Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 127: Huyết Chiến Mật Thất: Phá Vỡ Âm Mưu

Tiếng Ma Sứ Âm Phong vang vọng trong mật thất, khàn khàn và trầm đục như tiếng đá tảng va vào nhau, mang theo một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy. Hắn ta không nói suông, một luồng tà khí cuồng bạo, đen đặc như mực, mang theo mùi lưu huỳnh cháy khét và tử khí nồng nặc, đột ngột bùng nổ từ vị trí của hắn ta, xé toạc không khí, bay thẳng đến nơi nhóm Lục Trường Sinh đang ẩn nấp. Luồng tà khí này không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn là một luồng linh lực ăn mòn, mang theo vô số oán niệm và tiếng gào thét thê lương của những sinh linh đã bị huyết tế, tựa như một cơn sóng thần đen tối nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Không gian xung quanh rung chuyển dữ dội, các trụ đá cổ xưa nứt toác, đá vụn rơi lả tả. Tiếng kêu than của hàng trăm sinh linh bị tế lễ trong pháp trận huyết tế, vốn đã thê lương, giờ đây càng trở nên thảm thiết và tuyệt vọng hơn, như một bản hợp xướng bi ai của cõi chết.

Lục Trường Sinh đứng yên, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh sáng đỏ máu của pháp trận và luồng tà khí đang lao tới, không hề biểu lộ một chút hoảng sợ. Hắn biết, thời khắc phải hành động đã đến, không thể chần chừ thêm nữa. Đạo tâm của hắn, vốn đã được tôi luyện qua bao năm tháng tu hành chậm rãi, vững chắc, giờ đây vẫn kiên cố như bàn thạch, nhưng ẩn sâu bên trong là một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ, bùng cháy dữ dội trước sự tàn độc đến ghê tởm của tà thuật. Cái lạnh buốt từ tà khí không thể chạm đến tận cốt tủy của hắn, bởi nội tâm hắn đã sớm hóa thành băng giá, quyết liệt hơn bao giờ hết.

Hắn khẽ thở ra một hơi, linh lực tinh thuần trong cơ thể vận chuyển theo Tàn Pháp Cổ Đạo, không bùng nổ rực rỡ nhưng lại vô cùng vững chãi. Hắn nhanh chóng rút ra một tấm phù lục cổ xưa, một mảnh giấy màu vàng úa với những nét mực đen đơn giản, không chút hoa văn rực rỡ hay khí tức khoa trương, nhưng lại ẩn chứa một luồng khí tức cổ xưa và mạnh mẽ, như một phần của bản nguyên thiên địa. Tấm phù lục vừa rời tay, bỗng chốc bùng lên một quầng sáng mờ ảo, không quá chói lóa nhưng lại mang theo một sự kiên cố không thể phá vỡ, tạo thành một lớp màn ánh sáng trong suốt, bao bọc lấy cả nhóm. Luồng tà khí cuồng bạo va chạm vào lớp màn, phát ra một tiếng "Ầm!" đinh tai nhức óc, nhưng không thể xuyên thủng. Tà khí cuồn cuộn bị chặn đứng, va đập liên hồi, tạo nên những âm thanh ghê rợn như hàng ngàn linh hồn đang gào thét, nhưng cuối cùng cũng phải tiêu tán một phần, không thể tiến thêm một tấc.

"Phân tán, phá trận!" Giọng Lục Trường Sinh trầm khàn, vang lên đầy dứt khoát, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đến lạ thường, như một tảng đá giữa dòng thác lũ. "Mộc cô nương, Bách Lý huynh, chặn hắn! Tiêu Hạo, hỗ trợ giải cứu, không được để tà khí nhiễm thân!" Hắn không nói nhiều, chỉ là một mệnh lệnh đơn giản, nhưng lại phân công rõ ràng, thể hiện sự quyết đoán tuyệt đối.

