Cửu thiên linh giới - Chương 125: Bản Đồ Huyết Tế: Âm Mưu Động Trời
Con đường mà Lục Trường Sinh chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Lời thầm thì ấy vang vọng trong tâm khảm hắn, như một lời thề nguyền khắc sâu vào đạo tâm. Hắn không thể quay lưng lại với những gì đã chứng kiến, với số phận của hàng triệu sinh linh vô tội. Sự phẫn nộ thầm kín, bấy lâu nay vẫn được đạo tâm điềm tĩnh của hắn kiềm chế, giờ đây đã bùng cháy thành một ngọn lửa bất diệt, thắp lên ý chí kiên cường và quyết tâm sắt đá. Hắn sẽ không để Lạc Hà Thành biến thành huyết hải.
Trong một góc tối của mật thất ghê rợn, nơi mùi tử khí và oán niệm vẫn còn lảng vảng như những hồn ma không siêu thoát, nhóm Lục Trường Sinh tụm lại dưới ánh sáng yếu ớt từ vài lá phù chú hộ thân mà Tiêu Hạo vội vàng thắp lên. Ánh sáng xanh nhạt của phù chú lay động, đổ bóng những hình thù quái dị lên vách đá ẩm ướt, khiến không gian vốn đã u ám càng thêm phần ma mị. Không khí đặc quánh sự căng thẳng, mỗi hơi thở dường như đều nặng trĩu. Tiêu Hạo, với khuôn mặt vẫn còn tái mét, run rẩy châm thêm một lá phù chú, ánh lửa leo lét phản chiếu nỗi sợ hãi tột cùng trong đôi mắt hắn. Ngay cả âm thanh nhỏ nhất cũng bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch đáng sợ của Cổ Mộ, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của chính họ vang vọng trong lồng ngực.
Lục Trường Sinh chậm rãi trải mảnh da dê cũ kỹ, ố vàng ra trên một phiến đá tương đối bằng phẳng. Mảnh da dê đã sờn rách ở mép, như đã trải qua biết bao năm tháng phong sương, nhưng những nét chữ viết bằng mực đen trên đó lại sắc nét đến kinh người, như thể được khắc sâu vào da thịt. Hắn cúi đầu, ánh mắt đen láy lướt qua từng hàng chữ, từng ký hiệu tà thuật phức tạp. Đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh như mặt hồ sâu thẳm, nhưng bên trong lại dấy lên một cơn bão dữ dội. Hắn không chỉ đọc những dòng chữ, mà còn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận luồng tà khí ẩn chứa trong từng nét vẽ, từng phù văn. Càng cảm nhận, hắn càng thấu hiểu sự tàn độc và quy mô khủng khiếp của âm mưu này. Mùi đất ẩm và rêu phong nhàn nhạt hòa lẫn với mùi máu tanh nồng nặc và tử khí từ cái 'lò' khổng lồ kia vẫn quẩn quanh mũi họ, nhắc nhở họ về tội ác vừa được phơi bày.
"Bản đồ này," Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, như đang cố gắng kiềm nén vô vàn cảm xúc đang cuộn trào, "không chỉ là một bản đồ đơn thuần. Đây là một đại trận huyết tế khổng lồ, lấy toàn bộ Cổ Mộ làm trận nhãn, và Lạc Hà Thành... là vật tế cuối cùng." Hắn chỉ ngón tay thon dài lên một điểm trên mảnh da dê, nơi có một ký hiệu hình thù kỳ dị, uốn lượn như một con rắn độc. "Ký hiệu này... là biểu tượng của 'Nguyệt Thực Huyết Sắc'. Thời điểm Thần Khí thức tỉnh, cũng là lúc đại trận hoàn thành."
Mộc Thanh Y, với thanh kiếm vẫn siết chặt trong tay, đôi mắt phượng của nàng bùng lên ngọn lửa căm hờn. Nàng nhìn chằm chằm vào những nét vẽ trên mảnh da dê, những ký hiệu tà thuật như muốn nuốt chửng linh hồn. "Tên tà ma này!" Nàng nghiến răng, giọng nói mang theo sự phẫn nộ tột cùng, "Hắn muốn biến toàn bộ thành phố thành huyết thực cho cái gọi là Thần Khí của hắn sao? Hắn coi mạng người như cỏ rác!" Cảm giác lạnh lẽo từ môi trường xung quanh không thể sánh bằng sự lạnh lẽo trong tâm can nàng khi tưởng tượng ra cảnh tượng đó. Nàng vốn là một tu sĩ chính đạo, trưởng thành trong sự thanh khiết của Tiên Môn, chưa bao giờ nghĩ rằng có kẻ nào lại có thể táng tận lương tâm đến mức này.
