Cửu thiên linh giới - Chương 119: Dấu Vết Tà Ác: Khí Tức Lạ Trong Cổ Mộ Vạn Cổ
Cánh cổng đá khổng lồ gầm gừ một tiếng chói tai, tựa như hơi thở cuối cùng của một con quái vật đang hấp hối, rồi từ từ khép lại, chỉ còn một khe hở nhỏ hẹp như một đường chỉ mỏng giữa sự sống và cái chết. Linh khí hỗn loạn từ cơ quan cổ xưa bùng phát dữ dội, cuốn theo bụi đá và tử khí nồng nặc, tạo thành một áp lực kinh hoàng như bàn tay vô hình của tử thần muốn níu giữ tất cả lại. Lục Trường Sinh, với thân pháp nhanh nhẹn và đạo tâm kiên cố, dẫn đầu lao vào khe hở mong manh ấy. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển, một luồng linh khí ôn hòa nhưng kiên định tỏa ra, ổn định những luồng xoáy hỗn loạn xung quanh, như mở một con đường vô hình giữa cơn bão táp. Hắn không chỉ dùng sức mạnh, mà còn dùng sự thấu hiểu về "đạo" của vạn vật để nương theo sự vận hành của cơ quan, tìm ra khoảnh khắc yếu ớt nhất trong sự đóng lại của nó.
Ngay sau lưng hắn, Mộc Thanh Y không hề chần chừ. Kiếm quang sắc bén như một tia chớp xanh biếc xé tan màn bụi mịt mờ, quét ngang những luồng linh khí công kích vật lý đang lao tới. Nàng không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một chút căng thẳng hiếm hoi. Mỗi chiêu kiếm của nàng đều tinh diệu, không chỉ là phòng ngự mà còn là một sự "cắt đứt" những sợi dây ràng buộc vô hình từ cơ quan, tạo thêm không gian và tốc độ cho cả nhóm. Linh lực trong cơ thể nàng gần như cạn kiệt, nhưng ý chí kiên cường vẫn giữ cho kiếm pháp của nàng không suy suyển. Nàng đã phải dốc hết sức mình, hơn cả những gì nàng từng nghĩ mình có thể làm, để theo kịp nhịp điệu kỳ lạ mà Lục Trường Sinh tạo ra. Ánh mắt nàng thoáng nhìn qua bóng lưng vững chãi của hắn, một tia cảm kích và khó hiểu lóe lên.
Bách Lý Trần, với kiếm ý cương mãnh như một bức tường thành bất diệt, bảo vệ phía sau. Hắn không nói một lời, chỉ có kiếm khí bùng nổ, tạo thành một vòng tròn bảo hộ vững chắc. Thanh kiếm cổ trong tay hắn rung lên bần bật, chống đỡ những viên đá vụn sắc nhọn và luồng khí tức tà dị đang cuộn trào từ phía bên kia cánh cổng. Hắn đẩy Tiêu Hạo qua khe hở cuối cùng một cách dứt khoát, sau đó chính hắn cũng lao mình theo, toàn thân dính đầy bụi đất và mồ hôi. Cả ba người, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy kịch tính, đã cùng nhau vượt qua ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, thoát khỏi cái chết trong gang tấc.
"Suýt nữa thì... thành bộ xương khô rồi!" Tiêu Hạo thở hổn hển, cả người run rẩy, dựa vào một vách đá ẩm ướt sau khi đã an toàn ở phía bên kia. Hắn vỗ vỗ ngực, sắc mặt trắng bệch vì sợ hãi. "Ta còn tưởng mình sẽ thành một phần của cái mộ cổ này mãi mãi chứ!" Miệng nói vậy, nhưng ánh mắt hắn vẫn không ngừng đánh giá xung quanh, sự hiếu kỳ của một tu sĩ tầm bảo vẫn lấn át nỗi sợ hãi. Hắn cảm nhận được một luồng không khí hoàn toàn khác, một sự tĩnh mịch đến rợn người, không còn tiếng gầm gừ hỗn loạn của cơ quan cổ xưa nữa, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của chính mình.