Ngay khi Lục Trường Sinh dứt lời, hắn đã lướt ra, thân pháp nhẹ nhàng như một làn khói, tránh né những luồng tà khí còn sót lại đang vờn quanh. Đôi tay hắn kết ấn, động tác chậm rãi nhưng lại chứa đựng một sự hài hòa kỳ lạ với thiên địa. Một luồng linh lực tinh thuần từ lòng bàn tay hắn bùng phát, không mang theo sắc màu rực rỡ, nhưng lại có một năng lượng thanh tẩy mạnh mẽ. Luồng linh lực này không trực tiếp tấn công Ma Sứ Âm Phong, mà như một làn gió vô hình, lướt qua những tà khí đang dày đặc trong không khí, hóa giải một phần sức mạnh ăn mòn của chúng, tạo ra một vùng không gian tạm thời trong sạch hơn, giảm bớt áp lực cho đồng đội.

Mộc Thanh Y, với bộ đạo bào màu xanh ngọc, thân hình thanh thoát như tiên tử, nhưng ánh mắt phượng lại bùng lên sự phẫn nộ rực cháy. Nàng không chút do dự, cổ kiếm cổ xưa bên hông lập tức tuốt vỏ. "Leng keng!" Một tiếng kiếm reo thanh thúy vang vọng, xé tan không khí u ám. Kiếm quang rực rỡ như một dải ngân hà đổ xuống, mang theo ý chí thanh trừng tà ma, chém thẳng đến Ma Sứ Âm Phong. Chiêu kiếm của nàng không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự phẫn nộ tột cùng, là sự khinh bỉ đối với tà đạo.

Bách Lý Trần theo sát phía sau, dáng người cao gầy nhưng khí chất ngạo nghễ như một thanh kiếm sắc bén. Hắn không nói một lời, nhưng kiếm ý từ cơ thể hắn đã bùng phát, lạnh lẽo thấu xương, cứng cỏi không gì sánh bằng. Thanh kiếm cổ trong tay hắn không hoa mỹ, nhưng mỗi chiêu xuất ra đều mang theo sự tinh túy của kiếm đạo, trực chỉ yếu huyệt. Kiếm ý của hắn như một cơn gió lốc vô hình, bao trùm lấy Ma Sứ Âm Phong, khiến hắn ta cảm thấy như bị hàng vạn mũi kiếm vô hình đâm chích.

"Hừ! Đám kiến cỏ dám cả gan!" Ma Sứ Âm Phong gầm lên phẫn nộ. Hắn ta không ngờ rằng ba tu sĩ trẻ tuổi này lại có thể chặn đứng công kích của mình và dám phản kháng. Tà khí từ hắn ta bùng lên mạnh mẽ hơn, biến thành những xúc tu đen kịt, va chạm với kiếm quang và kiếm ý của Mộc Thanh Y cùng Bách Lý Trần, tạo nên những tiếng nổ chói tai, khiến cả mật thất rung chuyển dữ dội hơn.

Tiêu Hạo nuốt nước bọt, khuôn mặt tròn trịa tái đi vì sợ hãi, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự kiên định. Hắn biết mình không thể sánh được với Ma Sứ Âm Phong về thực lực, nhưng hắn không phải là kẻ vô dụng. Nắm chặt linh phù phòng thân, hắn vận chuyển linh lực, chuẩn bị cho những hành động tiếp theo. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, tin vào sự lựa chọn của đạo hữu. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn lẩm bẩm, câu nói của Lục Trường Sinh vang vọng trong tâm trí hắn, mang lại cho hắn một chút dũng khí. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, rồi nhìn những sinh linh đang bị trói buộc, một tia quyết tâm lóe lên trong đáy mắt.

