Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 121: Huyết Hồn Tế Phẩm: Lục Trường Sinh Can Thiệp

Mùi hương hoa sen thanh khiết của Thanh Liên Nữ Đế dần tan biến vào hư không, trả lại Cổ Mộ sự lạnh lẽo và ám ảnh cố hữu. Bóng tối như một tấm màn nhung nặng nề, bao trùm lên vạn vật, chỉ còn lại ánh sáng leo lét từ những viên Dạ Minh Châu được khảm trên vách đá, và chút linh quang yếu ớt từ pháp khí của nhóm Lục Trường Sinh.

Cả nhóm chìm vào im lặng, bầu không khí đặc quánh sự nặng nề và những suy tư đan xen. Lời cảnh báo của Nữ Đế, về một âm mưu tàn độc, về "lò luyện máu thịt" mà U Minh Tôn Giả đang kiến tạo ngay trong di tích cổ xưa này, vẫn còn vang vọng trong tâm trí mỗi người. Từ một cuộc hành trình tìm kiếm cơ duyên, họ bất ngờ bị cuốn vào một cuộc chiến sinh tử với tà đạo, với U Minh Tôn Giả – một cái tên chỉ cần nhắc đến đã đủ khiến chính đạo phải rùng mình.

Lục Trường Sinh đứng đó, đôi mắt đen láy trầm tư nhìn về phía lối đi hun hút mà Thanh Liên Nữ Đế vừa khuất dạng. Lời nói của nàng, *“Đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm,”* như một lời nhắc nhở, một lời chất vấn nhẹ nhàng mà sâu sắc, chạm đến tận đáy đạo tâm hắn. Hắn đã luôn tu hành vì bản thân, vì sự vững chắc của đạo tâm, vì mong muốn tìm thấy con đường trường sinh, thấu hiểu bản chất của vạn vật. Hắn chưa từng chủ động can dự vào những tranh chấp thế gian, cố gắng tránh xa vòng xoáy nhân quả. Nhưng giờ đây, khi đối diện với sự tàn bạo của tà đạo, với âm mưu biến Cổ Mộ thành "lò luyện máu thịt," hắn không thể không suy nghĩ. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng liệu con đường ấy, đạo tâm ấy, có đủ sức mạnh để bảo vệ những người vô tội, để đối diện với một loại tà ác xảo quyệt đến mức biến cả cơ duyên thành cạm bẫy chết người? Câu hỏi đó không còn lơ lửng trong không khí nữa, mà đã ăn sâu vào tâm trí hắn, trở thành một phần của hành trình chiêm nghiệm về đạo của mình. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn sẽ phải tìm cách giữ vững bản tâm ấy, giữa một thế giới đầy rẫy những biến động và tà ác đang trỗi dậy.

Tiêu Hạo khẽ rùng mình, phá vỡ sự im lặng bao trùm. "Nữ Đế... nàng ấy thật là... cường đại," hắn thì thầm, giọng nói vẫn còn chút run rẩy vì kinh ngạc, nhưng trong ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. "Nhưng U Minh Tôn Giả... thật sự đáng sợ đến mức đó sao?"

Mộc Thanh Y nắm chặt thanh kiếm bên hông, khuôn mặt thanh tú giờ đây đầy vẻ nghiêm trọng. "U Minh Tôn Giả là một trong những tà tu cổ xưa nhất còn sót lại, tu vi thâm bất khả trắc, thủ đoạn tàn độc không gì sánh được. Hắn đã từng gây ra vô số tai họa cho Cửu Thiên Linh Giới. Nếu Nữ Đế đã đích thân ra mặt, vậy thì... tình hình quả thật không ổn."

Bách Lý Trần không nói gì, chỉ khẽ hừ lạnh, ánh mắt sắc như kiếm nhìn sâu vào bóng tối phía trước. Hắn không nói, nhưng khí tức trên người đã rõ ràng hơn, tựa như một thanh kiếm đã ra khỏi vỏ, sẵn sàng nghênh chiến.

