Cửu thiên linh giới - Chương 126: Huyết Luyện Cấm Địa: Chân Tướng Kinh Hoàng
Ánh sáng yếu ớt từ phù chú hộ thân của Tiêu Hạo chiếu rọi những hành lang tối tăm, nhưng dường như nó cũng bị nuốt chửng bởi thứ u ám, âm lãnh bao trùm Cổ Mộ. Dưới chân, những tảng đá rêu phong lởm chởm, ẩm ướt, đôi khi ẩn chứa những vũng nước đọng đen ngòm phản chiếu ảo ảnh méo mó của bốn bóng người đang di chuyển. Mùi đất ẩm mục, xen lẫn hương vị kim loại tanh tưởi và tử khí nồng nặc, quẩn quanh trong từng hơi thở, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề. Tiếng gió hú qua những khe đá tựa như lời than khóc của vạn linh, hòa lẫn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn của chốn âm ty.
Lục Trường Sinh đi trước, bước chân nhẹ như không, nhưng mỗi bước đều ẩn chứa sự vững chãi của bàn thạch. Đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ, không bỏ qua bất kỳ một chi tiết nào trong không gian quỷ dị này. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, không chỉ để cảm ứng những luồng linh khí hỗn loạn hay tà khí quỷ dị, mà còn để thấu hiểu kết cấu, cơ lý của Cổ Mộ. Hắn cảm nhận được những vết tích của trận pháp cổ xưa, những bẫy rập đã ngủ yên hàng ngàn năm, nhưng cũng nhận ra những luồng năng lượng mới, đầy hung hãn và tàn bạo, được khắc họa chồng lên, như những vết sẹo ghê tởm trên một cơ thể đã mục ruỗng.
"Không ngờ Cổ Mộ này lại lớn đến vậy, và tà khí đậm đặc hơn cả lần trước," Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói mang theo chút run rẩy. Hắn liên tục quay đầu nhìn ngó xung quanh, đôi mắt láu lỉnh giờ đây tràn ngập sự bất an. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một viên đá nhỏ rơi ra từ vách đá, ném nó về phía trước. Viên đá lăn vài vòng, chạm vào một phiến đá lát sàn, và một tiếng "kẽo kẹt" nhỏ vang lên, tựa hồ có cơ quan nào đó vừa được kích hoạt. Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, linh niệm truyền âm: "Đừng thử dò xét bẫy rập một cách thô bạo như vậy, Tiêu Hạo. Các tà tu đã cải biến rất nhiều cơ quan trong này, không phải cái gì cũng có thể dùng cách cũ mà đối phó." Hắn vươn tay, một luồng chân nguyên mỏng manh tựa tơ, nhẹ nhàng bao phủ phiến đá, khiến tiếng "kẽo kẹt" ngừng bặt, và luồng tà khí vừa mới định bùng phát cũng dịu đi.
Mộc Thanh Y, với đôi mắt phượng sắc bén, quét qua những vách đá. Nàng khẽ khàng linh niệm truyền âm: "Hành lang này có vẻ đã được gia cố lại, nhưng vẫn còn dấu vết của trận pháp cổ xưa. Những phù văn trên vách đá này... có vẻ như là phong ấn, nhưng đã bị phá vỡ một cách thô bạo, rồi bị thay thế bằng những phù chú tà ác mới." Nàng siết chặt thanh kiếm bên hông, cảm giác như những phù chú tà ác đó đang hút cạn linh khí xung quanh, khiến không gian càng thêm ngột ngạt. Bách Lý Trần không nói gì, nhưng bước chân hắn càng thêm nhẹ nhàng, tựa như một làn khói lướt đi trong đêm. Ánh mắt hắn lạnh lùng, nhưng luôn giữ khoảng cách vừa đủ với Lục Trường Sinh, và ánh kiếm khí vô hình từ thanh kiếm cổ của hắn dường như đã sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
Tiến sâu hơn vào địa cung, những hành lang ngày càng chằng chịt, tựa như một mê cung không lối thoát. Lục Trường Sinh dừng lại trước một ngã ba, nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển đến cực hạn. Hắn không chỉ nghe bằng tai, nhìn bằng mắt, mà còn cảm nhận bằng toàn bộ linh hồn. Những luồng tà khí, những mảnh oán niệm, những sợi tơ sinh mệnh đã bị vặn vẹo, tất cả đều hiện rõ trong tâm trí hắn như một bản đồ sống động. Hắn cảm nhận được sự nặng nề của một thứ tà thuật đang được thi triển với quy mô cực lớn, không phải là sự tàn phá ngẫu nhiên của tà tu nhỏ lẻ, mà là một nghi thức có chủ đích, một sự sắp đặt công phu.
