Cửu thiên linh giới - Chương 122: Dấu Vết Tà Ác: Nghi Thức Sâu Trong Cổ Mộ
Trận chiến kết thúc nhanh chóng như khi nó bắt đầu. Màn sương mù tà khí dần tan biến, trả lại không gian sự tĩnh mịch ám ảnh. Lục Trường Sinh không truy đuổi. Hắn biết, nhiệm vụ cấp bách nhất bây giờ là cứu những tu sĩ bị nạn. Hắn quay lại, bước tới chỗ các tu sĩ bị trói buộc, đôi mắt vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một sự thương cảm.
Tiêu Hạo đã nhanh chóng chạy đến chỗ các nạn nhân, dùng linh dược và phù chú giải độc cho họ. "May quá, vẫn còn sống! Nhưng linh khí cạn kiệt quá nhiều, cần phải điều dưỡng lâu dài."
Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần cũng đến giúp đỡ. Nàng dùng linh lực thuần khiết của mình để trấn an và điều hòa khí huyết cho vài tu sĩ nữ, còn Bách Lý Trần thì dùng kiếm khí của mình để xua đi tà khí còn sót lại trong cơ thể họ. Trong lúc giúp đỡ, ánh mắt của Mộc Thanh Y không ngừng liếc nhìn Lục Trường Sinh. Hắn không nói nhiều, chỉ dùng Tàn Pháp Cổ Đạo của mình để hóa giải tà khí còn sót lại trong cơ thể các tu sĩ, giúp họ phục hồi nhanh hơn một cách thần kỳ.
"Không ngờ ngươi lại ra tay..." Mộc Thanh Y khẽ cất tiếng, giọng nàng thấp hơn thường lệ, như đang tự hỏi chính mình. "Ngươi không sợ bị vướng vào phiền phức sao? U Minh Tôn Giả sẽ không bỏ qua chuyện này đâu."
Lục Trường Sinh ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt nàng. "Một số việc, không thể không làm." Hắn nói, giọng điệu bình thản, như thể đó là một lẽ đương nhiên. "Đạo tâm, không cho phép ta khoanh tay đứng nhìn. Nếu không, con đường ta chọn, sẽ không còn ý nghĩa gì nữa." Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều mang theo sự kiên định vững như bàn thạch, khiến Mộc Thanh Y không khỏi suy ngẫm.
Bách Lý Trần thu kiếm, ánh mắt lạnh lùng của hắn giờ đây cũng pha lẫn một chút tò mò và sự nhìn nhận mới. "Kiếm của ngươi không sắc bén, nhưng đạo của ngươi lại kiên cố... Thú vị." Hắn ta không nói thêm, nhưng rõ ràng đã có một sự thay đổi trong cách hắn nhìn nhận Lục Trường Sinh. Hắn đã từng khinh thường những kẻ không theo đuổi sức mạnh bùng nổ, nhưng giờ đây, hắn thấy một loại sức mạnh khác, thâm sâu hơn, bền bỉ hơn ở Lục Trường Sinh.
Trong lúc đó, Tiêu Hạo nhặt được một mảnh tà vật rơi ra từ tay Phong Lang khi hắn tháo chạy. Đó là một lá bùa đen tuyền, được làm từ một loại da thú lạ, bên trên khắc họa những phù văn cổ quái và một ký hiệu màu đỏ sẫm hình đầu lâu.
"Trường Sinh, xem này!" Tiêu Hạo kêu lên, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi. "Đây là bùa chú của U Minh Tôn Giả! Ta từng thấy ký hiệu này trong những cuốn cổ tịch về tà đạo!"
Lục Trường Sinh nhận lấy lá bùa, ánh mắt trầm tư. Ký hiệu đầu lâu này, hắn đã từng cảm nhận được khí tức tương tự từ pháp trận tà ác mà họ đã phá hủy trước đó. Nó không chỉ là một dấu hiệu, mà còn là một minh chứng rõ ràng cho sự hiện diện của U Minh Tôn Giả. Cái ác mà Thanh Liên Nữ Đế đã cảnh báo, giờ đây đang ngày càng hiển hiện rõ nét hơn, không còn là những lời đồn đại xa vời nữa.