"Đi thôi." Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, như thể đã tìm được đáp án cho những nghi vấn trong lòng. Hắn không nói rõ mình sẽ đi đâu, hay làm gì, nhưng tất cả đều hiểu rằng hắn đang quyết định tiến sâu hơn, đối mặt với hiểm nguy. Bước chân hắn vẫn điềm đạm, vững chắc, không nhanh không chậm, nhưng lại mang một ý chí kiên định đến lạ thường.

Nhóm người tiếp tục cuộc hành trình, cẩn trọng tiến sâu vào Cổ Mộ. Không khí càng lúc càng ẩm ướt và lạnh lẽo, một thứ tử khí nồng nặc và tanh tưởi như mùi máu khô, mùi xác chết mục rữa, dần xộc vào khứu giác. Tiếng gió hú qua những khe đá hẹp nghe như tiếng ai oán, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vọng lại từ vách đá ẩm ướt như những giọt nước mắt vĩnh cửu. Dưới chân, những lớp rêu phong trơn trượt bám chặt vào đá cổ, che phủ những phù văn đã mờ nhạt từ ngàn xưa. Ánh sáng yếu ớt từ Dạ Minh Châu chỉ đủ soi rõ vài bước chân, khiến bóng tối phía trước càng thêm thăm thẳm, nuốt chửng mọi hy vọng.

"Trường Sinh, mùi này... ghê tởm quá!" Tiêu Hạo nhăn mặt, đưa tay che mũi. Hắn là người nhạy cảm nhất với những mùi vị khó chịu. "Giống như... mùi của máu và xác chết vậy."

Mộc Thanh Y gật đầu đồng tình, ánh mắt cảnh giác quét qua bốn phía. "Tà khí ở đây đã ngưng tụ đến mức hóa thành thực chất, không còn là tàn dư nữa. Nó mang theo sự mục nát và oán hận."

Lục Trường Sinh dừng lại, nhắm mắt, tập trung cảm nhận. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển nhẹ nhàng trong cơ thể hắn, giúp hắn thấu triệt bản chất của linh khí, tà khí. Hắn cảm nhận được sự hỗn tạp đáng sợ trong không khí – không chỉ là tử khí, mà còn có một thứ năng lượng sống bị vặn vẹo, bị cưỡng ép rút cạn, hòa lẫn vào tà khí, tạo nên một sự cộng hưởng ghê rợn. Hắn nhìn thấy những vết cào xước kỳ lạ trên vách đá mà hắn đã phát hiện ở chương trước, giờ đây chúng dường như còn rõ nét hơn, như những móng vuốt của một loài quái vật nào đó đã cào cấu lên thành đá, để lại những dấu ấn gớm ghiếc.

Bỗng, một tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng vọng lại từ phía trước, xuyên qua màn tử khí đặc quánh. Âm thanh ấy, dù nhỏ, nhưng lại mang theo sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng, khiến Tiêu Hạo giật mình.

"Có người!" Tiêu Hạo thốt lên.

"Đó là... tiếng của tu sĩ!" Mộc Thanh Y nhận ra, thanh kiếm trong tay nàng phát ra tiếng "vù" nhẹ, kiếm ý đã bắt đầu ngưng tụ.

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn sắc lạnh. Hắn đã cảm nhận được luồng sinh khí đang bị rút cạn một cách tàn nhẫn, cùng với sự cuồng bạo của tà pháp. Hắn tăng tốc bước chân, không còn giữ sự điềm đạm như trước nữa. Cả nhóm theo sát phía sau, xuyên qua một hành lang hẹp, và rồi, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ.

Họ bước vào một không gian rộng lớn hơn, có lẽ là một tẩm điện hoặc đại sảnh cổ xưa của Cổ Mộ. Kiến trúc nơi đây hùng vĩ nhưng lại hoang tàn, những cột đá chạm khắc tinh xảo giờ đây bị nứt vỡ, đổ nát. Thay vì sự cổ kính trang nghiêm, nơi đây bị bao phủ bởi một màn sương mù đen kịt, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi máu tanh tưởi. Ở trung tâm đại sảnh, một pháp trận tà ác đang vận chuyển. Những đường vân màu đỏ sẫm vẽ trên nền đá, phát ra ánh sáng quỷ dị, liên tục hấp thụ những luồng sinh khí màu xanh nhạt từ các tu sĩ đang bị trói buộc xung quanh.