"Cẩn thận," Lục Trường Sinh linh niệm truyền âm, giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, nhưng kiên định như đá tảng. "Phía trước có luồng tà khí rất mạnh, không phải chỉ là sự tích tụ tự nhiên, mà là từ một nghi thức. Nó cuồn cuộn, mang theo vô số oán niệm và huyết khí... không phải của U Minh Tôn Giả, mà là từ những vật hiến tế. Có lẽ chúng ta sắp đến rồi." Lời nói của hắn khiến cả ba người còn lại giật mình. Tiêu Hạo nuốt khan, Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần đều siết chặt vũ khí, ánh mắt lóe lên sự cảnh giác cao độ.
Lục Trường Sinh mở mắt, đôi mắt đen láy chiếu rọi một tia sáng kiên định. Hắn chọn một lối đi ẩn mình sau một bức tượng đá đổ nát, dẫn vào một mật đạo hẹp hơn, tối tăm hơn. Mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc hơn hẳn, xộc thẳng vào mũi, khiến Tiêu Hạo phải bịt mũi. Chỉ sau vài chục trượng, mật đạo bỗng nhiên mở rộng, không gian trước mắt họ là một mật thất khổng lồ, rộng đến mấy trăm trượng, cao vút lên đến nóc, nơi những thạch nhũ sắc nhọn rủ xuống như những lưỡi đao treo lơ lửng.
Ẩn mình sau một tảng đá lớn, được bao phủ bởi những tấm mành rêu mục nát, nhóm Lục Trường Sinh lặng lẽ quan sát. Cảnh tượng trước mắt khiến máu trong huyết quản của họ như ngừng chảy, trái tim thắt lại bởi một nỗi kinh hoàng tột độ.
Mật thất được chiếu sáng bằng một thứ ánh sáng đỏ máu quái dị, phát ra từ trung tâm. Nơi đó, một "lò" tà thuật khổng lồ, cao đến mấy trượng, hình dáng tựa như một bông sen đen đang nở, được tạo thành từ xương cốt của vô số sinh linh, kết nối với nhau bằng những sợi gân xanh và mạch máu đỏ thẫm. Bên trong "lò", một chất lỏng sền sệt, đen đặc, đang sôi sục, bốc lên những bọt khí xanh lục ma quái. Từ chất lỏng đó, những luồng oán khí cuồn cuộn bốc lên, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành những ảo ảnh vặn vẹo của vô số sinh linh đã bị hiến tế. Tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng gào thét câm lặng, cùng với tiếng tà chú trầm đục vang vọng trong mật thất, tạo nên một bản hòa âm của địa ngục.
Hàng trăm tu sĩ, phàm nhân, thậm chí là yêu thú, bị trói buộc trên các giá sắt dựng đứng khắp mật thất. Họ gầy gò, xanh xao, đôi mắt trống rỗng, vô hồn, nhưng trên khuôn mặt vẫn còn vương lại những nét thống khổ tột cùng. Từ cổ tay, cổ chân, thậm chí là tim, máu huyết và tinh khí của họ bị rút ra, chảy theo những đường rãnh khắc trên mặt đất, hòa vào nhau, rồi đổ thẳng vào "lò" tà thuật ở trung tâm. Máu đỏ tươi, linh khí ngưng tụ thành từng sợi quang mang, tất cả đều bị hút cạn, biến thành vật liệu cho thứ tà ác đang thành hình.
Và kinh hoàng nhất, là vật thể mờ ảo đang dần thành hình giữa trung tâm "lò". Đó là một hình người, cao lớn, nhưng không có đường nét rõ ràng, chỉ là một khối năng lượng đen đặc, được bao phủ bởi những tia điện xám xịt và ánh sáng đỏ máu. Nó không ngừng hấp thu huyết dịch và tinh khí, lớn dần lên, tỏa ra một luồng uy áp tà ác đến cực điểm, khiến cả không gian như run rẩy. Đó chính là "Thần Khí" mà U Minh Tôn Giả đang luyện chế.
