Cửu thiên linh giới - Chương 129: Hầm Mộ Tà Thuật: Lưỡi Hái Phong Tỏa
Tiếng vọng của bước chân đơn độc hòa cùng âm thanh đều đặn của nước nhỏ giọt từ những thạch nhũ lạnh giá, tạo nên một bản nhạc rùng rợn trong sâu thẳm Cổ Mộ. Lục Trường Sinh, thân ảnh hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, bước đi vững chãi trên nền đá ẩm ướt. Ngọc dạ minh châu trong tay Tiêu Hạo tỏa ra quầng sáng yếu ớt, chỉ đủ để xua đi một phần màn đêm đặc quánh, nhưng lại khiến những bức tường đá đen hun hút càng trở nên sâu thẳm và bí ẩn hơn. Dựa vào những ký hiệu cổ quái và sơ đồ phác thảo đã được hắn khắc sâu trong tâm trí, Lục Trường Sinh dẫn đầu đoàn người, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư nay càng thêm sắc bén, liên tục quét qua mọi ngóc ngách, tìm kiếm không chỉ dấu vết của tà đạo mà còn cả những cạm bẫy vô hình. Hắn cảm nhận từng luồng linh khí biến động dù là nhỏ nhất, từng hạt bụi tà khí trôi nổi trong không gian.
Phía sau hắn, Tiêu Hạo liên tục quay đầu nhìn lại, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quan sát những bóng hình chập chờn do ánh sáng yếu ớt tạo ra. Mỗi tiếng gió hú ghê rợn vọng lại từ những kẽ hở không rõ nguồn gốc đều khiến hắn rùng mình. "Trường Sinh huynh, chỗ này âm khí nặng quá, ta cứ thấy rợn người thế nào ấy," Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói pha chút lo lắng, dù hắn đã cố gắng giữ cho nó thật khẽ. Mùi đất ẩm, rêu phong, và tử khí nồng nặc hòa quyện, len lỏi vào từng hơi thở, khiến không khí càng thêm nặng nề và ngột ngạt. Thỉnh thoảng, tiếng xương cốt va chạm nhau trong gió như lời nhắc nhở về những sinh linh đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây.
Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần giữ khoảng cách vừa đủ, cảnh giác trước mọi biến động dù là nhỏ nhất. Bộ đạo bào màu xanh ngọc của Mộc Thanh Y dường như cũng bị màn đêm nuốt chửng, chỉ có ánh sáng lấp lánh phản chiếu từ thanh kiếm cổ bên hông nàng là còn hiện hữu. Đôi mắt phượng của nàng quét qua những đường nét khắc trên vách đá, nhận ra sự cổ xưa và phức tạp của Cổ Mộ này. "Những ký hiệu trên vách đá này... có vẻ cổ xưa hơn những gì chúng ta thấy bên ngoài. Không phải của U Minh Tôn Giả," nàng nói, giọng hơi trầm xuống, mang theo sự suy tư. Nàng đã từng tự tin rằng mình biết rõ về nơi này, nhưng những gì Lục Trường Sinh đang khám phá đã chứng minh điều ngược lại, rằng Cổ Mộ này còn ẩn chứa quá nhiều bí mật mà ngay cả những tông môn lâu đời cũng chưa thể giải mã.
Bách Lý Trần, thanh kiếm trong tay hắn dường như đã trở thành một phần của hắn, không ngừng cảm nhận những dao động của tà khí và linh lực xung quanh. Hắn gật đầu đồng tình với Mộc Thanh Y, đôi mắt lạnh lùng nhưng đầy sự thấu hiểu. "Khí tức cũng khác. Có vẻ chúng ta đang tiến vào khu vực lõi," hắn nhận xét sắc bén, giọng điệu dứt khoát. "Kiếm khí của những kẻ này rất tạp, không thống nhất. Có vẻ như có nhiều nhóm khác nhau. Có kẻ dùng tà thuật, có kẻ dùng võ đạo, thậm chí có cả những đạo sĩ biến chất." Điều này càng củng cố thêm suy đoán của Lục Trường Sinh về một liên minh tà đạo phức tạp hơn là chỉ riêng U Minh Tôn Giả.