Hắn siết chặt lá bùa trong tay, cảm nhận tà khí lạnh lẽo tỏa ra từ nó. Việc Phong Lang và đám ma binh này xuất hiện, cướp đoạt sinh khí của tu sĩ, đã khẳng định lời cảnh báo của Thanh Liên Nữ Đế về "lò luyện máu thịt" của U Minh Tôn Giả. Hắn đang tích cực thu thập năng lượng, không chỉ cho Huyết Ma Đao, mà có lẽ còn cho một "tà vật kinh khủng" khác, như Nữ Đế đã nói. Cổ Mộ này không chỉ là một nơi chôn giấu bí mật, mà đã trở thành một căn cứ địa, một cái bẫy chết người.
"Chúng ta đang tiến gần hơn đến trung tâm của âm mưu này." Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng trầm thấp, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía lối đi tối tăm mà Phong Lang đã trốn thoát. Hắn nhận ra rằng việc can thiệp vào cái ác là một phần không thể tránh khỏi của con đường tu hành. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Đạo của hắn, không phải là ẩn dật trốn tránh, mà là giữ vững sự kiên định, sự thiện lương ngay giữa dòng xoáy của thế sự. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ còn nhiều hiểm nguy hơn nữa, nhưng đạo tâm của hắn, đã được tôi luyện và củng cố thêm một lần nữa. Hắn sẽ đối mặt với nó, với tất cả sự bình tĩnh và kiên định vốn có của mình.
Giờ đây, đứng giữa hành lang Cổ Mộ sâu hun hút, tà khí vẫn còn vương vấn trong từng kẽ đá, Lục Trường Sinh chậm rãi mở lòng bàn tay, để lá bùa đen tuyền nằm yên trên đó. Mảnh tà vật tỏa ra một luồng khí tức âm lãnh, sắc lạnh đến thấu xương, dường như đang cố gắng chống cự lại sự thăm dò của hắn. Tuy nhiên, đạo tâm của Lục Trường Sinh vững như bàn thạch, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, hóa giải đi những ý niệm tà ác xâm lấn, đồng thời cho phép hắn cảm nhận rõ ràng hơn bản chất của vật này.
Hắn khẽ nhắm đôi mắt đen láy lại, toàn bộ tâm thần đều tập trung vào lá bùa. Không phải dùng linh thức quét qua thô bạo, mà là dùng một sự cảm nhận tinh tế, một loại "thị giác" của đạo để thấu hiểu. Dưới cái nhìn của Tàn Pháp Cổ Đạo, hắn thấy những phù văn cổ quái trên lá bùa không chỉ là hình vẽ, mà là những sợi tà lực uốn lượn, đan xen, tạo thành một mạng lưới phức tạp. Chúng không ngừng hấp thụ và chuyển hóa linh khí hỗn tạp xung quanh, đồng thời phát ra một loại dao động đặc biệt, như một tín hiệu âm thầm.
"Mảnh tà vật này... không đơn giản." Lục Trường Sinh mở mắt, giọng nói trầm thấp, vang vọng nhẹ trong không gian yên tĩnh. "Nó là một phần của một trận pháp lớn hơn, dùng để dẫn dụ và hấp thụ sinh khí. Những phù văn này có khả năng che giấu khí tức, đồng thời định hướng cho những kẻ bị nó thao túng."
