Cửu thiên linh giới - Chương 123: Ẩn Mật Trong Bóng Tối: Lời Thì Thầm Của Tà Niệm
Sau khi chứng kiến nghi thức tàn bạo của tà tu, không gian dưới lòng đất như đặc quánh lại bởi sự im lặng đầy phẫn nộ và suy tư. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt đồng hành, đọc được nỗi kinh hoàng, sự căm ghét và cả một chút bàng hoàng. Hắn hiểu rằng, một khi đã chạm vào mảnh tối của thế gian, rất khó để hoàn toàn giữ mình không nhiễm bụi trần. Cái cảnh tượng máu thịt tan hoang, linh hồn bị bóc lột kia, đã lay động đến tận gốc rễ đạo tâm của mỗi người.
Hắn khẽ hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh lẽo và mùi tử khí nồng nặc tràn vào buồng phổi, khiến tâm trí càng thêm minh mẫn. Quyết định không ra tay ngay lập tức không phải vì sợ hãi, mà vì hắn cảm nhận được, đây chỉ là một nghi thức nhỏ, một giọt nước trong đại dương âm mưu. Nếu chỉ đơn thuần phá hoại, e rằng sẽ chỉ làm kinh động kẻ thù, đẩy những tu sĩ vô tội vào nguy hiểm lớn hơn, hoặc tệ hơn là làm lộ ra toàn bộ kế hoạch một cách vô ích. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ rèn giũa đạo tâm vững như bàn thạch, mà còn tôi luyện một trực giác sắc bén, một khả năng thấu thị bản chất của sự vật. Và bản chất của nghi thức này, ẩn chứa một bí mật lớn hơn nhiều.
Hắn đưa tay ra hiệu cho cả nhóm lui lại một cách cực kỳ cẩn trọng, từng bước chân nhẹ như không. Mộc Thanh Y gật đầu, ánh mắt phượng sắc bén quét qua bóng tối, đảm bảo không có bất kỳ cái bẫy hay ánh nhìn nào dò xét. Nàng tin tưởng vào trực giác của Lục Trường Sinh, bởi từ khi gặp hắn, những quyết định tưởng chừng chậm trễ của hắn luôn dẫn đến một sự thật sâu xa hơn. Bách Lý Trần, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng thanh kiếm trong tay hắn đã được nắm chặt hơn, khí chất kiếm ý sắc bén đến mức có thể xé tan bóng đêm. Hắn không nói gì, chỉ im lặng theo sát Lục Trường Sinh, chờ đợi một mệnh lệnh, một dấu hiệu. Tiêu Hạo thì rụt rè hơn, nhưng cũng cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi và kinh tởm đang trào dâng trong lòng, y phục màu sắc tươi sáng của hắn trở nên lạc lõng trong không gian u ám, lạnh lẽo này.
Cổ Mộ chìm trong bóng tối vĩnh cửu, không một tia sáng tự nhiên nào có thể lọt vào. Chỉ có những ngọn linh đăng lờ mờ do các tu sĩ để lại, hoặc những đốm lửa ma quái xanh lục từ các bãi xương khô, mới hé lộ đôi chút hình hài của nơi đây. Những hành lang đá ẩm ướt, phủ đầy rêu phong và mạng nhện, dẫn sâu vào lòng đất như một mê cung không lối thoát. Tiếng gió hú rít qua những khe nứt, tạo thành những âm thanh ghê rợn như tiếng ai oán của hàng vạn oan hồn. Đâu đó, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần đá xuống những vũng nước đọng, cùng với tiếng xương cốt va chạm lạo xạo khi có loài vật nào đó di chuyển trong bóng tối, càng khiến không khí trở nên u ám và nặng nề hơn. Mỗi bước chân của nhóm Lục Trường Sinh đều như dẫm lên một lớp bụi thời gian dày đặc, mang theo mùi của sự mục nát, của tử khí và một thứ mùi tanh nồng như máu tươi đã khô cạn từ hàng ngàn năm trước.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể, không phải để tăng cường tu vi hay thần thông, mà là để tịnh hóa tâm thức, khuếch đại cảm quan. Hắn không dùng mắt thường để nhìn, mà dùng ý niệm để cảm nhận. Luồng tà khí nồng đậm mà Ma Sứ Âm Phong tạo ra, dù đã tan loãng, vẫn để lại những dấu vết tinh vi trên không gian. Nó như một sợi chỉ vô hình, dẫn dắt hắn xuyên qua những ngóc ngách tối tăm, những lối đi quanh co của Cổ Mộ.
