Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 128: Huyễn Ảnh Truy Tung: Đạo Tâm Thâm Uyên

U Minh Cổ Địa chìm trong màn đêm vĩnh cửu, nơi tà khí cuồn cuộn như sóng dữ. Ngay khi Lục Trường Sinh vừa kích hoạt tấm phù trận che mắt, tạo nên màn khói mù đen đặc, che khuất dấu vết nhóm người, thì một luồng áp lực kinh hoàng ập xuống, như thể cả tòa Cổ Mộ đang oằn mình dưới một sức mạnh vô biên. Một tiếng gầm giận dữ xé toạc không gian âm u, không chỉ vang vọng trong mật thất mà còn lan ra khắp các hành lang, mật đạo, khiến đá vụn rơi lả tả, âm khí chấn động.

"Kẻ nào dám hủy hoại 'Thần Khí' của ta! Các ngươi sẽ phải trả giá bằng linh hồn!"

Giọng nói ấy không phải là của Ma Sứ Âm Phong, mà là một thanh âm sâu thẳm hơn, cổ xưa hơn, mang theo sự căm hờn tột cùng và uy áp của một cường giả. Đó chính là U Minh Tôn Giả. Hắn ta đã đích thân giáng lâm! Từ sâu thẳm của Cổ Mộ, một bóng đen khổng lồ, mờ ảo như được dệt từ chính tà khí, lao vụt đến. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn ta lấp lánh hung quang, quét qua màn khói mù do Lục Trường Sinh tạo ra, rồi dừng lại ở khu vực 'Thần Khí' đang nứt vỡ. Một luồng tà khí kinh thiên động địa bùng phát từ U Minh Tôn Giả, xé toạc không gian, đẩy màn khói mù sang hai bên như một bức màn bị gió bão thổi tung. Hắn ta không nói nhiều lời vô nghĩa, chỉ một cái phất tay, vô số Ma Binh từ bốn phương tám hướng như những bóng ma khát máu, xuất hiện, lao về phía nhóm Lục Trường Sinh đang ẩn mình.

Lục Trường Sinh cảm nhận được áp lực khủng khiếp đang đè nặng lên mình. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển, giúp hắn duy trì sự điềm tĩnh, nhưng linh giác mách bảo một mối nguy chưa từng có. U Minh Tôn Giả không chỉ mạnh hơn Ma Sứ Âm Phong gấp bội, mà hắn còn có khả năng cảm nhận linh khí cực kỳ nhạy bén, những phù trận che mắt thông thường khó lòng qua mắt được hắn lâu. Hắn biết, đối đầu trực diện lúc này chỉ là tự sát. Hắn linh niệm truyền âm: "Giữ đội hình! Đừng phân tán! Nhắm vào các điểm yếu của hành lang!" Giọng hắn trầm tĩnh, dứt khoát, như một tiếng chuông giữa cơn bão táp, trấn an phần nào sự hoảng loạn đang len lỏi trong lòng Tiêu Hạo.

Ma Binh, toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ, đôi mắt đỏ ngầu, gầm gừ lao đến. Chúng đông đảo như lũ kiến vỡ tổ, tà khí từ thân chúng bốc lên nồng nặc, hòa quyện với mùi tử khí, mùi đất ẩm và lưu huỳnh đang lan tỏa khắp không gian U Minh Cổ Địa. Không khí lạnh lẽo thấu xương, giờ đây càng thêm nặng nề bởi sự hiện diện của U Minh Tôn Giả.

"Hắn ta quá mạnh! Chúng ta không thể đối đầu trực diện!" Mộc Thanh Y thốt lên, giọng nàng căng thẳng, vừa tung ra một đạo kiếm khí màu xanh ngọc, xé tan ba tên Ma Binh đang lao đến. Nàng nhanh nhẹn lùi lại, đôi mắt phượng sắc bén quét qua bóng hình U Minh Tôn Giả đang lơ lửng, cảm nhận được một luồng uy áp không thể chống cự. Dù nàng là thiên tài kiếm đạo, tu vi đã đạt đến cảnh giới Kim Đan hậu kỳ, nhưng đối mặt với một cường giả như U Minh Tôn Giả, nàng vẫn cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng.

