Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 118: Cơ Quan Cổ Xưa: Cộng Sinh Giữa Tử Vong

Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, chìm đắm trong suy nghĩ. Hắn biết rằng Cổ Mộ này còn ẩn chứa nhiều bí mật hơn thế. Việc Mộc Thanh Y không vội vã tranh giành báu vật tại đây mà lại tiếp tục tiến sâu hơn, cho thấy nàng cũng đang tìm kiếm một thứ gì đó lớn lao hơn, có thể là những cơ duyên, những công pháp cổ xưa, hoặc thậm chí là manh mối về U Minh Tôn Giả hay các thế lực tà đạo lớn hơn đang trỗi dậy từ sâu thẳm. Luồng khí tức của Mộc Thanh Y, thuần khiết và mạnh mẽ đến vậy, nhưng vẫn không thể xóa nhòa đi sự trầm tích của tà khí cổ xưa mà Lục Trường Sinh cảm nhận được trong linh khí nơi đây. Điều đó gợi ý rằng, dù có những thiên tài như Mộc Thanh Y hay Bách Lý Trần, con đường phía trước vẫn sẽ đầy rẫy những hiểm nguy và biến động khó lường.

Hắn nhìn lên bức phù điêu cổ mà Mộc Thanh Y vừa quan sát. Dù mờ nhạt, nhưng Lục Trường Sinh vẫn có thể nhận ra những nét khắc họa của các sinh linh cổ xưa, của những trận pháp tinh diệu và những cảnh tượng hùng vĩ từ thời Vạn Cổ Khai Thiên. Đây không chỉ là một bảo điện chứa báu vật, mà còn là một kho tàng tri thức, một di sản của một thời đại đã mất. Giá trị của nó không chỉ nằm ở sức mạnh vật chất, mà còn ở ý nghĩa cổ xưa và tri thức ẩn chứa.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí cổ xưa tràn vào cơ thể. Con đường tu hành của hắn vẫn còn rất dài, và mỗi bước đi đều cần sự kiên định, sự chiêm nghiệm. Hắn không tranh giành, không vội vã. Hắn chỉ đi theo con đường của riêng mình, vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn tin rằng, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.

Hắn quay lại nhìn Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, ánh mắt kiên định. "Chúng ta tiếp tục." Hắn nói, rồi bước chân chậm rãi tiến về phía bức phù điêu cổ, nơi mà Mộc Thanh Y đã dừng lại, như thể hắn đang tìm kiếm một câu trả lời, không phải cho bản thân, mà cho cả con đường tu hành của thiên hạ. Con đường phía trước vẫn còn xa, và những thử thách mới đang chờ đợi.

***

Theo bước chân của Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Bách Lý Trần cũng tiến về phía phù điêu. Bách Lý Trần vẫn còn mang vẻ mặt cau có, khó chịu, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt kiếm khách đó đã xuất hiện một tia tò mò khó che giấu. Hắn đã từng nghĩ rằng Cổ Mộ này chỉ là một nơi tranh đoạt cơ duyên thông thường, nhưng sau trải nghiệm mê cung ảo ảnh và chứng kiến phản ứng của Mộc Thanh Y, hắn bắt đầu nhận ra sự phức tạp và cổ kính vượt xa tưởng tượng. Tiêu Hạo thì rụt rè hơn, ánh mắt liên tục đảo quanh, cố gắng ghi nhớ mọi chi tiết, mọi dấu vết, như thể sợ bỏ lỡ bất cứ manh mối nào có thể giúp hắn hiểu rõ hơn về nơi bí ẩn này. Hắn cảm nhận được sự tĩnh mịch bao trùm, một thứ tĩnh mịch không phải của sự vắng lặng thông thường, mà là sự tĩnh lặng của hàng vạn năm lịch sử, của những bí mật bị chôn vùi. Không khí trong bảo điện ẩm ướt và lạnh lẽo, mang theo mùi đất mục và rêu phong đặc trưng của những nơi bị phong ấn quá lâu. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một khe đá nào đó vang vọng trong không gian rộng lớn, phá tan sự im lặng đến rợn người, nhưng lại càng làm tăng thêm vẻ u tịch và bí ẩn.