Lục Trường Sinh dừng lại trước một ngã rẽ, hắn không vội vàng đưa ra quyết định mà khẽ nhắm mắt, dùng linh niệm quét qua luồng linh khí mơ hồ. Hắn "đọc" những dấu vết năng lượng còn sót lại, cảm nhận được sự bất thường từ một lối đi có vẻ ngoài hấp dẫn, nhưng tiềm ẩn tà khí cực mạnh. Sau một khắc trầm tư, hắn chỉ tay vào một hành lang khác, tránh một cách khéo léo cái bẫy vô hình mà nếu không phải nhờ sự cẩn trọng phi thường của hắn, cả nhóm đã có thể lạc vào. "Đúng vậy. Chúng ta cần một bức tranh toàn cảnh hơn trước khi hành động," hắn gật đầu, "Càng sâu càng nguy hiểm, nhưng cũng là nơi tàng chứa nhiều thứ hơn. Cẩn thận, mọi người." Lời hắn nói tuy ngắn gọn nhưng mang theo trọng lượng của sự cảnh báo và niềm tin vào phán đoán của mình. Hắn biết, Cổ Mộ này không chỉ là một nghĩa địa cổ, mà là một mê cung khổng lồ, ẩn chứa vô số bí mật và cạm bẫy, và mỗi bước đi sai lầm đều có thể phải trả giá bằng cả mạng sống. Việc hắn ghi nhớ và phân tích từng chi tiết nhỏ nhất sẽ là chìa khóa để hắn tìm ra những bí mật sâu xa hơn, có thể là cơ duyên, hoặc điểm yếu chí mạng của tà đạo.
Cả nhóm tiếp tục cuộc hành trình, di chuyển chậm rãi, cẩn trọng, như những bóng ma lướt qua trong lòng đất. Không khí ẩm ướt và lạnh lẽo càng lúc càng nặng nề, mang theo mùi kim loại gỉ sét và một chút lưu huỳnh nồng nặc, gợi nhớ đến những nghi thức quỷ dị. Tiếng gió hú ghê rợn đôi khi vang lên từ những kẽ hở không rõ nguồn gốc, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hang, cùng với tiếng thì thầm của âm khí như những lời nguyền rủa cổ xưa, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn. Mỗi bước chân của họ đều được tính toán kỹ lưỡng, tránh phát ra tiếng động. Lục Trường Sinh đôi lúc dừng lại, nhắm mắt, dùng linh niệm quét qua bức tường đá, "đọc" những dấu vết linh lực còn sót lại. Hắn cảm thấy áp lực từ tà khí luôn bao trùm, nhưng đạo tâm hắn vững như bàn thạch, không hề lay chuyển. Sự tin tưởng và tôn trọng của Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần đối với Lục Trường Sinh ngày càng tăng lên, không chỉ vì khả năng chiến đấu hay ứng biến, mà còn vì sự điềm tĩnh, tầm nhìn xa và khả năng phân tích sâu sắc của hắn. Họ nhận ra, con đường tu hành của Lục Trường Sinh, dù chậm rãi và khác biệt, lại mang một sức mạnh nội tại mà họ chưa từng thấy ở bất kỳ ai. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lời răn này của hắn dường như đã khắc sâu vào tâm trí họ. Càng đi sâu, họ càng phát hiện ra nhiều dấu vết kỳ lạ: những pháp trận nhỏ lẻ để hút linh khí, những bùa chú hắc ám dán trên vách đá, và cả những dấu hiệu cho thấy các nhóm tà tu khác nhau đã từng hoạt động ở đây. Sự phức tạp của Cổ Mộ và sự hiện diện của nhiều ký hiệu tà thuật khác nhau đã báo hiệu một âm mưu lớn hơn, không chỉ liên quan đến U Minh Tôn Giả mà có thể là một liên minh tà đạo hoặc một thế lực lớn hơn đứng sau. Lục Trường Sinh nhận ra rằng, kế hoạch ban đầu của U Minh Tôn Giả chỉ là một phần nhỏ trong một bức tranh lớn hơn nhiều. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận," hắn thầm nhủ, tiếp tục bước đi trên con đường đầy nguy hiểm, nhưng cũng đầy ý nghĩa của riêng mình.