Hắn không còn là một phàm nhân chỉ muốn tu hành vì bản thân, vì sự tự tại của riêng mình. Hắn đã thấy, đã cảm nhận, và hắn không thể làm ngơ. Cái gọi là "đạo tâm vô tình" không phải là sự thờ ơ trước sinh linh, mà là sự kiên định trước mọi cám dỗ, mọi thử thách. Và giờ đây, đạo tâm của hắn đang mách bảo rằng, đây là lúc hắn phải hành động. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của Lục Trường Sinh, giờ đây, đã rẽ sang một hướng khác, một hướng không thể quay đầu. Hắn sẽ không để Lạc Hà Thành biến thành huyết hải.

Trận chiến bùng nổ, không khí trong mật thất trở nên nặng nề đến nghẹt thở. Tà khí cuồn cuộn như sóng biển, va đập vào các vách đá, tạo ra những âm thanh gầm gừ ghê rợn, hòa lẫn với tiếng xương cốt va chạm của các Ma Binh và tiếng kêu thét thảm thiết của những sinh linh đang bị hấp thụ. Ánh sáng đỏ máu từ pháp trận huyết tế chớp tắt điên cuồng, phản chiếu lên khuôn mặt xanh xao, trũng sâu của Ma Sứ Âm Phong, khiến hắn ta trông càng thêm dữ tợn. Ánh sáng xanh lục ma quái từ khối 'Thần Khí' khổng lồ đặt ở trung tâm, nơi hàng trăm linh hồn đang bị hút vào, càng làm tăng thêm vẻ u ám, kinh hoàng cho toàn cảnh. Mùi máu tanh nồng và lưu huỳnh cháy khét hòa quyện vào nhau, bám chặt vào từng ngóc ngách, khiến dạ dày quặn thắt.

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, hai thanh kiếm, hai ý chí, hợp thành một thể. Kiếm quang của Mộc Thanh Y rực rỡ như một vầng trăng khuyết, linh hoạt và biến ảo khôn lường, mỗi chiêu đều mang theo linh lực tinh thuần của Tiên Môn, trực tiếp khắc chế tà khí. Nàng xoay người, thân pháp uyển chuyển như mây bay, kiếm chiêu như nước chảy, liên tục tạo ra những vết cắt sắc bén trên luồng tà khí bảo vệ Ma Sứ Âm Phong. Mỗi lần kiếm quang của nàng chạm vào tà khí, đều phát ra tiếng "xì xèo" như sắt nung bị dội nước, và một phần tà khí sẽ bị tiêu tán.

Bách Lý Trần thì hoàn toàn trái ngược. Kiếm của hắn không hoa mỹ, mỗi nhát chém đều đơn giản, trực diện, nhưng lại ẩn chứa kiếm ý lạnh lẽo đến tận xương tủy, sắc bén đến mức có thể cắt đứt không gian. Hắn như một mũi tên xé gió, tốc độ cực nhanh, mỗi lần xuất kiếm đều nhắm thẳng vào những điểm yếu chí mạng của Ma Sứ Âm Phong. Hắn không nói nhiều, chỉ có ánh mắt kiên định, lạnh lùng, và sự tập trung tuyệt đối vào kiếm đạo của mình. Kiếm của hắn không chỉ là vũ khí, mà còn là sự biểu hiện của ý chí bất khuất, là khao khát tiêu diệt tà ma đến tận cùng. Hai người phối hợp ăn ý đến kinh ngạc, kiếm quang và kiếm ý đan xen, tạo thành một hàng rào thép kiên cố, vừa tấn công vừa phòng thủ, khiến Ma Sứ Âm Phong dù mạnh mẽ nhưng cũng phải dồn hết sức lực để chống đỡ, không thể toàn tâm toàn ý điều khiển pháp trận. Tiếng pháp khí va chạm chói tai không ngừng vang lên, giữa tà khí cuồn cuộn là những tia sáng trắng bạc của kiếm ý chính đạo, như những vì sao xé toạc màn đêm.