Lục Trường Sinh đưa tay lướt nhẹ trên bức phù điêu, cảm nhận từng nét chạm khắc đã mờ đi theo dòng thời gian. Những hình ảnh về các sinh linh cổ đại, những công pháp đã thất truyền, những cảnh tượng chiến đấu dữ dội và những nghi lễ trang trọng từ thời Vạn Cổ Khai Thiên hiện lên mờ ảo trong tâm trí hắn. Mỗi chạm khắc không chỉ là một hình ảnh, mà là một mảnh ghép của lịch sử, một lời thì thầm từ quá khứ xa xăm. Hắn không vội vã, không cố gắng giải mã tất cả, mà chỉ để tâm trí mình hòa vào dòng chảy của linh khí cổ xưa đang tỏa ra từ bức phù điêu, như thể đang lắng nghe những câu chuyện mà thời gian đã cố tình giấu kín.

"Phù điêu này... dường như không phải là một bức họa đơn thuần," Lục Trường Sinh trầm ngâm nói, giọng hắn vang vọng nhẹ trong không gian yên tĩnh. "Nó ẩn chứa một loại khí tức đặc biệt, rất giống với những gì ta cảm nhận được trong mê cung ảo ảnh vừa rồi."

Bách Lý Trần nhíu mày, không hiểu hết ý Lục Trường Sinh. Hắn chỉ thấy đây là một bức phù điêu cũ kỹ, dù có vẻ cổ xưa thật, nhưng không có gì đặc biệt đáng để chú ý, ít nhất là không có giá trị bằng những báu vật mà họ đã lướt qua. "Ngươi nói về thứ khí tức Vạn Cổ Khai Thiên gì đó sao?" Hắn hỏi, giọng điệu vẫn còn chút nghi ngờ, nhưng không còn vẻ khinh thường như trước. Cái cách Lục Trường Sinh vượt qua mê cung đã khiến hắn phải suy nghĩ lại.

Tiêu Hạo tiến lại gần hơn, đôi mắt láu lỉnh quét qua bức phù điêu. "Trường Sinh huynh, ta thấy trên đó có vài ký hiệu kỳ lạ. Trông như là một loại cổ tự đã thất truyền." Hắn chỉ vào một góc phù điêu, nơi có những đường nét uốn lượn phức tạp mà người thường khó lòng nhận ra.

Lục Trường Sinh gật đầu. "Đúng vậy. Đây không chỉ là ký hiệu, mà dường như là một loại pháp trận, một cơ chế vận hành nào đó." Hắn càng lướt tay, càng cảm nhận rõ ràng hơn sự rung động vi tế từ bên trong bức tường. "Nó không phải là một cơ quan tĩnh, mà là một phần của Cổ Mộ này, một phần còn sống."

Khi hắn nói dứt lời, một tiếng "cạch" nhỏ vang lên từ bức tường. Cả ba giật mình. Không phải là âm thanh của một cái bẫy bị kích hoạt, mà là tiếng kim loại hoặc đá khớp vào nhau một cách hoàn hảo. Một khe nứt nhỏ xuất hiện bên cạnh bức phù điêu, sau đó từ từ mở rộng, để lộ ra một lối đi tối tăm, sâu hun hút. Luồng khí tức cổ xưa càng trở nên mạnh mẽ, xen lẫn với một chút mùi hương lạ, như mùi của kim loại bị oxy hóa và đá vôi.

Bách Lý Trần cảnh giác rút kiếm, mũi kiếm khẽ rung lên. "Lại một lối đi khác sao? Cổ Mộ này quả là phức tạp."

"Có vẻ Mộc Thanh Y đã tìm thấy lối này, hoặc một lối tương tự," Lục Trường Sinh trầm tư. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí loãng hơn nhưng vẫn còn vương vấn trong lối đi mới mở, rất giống với khí tức của Mộc Thanh Y.

Không chần chừ, Lục Trường Sinh bước vào lối đi mới. Tiêu Hạo lập tức bám sát phía sau, còn Bách Lý Trần, sau một thoáng lưỡng lự, cũng theo vào, hắn không muốn bị bỏ lại phía sau bởi những ẩn số như Lục Trường Sinh. Lối đi hẹp và uốn khúc, ánh sáng từ bảo điện phía sau nhanh chóng bị nuốt chửng bởi bóng tối dày đặc phía trước. Tiếng nước nhỏ giọt không còn, thay vào đó là tiếng gió hú nhẹ lướt qua những khe đá, tạo nên âm thanh ma mị, rợn người. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, ẩm ướt hơn, và mùi đất mục cũng đậm đặc hơn.