Có khoảng mười mấy tu sĩ bị trói chặt vào những cột đá xung quanh pháp trận, toàn thân tiều tụy, gương mặt tái nhợt như những thây ma, đôi mắt vô hồn nhưng vẫn còn ánh lên chút tuyệt vọng cuối cùng. Linh khí trong cơ thể họ bị rút cạn không ngừng, sinh mệnh lực như bị xé toạc, trôi vào pháp trận. Tiếng kêu than của họ giờ đây chỉ còn là những tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng, không thể thoát ra khỏi cổ họng đã khô khốc.

Vây quanh pháp trận là một nhóm tà tu, khoảng hơn hai mươi tên. Chúng toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm những vũ khí thô sơ nhưng thấm đẫm tà khí, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ khát máu và tàn bạo. Kẻ cầm đầu là một nam tử dáng người nhanh nhẹn, khuôn mặt dữ tợn, mặc áo da sói. Hắn ta đứng giữa pháp trận, hai tay kết ấn, tà khí từ cơ thể cuồn cuộn tuôn ra, rót vào pháp trận, tăng tốc độ hấp thụ.

"Ha ha, lại có thêm mấy con mồi ngu ngốc tự chui đầu vào lưới!" Tên thủ lĩnh tà tu, Phong Lang, cười vang một cách ghê rợn, ánh mắt tham lam quét qua nhóm Lục Trường Sinh. Hắn không nhận ra sự nguy hiểm từ những kẻ vừa xuất hiện. Đối với hắn, tất cả tu sĩ chính đạo đều là những con mồi yếu ớt, chỉ chờ bị xâu xé. "Sinh khí của các ngươi, sẽ là vật tế tuyệt vời cho Đại Tôn Giả!"

"Trường Sinh, nhìn xem kìa!" Tiêu Hạo nghiến răng, ánh mắt phẫn nộ. "Chúng đang dùng sinh linh làm vật tế!"

"Thật tàn nhẫn!" Mộc Thanh Y quát khẽ, kiếm quang đã rực rỡ trong tay, sát khí dâng cao. "Chúng ta không thể khoanh tay đứng nhìn!"

Bách Lý Trần rút kiếm ra khỏi vỏ, tiếng kiếm kêu "vù" lạnh lùng vang vọng trong đại sảnh. "Hừ, tà đạo luôn dùng những thủ đoạn bỉ ổi này. Thanh kiếm này của ta, không chém kẻ vô tội, nhưng cũng không tha kẻ làm ác!" Ánh mắt hắn nhìn Phong Lang đầy vẻ khinh miệt và căm phẫn.

Lục Trường Sinh không nói một lời. Hắn chỉ nhìn thẳng vào pháp trận tà ác, nhìn những tu sĩ vô tội đang bị rút cạn sinh mệnh. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của những phàm nhân vô tội trong sơn thôn thuở nhỏ chợt hiện lên, những người từng là nạn nhân của thiên tai, bệnh tật, và cả những cuộc chiến tranh vô nghĩa. Đạo của hắn, không phải là vô tình, không phải là vô dục. Đạo của hắn là thuận theo tự nhiên, là giữ vững bản tâm thiện lương giữa dòng đời biến động. Cái ác này, sự tàn bạo này, đã vượt quá giới hạn của sự chịu đựng. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn đã tìm được đáp án cho câu hỏi của mình.

Hắn khẽ thở dài một tiếng, tiếng thở dài như mang theo cả sự bất lực trước cái ác và sự kiên định của ý chí. Không ai nghe thấy, nhưng lại như một lời tuyên bố. Rồi, hắn bước tới.

Không có tiếng quát tháo, không có chiêu thức hoa mỹ, Lục Trường Sinh chỉ nhẹ nhàng bước về phía pháp trận. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể hắn, không tạo ra linh quang rực rỡ hay khí thế bàng bạc, mà chỉ như một dòng suối ngầm tĩnh lặng, sâu thẳm, nhưng ẩn chứa sức mạnh bền bỉ vạn năng. Mỗi bước chân của hắn, dường như đều giẫm lên một tần số đặc biệt, khiến tà khí xung quanh hắn khẽ rung động, rồi tan rã từng chút một.