Bách Lý Trần, dù vẻ ngoài vẫn giữ được sự lạnh lùng thường thấy, nhưng khóe môi hắn lại mím chặt, ánh mắt sắc như kiếm ẩn chứa một sự phẫn nộ khó che giấu. Hắn ghé sát vào mảnh da dê, những đường nét trên khuôn mặt góc cạnh càng thêm cứng rắn. "Vị trí của Thần Khí được đánh dấu ở đây..." Hắn chỉ vào một vòng tròn đồng tâm ở trung tâm bản đồ, nơi các đường mạch tà khí hội tụ, "sâu hơn nữa, tại trung tâm của Cổ Mộ. Thời điểm kích hoạt chỉ còn... ba ngày." Giọng hắn gằn từng chữ, như thể đang nuốt xuống một cơn giận dữ không thể kiểm soát. Ba ngày. Chỉ ba ngày nữa thôi, toàn bộ Lạc Hà Thành, với hàng vạn sinh linh, sẽ chìm trong biển máu.
Tiêu Hạo, người nãy giờ vẫn bám sát Lục Trường Sinh, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây tràn ngập vẻ hoảng loạn. Hắn run rẩy đến nỗi những lá phù chú trên tay cũng lung lay, suýt chút nữa thì tắt ngúm. "Ba ngày ư? Vậy chúng ta phải làm gì? Phá hủy nó sao? Hay báo tin cho Tiên Môn?" Giọng hắn líu ríu, xen lẫn sự sợ hãi và một chút tuyệt vọng. Hắn chỉ là một tán tu nhỏ bé, với linh căn tầm thường, chưa từng đối mặt với mối hiểm nguy nào lớn đến vậy. Cảnh tượng cái 'lò' tà thuật vẫn còn ám ảnh tâm trí hắn, khiến hắn cảm thấy toàn thân lạnh cóng. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng mùi tử khí vẫn xộc thẳng vào phổi, nhắc nhở hắn về sự hiện hữu của cái chết.
Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn nhắm hờ mắt, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể vận chuyển, cảm nhận luồng linh khí biến động trong Cổ Mộ. Hắn thấu hiểu rằng, việc báo tin cho Tiên Môn sẽ mất ít nhất vài ngày, và với sự phức tạp của đại trận này, Tiên Môn cũng khó lòng can thiệp kịp thời. Hơn nữa, tà tu luôn hành động bí mật, nếu để lộ thân phận, U Minh Tôn Giả có thể sẽ kích hoạt đại trận sớm hơn dự kiến. Hắn không thể giao phó số phận của Lạc Hà Thành vào tay người khác. Đây là gánh nặng mà hắn, bằng một cách nào đó, đã vô tình gánh vác.
"Báo tin là điều cần thiết," Lục Trường Sinh cuối cùng cũng cất lời, giọng hắn vẫn bình thản một cách đáng kinh ngạc, như thể đang bàn luận về một chuyện thường tình, "nhưng không phải bây giờ. Chúng ta không có thời gian. Lạc Hà Thành không thể chờ đợi." Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy quét qua từng người bạn đồng hành. "Thần Khí này... nó không chỉ hút sinh khí. Nó còn chứa đựng một loại tà niệm cực đoan, có khả năng đồng hóa linh hồn, biến chúng thành công cụ của U Minh Tôn Giả. Nếu để nó hoàn thành, hậu quả sẽ khôn lường." Hắn không nói thêm về sự tàn khốc của tà niệm, nhưng chỉ cần nghe qua, cả Tiêu Hạo, Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần cũng có thể hình dung ra một viễn cảnh địa ngục còn khủng khiếp hơn cả cái lò dưỡng khí mà họ vừa chứng kiến.