Sau một hồi đi trong bóng tối, họ bỗng bước vào một không gian rộng lớn. Đó là một hang động khổng lồ, tối tăm đến mức không thể nhìn rõ được đỉnh và đáy. Tiếng gió hú trở nên mạnh mẽ hơn, như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ nào đó. Ở trung tâm hang động, một cơ quan cổ xưa khổng lồ hiện ra, tĩnh lặng như một con quái vật đang ngủ say. Nó được kiến tạo từ những khối đá kỳ lạ, có màu xám tro pha lẫn xanh đen, không thuộc bất kỳ vật liệu nào mà họ từng biết, tỏa ra một luồng khí tức nguyên thủy, cổ kính, xen lẫn một chút uy áp khó tả. Các khối đá này dường như được mài dũa một cách hoàn hảo, khớp vào nhau tạo thành một mê cung cơ khí phức tạp, với những bánh răng khổng lồ, những cần gạt ẩn mình và vô số đường rãnh chứa đầy năng lượng.

Bách Lý Trần nhìn chằm chằm vào cơ quan, ánh mắt lóe lên sự khinh thường. "Thứ đồ cũ nát này, xem ta phá giải!" Hắn không tin rằng một cơ quan đơn thuần lại có thể gây khó dễ cho một kiếm tu như hắn. Với kiếm ý sắc bén, hắn vung kiếm chém thẳng vào một khối đá lớn nhất của cơ quan.

"Bách Lý huynh, cẩn thận!" Lục Trường Sinh kịp thời lên tiếng cảnh báo, nhưng đã quá muộn.

Kiếm khí của Bách Lý Trần va chạm vào khối đá, không gây ra bất kỳ vết xước nào, mà ngược lại, một lực phản phệ mạnh mẽ bất ngờ dội ngược lại, khiến Bách Lý Trần loạng choạng lùi lại vài bước, kiếm trong tay cũng suýt chút nữa tuột khỏi tay. Cùng lúc đó, cơ quan bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ sâu thẳm lòng đất, như thể con quái vật đá đang tỉnh giấc.

Các khối đá khổng lồ bắt đầu di chuyển, những bánh răng xoay tròn với tiếng ken két chói tai. Những cạm bẫy ẩn hiện từ khắp nơi: những mũi tên đá sắc nhọn bắn ra như mưa từ các khe tường, những bức tường đá khổng lồ trượt vào nhau với tốc độ kinh hoàng, và linh khí trong hang động trở nên hỗn loạn, xoáy cuộn như một cơn bão tố, mang theo mùi ozon nồng nặc và cảm giác ngột ngạt. Tiêu Hạo lập tức tái mặt, linh lực trong cơ thể hắn dường như bị áp chế, khó lòng vận chuyển. "Trường Sinh huynh, cẩn thận! Linh khí ở đây kỳ quái quá!" Hắn kêu lên, giọng nói đầy hoảng loạn, cơ thể run rẩy.

Lục Trường Sinh lập tức kéo Tiêu Hạo né tránh một mũi tên đá bay sượt qua mặt. Hắn không hề hoảng loạn, đôi mắt đen láy quét nhanh qua toàn bộ cơ quan đang hoạt động, tập trung cao độ vào từng chuyển động, từng dòng linh khí. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, giúp hắn cảm nhận rõ ràng hơn sự biến động của linh khí xung quanh, cũng như những dao động vi tế từ bản thân cơ quan. Hắn nhận ra rằng đây không phải là một cạm bẫy đơn thuần, mà là một hệ thống phòng ngự tinh vi, có thể đã tồn tại hàng vạn năm, mang theo dấu ấn của một nền văn minh cổ đại đã biến mất.