Ở trung tâm mật thất, bên cạnh "lò" tà thuật, Ma Sứ Âm Phong đứng sừng sững. Hắn ta khoác trên mình bộ áo choàng đen tuyền, che khuất gần hết thân hình gầy gò. Khuôn mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu của hắn ta ánh lên một tia tàn nhẫn và sự tự mãn đến ghê người. Hắn ta không ngừng niệm chú, giọng khàn khàn, trầm đục, điều khiển từng sợi tà khí, từng dòng huyết dịch, khiến nghi thức huyết tế diễn ra một cách hoàn hảo. Xung quanh hắn ta, khoảng hai mươi Ma Binh với bộ giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ nhưng tỏa ra sát khí nồng nặc, đôi mắt đỏ ngầu, đang tuần tra đều đặn, tựa như những bức tượng đá vô tri.
Mộc Thanh Y, với khuôn mặt trắng bệch, đôi môi mỏng run rẩy, nhưng ánh mắt nàng vẫn bùng lên ngọn lửa căm hờn không tắt. Nàng siết chặt thanh kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. "Thật tàn bạo! Không thể dung thứ!" Giọng nàng khẽ khàng, nghẹn ngào, nhưng ẩn chứa một sự phẫn nộ tột độ. Nàng đã từng chứng kiến nhiều tội ác của tà tu, nhưng chưa bao giờ thấy cảnh tượng nào ghê rợn và tàn độc đến vậy. "Trời ơi... hắn đã làm những gì? Không thể nào... đây đâu phải là tu hành, đây là đồ tể!"
Bách Lý Trần, tay nắm chặt chuôi kiếm đến mức gân xanh nổi rõ. Ánh mắt lạnh lẽo thường ngày của hắn giờ đây tràn ngập sự đau đớn và bi phẫn. Hắn nhìn vào những linh hồn bị rút cạn, những sinh linh đang vặn vẹo trên giá sắt, và gằn giọng. "Kẻ này, đáng chết vạn lần! Luyện Thần Khí bằng sinh linh, đây là đại nghịch bất đạo!" Hắn cảm thấy một luồng sát ý cuồn cuộn dâng lên trong lòng, khiến kiếm khí trong người hắn như muốn phá thể mà ra. Hắn chưa bao giờ khao khát chém giết một kẻ nào đến vậy.
Tiêu Hạo, người yếu nhất trong nhóm, đã run rẩy đến mức suýt ngã quỵ. Hắn phải bám chặt vào vách đá, cố gắng nín thở, ngăn không cho tiếng nôn ọe trào ra. "Quá... quá ghê rợn... Hắn muốn luyện thứ này thành cái gì?" Giọng hắn run rẩy, yếu ớt, ánh mắt kinh hoàng nhìn vào khối năng lượng đen đặc trong "lò". Mùi máu tươi, mùi lưu huỳnh và tử khí nồng nặc đến mức hắn cảm thấy phổi mình như bị hun đốt, dạ dày cuộn lên từng cơn.
Lục Trường Sinh đứng bất động, đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh quét qua từng chi tiết, từng phù văn tà ác khắc trên "lò", từng luồng oán khí đang cuồn cuộn. Hắn hít sâu một hơi, mùi tử khí, mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc thẳng vào phổi, nhưng hắn vẫn giữ vững đạo tâm, không để bản thân bị ảnh hưởng bởi những cảm giác ghê tởm hay nỗi sợ hãi. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển tối đa, không phải để chống đỡ, mà để thấu hiểu. Hắn không chỉ cảm nhận tà khí, hắn còn cảm nhận được những luồng sinh khí đã bị rút cạn, những mảnh linh hồn còn vương vấn trong không gian, những tiếng rên rỉ vô thanh của những sinh linh đã bị hiến tế. Cảm giác đau đớn, tuyệt vọng, và oán hận dâng lên cuồn cuộn trong tâm trí hắn, nhưng hắn nén chặt chúng lại, biến thành một ý chí kiên cường.
Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển mạnh mẽ hơn, cố gắng cảm nhận luồng linh khí hỗn loạn và xác định điểm yếu của trận pháp này. Sự phẫn nộ ẩn giấu sâu thẳm trong tâm hồn hắn đã bùng cháy, biến thành một ý chí kiên cường và quyết tâm sắt đá. Hắn không còn là một phàm nhân chỉ muốn tu hành vì bản thân, vì sự tự tại của riêng mình. Hắn đã thấy, đã cảm nhận, và hắn không thể làm ngơ. Cái gọi là "đạo tâm vô tình" không phải là sự thờ ơ trước sinh linh, mà là sự kiên định trước mọi cám dỗ, mọi thử thách. Và giờ đây, đạo tâm của hắn đang mách bảo rằng, đây là lúc hắn phải hành động. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của Lục Trường Sinh, giờ đây, đã rẽ sang một hướng khác, một hướng không thể quay đầu. Hắn sẽ không để Lạc Hà Thành biến thành huyết hải.