Phía sau họ, cánh cổng đá khổng lồ đã đóng sầm lại hoàn toàn, tạo ra một tiếng động trầm đục, vang vọng khắp không gian rộng lớn, như một lời tuyên bố kết thúc một màn kịch đầy nguy hiểm. Luồng tà khí từ phía bên kia cánh cổng dường như bùng nổ, tạo thành một cơn gió lạnh buốt, mang theo tiếng gầm gừ trầm đục, như tiếng thở dài của một con quái vật đã bị đánh thức từ giấc ngủ vạn năm. Nó tràn ra qua những kẽ đá, cố gắng len lỏi vào không gian họ đang đứng, nhưng bị cánh cổng đã khép chặt ngăn lại, chỉ còn lại một dư âm lạnh lẽo, ghê rợn.
Bách Lý Trần nhíu mày, ánh mắt sắc như kiếm nhìn chằm chằm vào cánh cổng đá vừa đóng lại. Hắn cảm nhận được sự im lặng đáng sợ đang bao trùm, một sự tĩnh mịch hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn vừa rồi. "Cơ quan này... không đơn giản là phòng ngự." Hắn trầm giọng, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức. "Nó có ý chí riêng, như thể đang 'chọn lọc' những kẻ xâm nhập." Kiếm của hắn, tuy vẫn nằm trong vỏ, nhưng kiếm ý đã dao động nhẹ, như một con mãnh thú đang cảnh giác cao độ. Hắn từng đối mặt với vô số trận pháp, cơ quan, nhưng chưa từng thấy thứ nào "sống" đến mức này, có thể phản ứng và thay đổi liên tục như vậy. Điều này khiến hắn phải suy nghĩ lại về khái niệm "cơ quan" mà hắn từng biết.
Mộc Thanh Y quay lại nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt phượng đẹp đẽ nhưng giờ đây đầy vẻ mệt mỏi. "Ngươi... đã cứu ta một mạng." Giọng điệu của nàng có chút ngượng nghịu, kiêu ngạo thường ngày đã bị dập tắt phần nào bởi tình thế nguy hiểm vừa qua. Nàng không phải là kẻ không biết phải trái, và dù có kiêu hãnh đến đâu, nàng vẫn phải thừa nhận rằng không có Lục Trường Sinh, có lẽ nàng đã không thể thoát khỏi đó một cách nguyên vẹn. Sự thấu hiểu của hắn đối với cơ quan cổ xưa, khả năng nhìn thấu điểm yếu chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, là điều mà kiếm pháp tinh diệu của nàng hay kiếm ý cương mãnh của Bách Lý Trần cũng không thể làm được. Điều này khiến nàng phải nhìn hắn bằng một con mắt khác, một cái nhìn không còn chỉ là sự tò mò hay đánh giá, mà là sự tôn trọng.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng hơi thở của hắn cũng nặng nề hơn thường lệ. Hắn không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng đáp: "Mộc cô nương, Bách Lý huynh đã góp sức rất nhiều. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua." Hắn nhìn vào cánh cổng đá, cảm nhận dư âm của nguồn năng lượng Vạn Cổ Khai Thiên đang dần lắng xuống, rồi ánh mắt chuyển sang quét khắp không gian mới này. Nơi đây là một hành lang đá cổ kính, tối tăm và ẩm ướt. Không khí nặng nề, mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và tử khí đặc trưng của Cổ Mộ, nhưng lại thiếu đi sự mục nát, hoang tàn mà họ đã quen thuộc ở những khu vực khác. Tường đá nguyên khối, không có bất kỳ dấu vết chạm khắc nào, cũng không có trận pháp hay bùa chú nào được khắc lên. Nó nguyên sơ đến lạ thường.
"Nơi này... yên tĩnh quá. Yên tĩnh đến đáng sợ." Tiêu Hạo rùng mình nói, hai tay ôm lấy vai. Tiếng nói của hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, rồi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự im lặng bao la. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng tối phía trước, cảm giác như có vô vàn cặp mắt vô hình đang dõi theo họ. Những giọt nước nhỏ giọt từ trần hang đá xuống nền đất ẩm ướt, tạo ra những âm thanh "tí tách" đều đặn, càng làm tăng thêm sự rợn người.