***
Hành lang đá đen dần mở rộng, dẫn họ vào một không gian rộng lớn hơn, nơi những bức bích họa cổ xưa đã mờ nét được khắc vẽ chi chít trên vách đá. Những hình ảnh quỷ dị mô tả các nghi lễ huyết tế, những sinh linh bị hiến tế cho một thực thể vô danh, và những ký tự cổ ngữ uốn lượn như những con rắn độc, khiến không khí càng thêm u ám. Mùi tử khí, rêu phong và bụi bặm hòa quyện cùng một mùi hương tanh tưởi như máu khô và ozon, tạo nên một sự kết hợp ghê rợn. Không khí bỗng dưng trở nên đặc quánh, một cảm giác nặng nề đè nén linh hồn và linh lực, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Lục Trường Sinh cảm thấy một luồng năng lượng tà ác bao trùm, nhưng nó được che giấu cực kỳ khéo léo dưới một lớp ngụy trang của sự bình thường, như một con mãng xà khổng lồ đang ẩn mình chờ đợi con mồi. Hắn lập tức cảnh giác cao độ, linh giác mách bảo một mối nguy hiểm lớn, một cạm bẫy tinh vi hơn bất cứ thứ gì họ từng đối mặt.
Bách Lý Trần là người đầu tiên cảm nhận được sự bất thường một cách rõ ràng. Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ một cách nhẹ nhàng, mũi kiếm ánh lên một tia sáng lạnh lẽo trong bóng tối. "Có gì đó không ổn. Khí tức này... nó len lỏi vào tận xương tủy," hắn nói, giọng nói trầm thấp, đầy cảnh giác. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo không chỉ xâm nhập vào cơ thể mà còn muốn đông cứng cả linh hải của hắn.
Mộc Thanh Y cũng không khá hơn. Nàng thở dốc, vận linh lực để chống lại cảm giác bị áp chế. Bộ đạo bào xanh ngọc của nàng khẽ lay động, nhưng sự trấn áp từ môi trường quá mạnh mẽ. "Linh lực của ta... đang bị áp chế mạnh mẽ. Cảm giác như có thứ gì đó đang hút lấy nó!" Nàng kinh ngạc thốt lên, đôi mắt phượng ánh lên vẻ khó tin. Nàng chưa bao giờ gặp phải một trận pháp nào có thể trực tiếp làm suy yếu linh lực của nàng một cách nhanh chóng và triệt để đến vậy.
Tiêu Hạo thì đã sớm rụt rè nép sát vào Lục Trường Sinh, khuôn mặt tròn trịa xanh mét. "Trường Sinh huynh, ta thấy choáng váng quá... Hình như có vô số tiếng thì thầm trong đầu ta..." Hắn lẩm bẩm, cố gắng nắm chặt ngọc dạ minh châu, nhưng ánh sáng của nó cũng dường như bị nuốt chửng bởi sự u ám xung quanh.
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc, nhưng đôi mắt hắn đã trở nên sắc bén như chim ưng. Hắn hiểu rằng đây không phải là một cạm bẫy thông thường. "Không phải áp chế đơn thuần. Đây là một trận pháp phong tỏa tâm thần kết hợp với hấp thụ linh lực!" Hắn trầm giọng, lời nói như những nhát rìu chém vào không khí đặc quánh. "Đừng chống cự mạnh, cố gắng giữ vững tâm thần!" Hắn biết rằng việc cố gắng đối kháng bằng linh lực chỉ làm cho kẻ địch dễ dàng hút cạn sức mạnh của họ hơn. Trọng tâm của trận pháp này là tấn công vào đạo tâm, vào ý chí của người tu hành.
Vừa dứt lời, những bức bích họa trên vách đá bỗng lóe sáng với ánh đỏ quỷ dị, như thể máu tươi đang chảy trên những đường nét cổ xưa. Mặt đất dưới chân họ nứt toác, những luồng tà khí màu đen pha lẫn màu máu bốc lên cuồn cuộn, mang theo mùi vị tanh nồng và nồng nặc của tử khí. Chúng biến thành vô số xiềng xích tinh thần và vật lý, nhanh như chớp lao đến trói buộc cả nhóm. Tiếng xiềng xích va chạm ghê rợn vang lên, không phải tiếng kim loại, mà là âm thanh của ý niệm bị trói buộc, của linh hồn bị giam cầm. Lục Trường Sinh là mục tiêu chính. Một luồng tà niệm mạnh mẽ như lưỡi hái sắc bén trực tiếp chém vào ý thức hắn, cố gắng phong tỏa đạo tâm, khiến hắn rơi vào ảo cảnh, muốn biến hắn thành một con rối không hồn trong màn đêm u tối của Cổ Mộ.
