huỳnh khét lẹt xộc thẳng vào mũi, khiến Tiêu Hạo phải nín thở. Ánh sáng mờ ảo, đỏ máu hoặc xanh lục ma quái từ pháp trận chiếu rọi lên những bức tường, tạo nên những cái bóng méo mó, quỷ dị.
U Minh Tôn Giả đứng sừng sững ở trung tâm pháp trận, thân ảnh hắn cao lớn, áo choàng đen phấp phới trong làn tà khí, gương mặt xám xịt với đôi mắt đỏ ngầu lấp lánh hung quang, tỏa ra khí tức âm hàn. Xung quanh hắn là hàng chục Ma Binh toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ, đôi mắt đỏ ngầu, đang hối hả hoàn thiện các chi tiết cuối cùng của pháp trận. Tiếng pháp trận vận hành ù ù, như tiếng thở hổn hển của một con quái vật khổng lồ đang thức tỉnh, hòa lẫn với tiếng bước chân nặng nề của Ma Binh và tiếng cười khẩy ghê rợn của U Minh Tôn Giả.
"Trời đất ơi... đây là trận pháp gì mà tà ác đến vậy?" Tiêu Hạo kinh hãi thì thầm, giọng nói run rẩy. Hắn chưa từng thấy một trận pháp nào có quy mô và sự tà ác đến mức này.
Mộc Thanh Y, gương mặt trắng bệch vì luồng tà khí kia, siết chặt thanh kiếm trong tay, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào U Minh Tôn Giả. "Luồng tà khí này... mạnh hơn nhiều so với những gì ta từng thấy. Hắn muốn làm gì?" Nàng cảm nhận được một áp lực vô hình từ pháp trận, nó không chỉ là sức mạnh vật chất, mà còn là một sự ăn mòn tinh thần, cố gắng lung lay ý chí của người quan sát.
Bách Lý Trần, tay nắm chặt kiếm đến mức khớp xương trắng bệch, ánh mắt sắc bén như dao cạo nhìn thẳng vào U Minh Tôn Giả. "Không thể để hắn thành công." Hắn thì thầm, giọng nói ẩn chứa sự căm phẫn và quyết tâm. Kiếm của hắn dường như cũng cảm nhận được sự tà ác, khẽ rung lên.
Lục Trường Sinh không nói gì, hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể, giúp hắn cảm nhận và phân tích dòng chảy năng lượng phức tạp của pháp trận. Hắn không chỉ cảm nhận bề mặt, mà còn cố gắng thâm nhập vào bản chất sâu xa của nó. Hắn nhận ra pháp trận này không chỉ đơn thuần là một trận pháp tà thuật để triệu hồi hay hấp thụ linh khí thông thường. Nó đang cố gắng 'hút' một nguồn năng lượng khác, một nguồn năng lượng nguyên thủy, thuần khiết nhưng đã bị ô nhiễm bởi tà khí, giống như một con sông lớn bị chuyển dòng, bị ép buộc chảy theo một hướng khác, phục vụ cho một mục đích tà ác.
Nguồn năng lượng này... quá cổ xưa. Nó không thuộc về thời đại này, cũng không phải là linh khí phổ biến trong Cửu Thiên Linh Giới. Nó mang một khí tức hỗn độn nhưng lại tràn đầy sức sống nguyên thủy, như thể là một phần của thế giới khi nó mới được khai sinh. Nhưng giờ đây, nó đang bị U Minh Tôn Giả lợi dụng, bị biến chất bởi tà khí cuồn cuộn. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự đau đớn của nguồn năng lượng ấy, như một sinh linh bị tra tấn, bị rút cạn bản nguyên.
Trong khi Lục Trường Sinh tập trung phân tích, U Minh Tôn Giả bắt đầu lớn tiếng, tiếng nói của hắn tràn đầy sự tự mãn và tham vọng, vang vọng khắp đại điện, khiến những Ma Binh xung quanh cũng phải rùng mình.