Mộc Thanh Y cũng gật đầu đồng tình. Nàng lướt ánh mắt sắc bén qua những bức tường đá. "Hình như chưa từng có ai vào đây. Không có dấu vết của các tu sĩ khác." Nàng là một thiên tài tu hành, nhạy cảm với các dấu hiệu của linh lực và những vết tích do con người để lại. Nhưng ở đây, nàng không cảm nhận được bất kỳ luồng linh khí quen thuộc nào của các tu sĩ, cũng không thấy vết chân, dấu ấn hay bất kỳ sự xáo trộn nào. Điều này có nghĩa là họ đã tiến vào một khu vực chưa từng được khám phá, một vùng đất cấm kỵ thực sự trong Cổ Mộ Vạn Cổ. Sự tĩnh mịch của nơi đây khiến nàng cảm thấy bất an hơn cả những cạm bẫy hung hiểm vừa rồi. Ít nhất, những cạm bẫy đó còn có quy luật, còn đây, sự trống rỗng này lại ẩn chứa một điều gì đó bí ẩn hơn.
Lục Trường Sinh không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ tiến lên phía trước, từng bước chân chậm rãi nhưng vững chắc. Đôi mắt đen láy của hắn nheo lại trong bóng tối, tập trung cao độ. Hắn cảm nhận không khí bằng mọi giác quan, không chỉ là thính giác hay thị giác, mà còn là linh giác, là đạo tâm của hắn. Hắn không chỉ tìm kiếm dấu vết của con người, mà còn cảm nhận sự "sống" của môi trường, sự vận hành của linh khí trong không gian này. Hắn biết rằng trong những nơi yên tĩnh nhất, đôi khi lại ẩn chứa những nguy hiểm lớn nhất.
Bách Lý Trần cũng nhấc chân theo, tay đã đặt hờ lên chuôi kiếm. Kiếm ý của hắn không còn bùng nổ, mà thu liễm vào trong, trở nên sắc bén và tinh tế hơn, sẵn sàng bùng phát bất cứ lúc nào. Hắn biết rằng trong Cổ Mộ này, sự bất thường chính là điều đáng lo ngại nhất. Một nơi quá yên tĩnh, quá nguyên sơ, không có nghĩa là an toàn. Ngược lại, nó có thể là cái bẫy lớn nhất.
Họ bước đi trong sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng và tiếng giọt nước nhỏ đều đặn làm bạn. Không khí càng lúc càng lạnh lẽo, một cái lạnh thấu xương không phải do nhiệt độ thấp, mà là do một loại khí tức đặc biệt nào đó đang tỏa ra. Mùi đất ẩm và rêu phong vẫn còn đó, nhưng dần dần, một mùi hương khác bắt đầu len lỏi vào khứu giác của họ, một mùi ngai ngái, âm trầm, khó tả, khiến Tiêu Hạo phải nhăn mặt. Lục Trường Sinh dừng lại, giơ tay ra hiệu cho những người còn lại.
"Không chỉ vậy..." Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm thấp, mang theo một chút nặng nề hiếm thấy. Hắn đứng trước một vách đá có vẻ bình thường, không khác gì những bức tường khác trong hành lang, nhưng ánh mắt hắn lại đầy vẻ cảnh giác. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào vách đá, một luồng khí tức âm trầm, lạnh lẽo và tà dị xuyên qua lòng bàn tay hắn, như một lưỡi dao băng giá khẽ lướt qua da thịt. Khí tức này không giống với sự mục nát, tử khí của cổ mộ mà họ đã gặp, nó không phải là sự tàn lụi của vạn vật sau vạn năm. Ngược lại, nó mang theo một sự sống động, hung tàn, thậm chí là có chút "thơm tho" một cách ghê rợn, như một bông hoa độc nở rộ giữa địa ngục.
Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần lập tức tiến lại gần, cũng cảm nhận được sự khác lạ. Nàng đưa tay chạm vào vách đá, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. "Khí tức này... không thuộc về cổ nhân." Lục Trường Sinh trầm giọng nói, ánh mắt tập trung cao độ, phân tích từng luồng khí tức đang cuộn xoáy trong không khí. "Nó là một loại tà khí, nhưng lại rất 'sống', không giống tử khí hay oán khí thông thường. Nó như một loại sinh mệnh... đang phát triển." Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận hành, hóa giải một phần nhỏ tà khí đang cố gắng xâm nhập vào kinh mạch, đồng thời giúp hắn cảm nhận rõ ràng hơn bản chất của nó. Đây không phải là sự ô nhiễm từ thời xa xưa, mà là một thứ tà ác đương đại, đang nảy mầm và sinh sôi.
Tiêu Hạo hoảng sợ lùi lại một bước, tay che mũi. "Mùi gì thế này? Ghê tởm quá!" Hắn cảm thấy buồn nôn, toàn thân nổi da gà. Đây là một thứ mùi mà hắn chưa từng ngửi thấy, nó không phải mùi máu tanh, cũng không phải mùi xác thối, mà là một sự kết hợp của những điều tồi tệ nhất, một mùi hương của sự biến chất, mục ruỗng nhưng lại có sức sống quái dị.