Những xiềng xích tà khí không ngừng siết chặt, mỗi sợi dây đều như một con rắn độc uốn lượn, hút lấy linh lực và tinh thần. Ánh sáng từ ngọc dạ minh châu của Tiêu Hạo nhấp nháy yếu ớt, như ngọn nến trước gió. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần cố gắng hỗ trợ, nhưng họ cũng bị áp lực từ cạm bẫy đè nặng. Linh lực trong cơ thể họ bị rút cạn một cách đáng sợ, cảm giác như có vô số bàn tay vô hình đang cố gắng kéo họ xuống vực sâu không đáy. Mộc Thanh Y vận dụng kiếm ý, cố gắng chém đứt những xiềng xích tà khí, nhưng kiếm khí của nàng vừa chạm vào đã bị hấp thụ, như nước đổ vào cát. Bách Lý Trần thi triển kiếm đạo, tạo ra hàng vạn kiếm ảnh, nhưng tất cả đều bị nuốt chửng bởi màn tà khí dày đặc, không để lại dấu vết. Sự bất lực hiện rõ trên khuôn mặt họ, khi họ nhận ra rằng đây không phải là một cuộc chiến mà sức mạnh linh lực đơn thuần có thể giải quyết. Đây là một cuộc chiến của ý chí, của đạo tâm. Và trong khoảnh khắc đó, họ hướng ánh mắt về Lục Trường Sinh, người đang đứng vững nhất giữa cơn bão tà khí.
***
Lục Trường Sinh đứng sừng sững giữa trung tâm cơn bão tà khí, đối mặt trực diện với cạm bẫy tà thuật cổ xưa và tinh vi. Trong tâm trí hắn, vô số ảo ảnh và tà niệm bùng nổ, biến thành những cảnh tượng kinh hoàng nhất: những người thân yêu ngã xuống, thế giới chìm trong biển máu, những lời thì thầm dụ dỗ về quyền lực vô hạn, sự bất tử, những hứa hẹn về đỉnh cao tu hành chỉ bằng cách buông bỏ đạo tâm và gia nhập tà đạo. "Ngươi yếu ớt... Con đường của ngươi là sai lầm... Hãy từ bỏ... Gia nhập chúng ta, ngươi sẽ có được tất cả..." Những tiếng thì thầm đó không ngừng vang vọng, cố gắng làm lung lay đạo tâm của hắn, muốn kéo hắn vào vực sâu của sự điên loạn.
Nhưng đạo tâm của Lục Trường Sinh, được tôi luyện qua bao năm tháng tu hành chậm rãi, vững chắc, và được củng cố bởi Tàn Pháp Cổ Đạo, vẫn vững như bàn thạch. Đôi mắt hắn khẽ nhíu lại, nhưng ánh nhìn vẫn kiên định, không chút nao núng. Hắn không chống cự lại những ảo ảnh, không cố gắng đẩy lùi những tiếng thì thầm, mà chỉ đơn giản là quan sát chúng, để chúng trôi qua như những đám mây. Tâm trí hắn như một hồ nước sâu thẳm, không chút gợn sóng, phản chiếu mọi thứ nhưng không bị vẩn đục. "Đạo của ta, ta tự biết. Tà niệm, cút!" Hắn không nói thành lời, mà dùng thần niệm truyền đi một ý chí mạnh mẽ, súc tích, như một bức tường vô hình đẩy lùi mọi sự xâm nhập. Câu nói ấy, tuy rất nhỏ nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
Bên ngoài, những xiềng xích tà khí vẫn siết chặt lấy hắn, cố gắng rút cạn linh lực và tinh thần. Da thịt hắn cảm thấy lạnh buốt, linh hải trong cơ thể như muốn khô cạn, nhưng đạo tâm hắn lại càng lúc càng sáng rõ. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, dù đang phải chống chọi với áp lực khủng khiếp từ cạm bẫy, vẫn không thể rời mắt khỏi Lục Trường Sinh. Họ thấy hắn không hề gục ngã, không hề biểu lộ sự sợ hãi hay đau đớn. Một vầng sáng dịu nhẹ, không chói lóa nhưng vô cùng kiên cường, dần tỏa ra từ thân thể hắn, đẩy lùi từng chút một những sợi tà khí đen đặc.
"Linh lực của hắn... không hề bị suy yếu! Hắn đang chống lại nó!" Mộc Thanh Y kinh ngạc thốt lên, giọng nói khẽ run. Nàng đã lùi lại một bước, cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt giữa mình và Lục Trường Sinh. Nàng chưa từng thấy bất kỳ ai có thể đối mặt với một trận pháp tà thuật mạnh mẽ đến vậy mà vẫn giữ được sự thanh tĩnh đến thế.