"Trường Sinh, huynh chắc chắn là đi hướng này chứ? Tà khí càng lúc càng nồng, ta cảm giác có điều chẳng lành." Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói pha chút run rẩy. Hắn cảm thấy sống lưng lạnh toát, không khí xung quanh dường như đang cố gắng ăn mòn linh khí hộ thể của hắn. Những cảm giác bị tà khí ăn mòn nhẹ, áp lực vô hình đè nén lên tâm trí, khiến hắn muốn rút lui ngay lập tức.
Lục Trường Sinh không mở mắt, chỉ khẽ gật đầu: "Dấu vết rõ ràng. Luồng năng lượng này không hề bị đứt đoạn. Hơn nữa, nó đang dẫn chúng ta đến một nơi... trung tâm." Giọng hắn trầm tĩnh, không một chút dao động, như một dòng nước chảy xuôi dòng không ngừng nghỉ, dù có gặp ghềnh đá cũng chỉ nhẹ nhàng lách qua. Hắn hiểu nỗi sợ hãi của Tiêu Hạo, nhưng con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn phải đi đến cùng, để hiểu rõ ngọn nguồn của cái ác này. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và con đường này, đang dẫn hắn đến một vực thẳm của tà niệm.
Mộc Thanh Y khẽ nhíu mày, ánh mắt quét qua một góc tường đá cổ kính. "Phía trước có thể có trận pháp, mọi người cẩn thận." Nàng nhắc nhở, không phải vì nghi ngờ Lục Trường Sinh, mà vì đó là bản năng của một tu sĩ kinh nghiệm, luôn đề cao cảnh giác trong những di tích cổ xưa đầy cạm bẫy. Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, sẵn sàng ứng phó với mọi bất trắc. Nàng thầm đánh giá Lục Trường Sinh, sự điềm tĩnh và khả năng phân tích của hắn trong tình huống nguy hiểm này thật đáng kinh ngạc. Hắn không chỉ mạnh mẽ trong hành động, mà còn sâu sắc trong tư duy.
Bách Lý Trần không nói, nhưng ánh mắt hắn dõi theo bóng lưng Lục Trường Sinh. Hắn cảm nhận được một thứ gì đó khác biệt toát ra từ người thanh niên này. Không phải là khí thế hùng hổ của cường giả, cũng không phải là linh quang chói lọi của thiên tài, mà là một sự vững chãi đến lạ lùng, như một ngọn núi cổ thụ đã trải qua hàng vạn năm phong sương, không hề lay chuyển trước bão tố. Đạo tâm của Lục Trường Sinh, quả nhiên vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn tin rằng, đi theo người này, không phải là một sự lựa chọn sai lầm.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Mùi tử khí nồng nặc hơn, hòa lẫn với một thứ mùi tanh tưởi như lưu huỳnh cháy, khiến cổ họng khô rát. Những luồng tà khí vô hình như những con rắn đen uốn lượn, luồn lách qua từng kẽ đá, cố gắng xâm nhập vào cơ thể, ăn mòn linh khí hộ thể. Ngay cả Lục Trường Sinh với Tàn Pháp Cổ Đạo cũng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm thần, nhưng hắn chỉ nhẹ nhàng vận chuyển linh khí, đẩy lùi chúng ra xa. Hắn biết, đây là nơi tà niệm tụ tập, là trung tâm của một âm mưu ghê rợn.
Bỗng nhiên, Lục Trường Sinh dừng lại. Hắn khẽ mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu qua vách đá trước mặt. "Chỗ này." Hắn thì thầm, giọng nói trầm khàn.
Cả nhóm nhìn vào vách đá. Đó chỉ là một vách đá bình thường, cũ kỹ, phủ đầy rêu xanh và những vết nứt thời gian, không có gì đặc biệt. Tiêu Hạo dụi mắt, cố gắng nhìn xuyên qua bóng tối, nhưng chỉ thấy một màu đen kịt.
Lục Trường Sinh đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào một vết nứt nhỏ đến khó nhận ra trên vách đá. Linh khí từ đầu ngón tay hắn khẽ rung động, truyền vào vết nứt. Ngay lập tức, một luồng năng lượng vô hình lan tỏa, và vết nứt dường như trở nên... mềm mại hơn. Đó không phải là vết nứt tự nhiên, mà là một khe hở được che giấu bởi một trận pháp huyễn cảnh tinh vi, hòa lẫn vào kết cấu của Cổ Mộ một cách hoàn hảo. Chỉ có những người có đạo tâm kiên định và cảm quan nhạy bén đến cực điểm mới có thể nhận ra.
