Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 120: Âm Mưu Thâm Uyên: Cổ Mộ Biến Chất

Tiếng gió hú ghê rợn luồn lách qua những khe đá hẹp, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và mùi tử khí nồng nặc, như một lời thì thầm của vong hồn vương vấn. Ánh sáng yếu ớt từ linh châu trên tay Tiêu Hạo chỉ đủ soi rõ vài bước chân, khiến bóng đêm trong Cổ Mộ càng trở nên sâu thẳm và dày đặc. Những vết cào xước quỷ dị trên vách đá như những ánh mắt vô hình, dán chặt vào từng bước đi của họ, khiến không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt. Lục Trường Sinh đứng lặng, ngón tay vẫn miết trên vết xước tà dị, đôi mắt đen láy nhìn xuyên qua màn đêm, cố gắng đọc vị những bí mật đang ẩn giấu.

“Trường Sinh huynh, tà khí này… sao lại sống động đến vậy? Như thể có thứ gì đó đang nhìn chúng ta.” Tiêu Hạo thì thào, giọng nói khẽ run lên, hắn rụt rè bám sát Lục Trường Sinh, gương mặt tròn trịa tái đi vì sợ hãi. Hắn cảm thấy từng sợi lông tơ trên cơ thể dựng đứng. Đây không chỉ là một cảm giác ớn lạnh thông thường, mà là một sự đe dọa trực tiếp, một luồng ý thức tà ác đang dò xét từng động tĩnh của họ, khiến hắn có cảm giác như một con mồi đang bị săn đuổi trong bóng tối. Mùi tanh tưởi, khó chịu của tà khí càng lúc càng nồng, xộc thẳng vào khứu giác, khiến hắn phải nín thở, cố gắng không hít phải thứ ghê tởm ấy.

Lục Trường Sinh không đáp lời Tiêu Hạo ngay lập tức. Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể vận chuyển nhẹ nhàng, hóa giải từng luồng tà khí đang cố gắng xâm nhập vào kinh mạch, đồng thời mở rộng giác quan, cảm nhận dòng chảy của linh khí và tà khí xung quanh. Tâm trí hắn như một mặt hồ phẳng lặng, phản chiếu mọi gợn sóng dù là nhỏ nhất. Loại tà khí này... nó không chỉ là tàn dư. Nó mang theo một sức sống quỷ dị, một sự vận hành có chủ đích, như thể có một sinh vật tà ác khổng lồ đang thở trong bóng tối vô tận của Cổ Mộ, mà mỗi hơi thở lại là một luồng tà khí cuộn trào. Hắn thầm nghĩ: *Đây không phải tàn dư. Đây là sự chủ động. Chúng đang chờ đợi...* Ý niệm này vừa lóe lên, một cảm giác bất an sâu sắc lập tức trỗi dậy trong lòng hắn. Cổ Mộ này không chỉ là một di tích chết, mà đang bị biến đổi thành một cái gì đó "sống", một thực thể quỷ dị, một cái bẫy khổng lồ.

Mộc Thanh Y, với thanh kiếm cổ trong tay, đứng bên trái Lục Trường Sinh, đôi mắt phượng sắc bén quét ngang dọc. Nàng có thể cảm nhận được sự gia tăng đáng kể của tà khí, và không khí trở nên đặc quánh, nặng nề đến khó thở. Từng thớ thịt trên cơ thể nàng căng cứng, sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào. Nàng đã từng đối mặt với tà tu, nhưng loại tà khí này lại có một sự khác biệt, nó âm trầm hơn, quỷ dị hơn, và dường như có khả năng ăn mòn cả tinh thần lẫn thể xác. Tiếng gió hú ghê rợn như tiếng khóc than của oan hồn, lọt vào tai nàng, khiến nàng càng thêm cảnh giác.

Bách Lý Trần, đứng bên phải Lục Trường Sinh, không nói một lời nào, nhưng kiếm ý của hắn đã đạt đến đỉnh điểm của sự cảnh giác. Thanh kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, một luồng kiếm khí sắc bén vô hình bao bọc lấy cơ thể, xua tan một phần tà khí đang cố gắng xâm thực. Đôi mắt lạnh lùng của hắn lóe lên ánh sáng nguy hiểm, như một thanh kiếm đã tuốt trần khỏi vỏ, sẵn sàng chém tan mọi chướng ngại. Hắn không sợ hãi, nhưng cảm thấy một sự khó chịu sâu sắc. Loại tà khí này, nó không thể dùng kiếm để chém, không thể dùng ý chí để phá tan. Nó như một thứ chất độc vô hình, len lỏi vào mọi ngóc ngách, chờ đợi thời cơ để ăn mòn.