Bách Lý Trần tức giận gầm lên, kiếm ý bùng phát, chém tan những mũi tên đá đang lao tới. Hắn chưa bao giờ gặp phải một cơ quan nào cứng rắn đến vậy, không thể phá hủy bằng kiếm ý. "Thứ quỷ quái gì đây!" Hắn gắt gao chống đỡ, nhưng rõ ràng đã rơi vào thế bị động. Mùi bụi bặm từ đá vỡ và mùi ẩm mốc của không khí cổ xưa trở nên đậm đặc hơn, khiến việc thở cũng trở nên khó khăn.

***

Trong lúc ba người đang chống đỡ với các cạm bẫy đầu tiên, một luồng kiếm khí thuần khiết và mạnh mẽ đột nhiên xé toạc không khí hỗn loạn. Mộc Thanh Y xuất hiện từ một lối đi khác, nhưng cũng bị cơ quan cô lập. Nàng khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, đôi mắt phượng sắc lạnh quét qua cảnh tượng hỗn loạn, nhanh chóng nắm bắt tình hình. Kiếm của nàng vung lên, tạo thành một lá chắn linh lực trong suốt, chặn đứng hàng loạt mũi tên đá đang lao tới. Mộc Thanh Y nhận ra sự nguy hiểm chết người của cơ quan này và ánh mắt sắc lạnh của nàng quét qua Lục Trường Sinh và Bách Lý Trần, như muốn đánh giá lại khả năng của họ. Dù không muốn, nàng hiểu rằng trong tình thế này, sự hợp tác là cần thiết để thoát thân. Gương mặt nàng vẫn kiêu ngạo, nhưng đã nhuốm một tầng nghiêm trọng hiếm thấy.

"Tình thế này, không hợp tác chỉ có chết!" Nàng nói, giọng dứt khoát, vang rõ trong tiếng va chạm hỗn loạn của cơ quan. Ánh mắt nàng dừng lại trên Lục Trường Sinh lâu hơn một chút, dường như nàng đã nhìn thấy điều gì đó khác biệt ở hắn so với những tu sĩ khác.

Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt không rời khỏi cơ quan. Hắn đã phân tích được một phần quy luật vận hành của nó. "Cơ quan này không thể phá, phải tìm quy luật của nó. Mộc cô nương, Bách Lý huynh, xin hãy tin ta một lần." Giọng hắn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không thể lay chuyển, đủ để xoa dịu phần nào sự căng thẳng và hoảng loạn.

Bách Lý Trần hừ lạnh, vẫn còn khó chịu vì phải nghe theo lời một kẻ mà hắn cho là yếu hơn mình. Tuy nhiên, tình thế hiện tại không cho phép hắn giữ lấy sự kiêu ngạo vô ích. Hắn đã chứng kiến sức mạnh của cơ quan, và hắn cũng chứng kiến sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh. Hắn không nói gì, nhưng kiếm trong tay đã chuyển hướng, hợp lực cùng Mộc Thanh Y chống đỡ các đòn tấn công vật lý từ cơ quan. Tiếng kiếm reo vang, kiếm khí sắc bén xé gió, tạo thành những tia sáng chói lọi trong bóng tối, đánh bật những mũi tên đá, làm chệch hướng những khối đá đang lao tới.

Lục Trường Sinh không trực tiếp tham gia chiến đấu vật lý, thay vào đó, hắn di chuyển linh hoạt trong hang động, tránh né cạm bẫy một cách khéo léo. Mỗi bước chân của hắn đều như đo lường trước, tránh đi những khu vực nguy hiểm nhất. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, giúp hắn cảm ứng và phân tích luồng linh khí biến động của cơ quan. Hắn cảm nhận được không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là một loại ý chí cổ xưa, một thứ "linh tính" tiềm ẩn trong từng chuyển động của khối kiến trúc khổng lồ này. Hắn nhận ra, đây không chỉ là một cạm bẫy, mà là một hệ thống phòng thủ được thiết kế để "sống" và "thích nghi" với kẻ xâm nhập. Mùi đá ẩm, rêu phong và đất mục hòa quyện với mùi ozon từ linh khí hỗn loạn, tạo nên một thứ không khí ngột ngạt, nặng nề.