"Vào trong." Lục Trường Sinh ra hiệu. Hắn là người đầu tiên luồn qua khe nứt, thân hình gầy gò của hắn dễ dàng lọt qua. Cả nhóm theo sau, chui mình vào một không gian hẹp hơn, một hành lang bí mật nằm ẩn sâu bên trong bức tường đá. Không gian bên trong ẩm ướt và chật chội, từng viên đá trên trần nhà và vách tường đều nhỏ giọt nước, tạo thành những âm thanh tí tách đều đặn. Mùi tử khí ở đây còn nồng nặc hơn, như thể họ đang ở ngay cạnh một hố chôn tập thể. Ánh sáng càng yếu ớt hơn, chỉ còn là những mảng xanh lờ mờ phản chiếu từ các tinh thạch gắn trên tường.
Hành lang bí mật dẫn xuống một khoảng không gian hình vòm rộng lớn hơn, nơi có những âm thanh vọng lên. Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, ra hiệu cho mọi người nán lại. Hắn cẩn trọng áp tai vào vách đá, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, không chỉ lắng nghe bằng tai mà còn bằng cả tâm thức, thu thập từng dao động của linh khí và tà khí trong không gian.
Từ bên dưới, giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo của Ma Sứ Âm Phong vọng lên, xen lẫn với tiếng thì thầm yếu ớt của vài tên Ma Binh. Chúng đang trò chuyện, và những lời lẽ đó, như những lưỡi dao sắc lạnh, đâm thẳng vào tâm khảm những người đang ẩn mình.
"...Tên Phong Lang vô dụng đó, lại để cho con mồi chạy thoát. Nhưng không sao, những 'tinh huyết' và 'nguyên hồn' đã thu thập được đủ để 'Thần Khí' của Tôn Giả khởi động giai đoạn tiếp theo." Giọng Ma Sứ Âm Phong đầy vẻ khinh miệt và tàn nhẫn, mang theo một làn khí tức âm hàn khiến cả không gian như hạ nhiệt độ. Hắn ta đang nói về những tu sĩ đã bị chúng cướp đoạt sinh khí, những sinh linh vô tội đã trở thành tế phẩm trong tay chúng.
"Thưa Ma Sứ, liệu Tôn Giả có thật sự thành công? Cổ Mộ này... linh khí đã suy kiệt quá nhiều, không đủ để nuôi dưỡng Thần Khí hoàn toàn." Một tên Ma Binh yếu ớt hỏi, giọng nói run rẩy, cho thấy sự nghi ngờ và cả một chút sợ hãi trước viễn cảnh mà chúng đang thực hiện. Tiếng tim đập thình thịch của Tiêu Hạo vang dội trong lồng ngực, hòa vào tiếng gió hú ghê rợn dưới hầm mộ, khiến hắn cảm thấy toàn thân lạnh cóng.
Ma Sứ Âm Phong cười khẩy, tiếng cười khô khốc như tiếng xương cốt va chạm. "Ngươi nghi ngờ Tôn Giả? Hừ! U Minh Tôn Giả đã có kế hoạch. Cổ Mộ này sẽ là 'lò' của Thần Khí, nhưng nguồn năng lượng chính... sẽ đến từ Lạc Hà Thành! Toàn bộ sinh linh ở đó, linh khí của cả thành phố, sẽ là tế phẩm để 'Thần Khí' thức tỉnh hoàn toàn! Chỉ cần chúng ta kiên trì thu thập 'mồi nhử' và chuẩn bị 'đại trận' ở trung tâm Cổ Mộ đúng lúc."
Lời nói của Ma Sứ Âm Phong như một tảng băng khổng lồ rơi xuống, đóng băng cả không gian bí mật nơi nhóm Lục Trường Sinh đang ẩn náu. Tiêu Hạo há hốc mồm, mắt trợn trừng vì kinh hoàng, suýt nữa thốt lên thành tiếng. Chỉ có một lực vô hình từ Lục Trường Sinh khẽ chạm vào vai hắn, nhắc nhở hắn giữ im lặng tuyệt đối. Mộc Thanh Y siết chặt thanh kiếm trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, ánh mắt phượng lóe lên sát ý nồng đậm. Bách Lý Trần thì khuôn mặt lạnh lùng càng trở nên nghiêm trọng, đồng tử co rút lại, tập trung cao độ vào từng lời nói bên dưới.