“Không thể chậm trễ,” Lục Trường Sinh trầm giọng nói, âm thanh của hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nhưng lại mang theo một sự kiên định lạ thường, xua tan phần nào sự căng thẳng. “Càng ở lại đây lâu, tà khí càng có cơ hội xâm nhập. Chúng ta phải tiến vào sâu hơn, tìm ra nguồn gốc của nó.” Hắn không muốn lùi bước, bởi vì hắn biết rằng, nếu không hiểu rõ bản chất của tà khí này, họ sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi nó một cách an toàn. Đạo tâm của hắn không cho phép hắn trốn tránh, mà phải đối diện, chiêm nghiệm và tìm ra con đường hóa giải.

Cả nhóm tiếp tục di chuyển, chậm rãi nhưng vững chắc, bước chân vang vọng trên nền đá lạnh lẽo. Mỗi bước đi là một sự thử thách, không khí ngày càng đặc quánh, mùi tử khí trộn lẫn với mùi đất ẩm và một thứ mùi tanh nồng, ngai ngái, như máu đã khô, khiến dạ dày Tiêu Hạo cuộn trào. Ánh sáng từ linh châu của hắn ngày càng yếu ớt dưới sự áp chế của tà khí, khiến bóng tối như một thực thể sống, muốn nuốt chửng tất cả.

Sau một đoạn đường hầm uốn lượn, họ bất ngờ tiến vào một sảnh đường rộng lớn. Nơi đây từng là một tẩm điện cổ kính, với những bức phù điêu chạm khắc tinh xảo và những cột đá hùng vĩ, nhưng giờ đây đã hoàn toàn biến chất. Khí tức âm trầm cuộn xoáy như những cơn lốc vô hình, ăn mòn cả những phiến đá nguyên khối, khiến chúng trở nên đen sạm và mục nát. Thay vì sự uy nghiêm của một chốn an nghỉ vĩnh hằng, sảnh đường này lại toát ra vẻ quỷ dị, tà ác, như một cái hang ổ của ác ma.

Chính giữa sảnh đường là một pháp trận khổng lồ, đường kính hơn mười trượng, được vẽ bằng những đường nét uốn lượn bằng máu tươi và những ký hiệu cổ xưa mà Lục Trường Sinh chưa từng thấy bao giờ. Pháp trận phát ra ánh sáng đỏ máu chập chờn, như trái tim của một con quái vật đang đập. Từ bốn góc của pháp trận, những cột linh lực đen kịt vút lên trời, hút lấy linh khí từ những thi thể khô héo nằm la liệt xung quanh – đó là những tu sĩ xui xẻo đã bỏ mạng trong Cổ Mộ này, hoặc bị tà đạo mai phục. Không chỉ linh khí, mà cả sinh khí, thậm chí là một phần nhỏ của linh hồn họ, cũng bị pháp trận kia rút cạn, biến họ thành những cái xác không hồn, khô quắt. Mùi máu tanh và tử khí nồng nặc đến mức khiến người ta phải nôn ọe.

Trên pháp trận, một Ma Sứ Âm Phong với khuôn mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu, đang bận rộn điều khiển. Hắn ta mặc một bộ hắc bào rách rưới, phát ra khí tức âm hàn, xung quanh hắn là vài tên ma binh thấp kém hơn, thân thể biến dạng, chỉ còn là những cái bóng vật vờ, tay chân dài ngoẵng, móng vuốt sắc nhọn, gầm gừ một cách yếu ớt. Chúng đang duy trì pháp trận, liên tục truyền tà khí vào đó, khiến ánh sáng đỏ máu càng lúc càng rực rỡ hơn.

“Thứ tà vật đáng ghét!” Mộc Thanh Y khẽ thốt lên, kiếm động. Mặc dù là một người tu hành chính phái, nàng đã quen với cảnh chém giết, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến nàng không khỏi kinh tởm. Sự tàn bạo và xảo quyệt của tà đạo khi biến những tu sĩ đã chết thành vật tế cho một pháp trận quỷ dị như vậy là điều không thể chấp nhận. Nàng rút kiếm ra, mũi kiếm sáng loáng, nhắm thẳng vào Ma Sứ Âm Phong.