Lục Trường Sinh linh niệm truyền âm, giọng hắn trầm khàn, mang theo một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy: "Đây là Thần Khí... một thứ Thần Khí được nuôi dưỡng bằng huyết tế. Nó đang hấp thu toàn bộ linh khí và sinh mệnh của Cổ Mộ này, và Lạc Hà Thành sẽ là tế phẩm cuối cùng." Hắn ngừng lại một chút, để cho những lời đó thấm vào tâm trí của ba người còn lại. "Nó không chỉ là một món pháp bảo, nó là một thứ vũ khí hủy diệt, có khả năng biến cả một vùng đất thành địa ngục, nơi linh hồn không thể siêu thoát, và sinh mệnh bị vặn vẹo vĩnh viễn. U Minh Tôn Giả... có lẽ không chỉ là một tà tu đơn độc. Quy mô của nghi thức này, sự tinh vi của nó, cho thấy hắn ta có thể là một phần của một thế lực lớn hơn, những kẻ đang tìm cách lật đổ trật tự của Cửu Thiên Linh Giới."
Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định, không chút lay chuyển, quét qua khuôn mặt kinh hoàng của Tiêu Hạo, ánh mắt phẫn nộ của Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần. "Đây là 'trái tim' của đại trận. Nếu để đại trận này hoàn thành, toàn bộ Lạc Hà Thành sẽ biến thành một bãi tha ma, linh hồn của hàng vạn người sẽ trở thành vật tế cho Thần Khí của U Minh Tôn Giả. Chúng ta không thể lùi bước."
Trong lúc Lục Trường Sinh đang phân tích, một luồng dao động nhỏ, vô hình, nhưng sắc bén như một mũi kim châm, đã bất chợt thoát ra từ vị trí của họ. Đó là sự căm phẫn tột độ của Mộc Thanh Y, kiếm khí của nàng đã vô thức bùng lên một tia mỏng manh, tựa như một sợi tơ, nhưng lại bị Ma Sứ Âm Phong, kẻ đang tập trung điều khiển nghi thức, cảm nhận được.
Ma Sứ Âm Phong đột ngột ngừng niệm chú. Đôi mắt trũng sâu của hắn ta, vốn đang đỏ ngầu vì tà khí, bỗng nhiên co rút lại, quét một vòng chậm rãi qua toàn bộ mật thất. Một luồng khí tức âm hàn, mang theo sát ý nồng nặc, bỗng nhiên bùng phát từ cơ thể hắn ta, lan tỏa khắp không gian, khiến các Ma Binh đang tuần tra cũng phải dừng lại, đứng thẳng người.
"Kẻ nào dám quấy phá nghi lễ của Tôn Giả?" Giọng Ma Sứ Âm Phong khàn khàn, trầm đục, như tiếng đá tảng va vào nhau, vang vọng khắp mật thất, mang theo một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy. "Cút ra đây!"
Các Ma Binh lập tức tỏa ra, cầm pháp khí tà ác trong tay, đôi mắt đỏ ngầu quét qua từng ngóc ngách của mật thất. Chúng di chuyển một cách máy móc, nhưng mỗi bước chân đều mang theo sát khí nồng đậm. Nhóm Lục Trường Sinh nín thở, lâm vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Họ cảm thấy những luồng tà khí lạnh buốt đang tiến gần, từng tiếng bước chân của Ma Binh vang vọng trên nền đá, tựa như tiếng trống tử thần đang điểm. Lục Trường Sinh hiểu rằng không thể lùi bước, không thể trốn tránh thêm nữa.
Hắn nhẹ nhàng rút một tấm phù lục cổ xưa ra khỏi túi, tấm phù lục không có hoa văn rực rỡ, chỉ là một mảnh giấy màu vàng úa với những nét mực đen đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một luồng khí tức cổ xưa và mạnh mẽ. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần cũng đã sẵn sàng, tay đặt lên chuôi kiếm, ánh mắt sắc lạnh, quyết đoán. Tiêu Hạo nuốt nước bọt, nắm chặt linh phù phòng thân, ánh mắt vừa sợ hãi vừa kiên định nhìn vào Lục Trường Sinh. Cuộc đối đầu đã không thể tránh khỏi. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Lục Trường Sinh đã đưa ra lựa chọn của mình.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.