"Phải... khi đó, toàn bộ Lạc Hà Thành sẽ trở thành huyết hải! Nghe nói 'Thần Khí' đó có thể..." Một tên Ma Binh khác phụ họa, nhưng giọng nói của hắn nhỏ dần, không nghe rõ, như thể đang nói về một điều gì đó cực kỳ khủng khiếp mà ngay cả hắn cũng không dám nhắc tới rõ ràng. Nhưng chỉ cần những lời đó thôi cũng đủ để khắc sâu vào tâm trí của những người đang nghe lén.
Lục Trường Sinh vẫn nhắm mắt, khuôn mặt trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hắn, một luồng ánh sáng kỳ dị đang lấp lánh. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà Tàn Pháp Cổ Đạo đang giúp hắn cảm nhận từng ý niệm tà ác, từng luồng dao động linh khí đen tối thoát ra từ lời nói của Ma Sứ Âm Phong. Hắn cảm nhận được sự tự tin điên cuồng, sự tàn nhẫn đến tột cùng trong ý niệm của kẻ tà tu, và hơn hết là một khao khát hủy diệt khủng khiếp ẩn chứa trong cái gọi là "Thần Khí".
Từng từ, từng câu, như những mảnh ghép, dần hoàn chỉnh bức tranh âm mưu kinh hoàng trong đầu Lục Trường Sinh. "U Minh Tôn Giả", "Thần Khí", "Lạc Hà Thành là tế phẩm", "đại trận ở trung tâm Cổ Mộ". Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Thanh Liên Nữ Đế về "tà vật kinh khủng" và "lò luyện máu thịt". Tất cả giờ đây đã được kết nối. Viên ngọc đen xám mà Ma Sứ Âm Phong đang dùng để rút sinh khí, có lẽ chỉ là một phần nhỏ của "Thần Khí", hoặc một công cụ để cung cấp năng lượng cho nó. Mục tiêu cuối cùng là Lạc Hà Thành, một thành phố phồn hoa với hàng triệu sinh linh.
Cảm giác bị tà khí ăn mòn trong không gian chật hẹp càng lúc càng rõ ràng, nhưng tâm trí Lục Trường Sinh vẫn như một hồ nước tĩnh lặng. Hắn cố gắng nắm bắt toàn bộ nội dung cuộc trò chuyện, không bỏ sót một chi tiết nào. Luồng tà khí nồng nặc đến mức có thể cảm nhận được mùi lưu huỳnh và máu tươi hòa lẫn trong không khí. Bóng tối bao trùm, chỉ có những ánh sáng mờ ảo xanh lục ma quái từ các tinh thể tà dị dưới đáy hố vọng lên, vẽ nên những hình thù ghê rợn trên vách đá.
Ma Sứ Âm Phong và đám Ma Binh vẫn tiếp tục bàn bạc, nhưng những lời lẽ sau đó chỉ xoay quanh chi tiết cụ thể về việc bố trí trận pháp và thu thập "mồi nhử" ở các khu vực khác nhau trong Cổ Mộ, không còn tiết lộ thêm thông tin động trời nào nữa. Lục Trường Sinh biết, đã đến lúc phải rút lui. Hắn khẽ ra hiệu cho nhóm, rồi nhẹ nhàng lùi lại, từng bước thận trọng, như một bóng ma lướt qua màn đêm.
Sau khi rút lui về một vị trí an toàn hơn, cách xa khu vực hội thoại của tà tu, cả nhóm mới dám thở phào nhẹ nhõm. Không khí nơi đây vẫn lạnh lẽo và ẩm ướt, nhưng không còn nồng nặc mùi tử khí và tà niệm như ở gần Ma Sứ Âm Phong nữa. Tuy nhiên, nỗi kinh hoàng và sự căm phẫn vẫn còn hiện rõ trên từng gương mặt.
Tiêu Hạo là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng nặng nề. Hắn thở hổn hển, khuôn mặt vốn đã trắng bệch giờ càng thêm tái mét, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ chỉ còn sự hoảng loạn. "Không thể nào... hắn... hắn muốn... biến cả Lạc Hà Thành thành lò luyện máu thịt?! Hàng triệu sinh linh... sẽ trở thành tế phẩm..." Hắn thì thào, giọng nói lạc đi, như thể không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Cảm giác lạnh lẽo từ xương cốt lan tỏa khắp cơ thể, khiến hắn rùng mình liên tục.