Mộc Thanh Y gật đầu, ánh mắt kiên định. "Vậy chúng ta phải làm gì? Phá hủy trận nhãn? Hay trực tiếp tìm đến Thần Khí?" Nàng đã sẵn sàng cho một trận chiến sinh tử, không chút do dự. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, nhưng cái tà ác này đã vượt quá mọi giới hạn của đạo và lý. Ta thề sẽ không để hắn đạt được mục đích."
Bách Lý Trần trầm ngâm, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm. "Kẻ tà ma này dám coi thường thiên hạ tu sĩ, lấy sinh linh làm vật tế. Dù phải liều chết, ta cũng sẽ cùng các ngươi ngăn chặn hắn." Từng lời hắn nói ra đều mang theo sự sắt đá, không chút lay chuyển. Hắn nhìn vào Lục Trường Sinh, trong ánh mắt có một sự tin tưởng tuyệt đối. Từ khi gặp gỡ, Lục Trường Sinh luôn thể hiện sự điềm tĩnh, khả năng phân tích sắc bén và quyết đoán trong những tình huống hiểm nguy nhất.
Lục Trường Sinh nhìn lại mảnh da dê, ngón tay hắn miết nhẹ lên những ký hiệu tà thuật, cố gắng giải mã từng ẩn ý. "Chúng ta cần phải tiến sâu hơn vào Cổ Mộ. Bản đồ này chỉ ra một con đường tắt, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm. Các ngươi... có sẵn sàng không?" Hắn hỏi, giọng điệu không hề thúc ép, nhưng ẩn chứa một sự nghiêm túc và quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn biết rõ, con đường phía trước sẽ là một thử thách sống còn, không chỉ với thể xác mà còn với cả đạo tâm của mỗi người. Sự lựa chọn này không phải là một ván cờ tranh đoạt cơ duyên, mà là một cuộc chiến vì sinh tồn, vì chính nghĩa, và vì bản tâm của một tu sĩ.
***
Dựa vào thông tin từ bản đồ, nhóm Lục Trường Sinh tiếp tục hành trình sâu hơn vào Cổ Mộ. Mật thất ghê rợn chứa đựng cái "lò" tà thuật dần lùi lại phía sau, nhưng cảm giác lạnh lẽo và mùi tử khí vẫn bám riết lấy họ như một lời nguyền. Các hành lang mà họ đi qua dần trở nên hẹp hơn, chằng chịt như mê cung, và đầy rẫy những cạm bẫy tà thuật được bố trí tinh vi. Mỗi bước chân đều phải vô cùng cẩn trọng, không ai dám lơ là. Tiếng gió hú ghê rợn từ đâu đó vọng lại, như tiếng khóc than của những oan hồn chưa siêu thoát, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tạo nên một bản giao hưởng tử vong đầy ám ảnh.
Lục Trường Sinh đi đầu, đôi mắt hắn quét qua từng tấc tường đá, từng phiến gạch lát nền. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển không ngừng, giúp hắn cảm ứng được những biến động nhỏ nhất của linh khí xung quanh. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn "nhìn" bằng đạo tâm, cảm nhận những luồng tà khí âm hàn cuộn trào, những pháp trận ẩn mình trong bóng tối, và cả những dấu vết của các sinh linh bị tế luyện còn vương lại trên vách đá. Đôi khi, hắn dừng lại đột ngột, chỉ tay vào một vết nứt nhỏ trên tường, hoặc một mảng rêu phong khác lạ trên nền đất. "Đây là một điểm tụ linh lực âm hàn," hắn khẽ nói, giọng trầm thấp, "Nếu không cẩn thận, hồn phách sẽ bị ăn mòn. Tiêu Hạo, cẩn thận đi theo ta."
Tiêu Hạo, với khuôn mặt tái mét và mồ hôi lạnh túa ra, bám sát Lục Trường Sinh như hình với bóng. Hắn liên tục ném ra những lá bùa hộ thân, ánh sáng vàng nhạt từ bùa chú dù không thể xua tan bóng tối u ám, nhưng ít nhiều cũng mang lại một chút an ủi tinh thần. "Ta... ta cảm giác như có hàng ngàn con mắt đang nhìn chằm chằm vào chúng ta vậy," hắn líu ríu, giọng nói run rẩy đến nỗi gần như không nghe rõ. Mỗi khi Lục Trường Sinh chỉ ra một cạm bẫy, Tiêu Hạo lại rụt cổ lại, thầm thì niệm chú, hy vọng những lời cầu nguyện sẽ xua đi những linh hồn tà ác đang lẩn khuất. Mùi đất ẩm và tử khí ngày càng nồng nặc, xen lẫn một mùi cháy khét nhàn nhạt, như thể có thứ gì đó đã bị thiêu đốt ở đây từ rất lâu về trước.
Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần cảnh giác hai bên, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Mộc Thanh Y, với thanh kiếm cổ đã tuốt trần, ánh sáng xanh lam từ thân kiếm phát ra một luồng linh khí thanh khiết, đối chọi với tà khí xung quanh. Nàng nhìn vào những vết khắc kỳ dị trên vách đá, những phù văn đỏ thẫm như máu đã khô, và không khỏi rùng mình. "Những vết khắc này... là của Bách Quỷ Phệ Hồn Trận. Tên U Minh Tôn Giả này còn tàn ác hơn ta tưởng." Giọng nàng thì thầm, nhưng không giấu nổi sự căm phẫn. Mỗi phù văn đều là một lời nguyền, một sự tra tấn vĩnh viễn đối với linh hồn, và chúng bao phủ khắp các bức tường đá, như những con mắt quỷ dữ đang mở to.
Bách Lý Trần, với ánh mắt lạnh lùng như băng, tay nắm chặt chuôi kiếm, từng bước chân hắn vững vàng nhưng cảnh giác. "Mỗi bước đi đều cảm thấy oán khí ngút trời. Hắn đã sát hại bao nhiêu sinh linh rồi?" Hắn gằn giọng, thanh kiếm của hắn dường như cũng đang cộng hưởng với sự phẫn nộ của chủ nhân, phát ra một tiếng ngân khe khẽ. Hắn đã từng nghĩ mình đã đủ trải nghiệm với những tà tu, nhưng sự tàn bạo của U Minh Tôn Giả lại vượt xa mọi tưởng tượng. Oán khí không chỉ là một cảm giác, nó còn là một áp lực vật lý, đè nặng lên tinh thần và thể xác của họ, khiến không khí trở nên đặc quánh và khó thở.
Lục Trường Sinh không nói gì nhiều, chỉ tập trung dẫn đường. Hắn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận những luồng linh khí hỗn loạn đang quẩn quanh, những sợi tơ tà thuật vô hình giăng khắp nơi. Hắn không chỉ tránh né, mà còn hóa giải chúng một cách tinh vi. Đôi khi, hắn chỉ cần phất tay áo nhẹ một cái, một luồng chân nguyên thanh tịnh từ Tàn Pháp Cổ Đạo liền xua tan một cụm khí độc đang lẩn khuất. Có lúc, hắn lại vươn ngón tay, điểm nhẹ vào một điểm trên vách đá, một pháp trận che giấu liền hiện nguyên hình, rồi nhanh chóng tan biến. Hắn không phá hủy, mà chỉ vô hiệu hóa tạm thời, bởi hắn biết, phá hủy một phần nhỏ của đại trận có thể gây ra phản ứng dây chuyền không mong muốn.
Càng tiến sâu, những dấu vết tà thuật càng trở nên dày đặc và phức tạp. Họ đi qua những căn phòng chôn cất cổ xưa, nơi những cỗ quan tài đá đã bị đập phá, xương cốt vương vãi khắp nơi, nhưng không phải là xương cốt của người đã khuất, mà là của những tu sĩ xấu số đã bị U Minh Tôn Giả lợi dụng. Cảm giác lạnh lẽo từ xương cốt giờ đây đã biến thành một cơn ớn lạnh thấu tận tâm can, khiến Tiêu Hạo không ngừng run rẩy. Mùi lưu huỳnh nồng nặc bắt đầu xuất hiện, xen lẫn với mùi máu tươi đã khô, gợi lên những nghi thức tà ác vừa được thực hiện cách đây không lâu.
Lục Trường Sinh cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí ngày càng tăng lên đến cực điểm, báo hiệu họ đang đến gần trung tâm của đại trận. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn hoạt động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không phải để tăng cường sức mạnh, mà để duy trì sự thanh tịnh của đạo tâm, chống lại sự ăn mòn của tà khí và oán niệm. Hắn biết rằng, càng đến gần, áp lực tinh thần sẽ càng lớn, và bất kỳ sự lay động nào trong đạo tâm cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn thầm nhủ, một lần nữa củng cố ý chí của mình.