Lục Trường Sinh không trực tiếp tham gia vào cuộc đối đầu chính diện với Ma Sứ Âm Phong. Hắn biết rõ ưu thế của mình không nằm ở sức mạnh bùng nổ, mà ở sự điềm tĩnh, khả năng phân tích và Tàn Pháp Cổ Đạo độc nhất vô nhị. Hắn nhẹ nhàng lướt qua chiến trường hỗn loạn, tránh né các đòn tấn công thô bạo của đám Ma Binh. Các Ma Binh này toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ, đôi mắt đỏ ngầu, hung hãn và mù quáng phục tùng. Chúng không có linh trí cao, chỉ biết lao vào tấn công bất kể sống chết. Mỗi khi một Ma Binh lao đến, Lục Trường Sinh đều khẽ né tránh, đồng thời phóng ra một đạo linh lực tinh thuần, không mạnh mẽ nhưng lại có khả năng thanh tẩy. Những luồng tà khí bao quanh Ma Binh bị linh lực của hắn hóa giải, khiến chúng trở nên chậm chạp và yếu ớt hơn.

Trong khi đó, ánh mắt Lục Trường Sinh không ngừng quét khắp mật thất, đặc biệt là tập trung vào khối 'Thần Khí' và pháp trận huyết tế khổng lồ. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển đến cực hạn, không ngừng hấp thụ và phân tích luồng linh khí hỗn loạn, các đường nét của pháp trận, và cả những luồng tà khí đang cuồn cuộn. Hắn "nhìn" thấy những mạch năng lượng phức tạp đang chảy trong pháp trận, những nút thắt và những điểm xung yếu. Hắn nhận ra, 'Thần Khí' này không phải là một pháp bảo hoàn chỉnh, mà là một phôi thai, một thứ đang được "nuôi dưỡng" bằng sinh mạng và linh hồn của vô số sinh linh. Nó đang hấp thụ năng lượng từ pháp trận, biến đổi tà khí thành một loại năng lượng cực kỳ tinh khiết nhưng lại mang theo bản chất hủy diệt.

Sự tàn độc của U Minh Tôn Giả không chỉ nằm ở việc giết chóc, mà còn ở sự biến chất bản nguyên, vặn vẹo đạo lý tự nhiên. Ngọn lửa phẫn nộ trong lòng Lục Trường Sinh lại bùng lên mạnh mẽ hơn, nhưng nó không làm hắn mất đi sự bình tĩnh, trái lại, nó càng củng cố thêm quyết tâm của hắn. Hắn phải ngăn chặn điều này, dù cho con đường tu hành của hắn là tránh xa tranh đấu, nhưng lần này hắn không thể làm ngơ. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nghĩ, cảm thấy sự ghê tởm đối với những kẻ dám vặn vẹo đạo lý tự nhiên đến mức này.

Hắn phóng ra một đạo phù lục cổ xưa khác, đạo phù lục bùng nổ, tạo ra một làn sóng linh lực tinh khiết, làm tan rã một nhóm Ma Binh đang áp sát Tiêu Hạo, tạo ra một khoảng trống an toàn. Hắn nhìn chằm chằm vào 'Thần Khí' đang hấp thụ tinh huyết, cuối cùng, Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn thấy một kẽ hở, một điểm yếu nhỏ bé nhưng chí mạng trong vòng bảo vệ tà khí bao quanh nó – một dòng năng lượng huyết tế chảy ngược, một phản phệ nhỏ mà U Minh Tôn Giả đã cố gắng che giấu nhưng không thể qua mắt được Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn.

Lục Trường Sinh biết, đây chính là cơ hội duy nhất. Hắn không thể trực tiếp tấn công 'Thần Khí' bằng sức mạnh thô bạo, vì nó được bảo vệ bởi pháp trận huyết tế và tà khí dày đặc. Nhưng nếu có thể tấn công vào điểm yếu đó, hắn có thể gián đoạn chu trình huyết tế và phá hủy 'Thần Khí' từ bên trong.