Bách Lý Trần không nói một lời, nhưng nét mặt hắn cũng hiện rõ sự nghiêm trọng. Thanh kiếm cổ trong tay hắn rung lên từng đợt, phát ra tiếng kiếm minh trong trẻo. Hắn xoay người, một đạo kiếm cương màu bạc sắc bén như tia chớp, xé toạc màn đêm, chém bay một hàng Ma Binh. Hắn vừa chống đỡ, vừa âm thầm quan sát Lục Trường Sinh, tin tưởng vào sự dẫn dắt của hắn.

Lục Trường Sinh không ngừng nghỉ. Hắn liên tục ném ra các tấm pháp phù ẩn nấp và gây nhiễu, không phải để che mắt U Minh Tôn Giả một cách tuyệt đối, mà là để tạo ra những khoảnh khắc mơ hồ, kéo dài thời gian. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển, giúp hắn cảm nhận được dòng chảy linh khí hỗn loạn trong Cổ Mộ, và hắn nhanh chóng nhận ra một điểm yếu: những vách đá cổ xưa, đã bị ăn mòn bởi tà khí qua hàng vạn năm, rất dễ bị tác động. Hắn dồn linh lực vào hai tay, điểm nhẹ vào một vài điểm trên vách đá. Một tiếng "ầm" lớn vang lên, một mảng vách đá rộng lớn đột ngột sụp đổ, tạo thành một đống đổ nát khổng lồ, chặn đứng con đường truy đuổi của một toán Ma Binh. Mùi bụi đất và đá vụn bốc lên, hòa lẫn với mùi máu tanh nồng nặc.

"Bên này có lối đi nhỏ! Mau lên!" Tiêu Hạo, dù hốt hoảng nhưng vẫn nhanh nhẹn, mắt hắn tinh tường phát hiện một khe nứt nhỏ trên vách đá bị đổ sập, chỉ đủ một người lách qua. Hắn nhanh chóng lủi vào, rồi quay lại vẫy tay ra hiệu. Lục Trường Sinh gật đầu, theo sau Tiêu Hạo. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, sau khi chém bay toán Ma Binh cuối cùng đang cố gắng vượt qua chướng ngại vật, cũng nhanh chóng thu kiếm, thân hình hóa thành những tia sáng, lướt vào khe nứt.

U Minh Tôn Giả gầm lên, hắn ta phẫn nộ khi đám con mồi lại một lần nữa trốn thoát. Hắn ta không thể tin được, một nhóm tu sĩ nhỏ nhoi, lại có thể liên tục gây cản trở cho đại sự của hắn. Tuy nhiên, luồng tà khí mà Lục Trường Sinh tạo ra, dù chỉ là giả lập, nhưng lại chứa đựng những dao động năng lượng hỗn loạn, đủ để làm nhiễu loạn linh giác của hắn trong khoảnh khắc. Hắn ta đập mạnh tay xuống đất, một luồng tà khí đen đặc lan ra như sóng thần, san phẳng mọi thứ trên đường đi, nhưng nhóm Lục Trường Sinh đã kịp thời biến mất sau khe nứt. Tiếng gầm thét của U Minh Tôn Giả vẫn còn vang vọng, mang theo sự tức giận và lời thề độc địa.

Cả nhóm Lục Trường Sinh lao vào trong mật đạo, không dám quay đầu lại. Mật đạo chật hẹp, tối tăm, chỉ đủ cho một người đi lọt. Tiêu Hạo dẫn đường, đôi mắt láu lỉnh của hắn quét qua mọi ngóc ngách, tìm kiếm những dấu hiệu khả nghi. Lục Trường Sinh đi cuối cùng, liên tục ném ra những tấm phù trận che giấu khí tức, cố gắng làm mờ đi mọi dấu vết họ để lại. Không khí trong mật đạo ẩm ướt và lạnh lẽo hơn nhiều so với bên ngoài, mùi đất ẩm mốc và rêu phong bám đầy vách đá. Họ di chuyển trong im lặng, chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng và hơi thở nặng nhọc của chính mình. Sau một hồi chạy trốn không ngừng, men theo vô số ngóc ngách và đường hầm, Tiêu Hạo cuối cùng cũng tìm thấy một hang động nhỏ ẩn mình sau một bức màn rêu xanh dày đặc. Nó không lớn, nhưng đủ để cả nhóm ẩn náu tạm thời.