“Pháp trận này… không đơn giản.” Bách Lý Trần trầm giọng nói, kiếm ý của hắn đã hoàn toàn bùng nổ, bao trùm cả sảnh đường, cắt xuyên qua những làn tà khí nặng nề. Hắn đã từng thấy nhiều pháp trận của tà đạo, nhưng chưa có pháp trận nào lại có thể rút cạn linh khí và sinh khí một cách tinh vi và tàn nhẫn đến vậy. Hắn nhận ra, đây không phải là một pháp trận thông thường, mà là một công trình tà pháp được tính toán kỹ lưỡng, phục vụ cho một mục đích lớn hơn nhiều.

Lục Trường Sinh đứng im, đôi mắt tập trung cao độ vào pháp trận. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng phân tích cấu trúc của nó. Hắn nhận ra, pháp trận này không chỉ đơn thuần là thu thập linh khí. Nó còn tinh lọc, chuyển hóa, và tích trữ. Giống như một cái dạ dày khổng lồ, tiêu hóa mọi thứ để nuôi dưỡng một cái gì đó. Một ý nghĩ lạnh lẽo chợt lóe lên trong đầu hắn, khiến hắn rùng mình.

“Chúng không chỉ tìm kiếm bảo vật, mà là… thu hoạch.” Lục Trường Sinh trầm giọng, lời nói của hắn mang theo một sự chua chát khó tả. “Cổ mộ này đã biến thành một cái bẫy khổng lồ, thu hút tu sĩ để làm chất bổ cho thứ gì đó.” Hắn đã nhìn thấu bản chất của vấn đề. Cổ Mộ này, với những cơ duyên hấp dẫn, không phải là một nơi để tìm kiếm bảo vật đơn thuần, mà là một cái bẫy đã được giăng sẵn. Những tu sĩ, bị mê hoặc bởi danh vọng và lợi ích, đổ xô vào đây, cuối cùng lại trở thành những vật tế sống cho một âm mưu tà ác. Sự tàn nhẫn này khiến đạo tâm hắn dấy lên một cơn sóng ngầm.

Ma Sứ Âm Phong cười khẩy, giọng nói khàn khàn, như tiếng đá cọ xát vào nhau. “Hắc hắc, đúng là kẻ thông minh. Nhưng ngươi biết thì đã sao? Dù ngươi có nhận ra, cũng chỉ là một trong số những con mồi ngon béo thôi.” Hắn ta không hề tỏ ra sợ hãi trước sự xuất hiện của nhóm Lục Trường Sinh, mà ngược lại, còn tỏ ra vô cùng tự mãn, như thể mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay hắn.

“Nói nhiều làm gì? Giết!” Mộc Thanh Y không chút do dự, kiếm quang lóe lên, hóa thành một đạo cầu vồng xanh biếc, chém thẳng về phía Ma Sứ Âm Phong. Kiếm pháp của nàng tinh xảo, mỗi chiêu thức đều mang theo một luồng linh khí hùng hậu, phá tan tà khí xung quanh.

“Kiếm phá tà ma!” Bách Lý Trần không kém cạnh, hắn giậm chân một cái, cả người hóa thành một mũi kiếm sắc bén, lao về phía đám ma binh. Kiếm ý của hắn như cuồng phong bão táp, cuốn phăng những ma binh yếu ớt, khiến chúng tan biến thành tro bụi. Hắn chọn đối phó với ma binh để Mộc Thanh Y tập trung vào Ma Sứ Âm Phong.

Lục Trường Sinh không trực tiếp tham chiến. Hắn biết, việc phá hủy pháp trận mới là mấu chốt. Hắn lướt nhanh đến rìa pháp trận, đôi mắt không ngừng quan sát những ký hiệu và đường nét. Tàn Pháp Cổ Đạo giúp hắn cảm nhận được dòng chảy năng lượng trong pháp trận, tìm ra những điểm yếu, những mắt trận quan trọng. Loại pháp trận này, một khi đã được kích hoạt và vận hành bởi tà khí, sẽ rất khó để phá hủy bằng bạo lực thuần túy. Cần phải hiểu rõ cơ chế của nó.