Phong Lang và đám ma binh thấy Lục Trường Sinh một mình bước tới, vẻ mặt điềm tĩnh, không khỏi ngạc nhiên. Tên tà tu áo da sói cười khẩy, ánh mắt khinh miệt. "Ha ha, tên nhóc này muốn làm anh hùng sao? Mạng của ngươi, để ta thu!" Hắn ta phất tay, ba tên ma binh mặc giáp đen gầm gừ xông lên, tay cầm những cây phủ việt thô sơ, phủ đầy tà khí.

"Hành vi tàn ác này, không thể dung túng." Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng nói không cao không thấp, không mang theo sát khí cuồng bạo, nhưng lại chứa đựng một sự kiên quyết đến lạ. Hắn không né tránh, mà tung ra một chưởng. Chiêu chưởng này không mang theo sức mạnh bùng nổ, không có phong mang sắc bén, nhưng lại cực kỳ vững chắc, như một tảng đá ngàn năm. Tà khí cuồng bạo của ba tên ma binh đâm sầm vào chưởng phong của Lục Trường Sinh, rồi như gặp phải một bức tường vô hình, bị triệt tiêu từng chút một. Sau đó, chưởng lực của Lục Trường Sinh như xuyên thấu qua mọi vật cản, đánh thẳng vào ngực ba tên ma binh.

"Phụt!" Ba tên ma binh phun ra một ngụm máu đen, thân hình như bị một lực lượng vô hình nặng nề đập trúng, văng ngược ra sau, đập mạnh vào vách đá, bất tỉnh nhân sự. Chúng thậm chí còn không hiểu chuyện gì đã x���y ra.

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần thấy Lục Trường Sinh ra tay, tuy có chút bất ngờ về sự điềm tĩnh và cách ra tay không phô trương của hắn, nhưng cũng nhanh chóng hiểu ý. Thanh kiếm của Mộc Thanh Y đã hóa thành một dải lụa xanh biếc, lướt đi trong không trung, kiếm khí sắc bén như tơ, cắt đứt xiềng xích của những tu sĩ đang bị trói buộc, đồng thời chém văng vài tên ma binh đang tiến tới. "Ngươi chết đi!" Nàng lạnh lùng quát, mỗi kiếm chiêu đều mang theo sự phẫn nộ đối với cái ác.

Bách Lý Trần cũng lao vào, kiếm của hắn không chỉ là vũ khí, mà là một phần mở rộng của ý chí. Kiếm khí lạnh lẽo nhưng lại bùng nổ sức mạnh, biến thành một cơn lốc kiếm ảnh, quét sạch những ma binh dám cản đường. "Kiếm của ta, không chém kẻ vô tội, nhưng cũng không tha kẻ làm ác!" Hắn ta nói, mỗi câu chữ đều chứa đựng sự ngạo nghễ và chính khí của một kiếm tu chính thống.

Tiêu Hạo ở phía sau, nhanh chóng nhận ra sự nguy hiểm. "Trường Sinh cẩn thận! Bọn chúng có độc!" Hắn vung tay, vài lá phù chú màu vàng kim bay ra, tạo thành một lá chắn linh khí mỏng manh bảo vệ nhóm người, đồng thời ném ra vài bình linh dược và bùa giải độc về phía các nạn nhân. Hắn không mạnh về chiến đấu trực diện, nhưng khả năng hỗ trợ và quan sát của hắn lại vô cùng hữu ích.

Phong Lang thấy đồng bọn bị Lục Trường Sinh đánh bại dễ dàng, sắc mặt hắn ta biến đổi. Hắn không ngờ trong số những "con mồi" này lại có kẻ mạnh đến vậy. Tà khí trên người hắn ta bùng nổ, biến thành một con sói đen khổng lồ, gào thét lao tới Lục Trường Sinh. "Ngươi là ai? Dám phá hoại chuyện tốt của Đại Tôn Giả!" Hắn ta vung tay, một chiếc búa lớn phủ đầy gai nhọn và tà khí lao thẳng vào Lục Trường Sinh, mang theo lực lượng kinh người.