Họ chui vào trong hang, thở dốc. Mệt mỏi bao trùm, nhưng không ai dám lơ là cảnh giác. Lục Trường Sinh ngồi xuống, dựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, ánh mắt đen láy trầm tư quét qua những gương mặt căng thẳng của đồng đội. Tiêu Hạo, vẫn còn chút hốt hoảng, đang cố gắng điều hòa hơi thở. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, dù không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng sự mệt mỏi cũng hằn rõ trên từng đường nét. Mùi tử khí vẫn còn thoang thoảng trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự truy đuổi kinh hoàng vừa qua.

"U Minh Tôn Giả đã bị chọc giận, hắn sẽ không bỏ qua. Nhưng hắn cũng đã để lộ phần nào sức mạnh của mình. Chúng ta không thể đối đầu trực diện với hắn lúc này." Lục Trường Sinh nói, giọng hắn vẫn bình tĩnh, nhưng pha chút trầm ngâm. Hắn chậm rãi rút ra một tấm da thú cũ kỹ từ trong đạo bào, đó là tấm bản đồ hắn đã tự phác thảo trong những ngày qua, ghi lại cấu trúc Cổ Mộ theo những gì hắn quan sát được. Hắn dùng một viên linh thạch nhỏ, phát ra ánh sáng dịu nhẹ, soi lên tấm bản đồ.

Mộc Thanh Y nhìn hắn, đôi mắt phượng đầy vẻ khó chịu. "Vậy ý ngươi là... chúng ta sẽ bỏ mặc hắn tiếp tục nghi thức? Để mặc hắn tiếp tục tàn phá sinh linh?" Nàng không cam lòng, bản tính chính trực của nàng không cho phép nàng dễ dàng lùi bước.

Lục Trường Sinh lắc đầu nhẹ. "Không. Chúng ta sẽ tìm hiểu. Hắn ta còn nhiều bí mật. Cổ Mộ này quá lớn, không chỉ có một mật thất kia. Chúng ta cần hiểu rõ cấu trúc của nó, các đường đi, và đặc biệt là những nơi tà tu thường lui tới. Một mình U Minh Tôn Giả, dù mạnh, cũng không thể thực hiện một âm mưu lớn đến vậy. Hắn chắc chắn có đồng bọn, hoặc một thế lực lớn hơn chống lưng." Hắn dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Mộc Thanh Y, không né tránh sự chất vấn trong ánh mắt nàng. "Chúng ta đã phá hủy 'Thần Khí' kia, đã trì hoãn được âm mưu của hắn. Đó đã là một chiến thắng. Bây giờ, chúng ta cần một chiến lược lâu dài. Chúng ta sẽ âm thầm theo dõi hắn, thu thập thông tin và sơ đồ về các địa điểm quan trọng."

Bách Lý Trần trầm ngâm một lúc, rồi khẽ gật đầu. "Một kế hoạch mạo hiểm. Nhưng... có lý." Hắn không phải là kẻ thiếu lý trí. Dù khát vọng kiếm đạo thúc đẩy hắn đối đầu với cường giả, nhưng trải nghiệm thực tế vừa qua đã cho hắn thấy sự chênh lệch sức mạnh quá lớn. Sự điềm tĩnh và khả năng phân tích của Lục Trường Sinh dần chiếm được sự tin tưởng của hắn. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Câu nói này của Lục Trường Sinh, dù ngắn gọn, nhưng lại ẩn chứa một đạo lý sâu sắc, khiến Bách Lý Trần phải suy ngẫm.

Tiêu Hạo nghe vậy thì hai mắt sáng lên. "Nghe có vẻ... thú vị! Dù sao ta cũng giỏi lẩn trốn và nghe ngóng." Hắn cười trừ, cố gắng làm dịu không khí căng thẳng, dù trong lòng vẫn còn chút sợ hãi. Hắn vốn là kẻ láu lỉnh, giỏi ứng biến, nhiệm vụ trinh sát có vẻ phù hợp với hắn hơn là đối đầu trực diện với những cường giả đáng sợ kia.