“Đừng tấn công trực diện vào trung tâm! Hãy tìm những điểm nối linh lực!” Lục Trường Sinh hô lớn, giọng nói trầm ổn nhưng đầy uy lực. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một ký hiệu nhỏ trên pháp trận, lập tức cảm nhận được một luồng tà khí cuộn ngược lại, nhưng nhanh chóng bị Tàn Pháp Cổ Đạo hóa giải. Hắn nhận ra, mỗi ký hiệu, mỗi đường nét đều là một phần của tổng thể, và việc phá hủy một cách tùy tiện có thể gây ra phản phệ lớn hơn. Hắn cần tìm ra điểm cân bằng, nơi mà sự phá hủy sẽ làm sụp đổ toàn bộ hệ thống.

Ma Sứ Âm Phong thấy Lục Trường Sinh không tham chiến mà lại tập trung vào pháp trận, liền nhận ra ý đồ của hắn. “Ngươi muốn phá pháp trận? Nằm mơ!” Hắn ta cười khẩy, vung tay lên, một làn sương đen kịt lập tức cuộn trào, hóa thành những móng vuốt sắc nhọn, lao về phía Lục Trường Sinh. Đồng thời, hắn ta cũng nhanh chóng rút lui, tránh né kiếm chiêu của Mộc Thanh Y, kh��ng muốn giao chiến trực diện mà muốn bảo vệ pháp trận.

Lục Trường Sinh không né tránh, mà chỉ khẽ nghiêng người, để những móng vuốt tà khí xẹt qua. Hắn biết, lúc này không thể lãng phí linh lực vào những cuộc đối đầu vô nghĩa. Hắn cần phải thật nhanh chóng. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn vẫn tập trung hoàn toàn vào việc phân tích pháp trận, đôi mắt sáng rực như những vì sao trong đêm tối. Hắn đã tìm ra điểm yếu. Đó là một ký hiệu nhỏ, nằm ẩn mình dưới một lớp tà khí dày đặc, nơi mà mọi dòng chảy linh lực đều hội tụ và phân tán.

“Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần! Tập trung công kích vào điểm này!” Lục Trường Sinh hô lớn, đồng thời chỉ vào một vị trí cụ thể trên pháp trận bằng ngón tay. "Đó là mắt trận!"

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, dù đang bận chiến đấu, nhưng vẫn tin tưởng vào Lục Trường Sinh. Ngay lập tức, Mộc Thanh Y vung kiếm, một đạo kiếm khí xanh biếc như rồng ngâm, lao thẳng đến vị trí Lục Trường Sinh chỉ. Bách Lý Trần cũng không chậm trễ, kiếm ý của hắn ngưng tụ thành một mũi tên sắc bén, theo sau kiếm khí của Mộc Thanh Y, phá tan mọi chướng ngại.

Hai luồng công kích mạnh mẽ cùng lúc đánh vào mắt trận. Một tiếng “Rắc!” vang lên giòn giã, như tiếng xương cốt bị bẻ gãy. Ánh sáng đỏ máu của pháp trận lập tức chập chờn kịch liệt, rồi đột ngột tắt lịm. Tà khí cuộn xoáy trong sảnh đường cũng bắt đầu tán loạn, những cột linh lực đen kịt biến mất, và những thi thể khô héo nằm la liệt không còn bị hút sinh khí nữa.

Ma Sứ Âm Phong kinh hãi tột độ. Hắn ta không ngờ Lục Trường Sinh lại có thể nhìn thấu pháp trận của hắn nhanh đến vậy. “Không thể nào! Pháp trận Huyết Mạch Thôn Phệ của U Minh Tôn Giả sao có thể bị phá dễ dàng như vậy?!” Hắn ta thét lên, giọng đầy vẻ hoảng loạn, khuôn mặt xanh xao giờ đây càng thêm vặn vẹo. Hắn ta biết, một khi pháp trận bị phá, hắn ta sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ, và số phận của hắn sẽ vô cùng thê thảm dưới tay U Minh Tôn Giả.