Tiêu Hạo lắng nghe, khuôn mặt vẫn còn chút tái nhợt vì kinh hãi. Hắn nhìn vào lá bùa, rồi lại nhìn vào Lục Trường Sinh, trong lòng dâng lên một sự tin tưởng lạ lùng. "Vậy dấu vết của kẻ chạy thoát... liệu chúng ta có thể tìm ra không? E rằng phía trước còn nhiều nguy hiểm." Giọng hắn có chút lo lắng, nhưng ánh mắt hiếu kỳ vẫn không ngừng dõi theo Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu. "Dấu vết của kẻ chạy thoát vẫn còn, nhưng chúng đang cố gắng che đậy. Tuy nhiên, luồng tà khí thoát ra từ đây, ta có thể cảm nhận được một đường dẫn mờ nhạt." Hắn nói, ngón tay khẽ chạm vào một phù văn trên lá bùa. Một luồng linh lực tinh thuần từ Tàn Pháp Cổ Đạo nhẹ nhàng chảy vào, như một dòng nước mát gột rửa. Lớp che đậy tà khí trên lá bùa bị "gỡ bỏ" một cách nhẹ nhàng, không gây động tĩnh. Ngay lập tức, một tia sáng đỏ sẫm mờ ảo hiện lên từ lá bùa, rồi hóa thành một đường chỉ mảnh, xuyên qua không gian tối tăm, dẫn sâu hơn vào lòng Cổ Mộ.
Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần đứng cạnh đó, im lặng quan sát. Mộc Thanh Y, với ánh mắt phượng sắc sảo, nhìn thấy tia sáng mảnh mai ấy, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Nàng đã từng gặp nhiều tu sĩ có khả năng truy tung, nhưng ít ai có thể "gỡ bỏ" được dấu vết tà đạo tinh vi như vậy một cách nhẹ nhàng, không cần đến pháp khí đặc biệt. Điều này cho thấy sự tinh thông của Lục Trường Sinh đối với bản chất của tà pháp, hoặc một năng lực cảm nhận phi thường. Bách Lý Trần vẫn giữ vẻ mặt trầm mặc, nhưng ánh mắt lạnh lùng của hắn giờ đây không còn sự nghi ngờ, mà thay vào đó là một sự tập trung cao độ, như một kiếm khách đang đánh giá một kiếm pháp hoàn toàn mới lạ.
"Ta sẽ đi trước." Lục Trường Sinh nói, giọng điệu bình thản như thường lệ, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán không thể lay chuyển. Hắn quay sang nhìn ba người đồng hành, ánh mắt sâu thẳm mang theo một tia cảnh báo. "Dấu vết này dẫn đến nơi tà khí nồng đậm nhất, hẳn là một hang ổ của U Minh Tôn Giả. Nguy hiểm sẽ tăng gấp bội."
Tiêu Hạo nuốt nước bọt, nhưng hắn không hề lùi bước. "Ta đi cùng Trường Sinh! Dù sao ta cũng quen thuộc với các loại cạm bẫy và tà khí hơn."
Mộc Thanh Y gật đầu, kiếm trong tay khẽ rung động, phát ra tiếng ngân khe khẽ. "Tà đạo hoành hành, ta không thể khoanh tay đứng nhìn. Nơi nào có ma, nơi đó có kiếm của ta." Ánh mắt nàng kiên định, toát lên vẻ chính trực của một môn phái tiên môn.
Bách Lý Trần không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía lối đi tăm tối. Hắn đã từng khinh thường những người "lắm chuyện", nhưng chứng kiến hành động của Lục Trường Sinh, và cảm nhận được sự kiên cố trong đạo tâm của hắn, Bách Lý Trần dần nhận ra rằng có những giá trị còn vượt xa cả sự cường đại của kiếm đạo. Hắn tin rằng, đi theo Lục Trường Sinh lúc này, không phải là sa vào phiền phức, mà là một cơ hội để chiêm nghiệm một loại "đạo" khác.
Lục Trường Sinh không nói thêm. Hắn chỉ khẽ gật đầu, rồi quay người, bước theo con đường tà khí mờ nhạt ấy. Bước chân hắn vững vàng, không nhanh không chậm, như một người lữ hành quen thuộc với bóng đêm. Ba người còn lại theo sát phía sau, tâm trạng mỗi người một vẻ, nhưng cùng chung một mục đích. Bầu không khí trong Cổ Mộ trở nên nặng nề hơn, lạnh lẽo hơn, báo hiệu những hiểm nguy đang chờ đợi phía trước.