Lục Trường Sinh không vội vàng. Hắn khoanh tròn vài khu vực khả nghi trên tấm bản đồ thô sơ của mình, những nơi có dấu vết tà khí đậm đặc hơn hoặc có kiến trúc bất thường. Hắn chia sẻ một vài loại pháp phù ẩn nấp và truyền âm cho Tiêu Hạo, hướng dẫn hắn cách sử dụng để che giấu khí tức hiệu quả hơn. Hắn cũng nhắc nhở Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần về tầm quan trọng của việc giữ im lặng và quan sát kỹ lưỡng. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần bắt đầu điều hòa linh lực, khôi phục thể lực. Ánh sáng dịu nhẹ từ viên linh thạch chiếu rọi những đường nét cổ kính trên vách đá, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, nơi hy vọng và nguy hiểm hòa quyện. Lục Trường Sinh biết, con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, nhưng hắn đã chọn, và hắn sẽ đi đến cùng.

Sau khi điều hòa linh lực và bàn bạc kỹ lưỡng, nhóm Lục Trường Sinh bắt đầu hành trình trinh sát. Họ rời khỏi hang động ẩn, lại một lần nữa hòa mình vào những mật đạo và hành lang bị lãng quên trong Cổ Mộ. Không khí nơi đây vẫn lạnh lẽo và ẩm ướt, mùi đất mục, rêu phong và đôi khi là một chút mùi máu tanh cũ kỹ vương vấn trong từng khe đá. Ánh sáng gần như không tồn tại, chỉ có thứ ánh sáng xanh lục ma quái từ tà khí đôi khi lóe lên từ những vết nứt, hoặc những viên dạ minh châu nhỏ mà Tiêu Hạo mang theo. Bụi bặm bay lơ lửng trong không khí tĩnh mịch, tạo cảm giác như thời gian đã ngừng lại từ ngàn vạn năm trước.

Lục Trường Sinh đi đầu, bước chân hắn nhẹ nhàng như không, mỗi bước đi đều mang theo sự cẩn trọng tột cùng. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải để gia tăng tu vi, mà để cảm nhận mọi dao động dù là nhỏ nhất trong không gian. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn "nhìn" bằng linh giác, phân biệt được những luồng tà khí mới bốc lên từ hoạt động của Ma Binh, với những luồng âm khí cổ xưa đã hòa quyện vào đá. Hắn dùng ngón tay vuốt nhẹ lên vách đá đầy rêu phong, đôi mắt trầm tư quét qua từng ký hiệu cổ quái, từng vết nứt, từng dấu vết xước xát. "Ký hiệu này... là của Bái Huyết Giáo. Có vẻ như U Minh Tôn Giả không đơn độc." Hắn thì thầm, giọng suy tư, chỉ vào một biểu tượng khắc mờ trên đá: một vòng tròn với ba giọt máu đang nhỏ xuống.

Tiêu Hạo với thính giác nhạy bén, đôi tai vểnh lên nghe ngóng mọi tiếng động dù là nhỏ nhất. Hắn đi phía sau Lục Trường Sinh một chút, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quan sát. "Nhìn kìa Trường Sinh, có một vài vết xước mới ở đây. Có vẻ như một nhóm Ma Binh vừa đi qua." Hắn chỉ vào một góc khuất, nơi có những vệt xước nhỏ, gần như không thể nhận ra, trên nền đất ẩm ướt. "Mùi tử khí ở đây cũng nồng hơn một chút." Tiêu Hạo khẽ khàng bổ sung, khuôn mặt căng thẳng nhưng đầy sự tập trung.

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần giữ khoảng cách vừa phải, cảnh giác cao độ. Ánh mắt Mộc Thanh Y quét qua những đường hầm tối tăm, nhận ra sự phức tạp và quy mô của Cổ Mộ này. Nàng đã từng tự tin rằng mình biết rõ về nơi này, nhưng những gì Lục Trường Sinh đang khám phá đã chứng minh điều ngược lại. "Cổ Mộ này còn nhiều đường hầm bí mật hơn chúng ta nghĩ. Có thể còn những thứ khác nữa." Nàng nói, giọng hơi trầm xuống, nhận thức được âm mưu của tà đạo có lẽ sâu xa hơn nàng tưởng. Nàng quan sát cách Lục Trường Sinh vận dụng trí tuệ và sự cẩn trọng, không còn là sự bực bội ban đầu, mà thay vào đó là một sự thán phục ngầm.