Mộc Thanh Y siết chặt thanh kiếm trong tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay trắng ngần. Đôi mắt phượng của nàng bùng lên ngọn lửa phẫn nộ. "U Minh Tôn Giả... Cái tên đó quả nhiên không đơn giản. Hắn muốn dùng Cổ Mộ này làm trung tâm, hấp thụ sinh khí toàn thành phố... Thật quá tàn độc!" Nàng nghiến răng, sát ý tỏa ra lạnh lẽo. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, nhưng tâm người lại khó đoán, và cái tà tâm của U Minh Tôn Giả đã vượt quá mọi giới hạn của đạo đức.
Bách Lý Trần, với vẻ mặt góc cạnh thường ngày lạnh lùng, giờ đây cũng hiện rõ sự nghiêm trọng. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề. "Thần Khí? Nghe nói đó là loại tà vật đã thất truyền từ thời Thượng Cổ, cần vô số sinh linh và linh mạch mới có thể thức tỉnh. Kẻ này, tham vọng thật lớn!" Giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút ngạc nhiên và cả sự khâm phục đối với sự điên rồ của U Minh Tôn Giả. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt như muốn dò hỏi, liệu hắn ta đã nghĩ ra cách đối phó chưa.
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn giờ đây như một hồ nước không đáy, phản chiếu muôn vàn suy tư. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự mệt mỏi và cả trách nhiệm nặng nề. "Chúng ta không thể ngồi yên được nữa. Âm mưu này quá lớn, vượt xa những gì chúng ta nghĩ." Giọng hắn không cao, nhưng lại mang một sức nặng phi thường, khiến cả Tiêu Hạo, Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần đều phải im lặng lắng nghe.
Đạo tâm của Lục Trường Sinh, vốn luôn hướng về sự bình ổn và an nhiên, giờ đây lại phải đối mặt với một xung đột nội tâm gay gắt. Hắn đã từng muốn tránh xa vòng xoáy nhân quả, giữ mình không can thiệp vào thế sự để tu dưỡng bản thân. Nhưng giờ đây, cái ác đã bành trướng đến mức đe dọa sinh mạng của hàng triệu người vô tội. Liệu hắn có thể khoanh tay đứng nhìn? Lời cảnh báo của Thanh Liên Nữ Đế về "tà vật kinh khủng" mà U Minh Tôn Giả đang cố gắng hoàn thiện, về "lò luyện máu thịt" mà hắn ta muốn tạo ra, giờ đã trở thành sự thật kinh hoàng. Con đường tu hành của hắn, không thể nào chỉ gói gọn trong việc tự thân cường hóa.
Hắn nhớ lại những lời mình đã tự nhủ: "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Và con đường hắn chọn, mặc dù chậm rãi, mặc dù khác biệt, nhưng chưa bao giờ là con đường của sự thờ ơ hay trốn tránh. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Đạo tâm hắn vững như bàn thạch, nhưng không phải là đạo tâm vô tình. Hắn không thể để Lạc Hà Thành biến thành huyết hải.
Lục Trường Sinh nhìn ra xa, xuyên qua bóng tối dày đặc của Cổ Mộ, như thể đang nhìn thấy cả Lạc Hà Thành đang chìm trong nguy hiểm cận kề. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, chứng kiến sự điềm tĩnh, khả năng phân tích và quyết đoán của Lục Trường Sinh khi đối mặt với thông tin kinh hoàng này, sự tôn trọng và tin tưởng của họ vào hắn càng thêm sâu sắc. Họ biết, chỉ có người này mới có thể dẫn dắt họ vượt qua hiểm cảnh này.
Cả nhóm trao đổi ánh mắt đầy lo lắng và quyết tâm. Lục Trường Sinh không nói thêm gì nhiều, nhưng từ ánh mắt và khí chất của hắn, mọi người đều cảm nhận được một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn bắt đầu suy nghĩ về bước đi tiếp theo. "Đại trận" ở trung tâm Cổ Mộ, "Thần Khí" đang được luyện chế, và Lạc Hà Thành đang đứng trước bờ vực diệt vong. Con đường phía trước, gập ghềnh và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn biết, mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.