Họ tiếp tục đi qua một hành lang dài và tối tăm, hai bên vách đá được chạm khắc những hình thù quái dị, những con quỷ dữ với nụ cười ghê rợn, như đang chào đón họ đến địa ngục. Ánh sáng của phù chú không đủ để soi rọi hết chiều sâu của hành lang, tạo ra những ảo ảnh chập chờn, khiến Tiêu Hạo liên tục giật mình. "Lục huynh, chúng ta... chúng ta có đang đi đúng hướng không?" Tiêu Hạo hỏi, giọng hắn gần như nghẹn lại. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh buốt đang xông thẳng vào óc, khiến đầu óc hắn quay cuồng.
Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt kiên định. "Chúng ta đang đi đúng hướng. Cảm giác áp lực này... là từ trung tâm trận pháp." Hắn không muốn làm Tiêu Hạo thêm sợ hãi, nhưng cũng không thể che giấu sự thật. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang chờ đợi họ, một luồng năng lượng vừa tà ác vừa mạnh mẽ, đủ sức hủy diệt bất cứ ai dám cản đường nó. Con đường tu hành của hắn, vốn dĩ là con đường của sự bình yên và tự tại, giờ đây đã bị cuốn vào một vòng xoáy không thể tránh khỏi. Hắn không thể nhắm mắt làm ngơ. Đạo tâm hắn vững như bàn thạch, nhưng không phải là đạo tâm vô tình.
***
Họ bước ra khỏi hành lang hẹp, và trước mắt họ là một không gian rộng lớn đến choáng ngợp, một "điểm nút" quan trọng của đại trận huyết tế. Không khí ở đây đặc quánh đến mức dường như có thể chạm vào được, lạnh lẽo thấu xương, ẩm ướt như thể vừa đi qua một cơn mưa máu. Ánh sáng yếu ớt từ những lá phù chú của Tiêu Hạo bị nuốt chửng bởi sự u ám bao trùm, chỉ đủ để soi rọi một khoảng nhỏ xung quanh họ. Thay vào đó, toàn bộ không gian được chiếu sáng bởi một thứ ánh sáng đỏ thẫm ma quái, phát ra từ vô số phù văn tà thuật được khắc sâu trên vách đá, trên trần nhà, và cả trên nền đất. Những phù văn này không phải là mực, mà như được vẽ bằng máu tươi, vẫn còn ánh lên một vẻ ẩm ướt ghê rợn, như thể chúng vừa được hoàn thành.
Cảnh tượng trước mắt khiến cả nhóm cứng người, cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy trái tim họ. Đây không phải là địa ngục, nhưng còn khủng khiếp hơn cả địa ngục trong tưởng tượng. Ở trung tâm của không gian rộng lớn này là một bệ đá cổ xưa, sừng sững như một ngọn núi nhỏ, được chạm khắc những hình thù quái dị của quỷ thần và yêu ma. Trên bệ đá, không phải là tượng thần hay vật phẩm tế tự, mà là vô số mảnh xương cốt vụn nát, tàn dư của huyết nhục đã bị nghiền nát, hòa lẫn vào nhau như một vũng bùn tanh tưởi. Mùi tử khí và máu tanh nồng nặc đến mức muốn nôn mửa, xộc thẳng vào mũi, khiến Tiêu Hạo phải bịt chặt miệng, cố gắng không để bản thân phát ra tiếng động.
Và kinh hoàng nhất, là luồng oán khí cuồn cuộn bốc lên từ bệ đá, dày đặc đến mức hiện hữu thành những ảo ảnh chập chờn của sinh linh. Đó là những hình ảnh mơ hồ của con người, của yêu thú, của đủ loại sinh vật, đang vặn vẹo trong đau đớn, gào thét trong câm lặng, ánh mắt tràn ngập sự tuyệt vọng và oán hận. Những ảo ảnh này lượn lờ trong không gian, đôi lúc lướt qua họ, mang theo một làn khí lạnh buốt thấu xương, khiến Tiêu Hạo run rẩy đến mức suýt ngã quỵ. Đây là nơi U Minh Tôn Giả thực hiện những nghi thức tà ác nhất, nơi sinh mạng bị tước đoạt, linh hồn bị vặn vẹo, và nỗi đau được biến thành năng lượng.