Bách Lý Trần, thanh kiếm trong tay hắn dường như đã trở thành một phần của hắn, sẵn sàng xuất chiêu bất cứ lúc nào. Hắn không chỉ quan sát môi trường xung quanh, mà còn cảm nhận những dao động của tà khí, của linh lực. "Kiếm khí của những kẻ này rất tạp, không thống nhất. Có vẻ như có nhiều nhóm khác nhau." Hắn nhận xét sắc bén, đôi mắt lạnh lùng nhưng đầy sự thấu hiểu. "Có kẻ dùng tà thuật, có kẻ dùng võ đạo, thậm chí có cả những đạo sĩ biến chất." Điều này càng củng cố thêm suy đoán của Lục Trường Sinh về một liên minh tà đạo.

Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt không rời khỏi tấm bản đồ đang dần được hoàn thiện trong đầu hắn. "Đúng vậy. Chúng ta cần một bức tranh toàn cảnh hơn trước khi hành động." Hắn biết, Cổ Mộ này không chỉ là một nghĩa địa cổ, mà là một mê cung khổng lồ, ẩn chứa vô số bí mật và cạm bẫy. Việc hắn ghi nhớ và phân tích từng chi tiết nhỏ nhất sẽ là chìa khóa để hắn tìm ra những bí mật sâu xa hơn, có thể là cơ duyên, hoặc điểm yếu chí mạng của tà đạo.

Cả nhóm di chuyển chậm rãi, cẩn trọng, như những bóng ma lướt qua trong lòng đất. Tiếng gió hú ghê rợn đôi khi vang lên từ những kẽ hở không rõ nguồn gốc, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hang, cùng với tiếng thì thầm của âm khí như những lời nguyền rủa cổ xưa, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn. Mỗi bước chân của họ đều được tính toán kỹ lưỡng, tránh phát ra tiếng động. Lục Trường Sinh đôi lúc dừng lại, nhắm mắt, dùng linh niệm quét qua bức tường đá, "đọc" những dấu vết linh lực còn sót lại. Hắn cảm thấy áp lực từ tà khí luôn bao trùm, nhưng đạo tâm hắn vững như bàn thạch, không hề lay chuyển.

Sự tin tưởng và tôn trọng của Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần đối với Lục Trường Sinh ngày càng tăng lên, không chỉ vì khả năng chiến đấu hay ứng biến, mà còn vì sự điềm tĩnh, tầm nhìn xa và khả năng phân tích sâu sắc của hắn. Họ nhận ra, con đường tu hành của Lục Trường Sinh, dù chậm rãi và khác biệt, lại mang một sức mạnh nội tại mà họ chưa từng thấy ở bất kỳ ai. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lời răn này của hắn dường như đã khắc sâu vào tâm trí họ.

Càng đi sâu, họ càng phát hiện ra nhiều dấu vết kỳ lạ: những pháp trận nhỏ lẻ để hút linh khí, những bùa chú hắc ám dán trên vách đá, và cả những dấu hiệu cho thấy các nhóm tà tu khác nhau đã từng hoạt động ở đây. Sự phức tạp của Cổ Mộ và sự hiện diện của nhiều ký hiệu tà thuật khác nhau đã báo hiệu một âm mưu lớn hơn, không chỉ liên quan đến U Minh Tôn Giả mà có thể là một liên minh tà đạo hoặc một thế lực lớn hơn đứng sau. Lục Trường Sinh nhận ra rằng, kế hoạch ban đầu của U Minh Tôn Giả chỉ là một phần nhỏ trong một bức tranh lớn hơn nhiều. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận," hắn thầm nhủ, tiếp tục bước đi trên con đường đầy nguy hiểm, nhưng cũng đầy ý nghĩa của riêng mình.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free