Hắn lập tức linh niệm truyền âm, giọng nói vẫn trầm tĩnh nhưng mang theo sự cấp bách: "Mộc cô nương, Bách Lý huynh! Dồn tổng lực, tạo ra đòn công kích mạnh nhất để phân tán sự chú ý của Ma Sứ Âm Phong! Ta sẽ phá hủy 'Thần Khí'!"

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần không chút do dự. Họ tin tưởng vào Lục Trường Sinh, không chỉ vì những gì hắn đã thể hiện, mà còn vì sự kiên định trong ánh mắt hắn. Lời nói của hắn, dù ít ỏi, nhưng luôn mang sức nặng của ngàn cân. "Tà ma ngoại đạo, đừng hòng làm càn!" Mộc Thanh Y quát lớn, kiếm quang của nàng bùng lên rực rỡ hơn bao giờ hết, biến thành một dải lụa trắng bạc cuộn xoáy, mang theo một làn gió thơm dịu của linh khí chính đạo, nhưng lại sắc bén đến kinh người.

Tiêu Hạo, lúc này đang cố gắng tiếp cận một nhóm sinh linh bị trói buộc, sử dụng các loại bùa chú tạo ra những màn sương mù mỏng và những luồng linh lực yếu ớt để che chắn, nghe thấy lời Lục Trường Sinh, ánh mắt hắn lóe lên sự quyết tâm. Hắn nhanh chóng ném ra một quả cầu linh dược, bùng nổ, tạo ra một làn khói xanh nhạt che khuất tầm nhìn của vài Ma Binh, tạo thêm thời gian quý báu.

Trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn thu mình lại, toàn bộ linh lực trong cơ thể, vốn đã được Tàn Pháp Cổ Đạo tinh luyện đến mức tối đa, giờ đây tụ tập lại nơi lòng bàn tay, không tạo ra bất kỳ ánh sáng hay âm thanh nào quá lớn, chỉ là một luồng linh lực tinh khiết đến mức gần như vô hình, nhưng lại mang theo một đạo ý thanh tịnh, kiên cố. Hắn chờ đợi.

Dưới sự phối hợp nhịp nhàng, mật thiết đến hoàn hảo, Mộc Thanh Y thi triển kiếm chiêu mạnh nhất của mình – "Thanh Y Lưu Thủy Kiếm Quyết – Ngân Hà Đảo Lưu!" Kiếm quang của nàng chói lòa như một dải ngân hà thực sự đang đổ xuống từ cửu thiên, vô cùng mỹ lệ nhưng cũng vô cùng hung hiểm. Hàng vạn tia kiếm khí nhỏ li ti xoáy tròn, tạo thành một cơn lốc kiếm khí, trực tiếp nhắm vào Ma Sứ Âm Phong. Cơn lốc kiếm khí này không chỉ mang theo sức mạnh vật lý, mà còn có khả năng thanh tẩy tà khí, khiến Ma Sứ Âm Phong cảm thấy như bị hàng ngàn lưỡi dao sắc bén cắt vào linh hồn.

Cùng lúc đó, Bách Lý Trần, với kiếm ý ngạo nghễ bất khuất, hóa thân thành một đạo kiếm ảnh đen tuyền, tốc độ cực nhanh, xé rách không gian, xuyên qua vòng phòng ngự tà khí của Ma Sứ Âm Phong. Chiêu kiếm của hắn không phô trương, chỉ là một nhát chém đơn giản, nhưng lại chứa đựng toàn bộ tinh túy của kiếm đạo, trực chỉ vào một điểm yếu được Lục Trường Sinh truyền âm chỉ dẫn. "Kiếm Tù Thần – Phá Hư!" Tiếng kiếm reo vang vọng như tiếng phượng hoàng gáy, mang theo một luồng kiếm khí sắc bén đến mức có thể cắt đứt cả thời không.