"Mộc cô nương, hãy tập trung vào các mũi tên đá ở phía Đông! Bách Lý huynh, chặn các khối đá trượt từ phía Tây!" Lục Trường Sinh chỉ dẫn, giọng nói vang vọng rõ ràng giữa tiếng gầm gừ của cơ quan. Hắn không cần nhìn, nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn đã cho hắn một cái nhìn tổng thể về sự vận hành của cơ quan, như thể hắn đang đứng ngoài cuộc và quan sát một bàn cờ.

Mộc Thanh Y, dù ban đầu có chút nghi ngờ, nhưng vẫn nghe theo. Kiếm pháp của nàng uyển chuyển và nhanh nhẹn, mỗi chiêu đều chính xác đến từng milimet, đánh chặn những mũi tên đá đang lao tới như một cơn bão. Nàng là một kiếm tu thiên tài, nhưng đối với những cạm bẫy cổ xưa như thế này, sức mạnh đơn thuần không phải lúc nào cũng hiệu quả. Nàng nhận ra sự sâu sắc trong những lời chỉ dẫn của Lục Trường Sinh, như thể hắn nhìn thấu được những gì ẩn giấu dưới lớp vỏ ngoài của cơ quan.

Bách Lý Trần thì có vẻ khó chịu hơn, nhưng cũng buộc phải làm theo. Hắn là một kiếm tu ngạo nghễ, luôn tin vào sức mạnh của bản thân. Nhưng đối mặt với cơ quan này, hắn cảm thấy mình như một kẻ đấm vào bông, sức mạnh bị tiêu hao vô ích. Hắn dùng kiếm ý mạnh mẽ, tạo ra một bức tường kiếm khí vô hình, chặn đứng các khối đá khổng lồ đang trượt tới, tạo ra những tiếng va chạm trầm đục vang dội khắp hang động. Ánh mắt hắn thỉnh thoảng liếc về phía Lục Trường Sinh, vẻ mặt phức tạp. Hắn không thể phủ nhận rằng những lời chỉ dẫn của Lục Trường Sinh là chính xác, và đã cứu mạng họ nhiều lần.

Tiêu Hạo thì ẩn mình phía sau Lục Trường Sinh, không ngừng niệm chú, cố gắng dựng lên những lá chắn phòng ngự yếu ớt bằng bùa chú, đồng thời liên tục tìm kiếm sơ hở hoặc đưa ra những cảnh báo về các cạm bẫy nhỏ hơn mà Lục Trường Sinh có thể bỏ qua. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé và vô dụng giữa những cường giả này, nhưng vẫn cố gắng hết sức để không trở thành gánh nặng. Xúc giác của hắn cảm nhận rõ sự rung động dữ dội từ mặt đất, luồng linh khí hỗn loạn chạm vào da thịt, mang theo cảm giác tê dại.

"Phía Bắc có một lỗ hổng tạm thời!" Lục Trường Sinh bất ngờ lên tiếng, giọng hắn vẫn điềm tĩnh nhưng ngữ khí đã tăng thêm một chút cấp bách. "Chúng ta phải đột phá ngay!"

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần không chần chừ, lập tức theo sát. Kiếm quang của Mộc Thanh Y rực sáng, tạo thành một đường kiếm sắc lẹm, mở ra một khe hở trong cơn mưa mũi tên đá. Bách Lý Trần thì dồn toàn bộ kiếm ý vào một chiêu, chém thẳng vào một khối đá lớn chắn đường, tạo ra một tiếng nổ lớn, mở ra một lối đi hẹp. Cả ba lao vào, Tiêu Hạo bám theo sát nút. Họ cảm nhận được không khí lạnh lẽo ẩm ướt và rung động dữ dội từ cơ quan đang hoạt động mạnh mẽ nhất.

***

Dưới sự dẫn dắt của Lục Trường Sinh, cả ba bắt đầu phối hợp nhịp nhàng hơn, dù sự căng thẳng và áp lực vẫn đè nặng lên mọi người. Mộc Thanh Y, với kiếm pháp nhanh nhẹn và chính xác, không ngừng chặn đứng những mũi tên đá và né tránh những bức tường di chuyển nhanh như chớp. Nàng như một vũ công giữa vòng xoáy tử thần, mỗi động tác đều hoàn mỹ, lạnh lùng, nhưng trên trán đã lấm tấm mồ hôi. Nàng cảm nhận rõ ràng từng luồng khí tức tử vong phả vào mặt, từng làn gió lạnh mang theo mùi đá bụi mặn chát.