Bách Lý Trần, nắm chặt thanh kiếm trong tay, đôi mắt nghiêm trọng nhìn chằm chằm vào Lục Trường Sinh. "Đạo tâm của hắn... vững chắc đến mức nào? Chưa từng thấy qua..." Hắn thì thầm, trong lời nói không chỉ có sự kinh ngạc mà còn có một chút ngưỡng mộ sâu sắc. Kiếm đạo của hắn luôn chú trọng vào sự sắc bén và kiên cường, nhưng sự kiên cường của Lục Trường Sinh lại đến từ một chiều sâu khác, một sự tĩnh lặng và bền bỉ mà hắn chưa từng đạt tới.
Lục Trường Sinh vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Linh lực của hắn không bùng nổ mãnh liệt như những công pháp khác, mà chảy ra một cách trầm tĩnh, kiên cố, như dòng suối ngầm len lỏi qua từng khe đá, thanh lọc và hóa giải từng chút một tà khí bao vây. Mỗi sợi tà khí chạm vào vầng sáng của hắn đều bị bào mòn, tan biến như sương khói gặp nắng. Đạo tâm của hắn tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ nhưng vô cùng kiên cường, như một tấm chắn vô hình, đẩy lùi tà niệm, xua tan ảo ảnh. Những tiếng thì thầm quỷ dị dần yếu đi, và cuối cùng im bặt.
Cảm giác nặng nề đè nén linh hồn dần tan biến. Với một tiếng gầm nhẹ phát ra từ sâu thẳm linh hồn, không phải là tiếng gầm giận dữ mà là tiếng của ý chí kiên định, Lục Trường Sinh phá vỡ toàn bộ cạm bẫy tà thuật. Những xiềng xích đen tan biến như khói, không để lại dấu vết. Tà khí bị thanh lọc, rút vào lòng đất, để lại không khí trở lại bình thường, nhưng vẫn còn dư âm của sự nguy hiểm và năng lượng cổ xưa, như một lời nhắc nhở về một cuộc chiến thầm lặng vừa qua. Những bức bích họa trên vách đá cũng mất đi ánh sáng đỏ quỷ dị, trở lại vẻ mờ mịt, cổ xưa.
Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, linh lực ngừng bị hút cạn, và tâm trí thoát khỏi sự choáng váng. Họ nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt phức tạp, pha lẫn sự kinh ngạc, tôn trọng, và cả một chút suy tư về con đường tu hành của chính mình. Sự tinh vi và cổ xưa của cạm bẫy tà thuật này cho thấy thế lực tà đạo trong Cổ Mộ không hề đơn giản, có thể liên quan đến các thế lực tà đạo lớn hơn như Hắc Ám Ma Tông hoặc Ma Quân Huyết Ảnh. Nhưng chính Lục Trường Sinh, với đạo tâm vững như bàn thạch và Tàn Pháp Cổ Đạo độc đáo, đã một lần nữa chứng minh rằng tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Họ nhận ra, tác dụng đặc biệt của Tàn Pháp Cổ Đạo và đạo tâm vững chắc của Lục Trường Sinh trong việc hóa giải tà thuật sẽ là chìa khóa để đối phó với tà đạo ở các cấp độ cao hơn và các loại tấn công tâm linh. Cạm bẫy này không chỉ là một chướng ngại vật mà còn là một "kiểm tra", một "chìa khóa", có thể là dấu hiệu cho thấy Lục Trường Sinh đang tiến gần đến một bí mật lớn hơn trong Cổ Mộ hoặc một cơ duyên đặc biệt. Sự kiện này đã củng cố liên minh giữa họ, khiến Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần tin tưởng và tôn trọng hắn hơn bao giờ hết, nhận ra rằng bên cạnh Lục Trường Sinh, họ có thể đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Lục Trường Sinh, sau khi phá giải trận pháp, khẽ thở ra, ánh mắt vẫn trầm tư, quét qua những vết tích tà khí còn sót lại. Hắn biết, đây chỉ là một trong vô số chướng ngại vật trên con đường tu hành của mình, và phía trước còn vô vàn hiểm nguy, nhưng "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," và hắn sẽ luôn giữ vững tâm mình.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.