“Hắc hắc, để ta chơi đùa với ngươi! Lần sau, ta sẽ không để ngươi dễ dàng phá hủy kế hoạch của chúng ta như vậy đâu!” Ma Sứ Âm Phong tung ra một làn tà khí cuối cùng, che khuất tầm nhìn của nhóm Lục Trường Sinh, rồi nhân cơ hội đó, hắn ta hóa thành một làn khói đen, nhanh chóng biến mất vào sâu trong Cổ Mộ, không dám quay đầu lại. Hắn ta là một kẻ hèn nhát, không dám đối đầu trực diện khi lợi thế không còn.

Sau khi Ma Sứ Âm Phong bỏ chạy, sảnh đường chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ. Tà khí dần dần tiêu tán, để lại một không gian trống rỗng, u ám và đầy rẫy những xác chết khô héo. Mùi tử khí vẫn còn vương vấn, nhưng không còn nồng nặc như trước.

“Hừ, tà đạo đúng là hèn nhát!” Mộc Thanh Y thu kiếm, khẽ hừ lạnh. Nàng không đuổi theo Ma Sứ Âm Phong, vì biết rằng hắn ta đã biến mất quá xa, và việc theo đuổi trong Cổ Mộ đầy cạm bẫy này là một hành động thiếu khôn ngoan. Bách Lý Trần cũng thu kiếm, ánh mắt vẫn sắc bén, quét qua những thi thể khô quắt. Hắn cảm thấy một sự phẫn nộ dâng lên trong lòng. Tà đạo đã vượt qua mọi giới hạn, biến những sinh mạng vô tội thành vật hy sinh cho dục vọng của chúng.

Đột nhiên, một luồng áp lực vô hình bao trùm cả sảnh đường, mạnh mẽ nhưng không hề mang tính đe dọa, mà ngược lại, lại vô cùng thanh khiết và uy nghiêm. Một làn gió nhẹ mang theo mùi hương của hoa sen thoang thoảng, xua tan nốt những tàn dư tà khí còn sót lại.

Từ sâu trong bóng tối của sảnh đường, một bóng người thanh thoát bước ra. Nàng mặc y phục màu xanh ngọc bích, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, tay cầm một cây phất trần trắng muốt. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định. Khí chất của nàng như một vị tiên nhân hạ phàm, trang nghiêm mà không kém phần thanh thoát, uy nghi mà không hề áp bức. Đó chính là Thanh Liên Nữ Đế.

Nàng lướt ánh mắt sắc sảo quét qua hiện trường, dừng lại ở những thi thể khô héo, rồi chuyển sang pháp trận đã bị phá hủy, và cuối cùng, ánh mắt nàng dừng lại trên nhóm Lục Trường Sinh, đặc biệt là Lục Trường Sinh.

“Các ngươi đã làm tốt.” Giọng nói của Thanh Liên Nữ Đế vang lên, trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lại mang theo một sức nặng không thể chối cãi. “Nhưng đây chỉ là một phần nhỏ trong âm mưu của U Minh Tôn Giả. Cổ mộ này… đã bị biến thành một lò luyện máu thịt.” Nàng phất tay áo, một làn linh khí nhẹ nhàng bao phủ những thi thể, giúp chúng được an nghỉ một cách thanh thản hơn.

Tiêu Hạo há hốc mồm kinh ngạc. Hắn đã từng nghe danh Thanh Liên Nữ Đế, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày được diện kiến một nhân vật huyền thoại như vậy. Sự xuất hiện của nàng như một luồng gió mát giữa địa ngục, mang theo hy vọng và sức mạnh.

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần không khỏi kinh ngạc. Nữ Đế là một trong những cường giả hàng đầu của chính đạo, người đứng đầu một trong Tứ Đại Tiên Môn, uy danh lừng lẫy. Việc nàng xuất hiện ở đây, lại còn đích thân theo dõi tà đạo, cho thấy mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Thanh Liên Nữ Đế tiến lại gần, ánh mắt nàng dừng lại trên Lục Trường Sinh, như thể đang nhìn thấu tâm can hắn. “Ngươi, có vẻ đã nhìn ra nhiều hơn những gì ta nghĩ. Đạo tâm của ngươi… rất đặc biệt.” Nàng khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi, khiến vẻ uy nghiêm của nàng bớt đi phần nào sự lạnh lùng. Nàng cảm nhận được từ Lục Trường Sinh một luồng đạo vận khác biệt, không phải là sự bùng nổ của thiên phú, mà là sự kiên cố, tĩnh lặng đến lạ thường, như một tảng đá ngàn năm đứng vững giữa dòng chảy thời gian.