Bách Lý Trần, dù ban đầu vẫn khó chịu, nhưng cũng phải thừa nhận khả năng của Lục Trường Sinh. Hắn dùng kiếm ý mạnh mẽ, uy lực như thác đổ, để tạo ra những khoảng trống, hoặc đánh bật những vật thể lớn hơn đang lao tới. Kiếm của hắn không chỉ là vũ khí, mà còn là một phần mở rộng của ý chí, của sự ngạo nghễ bất khuất. Mỗi lần hắn ra tay, một làn sóng kiếm khí lại lan tỏa, đẩy lùi cạm bẫy trong chốc lát, nhưng sự tiêu hao linh lực cũng rất lớn. Hắn thở dốc, cảm thấy cơ thể nặng trĩu, nhưng ý chí vẫn như sắt đá.

Tiêu Hạo ẩn mình phía sau, cố gắng tìm kiếm sơ hở hoặc đưa ra cảnh báo. Hắn không có sức mạnh chiến đấu trực diện như hai người kia, nhưng đôi mắt láu lỉnh và sự nhanh nhạy của hắn giúp họ tránh được vài cạm bẫy nhỏ mà Lục Trường Sinh có thể chưa kịp nhận ra. Hắn liên tục ném ra những bùa chú, tạo ra những màn sương mù hoặc những ánh sáng chói lòa để gây nhiễu loạn cho cơ quan trong giây lát, mặc dù hiệu quả không đáng kể. Hắn cảm thấy tim mình đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Tuy nhiên, cơ quan dường như có 'linh tính'. Nó không chỉ là một cỗ máy vô tri. Khi họ bắt đầu tìm ra quy luật và phối hợp ăn ý hơn, cơ quan cũng dần thích nghi và tăng cường sức mạnh. Các cạm bẫy trở nên nhanh hơn, dày đặc hơn, và những bức tường đá trượt vào nhau với tốc độ chóng mặt, gần như không chừa một khe hở nào. Linh khí trong hang động càng trở nên hỗn loạn, xoáy cuộn như một cơn lốc, tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí và cơ thể của cả nhóm. Tiếng gầm gừ của cơ quan trở nên trầm đục và uy hiếp hơn, như tiếng thở hổn hển của một sinh vật khổng lồ sắp bùng nổ.

Một cánh cổng đá khổng lồ, cao tới mấy trượng, đột nhiên bắt đầu khép lại phía trước họ, với tốc độ chậm rãi nhưng không thể ngăn cản. Từ kẽ hở giữa hai cánh cổng, những luồng linh khí tà dị màu đen bắt đầu thoát ra, mang theo một mùi hôi thối khó chịu, như mùi máu tanh và xác chết. Đây không chỉ là một cái bẫy vật lý, mà còn là một lời đe dọa trực tiếp đến tinh thần và đạo tâm của họ. Nếu cánh cổng này đóng lại, họ sẽ bị nghiền nát, hoặc bị nhốt vĩnh viễn trong không gian đầy tà khí này.

"Lục Trường Sinh, còn bao lâu nữa?!" Mộc Thanh Y thở dốc, kiếm khí đã có chút suy yếu. Nàng đã dốc gần hết linh lực để chống đỡ, nhưng cơ quan này dường như không có điểm dừng. Nàng nhìn hắn, ánh mắt vừa nghi ngờ vừa đặt trọn niềm tin vào khả năng phán đoán của hắn.

Bách Lý Trần gằn giọng, kiếm ý bùng nổ một lần cuối, cố gắng làm chậm lại tốc độ của cánh cổng đá đang khép. "Thứ quái quỷ này... không có điểm dừng sao?" Hắn cảm thấy một sự bất lực hiếm có, một sự bất lực mà kiếm đạo của hắn chưa từng gặp phải. Kiếm của hắn có thể phá vạn pháp, nhưng không thể phá được quy luật của một cơ quan cổ xưa đã tồn tại hàng vạn năm.