Họ di chuyển qua những hành lang tối tăm, đá ẩm ướt, tà khí ngày càng nồng đậm đến mức có thể cảm nhận rõ ràng bằng khứu giác và xúc giác. Tiếng gió hú ghê rợn xuyên qua các kẽ đá, tạo nên những âm thanh ai oán như tiếng quỷ khóc. Mùi đất ẩm, rêu phong và tử khí nồng nặc bám vào da thịt, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Ánh sáng từ pháp khí chiếu sáng của Tiêu Hạo chỉ đủ soi rõ vài bước chân phía trước, khiến mọi vật xung quanh đều chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ hiện ra những đường nét mơ hồ của những bức tường đá xám xịt, loang lổ rêu xanh.
Lục Trường Sinh đi đầu, bước chân vững vàng, Tàn Pháp Cổ Đạo âm thầm vận chuyển trong cơ thể hắn. Hắn không cần phải cố ý thi triển, mà công pháp này dường như đã hòa làm một với bản thân hắn, tự động hóa giải phần nào tà khí ăn mòn. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo một sự ổn định lạ thường, như một ngọn hải đăng vững chãi giữa biển đêm sóng gió. Hắn cảm nhận rõ rệt những luồng tà khí lạnh lẽo đang cố gắng xâm nhập vào kinh mạch, vào đạo tâm, nhưng chúng đều bị Tàn Pháp Cổ Đạo âm thầm gột rửa, không thể gây ra chút gợn sóng nào trong lòng hắn. Đây chính là sức mạnh của đạo tâm kiên cố, vạn pháp bất xâm.
Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần cảnh giác hai bên sườn, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Mộc Thanh Y khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, giờ đây trông càng thêm nổi bật trong bóng đêm, như một điểm sáng chính nghĩa. Nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, linh lực trong cơ thể không ngừng lưu chuyển, sẵn sàng bộc phát. Đôi mắt phượng của nàng không ngừng quét qua hai bên hành lang, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Nàng cảm nhận được sự đè nén của tà khí, một cảm giác khó chịu, khiến linh lực của nàng có chút trì trệ. Nhưng nhìn bóng lưng vững chãi của Lục Trường Sinh phía trước, nàng lại cảm thấy một sự an tâm kỳ lạ.
Bách Lý Trần, với kiếm bào đen tuyền, hòa mình vào bóng tối. Khí chất ngạo nghễ, sắc bén của hắn như một lưỡi kiếm chưa ra khỏi vỏ. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi động tác đều toát lên sự tập trung cao độ. Ánh mắt lạnh lùng của hắn giờ đây cũng pha lẫn một chút tò mò và sự nhìn nhận mới đối với Lục Trường Sinh. Hắn đã từng nghĩ rằng sức mạnh là tối thượng, là thứ duy nhất đáng để theo đuổi. Nhưng giờ đây, hắn đang chứng kiến một loại sức mạnh khác, thâm sâu hơn, bền bỉ hơn, không phải là sự bùng nổ mà là sự kiên cố, sự ổn định ngay giữa dòng chảy tà khí hỗn loạn. Hắn nhận ra rằng mình có thể học được nhiều điều từ "đạo" của Lục Trường Sinh.
Tiêu Hạo giữ khoảng cách an toàn phía sau, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét qua các ngóc ngách, tìm kiếm dấu hiệu của cạm bẫy hoặc những dấu vết tà pháp còn sót lại. Hắn là người nhanh nhạy và thông thạo các loại bùa chú, trận pháp, nên việc dò đường trong Cổ Mộ đầy hiểm nguy này không thể thiếu hắn. Hắn thỉnh thoảng lại dùng một lá bùa nhỏ để kiểm tra tà khí, hoặc ném một viên đá nhỏ để dò đường, âm thanh vang vọng rồi tắt lịm trong sự im lặng đáng sợ. Mỗi lần nghe thấy tiếng vang, Tiêu Hạo lại rùng mình một cái, tự nhủ may mắn là có Lục Trường Sinh đi trước.