Mộc Thanh Y, với khuôn mặt trắng bệch, đôi môi mỏng run rẩy, nhưng ánh mắt nàng vẫn bùng lên ngọn lửa căm hờn không tắt. Nàng siết chặt thanh kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. "Trời ơi... đây là địa ngục trần gian sao? Hắn... hắn đã làm những gì?" Giọng nàng run rẩy, đầy bi phẫn, như thể nàng đang tự mình trải qua nỗi đau của những sinh linh đã bị hiến tế. Đạo đức của một tu sĩ chính đạo không cho phép nàng khoanh tay đứng nhìn cảnh tượng này, dù chỉ là ảo ảnh.
Bách Lý Trần, tay nắm chặt chuôi kiếm đến mức gân xanh nổi rõ. Ánh mắt lạnh lẽo thường ngày của hắn giờ đây tràn ngập sự đau đớn và bi phẫn. Hắn nhìn vào những ảo ảnh đang kêu gào trong câm lặng, vào những phù văn nhuốm máu, và gằn giọng. "Không thể tha thứ cho kẻ tà ma này. Nhất định phải ngăn hắn lại." Lời nói của hắn không còn sự lạnh lùng hay ngạo mạn, chỉ còn lại sự kiên quyết và một nỗi căm hờn sâu sắc. Hắn đã từng nghĩ mình có thể giữ vững đạo tâm trước mọi sự cám dỗ, nhưng cảnh tượng này đã làm lay động cả những góc khuất kiên cố nhất trong lòng hắn.
Lục Trường Sinh đứng bất động, đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh quét qua từng chi tiết, từng phù văn, từng luồng oán khí đang cuồn cuộn. Hắn hít sâu một hơi, mùi tử khí, mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc thẳng vào phổi, nhưng hắn vẫn giữ vững đạo tâm, không để bản thân bị ảnh hưởng bởi những cảm giác ghê tởm hay nỗi sợ hãi. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển tối đa, không phải để chống đỡ, mà để thấu hiểu. Hắn không chỉ cảm nhận tà khí, hắn còn cảm nhận được những luồng sinh khí đã bị rút cạn, những mảnh linh hồn còn vương vấn trong không gian, những tiếng rên rỉ vô thanh của những sinh linh đã bị hiến tế. Cảm giác đau đớn, tuyệt vọng, và oán hận dâng lên cuồn cuộn trong tâm trí hắn, nhưng hắn nén chặt chúng lại, biến thành một ý chí kiên cường.
"Đây là điểm tập trung của oán khí và huyết tinh," Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, nhưng kiên định như đá tảng. "Đây là 'trái tim' của đại trận. Nếu để đại trận này hoàn thành, toàn bộ Lạc Hà Thành sẽ biến thành một bãi tha ma, linh hồn của hàng vạn người sẽ trở thành vật tế cho Thần Khí của U Minh Tôn Giả." Hắn quay lại nhìn những người bạn đồng hành, ánh mắt hắn kiên định, không chút lay chuyển. "Chúng ta không thể lùi bước." Lời nói của hắn không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời tuyên thệ, một sự khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn.
Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển mạnh mẽ hơn, cố gắng cảm nhận luồng linh khí hỗn loạn và xác định điểm yếu của trận pháp này. Sự phẫn nộ ẩn giấu sâu thẳm trong tâm hồn hắn đã bùng cháy, biến thành một ý chí kiên cường và quyết tâm sắt đá. Hắn không còn là một phàm nhân chỉ muốn tu hành vì bản thân, vì sự tự tại của riêng mình. Hắn đã thấy, đã cảm nhận, và hắn không thể làm ngơ. Cái gọi là "đạo tâm vô tình" không phải là sự thờ ơ trước sinh linh, mà là sự kiên định trước mọi cám dỗ, mọi thử thách. Và giờ đây, đạo tâm của hắn đang mách bảo rằng, đây là lúc hắn phải hành động. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của Lục Trường Sinh, giờ đây, đã rẽ sang một hướng khác, một hướng không thể quay đầu. Hắn sẽ không để Lạc Hà Thành biến thành huyết hải.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.