Lục Trường Sinh vẫn tập trung cao độ, đôi mắt đen láy lấp lánh một tia sáng kỳ dị trong bóng tối. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang bao trùm, nhưng đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn không chỉ nhìn thấy những cạm bẫy, mà còn cảm nhận được nhịp đập của cơ quan, sự "sống" của nó. Hắn biết rằng không thể dùng sức mạnh thuần túy để vượt qua, mà phải nương theo nó, tìm ra điểm yếu trong sự vận hành của nó. "Cần một khắc nữa! Mộc cô nương, Bách Lý huynh, tập trung vào điểm yếu này!" Hắn chỉ tay vào một điểm ảnh trên cánh cổng đá đang khép, nơi mà hai dòng linh khí cổ xưa đang giao thoa một cách bất thường. Đó là một khe hở rất nhỏ, gần như vô hình, nhưng với Tàn Pháp Cổ Đạo và khả năng quan sát của Lục Trường Sinh, hắn đã nhìn thấu được.

Họ dốc toàn lực chống đỡ. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần tung ra những đòn mạnh nhất, không phải để phá hủy, mà để tạo ra một khoảng trống dù là nhỏ nhất. Kiếm khí của họ hòa quyện, một phần chặn các cạm bẫy đang lao tới, một phần tập trung vào điểm yếu mà Lục Trường Sinh đã chỉ. Tiếng kiếm reo vang, tiếng đá vỡ vụn, tiếng linh lực va chạm ầm ĩ khắp hang động. Tiêu Hạo dùng những bùa chú phòng ngự yếu ớt nhất để bảo vệ bản thân, đồng thời hô hoán cảnh báo những cạm bẫy nhỏ mà hắn nhìn thấy.

Sức ép từ cánh cổng đá khổng lồ ngày càng tăng. Họ có thể cảm nhận được luồng khí tức tà dị từ phía sau cánh cổng đang tràn ra, như một lời mời gọi đến vực sâu của cái chết. Ánh sáng từ phía sau họ, từ lối vào, đã hoàn toàn bị cắt đứt. Cả hang động chìm trong bóng tối, chỉ còn lại những tia sáng chói lọi từ kiếm khí và ánh mắt kiên định của Lục Trường Sinh.

Cánh cổng đá chỉ còn cách nhau vài tấc. Chỉ cần một khoảnh khắc nữa, tất cả sẽ kết thúc. Nhưng Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đạo tâm kiên cố, không hề lay chuyển. Hắn tin rằng, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường của hắn, lúc này, là dẫn dắt họ vượt qua cánh cổng tử thần này.

Với một tiếng gầm nhẹ, Bách Lý Trần dồn hết linh lực còn lại vào một chiêu kiếm cuối cùng, chém thẳng vào điểm yếu. Cùng lúc đó, Mộc Thanh Y cũng tung ra một chiêu kiếm pháp tinh diệu, xé toạc không khí, tạo ra một khe hở.

"Lao qua!" Lục Trường Sinh hô vang, dứt khoát đẩy Tiêu Hạo qua khe hở nhỏ bé còn lại, rồi chính hắn cũng lao theo. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần theo sát phía sau, toàn thân dính đầy bụi đá và mồ hôi.

Ngay khi họ vừa lọt qua, cánh cổng đá khổng lồ đóng sầm lại, tạo ra một tiếng động vang trời, chấn động cả hang động. Luồng tà khí từ phía bên kia cánh cổng dường như bùng nổ, tạo thành một cơn gió lạnh buốt, mang theo tiếng gầm gừ trầm đục, như tiếng thở dài của một con quái vật đã bị đánh thức. Họ đã thoát hiểm trong đường tơ kẽ tóc, nhưng nguy hiểm vẫn chưa hề kết thúc. Điều gì đang chờ đợi họ ở phía bên kia cánh cổng này? Và liệu U Minh Tôn Giả hay các thế lực tà đạo lớn hơn có đang chờ đợi họ ở đó? Trong khoảnh khắc ngắn ngủi của sự hợp tác bất đắc dĩ, Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần đã nhìn nhận Lục Trường Sinh một cách khác, không còn là một kẻ tầm thường, mà là một ẩn số với đạo tâm và khả năng phân tích đáng kinh ngạc, đủ để khiến họ phải ghi nhớ.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free