Lục Trường Sinh vẫn bình tĩnh. Hắn không cần né tránh. Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn một nhãn quan khác về bản chất của lực lượng. Hắn thấy rõ sự cuồng bạo, nhưng cũng thấy rõ sự hỗn loạn bên trong tà khí của Phong Lang. Hắn tung ra một quyền, không có tiếng gió rít, không có tiếng nổ lớn, nhưng quyền này lại như một dòng nước lũ âm thầm, cuốn trôi mọi vật cản. Quyền kình của hắn không trực tiếp va chạm với chiếc búa, mà lại đi vòng qua, đánh thẳng vào cánh tay đang giữ búa của Phong Lang.

"A!" Phong Lang kêu lên một tiếng thảm thiết, cánh tay hắn ta như bị hàng ngàn cây kim đâm vào, tê dại. Chiếc búa rơi xuống đất, tà khí cuồng bạo của hắn ta bị đánh tan, bản thể con sói đen cũng tan biến. Hắn ta lảo đảo lùi lại, nhìn Lục Trường Sinh bằng ánh mắt đầy kinh hãi. Hắn không thể hiểu nổi công pháp của đối phương. Nó không mạnh mẽ đến mức phá hủy, nhưng lại như một cái vực sâu không đáy, hút cạn mọi lực lượng, khiến hắn không thể phát huy được sức mạnh của mình.

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần thấy Lục Trường Sinh áp chế Phong Lang dễ dàng, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Mặc dù họ biết Lục Trường Sinh mạnh, nhưng cách hắn chiến đấu lại khác biệt hoàn toàn với những gì họ từng thấy. Không phải là sức mạnh tuyệt đối, mà là sự tinh tế, sự thấu triệt đến mức đáng sợ.

Đám ma binh còn lại thấy thủ lĩnh bị thương, bắt đầu hoảng loạn. Chúng không có ý chí chiến đấu cao, chỉ là những kẻ tay sai bị tà khí thao túng.

"Rút! Rút lui!" Phong Lang nghiến răng ken két. Hắn ta biết, dù có thêm bao nhiêu ma binh cũng không thể chống lại những kẻ này. Đặc biệt là tên thanh niên điềm tĩnh kia, hắn ta quá đáng sợ. Hắn ta không muốn làm vật hi sinh vô ích cho U Minh Tôn Giả. Hắn ta phất tay, một luồng tà khí đen đặc bùng nổ, tạo ra một màn sương mù dày đặc che mắt nhóm Lục Trường Sinh. Rồi, hắn ta cùng những ma binh còn lại nhanh chóng tháo chạy vào sâu trong bóng tối của Cổ Mộ, để lại phía sau vài tà vật rơi vãi và một mảnh lá bùa đen.

Trận chiến kết thúc nhanh chóng như khi nó bắt đầu. Màn sương mù tà khí dần tan biến, trả lại không gian sự tĩnh mịch ám ảnh. Lục Trường Sinh không truy đuổi. Hắn biết, nhiệm vụ cấp bách nhất bây giờ là cứu những tu sĩ bị nạn. Hắn quay lại, bước tới chỗ các tu sĩ bị trói buộc, đôi mắt vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một sự thương cảm.

Tiêu Hạo đã nhanh chóng chạy đến chỗ các nạn nhân, dùng linh dược và phù chú giải độc cho họ. "May quá, vẫn còn sống! Nhưng linh khí cạn kiệt quá nhiều, cần phải điều dưỡng lâu dài."

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần cũng đến giúp đỡ. Nàng dùng linh lực thuần khiết của mình để trấn an và điều hòa khí huyết cho vài tu sĩ nữ, còn Bách Lý Trần thì dùng kiếm khí của mình để xua đi tà khí còn sót lại trong cơ thể họ. Trong lúc giúp đỡ, ánh mắt của Mộc Thanh Y không ngừng liếc nhìn Lục Trường Sinh. Hắn không nói nhiều, chỉ dùng Tàn Pháp Cổ Đạo của mình để hóa giải tà khí còn sót lại trong cơ thể các tu sĩ, giúp họ phục hồi nhanh hơn một cách thần kỳ.