Bách Lý Trần không nói gì, nhưng kiếm ý của hắn đã bắt đầu dao động mạnh mẽ, thanh kiếm cổ trong tay hắn khẽ rung lên, phát ra tiếng "vù vù" rất nhỏ. Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ một đoạn ngắn, lưỡi kiếm lấp lánh ánh thép lạnh lẽo trong bóng tối. "Vết này... không phải do thời gian bào mòn." Mộc Thanh Y chỉ vào vách đá. Trên bề mặt đá nguyên khối, vốn tưởng chừng trơn nhẵn, giờ đây xuất hiện những vết xước nhỏ, sắc nhọn, không theo bất kỳ quy luật nào. Chúng không phải là vết nứt tự nhiên, cũng không phải là dấu hiệu của sự phong hóa. Chúng giống như những vết cào xé, được tạo ra bởi một vật thể sắc bén nào đó, nhưng lại chứa đựng tà khí nồng đậm, như thể chính tà khí đã tạo ra chúng. "Có thứ gì đó đã cào xé nơi đây." Nàng nói, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc.
Lục Trường Sinh dùng ngón tay miết nhẹ lên một vết xước. Tà khí lạnh lẽo lập tức xâm nhập vào đầu ngón tay hắn, nhưng nhanh chóng bị Tàn Pháp Cổ Đạo hóa giải. Hắn cảm nhận được một sự sắc bén và hung tàn ẩn chứa trong những vết xước ấy. Đây không phải là vết tích của một con thú hoang, mà là dấu hiệu của một sinh vật bị tà hóa, hoặc một kẻ tu tà đã dùng móng vuốt của mình để cào cấu.
"Tà khí... và vết tích mới." Bách Lý Trần trầm giọng, kiếm ý của hắn đã ngưng tụ thành một luồng khí sắc bén vô hình, bao quanh cơ thể hắn. "Có kẻ đã đến đây trước chúng ta, và kẻ đó không hề đơn giản." Hắn đã từng đối mặt với nhiều loại tà tu, nhưng khí tức này lại khác biệt, mang một vẻ quỷ dị và mạnh mẽ chưa từng thấy. Hắn cảm thấy một sự bực bội dâng lên trong lòng. Kiếm đạo của hắn là để đối phó với những kẻ tà ác, nhưng loại tà khí này lại khiến hắn cảm thấy khó nắm bắt, khó dùng kiếm để "chém đứt" tận gốc. Điều này buộc hắn phải suy nghĩ về giới hạn của kiếm đạo mình.
Tiêu Hạo run rẩy, ánh mắt căng thẳng nhìn quanh. "U Minh Tôn Giả... liệu có phải là hắn?" Hắn là người đầu tiên nhắc đến cái tên này, cái tên đã gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp vùng đất này. Nếu đây là dấu vết của hắn, thì nguy hiểm mà họ sắp phải đối mặt sẽ còn kinh khủng hơn gấp bội.
Cả nhóm chìm vào im lặng. Phát hiện này khiến họ nhận ra một sự thật đáng sợ: Cổ Mộ Vạn Cổ này, vốn dĩ đã ẩn chứa vô vàn nguy hiểm từ thời đại Vạn Cổ Khai Thiên, giờ đây lại đang bị ô uế bởi một thế lực tà ác hiện đại. Nó không còn chỉ là một di tích cổ xưa để khám phá, mà đã trở thành một chiến trường, nơi những bí mật cổ xưa và tà đạo mới đang giao thoa. Lục Trường Sinh cảm thấy đạo tâm của mình đứng trước một thử thách mới. Hắn luôn tin vào sự kiên định của bản thân, vào con đường tu hành vững chắc. Nhưng tà khí này, loại tà khí "sống" này, nó dường như muốn biến chất mọi thứ, muốn phá vỡ mọi quy tắc. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn đã luôn khắc ghi điều đó, nhưng liệu bản tâm của hắn có đủ sức để đối diện với một loại tà ác mới mẻ và quỷ dị đến vậy? Câu hỏi đó lơ lửng trong không khí lạnh lẽo của Cổ Mộ, như một lời cảnh báo về những gì đang chờ đợi họ ở phía trước.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.