Lục Trường Sinh cúi đầu chào, không kiêu ngạo cũng không quá cung kính. “Vãn bối Lục Trường Sinh, kính chào Nữ Đế. Chỉ là vãn bối có duyên cảm nhận được sự bất thường, không dám nhận lời khen của Nữ Đế.” Hắn không muốn nổi bật, nhưng cũng không thể phủ nhận sự thật.

“Không cần khiêm tốn.” Thanh Liên Nữ Đế phất phất phất trần. “Khí tức từ pháp trận này, ta đã cảm nhận được từ xa. U Minh Tôn Giả đang dùng thủ đoạn tàn độc nhất để củng cố sức mạnh của hắn, biến Cổ Mộ Vạn Cổ này thành một căn cứ địa, một nơi để thu thập sinh linh, linh khí và thậm chí là oán khí để luyện hóa Huyết Ma Đao của hắn, hoặc tạo ra một thứ gì đó kinh khủng hơn. Kế hoạch của hắn không phải chỉ dừng lại ở việc tìm kiếm bảo vật, mà là gây ra một tai họa diệt thế.”

Lục Trường Sinh lắng nghe, trong lòng không khỏi rùng mình. "Lò luyện máu thịt." Từ ngữ này của Nữ Đế đã xác nhận những gì hắn suy đoán. Đây không phải là một cuộc tranh đoạt cơ duyên đơn thuần nữa, mà là một cuộc chiến sinh tử, một âm mưu tàn độc nhằm hủy diệt sinh linh.

Thanh Liên Nữ Đế quay mặt về phía lối đi sâu hơn vào Cổ Mộ, ánh mắt nàng trở nên xa xăm, trầm tư. “Đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm. Nếu không ngăn chặn sớm, vô số tu sĩ sẽ trở thành vật tế của hắn, và Cửu Thiên Linh Giới sẽ lại chìm trong biển máu.” Nàng nhìn lại nhóm Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy sự tin tưởng. “Ta đã triệu tập các Tiên Môn chính đạo khác, nhưng đường xá xa xôi, e rằng không kịp. Ta cần phải tiến sâu hơn để tìm ra U Minh Tôn Giả và ngăn chặn hắn. Các ngươi… hãy cẩn thận. Nguy hiểm phía trước không chỉ là cạm bẫy của Cổ Mộ, mà là sự xảo quyệt và tàn bạo của tà đạo.”

Nói xong, Thanh Liên Nữ Đế khẽ gật đầu, không đợi câu trả lời, nàng hóa thành một đạo thanh quang, biến mất vào sâu trong bóng tối của Cổ Mộ, để lại nhóm Lục Trường Sinh với bao nỗi lo toan và một trọng trách nặng nề. Mùi hương hoa sen thanh khiết cũng dần tan biến, nhường chỗ cho sự lạnh lẽo và ám ảnh của Cổ Mộ.

Cả nhóm chìm vào im lặng. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần vẫn còn ngỡ ngàng trước những gì vừa xảy ra, và trước lời cảnh báo nghiêm trọng của Thanh Liên Nữ Đế. Từ một cuộc hành trình tìm kiếm cơ duyên, họ bất ngờ bị cuốn vào một cuộc chiến sinh tử với tà đạo, với U Minh Tôn Giả.

Lục Trường Sinh đứng đó, đôi mắt trầm tư. Lời nói của Thanh Liên Nữ Đế vang vọng trong tâm trí hắn. *Đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm.* Hắn đã luôn tu hành vì bản thân, vì đạo tâm vững chắc của mình, nhưng giờ đây, khi đối diện với sự tàn bạo của tà đạo, với âm mưu biến Cổ Mộ thành "lò luyện máu thịt", hắn không thể không suy nghĩ. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng liệu con đường ấy, đạo tâm ấy, có đủ sức mạnh để bảo vệ những người vô tội, để đối diện với một loại tà ác xảo quyệt đến mức biến cả cơ duyên thành cạm bẫy chết người? Câu hỏi đó không còn lơ lửng trong không khí nữa, mà đã ăn sâu vào tâm trí hắn, trở thành một phần của hành trình chiêm nghiệm về đạo của mình. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn sẽ phải tìm cách giữ vững bản tâm ấy, giữa một thế giới đầy rẫy những biến động và tà ác đang trỗi dậy.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free