"Tà khí ở đây nồng hơn rất nhiều..." Mộc Thanh Y khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, gần như thì thầm, nhưng vẫn đủ để ba người còn lại nghe thấy. "Cảm giác như có thứ gì đó đang được nuôi dưỡng, hoặc một cổng không gian tà ác đang mở ra." Nàng cảm thấy một luồng năng lượng âm hàn đang không ngừng tuôn trào từ sâu thẳm, khiến linh lực trong cơ thể nàng có chút bất ổn.
Lục Trường Sinh không đáp lời, hắn chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn tập trung vào tia tà khí mờ nhạt dẫn đường. Hắn cảm nhận được sự gia tăng của tà khí, và hơn thế nữa, một loại dao động tinh thần quỷ dị đang tỏa ra từ phía trước, như những tiếng gọi thầm thì từ vực sâu. Đó là âm thanh của sự hỗn loạn, của dục vọng, của sự hủy diệt, những thứ mà Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn luôn cố gắng trấn áp và hóa giải.
Đi được một đoạn khá dài, con đường dần trở nên quanh co và chật hẹp hơn. Cuối cùng, họ dừng lại trước một bức tường đá xám xịt, trông hoàn toàn bình thường, không có bất kỳ dấu hiệu nào khác biệt so với những bức tường khác trong Cổ Mộ. Tuy nhiên, Lục Trường Sinh lại dừng bước tại đây. Hắn đứng yên, hít thở sâu, rồi chậm rãi vươn tay, khẽ chạm vào mặt đá lạnh lẽo.
"Bức tường này... nó không phải là đá thật." Lục Trường Sinh nói, giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt hắn lại lóe lên một tia thấu thị. "Có một trận pháp huyễn cảnh được bố trí ở đây, dùng để che mắt những kẻ thiếu kinh nghiệm."
Bách Lý Trần tiến lên, ánh mắt lạnh lùng của hắn quét qua bức tường. "Huyễn trận... không quá cao cấp, nhưng đủ để che mắt những kẻ thiếu kinh nghiệm." Hắn nói, tay khẽ đặt lên chuôi kiếm. "Cần ta ra tay phá giải không?"
Lục Trường Sinh lắc đầu nhẹ. "Để ta thử trước." Hắn nói, rồi chậm rãi nhắm mắt lại. Lần này, hắn không dùng linh lực mạnh mẽ để công phá, mà là dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận những điểm yếu, những khe hở trong kết cấu của trận pháp. Hắn cảm nhận được những sợi tà lực đang uốn lượn, tạo thành một ảo ảnh. Công pháp của hắn như một dòng suối trong trẻo, len lỏi vào từng kẽ hở của trận pháp, không phá hủy mà là làm suy yếu, làm cho nó tự tiêu tan.
Một vài khoảnh khắc trôi qua, không gian xung quanh bức tường đá khẽ rung động. Những phù văn ẩn giấu trên mặt đá bắt đầu lóe lên những vầng sáng mờ ảo, rồi nhanh chóng tắt lịm. Bức tường đá xám xịt dần trở nên trong suốt, như một làn khói mỏng manh, rồi từ từ tan biến vào hư vô. Một lối đi bí mật hiện ra, sâu hun hút và tối đen như mực, không có bất kỳ nguồn sáng nào. Từ bên trong, một luồng tà khí mạnh mẽ hơn cuộn trào ra, mang theo một mùi máu tanh nồng nặc và cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương.
Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần nhìn thấy cảnh tượng đó, trong lòng không khỏi cảm thán. Khả năng phá giải trận pháp của Lục Trường Sinh không phải là sự cường bạo, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc bản chất của nó, một phương thức tao nhã và hiệu quả hơn nhiều. Điều này càng củng cố sự tin tưởng của họ vào Lục Trường Sinh, và sự đặc biệt trong con đường tu hành của hắn. Cả ba không ai nói gì, chỉ im lặng nhìn vào lối đi tối tăm, sẵn sàng đối mặt với những gì đang chờ đợi họ ở phía trước.