"Không ngờ ngươi lại ra tay..." Mộc Thanh Y khẽ cất tiếng, giọng nàng thấp hơn thường lệ, như đang tự hỏi chính mình. "Ngươi không sợ bị vướng vào phiền phức sao? U Minh Tôn Giả sẽ không bỏ qua chuyện này đâu."

Lục Trường Sinh ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt nàng. "Một số việc, không thể không làm." Hắn nói, giọng điệu bình thản, như thể đó là một lẽ đương nhiên. "Đạo tâm, không cho phép ta khoanh tay đứng nhìn. Nếu không, con đường ta chọn, sẽ không còn ý nghĩa gì nữa." Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều mang theo sự kiên định vững như bàn thạch, khiến Mộc Thanh Y không khỏi suy ngẫm.

Bách Lý Trần thu kiếm, ánh mắt lạnh lùng của hắn giờ đây cũng pha lẫn một chút tò mò và sự nhìn nhận mới. "Kiếm của ngươi không sắc bén, nhưng đạo của ngươi lại kiên cố... Thú vị." Hắn ta không nói thêm, nhưng rõ ràng đã có một sự thay đổi trong cách hắn nhìn nhận Lục Trường Sinh. Hắn đã từng khinh thường những kẻ không theo đuổi sức mạnh bùng nổ, nhưng giờ đây, hắn thấy một loại sức mạnh khác, thâm sâu hơn, bền bỉ hơn ở Lục Trường Sinh.

Trong lúc đó, Tiêu Hạo nhặt được một mảnh tà vật rơi ra từ tay Phong Lang khi hắn tháo chạy. Đó là một lá bùa đen tuyền, được làm từ một loại da thú lạ, bên trên khắc họa những phù văn cổ quái và một ký hiệu màu đỏ sẫm hình đầu lâu.

"Trường Sinh, xem này!" Tiêu Hạo kêu lên, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi. "Đây là bùa chú của U Minh Tôn Giả! Ta từng thấy ký hiệu này trong những cuốn cổ tịch về tà đạo!"

Lục Trường Sinh nhận lấy lá bùa, ánh mắt trầm tư. Ký hiệu đầu lâu này, hắn đã từng cảm nhận được khí tức tương tự từ pháp trận tà ác mà họ đã phá hủy trước đó. Nó không chỉ là một dấu hiệu, mà còn là một minh chứng rõ ràng cho sự hiện diện của U Minh Tôn Giả. Cái ác mà Thanh Liên Nữ Đế đã cảnh báo, giờ đây đang ngày càng hiển hiện rõ nét hơn, không còn là những lời đồn đại xa vời nữa.

Hắn siết chặt lá bùa trong tay, cảm nhận tà khí lạnh lẽo tỏa ra từ nó. Việc Phong Lang và đám ma binh này xuất hiện, cướp đoạt sinh khí của tu sĩ, đã khẳng định lời cảnh báo của Thanh Liên Nữ Đế về "lò luyện máu thịt" của U Minh Tôn Giả. Hắn đang tích cực thu thập năng lượng, không chỉ cho Huyết Ma Đao, mà có lẽ còn cho một "tà vật kinh khủng" khác, như Nữ Đế đã nói. Cổ Mộ này không chỉ là một nơi chôn giấu bí mật, mà đã trở thành một căn cứ địa, một cái bẫy chết người.

"Chúng ta đang tiến gần hơn đến trung tâm của âm mưu này." Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng trầm thấp, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía lối đi tối tăm mà Phong Lang đã trốn thoát. Hắn nhận ra rằng việc can thiệp vào cái ác là một phần không thể tránh khỏi của con đường tu hành. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Đạo của hắn, không phải là ẩn dật trốn tránh, mà là giữ vững sự kiên định, sự thiện lương ngay giữa dòng xoáy của thế sự. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ còn nhiều hiểm nguy hơn nữa, nhưng đạo tâm của hắn, đã được tôi luyện và củng cố thêm một lần nữa. Hắn sẽ đối mặt với nó, với tất cả sự bình tĩnh và kiên định vốn có của mình.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free