"Ha ha ha! Cơ duyên ngàn năm có một, một khi ta hấp thu được nguồn sức mạnh nguyên thủy này, ai còn có thể ngăn cản ta?!" U Minh Tôn Giả cười điên dại, đôi mắt đỏ ngầu lướt qua toàn bộ pháp trận, như một kẻ săn mồi đang tận hưởng thành quả của mình. Hắn giơ hai tay lên cao, tà khí từ pháp trận cuồn cuộn đổ vào người hắn, khiến thân ảnh hắn trở nên mờ ảo, lớn hơn, như một ác thần giáng thế. "Cổ Mộ này, ẩn chứa bí mật của Vạn Cổ Khai Thiên, một nguồn năng lượng được chôn vùi từ thuở hồng hoang. Các ngươi, những kẻ phàm phu tục tử, vĩnh viễn không thể hiểu được giá trị của nó!"
Hắn tiết lộ mục đích cuối cùng của pháp trận: cướp đoạt một 'cơ duyên trọng yếu' của Cổ Mộ, một di sản từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, có khả năng mang lại sức mạnh vượt xa tưởng tượng. Pháp trận bắt đầu phát ra những luồng sáng tà dị, đỏ rực như máu, xanh lục như u minh, xen kẽ nhau, báo hiệu việc tế luyện sắp bắt đầu. Những phù văn trên mặt đất như sống dậy, nhảy múa điên cuồng, hút lấy tà khí từ không trung.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Hắn nhận ra rằng không phải chỉ là cướp đoạt linh thạch hay bảo vật, mà là một thứ gì đó mang tính 'nguồn gốc', một phần của bản chất Cửu Thiên Linh Giới từ thuở sơ khai. Đó là 'linh căn' của Cổ Mộ, một nguồn năng lượng cổ xưa, thuần túy nhưng giờ đây đang bị tà đạo lợi dụng. Nếu U Minh Tôn Giả thành công, không chỉ Cổ Mộ này sẽ bị hủy diệt, mà nguồn năng lượng nguyên thủy bị biến chất kia có thể gây ra hậu quả khôn lường cho toàn bộ vùng Lạc Hà Thành, thậm chí là lan rộng ra Tam Giới.
"Hắn muốn cướp đoạt 'linh căn' của Cổ Mộ, một nguồn năng lượng cổ xưa... Hậu quả sẽ rất khó lường." Lục Trường Sinh thì thầm với nhóm, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Hắn hiểu rằng, đây không còn là chuyện cá nhân hay tranh giành cơ duyên đơn thuần nữa. Đây là một âm mưu lớn, có thể ảnh hưởng đến sự cân bằng của linh giới.
Nhóm Lục Trường Sinh hiểu rằng họ đã khám phá ra một âm mưu lớn, có thể ảnh hưởng đến cả vùng Lạc Hà Thành và xa hơn nữa. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt họ đầy sự tin tưởng và chờ đợi một quyết định. Cái không khí căng thẳng, mùi máu tanh nồng nặc và tiếng pháp trận ù ù như thôi thúc họ phải hành động. Sự tồn tại của 'cơ duyên trọng yếu' từ thời Vạn Cổ Khai Thiên trong Cổ Mộ, cho thấy Cổ Mộ này không chỉ là một di tích thông thường mà còn chứa đựng những bí mật sâu xa về nguồn gốc thế giới, và U Minh Tôn Giả chỉ là một kẻ đang cố gắng khai thác nó.
"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lục Trường Sinh tự nhủ trong lòng. Con đường tu hành của hắn là con đường chậm rãi, vững chắc, tránh xa những vòng xoáy nhân quả. Nhưng giờ đây, khi một hiểm họa lớn có thể ảnh hưởng đến vô số sinh linh, hắn không thể đứng ngoài. Hắn biết mình không thể ngồi yên nhìn U Minh Tôn Giả thành công.
Lục Trường Sinh khẽ ra hiệu cho nhóm rút sâu hơn vào bóng tối, ánh mắt hắn lóe lên sự quyết đoán, một ngọn lửa tĩnh lặng nhưng kiên cường bùng cháy. "Chúng ta không thể để hắn thành công." Hắn nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy sức nặng, như một lời thề. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần gật đầu, sự tin tưởng vào Lục Trường Sinh đã đạt đến đỉnh điểm. Họ biết, một trận chiến khốc liệt, vượt xa những gì họ từng đối mặt, sắp sửa diễn ra.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.