Hai đòn công kích này, một là linh hoạt như nước, một là cương mãnh như núi, hợp lại tạo thành một áp lực kinh thiên động địa, khiến Ma Sứ Âm Phong phải dồn hết sức lực để chống đỡ. Hắn ta gầm lên một tiếng giận dữ, toàn thân tà khí bùng nổ, biến thành một lá chắn đen đặc, cố gắng ngăn chặn hai đòn sát chiêu này. Cả mật thất rung chuyển dữ dội, tiếng nổ "Ầm! Ầm!" liên tiếp vang lên, đá vụn bắn tung tóe, tà khí và linh khí chính đạo va chạm kịch liệt, tạo ra những luồng sáng chói lòa. Ma Sứ Âm Phong bị áp chế, thân hình lùi lại vài bước, khuôn mặt trũng sâu càng thêm xanh xao, nhưng đôi mắt đỏ ngầu thì lại bùng lên sự căm phẫn tột độ.

Lợi dụng khoảnh khắc quý báu đó, khi toàn bộ sự chú ý của Ma Sứ Âm Phong bị thu hút bởi Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, Lục Trường Sinh hành động. Hắn không hề chần chừ, ngón tay điểm nhẹ vào không trung, một luồng linh lực tinh thuần đến mức gần như vô sắc, mang theo đạo ý thanh tịnh, bay thẳng vào kẽ hở của vòng bảo vệ tà khí bao quanh 'Thần Khí'. Luồng linh lực này không mạnh mẽ về mặt bạo phát, nhưng lại vô cùng kiên cố, như một mũi khoan vô hình, nhẹ nhàng xuyên qua lớp tà khí dày đặc.

"Thần Khí" đang cuồn cuộn hấp thụ tinh huyết, bỗng nhiên rung lên dữ dội. Một tiếng kêu thét chói tai, ghê rợn và đau đớn, tựa như tiếng một sinh vật khổng lồ đang bị xé nát linh hồn, vang vọng khắp mật thất. Tiếng thét đó không chỉ là âm thanh, mà còn là một làn sóng tinh thần, mang theo sự thống khổ và phẫn nộ tột cùng, khiến tâm trí kẻ nghe phải run rẩy. Ngay sau đó, những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên bề mặt của 'Thần Khí', rồi nhanh chóng lan rộng ra như mạng nhện. Tà khí cuồn cuộn bao phủ nó trở nên hỗn loạn không kiểm soát, không còn duy trì được sự ổn định.

Pháp trận huyết tế dưới chân 'Thần Khí' cũng chớp tắt điên cuồng, ánh sáng đỏ máu lúc sáng lúc tối, rồi tắt hẳn ở vài nơi. Các mạch năng lượng đang chảy trong pháp trận bị gián đoạn, dòng tinh huyết đang được dẫn vào 'Thần Khí' đột ngột ngừng lại. Những sinh linh đang bị trói buộc, vốn đã gần cạn kiệt sinh lực, bỗng nhiên cảm thấy một tia hy vọng, một sự giải thoát mong manh, dù cơ thể chúng vẫn còn yếu ớt và tàn tạ.

Ma Sứ Âm Phong, đang phải chật vật chống đỡ công kích của Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó, đôi mắt đỏ ngầu của hắn ta co rút lại đến cực điểm. Hắn ta không thể tin vào những gì mình đang thấy. Khối 'Thần Khí' mà U Minh Tôn Giả đã hao phí tâm huyết nuôi dưỡng bấy lâu nay, thứ vũ khí hủy diệt mang theo bao nhiêu kỳ vọng tà ác, lại đang nứt vỡ ngay trước mắt hắn!