Nhóm Lục Trường Sinh thận trọng tiến vào khu vực bí mật. Lối đi hẹp và dốc xuống, như dẫn vào tận cùng địa ngục. Tiếng gió hú ghê rợn xuyên qua kẽ đá, không còn là tiếng gió đơn thuần, mà như tiếng kêu than ai oán của vô số linh hồn bị giam cầm. Mùi tử khí nồng nặc và ẩm ướt bám chặt vào da thịt, khiến mỗi hơi thở đều nặng nề và khó chịu. Không gian xung quanh càng lúc càng lạnh lẽo, một cái lạnh thấu xương, không phải của băng giá, mà là của sự chết chóc và tà ác.
Cuối cùng, lối đi mở ra một không gian rộng lớn, như một hang động tự nhiên khổng lồ, nhưng đã được cải tạo thành một nơi thực hiện nghi thức tà ác. Ánh sáng mờ ảo, đỏ máu ma quái phát ra từ một trận pháp trung tâm, khiến mọi thứ trở nên méo mó, rợn người. Bóng tối bao trùm khắp nơi, chỉ có những quầng sáng đỏ lập lòe như ánh mắt quỷ dữ. Bầu không khí nặng nề, đầy áp lực vô hình đè nặng lên tinh thần, như có hàng ngàn tảng đá vô hình đang đè nén lên lồng ngực. Tiếng chú ngữ lẩm bẩm, âm trầm và quỷ dị, như tiếng côn trùng bò vào tai, khiến người nghe sởn gai ốc. Thỉnh thoảng, lại vang lên tiếng kêu than yếu ớt, đứt quãng của những sinh linh đang hấp hối.
Ở trung tâm hang động là một pháp trận khổng lồ, được vẽ bằng máu tươi trên nền đá. Những phù văn tà ác uốn lượn, phát ra ánh sáng đỏ như máu, kết nối với nhau tạo thành một mạng lưới rùng rợn. Một Ma Sứ Âm Phong đứng giữa trận pháp, khuôn mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu, toàn thân tỏa ra khí tức âm hàn. Hắn đang lẩm bẩm những chú ngữ quỷ dị, hai tay không ngừng kết ấn, điều khiển tà lực. Xung quanh hắn, vài tên Ma Binh mặc giáp đen gỉ sét, mắt đỏ ngầu như dã thú, đang giữ chặt những tu sĩ bị bắt giữ. Những tu sĩ này, phần lớn là tán tu hoặc tu sĩ cấp thấp, bị trói buộc vào các cột đá, thân thể gầy gò, khuôn mặt xanh xao, linh khí và sinh khí đang bị rút ra một cách tàn nhẫn.
Sinh khí của các tu sĩ này không ngừng bị hút ra, hóa thành những sợi khói màu đỏ sẫm, rồi hội tụ vào một viên ngọc đen xám đang lơ lửng trên không trung, ngay phía trên đầu Ma Sứ Âm Phong. Viên ngọc này không ngừng rung lên từng đợt, như một trái tim tà ác đang đập. Mỗi lần nó rung động, ánh sáng đỏ máu từ trận pháp lại bùng lên mạnh mẽ hơn, và tiếng kêu than của các tu sĩ lại yếu ớt thêm một chút. Viên ngọc tỏa ra một luồng ánh sáng tà dị, mang theo cảm giác đói khát và hủy diệt. Nó không chỉ đơn thuần là một vật phẩm, mà dường như có một sự sống tà ác ẩn chứa bên trong.