"KHÔNG! KHÔNG THỂ NÀO!" Ma Sứ Âm Phong gầm lên một tiếng, tiếng gầm mang theo sự căm phẫn tột cùng, sự điên cuồng và cả một chút tuyệt vọng. "Kẻ nào dám phá hoại đại sự của U Minh Tôn Giả! Ta sẽ khiến các ngươi hối hận! Hối hận vạn kiếp không thể siêu thoát!" Hắn ta không còn giữ được sự bình tĩnh hay xảo quyệt nữa, chỉ còn lại sự giận dữ mù quáng, tà khí từ cơ thể hắn ta bùng nổ không kiểm soát, đẩy lùi Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần một đoạn.

Lục Trường Sinh không hề nán lại để chứng kiến thành quả. Hắn biết, công kích của mình đã đạt được mục đích. Ngay khi 'Thần Khí' bắt đầu nứt vỡ, hắn đã lập tức rút lui nhanh chóng, thân pháp vô cùng linh hoạt. Đồng thời, hắn kích hoạt một tấm phù trận che mắt được chuẩn bị từ trước. Tấm phù trận này không tạo ra ảo ảnh quá phức tạp, mà chỉ đơn giản là phóng thích một lượng lớn tà khí giả lập, tạo thành một màn khói mù đen đặc, dày đặc hơn cả tà khí tự nhiên trong mật thất. Màn khói mù này không chỉ che khuất tầm nhìn, mà còn chứa đựng những luồng năng lượng hỗn loạn, làm nhiễu loạn linh niệm và giác quan của Ma Sứ Âm Phong.

"Rút lui!" Lục Trường Sinh linh niệm truyền âm ngắn gọn, dứt khoát. Hắn không cần nói nhiều, Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần và Tiêu Hạo đều hiểu ý. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần thu kiếm, thân hình hóa thành những tia sáng, nhanh chóng nhập vào màn khói mù do Lục Trường Sinh tạo ra. Tiêu Hạo cũng không chậm trễ, hắn ném ra thêm vài linh phù che giấu khí tức, rồi lủi nhanh theo.

Ma Sứ Âm Phong điên cuồng tấn công vào làn khói mù, những luồng tà khí đen đặc xé toạc không gian, tạo ra những tiếng nổ kinh thiên động địa. Nhưng tất cả chỉ là vô ích. Màn khói mù tà khí giả lập quá chân thực, lại được Lục Trường Sinh khống chế bằng Tàn Pháp Cổ Đạo, khiến hắn ta hoàn toàn mất dấu vết của kẻ địch. Hắn ta gào thét, tà khí trong mật thất vẫn đang cuồn cuộn, nhưng không còn sức mạnh tập trung như trước, mà trở nên hỗn loạn và vô định. Tiếng 'Thần Khí' nứt vỡ vẫn còn văng vẳng, như một lời chế giễu đối với sự thất bại của hắn ta.

Lục Trường Sinh và nhóm người đã thành công trong việc phá hủy 'Thần Khí' và gián đoạn nghi thức huyết tế, nhưng họ biết rằng đây chỉ là khởi đầu. U Minh Tôn Giả chắc chắn sẽ nổi giận vì sự phá hoại này, và một cuộc truy đuổi, trả thù dữ dội hơn sẽ sớm diễn ra. Ma Sứ Âm Phong vẫn chưa bị tiêu diệt, và với sự cuồng nộ như vậy, hắn ta có thể trở lại với những thủ đoạn tàn độc hơn. Tuy nhiên, sự phối hợp ăn ý giữa Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần trong trận chiến này đã củng cố thêm mối liên kết giữa họ, cho thấy tiềm năng hình thành một liên minh mạnh mẽ để đối phó với những thế lực tà đạo lớn hơn.

Lục Trường Sinh, trong khoảnh khắc quyết định, đã không ngần ngại hành động để bảo vệ vô số sinh linh, điều này một lần nữa củng cố đạo tâm của hắn. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn đã đi một bước xa hơn trên con đường của riêng mình, chấp nhận một vai trò lớn hơn trong cuộc chiến chống lại tà đạo. Con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, nhưng hắn không hối hận.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free