Nhóm Lục Trường Sinh ẩn mình sau một tảng đá lớn, quan sát toàn bộ nghi thức tàn bạo này. Tiêu Hạo nhìn thấy cảnh tượng đó, khuôn mặt vốn đã tái nhợt giờ càng thêm trắng bệch. Hắn không kìm được mà thì thầm, giọng run rẩy: "Trời ơi, chúng... chúng đang rút lấy sinh khí của người sống! Quá tàn độc!" Hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ, nhưng cũng xen lẫn sự phẫn nộ.
Mộc Thanh Y, với đạo tâm kiên định, cũng không khỏi siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt phượng lóe lên sự phẫn nộ tột cùng. Nàng nhìn những tu sĩ đang hấp hối, cảm nhận được sự tuyệt vọng và đau đớn của họ, trong lòng dâng lên một luồng chính khí mạnh mẽ. "Không thể tha thứ!" Nàng nghiến răng nói, giọng nói lạnh lùng ẩn chứa sát ý.
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng đôi mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm, phản chiếu lại toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng trước mắt. Hắn cảm nhận được sự liên kết giữa nghi thức nhỏ này và mảnh tà vật vừa rồi, cũng như mục đích xa hơn của U Minh Tôn Giả. Viên ngọc đen xám kia, với nguồn năng lượng tà ác khổng lồ mà nó đang hấp thụ, không thể nào chỉ là một vật phẩm thông thường. Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Thanh Liên Nữ Đế về "tà vật kinh khủng" mà U Minh Tôn Giả đang cố gắng hoàn thiện, và hình ảnh viên ngọc này lập tức hiện lên trong tâm trí hắn. Nó có thể là một phần của "tà vật" đó, hoặc là công cụ để cung cấp năng lượng cho nó, một mắt xích quan trọng trong âm mưu lớn hơn.
Trong lòng Lục Trường Sinh, một làn sóng cảm xúc phức tạp dâng trào. Sự tàn nhẫn và vô nhân đạo của tà đạo, một lần nữa, hiện rõ mồn một trước mắt hắn. Đạo tâm của hắn, vốn luôn hướng về sự bình ổn và an nhiên, giờ đây lại phải đối mặt với một sự lựa chọn khó khăn. Hắn đã từng nghĩ rằng có thể giữ mình không nhiễm bụi trần, không sa vào vòng xoáy nhân quả. Nhưng chứng kiến cảnh tượng này, đạo tâm của hắn không cho phép hắn khoanh tay đứng nhìn. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí hắn. Con đường hắn chọn không phải là trốn tránh, mà là đối mặt, là giữ vững thiện niệm ngay cả khi đối diện với cái ác tột cùng.
Bách Lý Trần im lặng quan sát Lục Trường Sinh. Hắn nhận thấy sự điềm tĩnh lạ thường của Lục Trường Sinh, ngay cả khi đối mặt với cảnh tượng kinh hoàng này. Không phải là sự lãnh đạm, mà là một sự bình tĩnh sâu sắc, như thể mọi thứ đều đã nằm trong dự liệu. Hắn thấy Lục Trường Sinh không vội vã ra tay, mà đang suy xét, đánh giá tình hình một cách cẩn trọng. Điều này càng khiến Bách Lý Trần thêm phần tôn trọng. Một kiếm khách giỏi không chỉ biết ra đòn, mà còn biết chờ đợi thời cơ.
Cả nhóm ẩn mình trong bóng tối, tiếng chú ngữ vẫn lẩm bẩm không ngừng, hòa lẫn với tiếng kêu than yếu ớt. Lục Trường Sinh biết rằng, chỉ cần họ xuất hiện, trận pháp này sẽ bị phá vỡ, nhưng liệu có thể cứu được những tu sĩ kia? Và liệu việc đó có làm lộ ra một âm mưu lớn hơn, đẩy họ vào một cái bẫy nguy hiểm hơn? Hắn phải cân nhắc khi nào nên ra tay và hành động như thế nào để đạt hiệu quả tốt nhất mà không sa vào vòng xoáy nhân quả một cách mù quáng. Con đường phía trước, còn nhiều điều chưa thể đoán định.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.