Cửu thiên linh giới - Chương 117: Bảo Điện Cổ Xưa: Giao Lộ Đạo Tâm
Lục Trường Sinh nắm chặt tay Tiêu Hạo, khẽ vỗ về. Hắn tiếp tục bước đi, không ngừng vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, đồng thời quan sát những thay đổi vi tế nhất của không gian và linh khí. Hắn cảm nhận được rằng ảo trận này đang dần đi đến điểm cuối. Những ảo ảnh trở nên hỗn loạn hơn, chồng chéo lên nhau, cho thấy sự sắp đặt của nó đang dần suy yếu. Đây là dấu hiệu cho thấy có thứ gì đó đang phá vỡ sự cân bằng của ảo trận từ bên trong, hoặc là một cơ duyên đang chờ đợi, hoặc là một hiểm nguy khác đang tới gần.
Đột nhiên, Lục Trường Sinh dừng lại. Bước chân hắn khựng lại, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm về một hướng nào đó, xuyên qua những tán lá rậm rạp và làn sương mù mỏng manh. Một luồng khí tức quen thuộc, nhưng mạnh mẽ đến lạ thường, tinh thuần như ngọc, đột ngột xuất hiện, như một ngọn hải đăng giữa biển ảo ảnh hỗn loạn. Luồng khí tức đó không hề bị ảnh hưởng bởi sự hỗn tạp của ảo trận, mà ngược lại, nó sắc bén và kiên định, như một thanh kiếm được mài giũa đến hoàn mỹ, cắt ngang qua mọi hư ảo. Đó là khí tức của Mộc Thanh Y, thuần khiết và mạnh mẽ, không chút tà niệm.
Nó rõ ràng hơn bao giờ hết, gần đến mức Lục Trường Sinh có thể hình dung ra hình dáng của người sở hữu nó. Nàng đang ở rất gần, có lẽ chỉ cách họ vài trăm trượng, hoặc thậm chí gần hơn. Sự xuất hiện của luồng khí tức này không chỉ xác nhận sự hiện diện của Mộc Thanh Y bên trong Cổ Mộ, mà còn cho thấy nàng cũng đang đối mặt với ảo trận này, và có lẽ đã tìm được cách vượt qua, hoặc đang chiến đấu với nó một cách mạnh mẽ.
Trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh không còn nghĩ đến ảo ảnh hay mê cung nữa. Đôi mắt hắn ánh lên một tia suy tư sâu sắc. Mộc Thanh Y, một thiên tài kiếm đạo, liệu nàng sẽ đối phó với mê cung này bằng cách nào? Và sự xuất hiện của nàng ở đây, liệu có phải là một sự trùng hợp, hay là một phần của cơ duyên lớn hơn đang chờ đợi họ trong Cổ Mộ này?
Hắn biết rằng, con đường phía trước, không chỉ có những cơ duyên và hiểm nguy từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, mà còn có những cuộc chạm trán không thể tránh khỏi với những tu sĩ kiệt xuất khác, những người cũng đang tìm kiếm đạo lộ của riêng mình. Và có lẽ, đây chính là khởi đầu cho một chương mới trong hành trình của hắn.
***
Lục Trường Sinh dẫn Tiêu Hạo và Bách Lý Trần vượt qua lớp màn cuối cùng của ảo ảnh, bước vào một không gian rộng lớn, đổ nát nhưng vẫn toát lên vẻ trang nghiêm cổ xưa. Không còn những cảnh tượng huyễn hoặc dồn dập, không còn những tiếng vọng của quá khứ hay lời dụ dỗ của dục vọng, thay vào đó là sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Không khí nơi đây ẩm ướt và lạnh lẽo, mang theo mùi đất mục, rêu phong và cả một chút tử khí nhàn nhạt, như hơi thở của vạn vật đã chết từ ngàn xưa. Ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để thấy những cột đá khổng lồ nứt nẻ, cao vút chạm tới vòm đá phía trên, như những bộ xương của một con quái vật khổng lồ đã hóa đá. Trên những bức tường đá xám xịt, những phù văn cổ xưa đã mờ nhạt theo dòng chảy của thời gian, phủ đầy rêu xanh và mạng nhện, nhưng vẫn ẩn chứa một loại uy năng khó lường.
Linh khí nơi đây không dồi dào như những linh sơn phúc địa, mà lại mang theo sự trầm tích của thời gian, nặng nề và u ám, pha lẫn chút tà khí nhẹ từ sự hỗn loạn của cổ trận. Mỗi bước chân của họ đều vang vọng, tạo ra những âm thanh rỗng tuếch, như tiếng gõ vào một cỗ quan tài khổng lồ. Đôi khi, một tiếng gió hú nhẹ lướt qua những khe nứt trên vách đá, nghe như tiếng thở dài của linh hồn vạn cổ, khiến không gian vốn đã âm u lại càng thêm phần ghê rợn. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ đâu đó trong bóng tối, như tiếng kim đồng hồ đang đếm ngược thời gian vô tận.
Tiêu Hạo, với khuôn mặt xanh xao và đôi mắt vẫn còn chút hoảng loạn, thở phào một hơi dài, cả người mềm nhũn ra như vừa thoát khỏi cõi chết. Hắn vịn vào cánh tay Lục Trường Sinh, cố gắng đứng vững. "Cuối cùng cũng thoát rồi! Mấy cái ảo ảnh đó suýt nữa lấy mạng ta, Trường Sinh ạ!" Giọng hắn run run, vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi. "Ta thấy mẹ ta, thấy cả những người bạn cũ, họ gọi ta về... Nếu không có huynh, ta e rằng đã lạc mất rồi." Hắn nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy biết ơn và sự phụ thuộc.
Bách Lý Trần, dù không đến mức hoảng loạn như Tiêu Hạo, nhưng sắc mặt cũng không mấy dễ chịu. Kiếm bào màu đen tuyền của hắn dính chút bụi bặm, mái tóc hơi rối, và ánh mắt sắc bén thường ngày giờ đây ẩn chứa sự bực bội tột cùng. Hắn thu thanh kiếm cổ của mình vào vỏ, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch. "Thứ huyễn thuật hèn hạ! Kiếm của ta suýt nữa bị vấy bẩn vì những thứ hư ảo đó!" Hắn khinh miệt nói, nhưng đôi tay vẫn không khỏi siết chặt chuôi kiếm, cho thấy ảo trận vừa rồi không hề dễ đối phó với hắn. Kiếm ý ngạo nghễ của hắn vẫn còn chút hỗn loạn, không còn sắc bén tuyệt đối như trước khi vào mê cung. Hắn thầm nghiến răng, một kiếm tu chính đạo lại phải chịu đựng công kích tinh thần như vậy, quả là một sự sỉ nhục. Hắn liếc nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng càng thêm khó hiểu. Rõ ràng Lục Trường Sinh trông còn yếu hơn hắn, nhưng lại có thể vượt qua ảo trận một cách dễ dàng đến kinh ngạc.
Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh như mặt hồ thu, không chút gợn sóng. Hắn khẽ vỗ vai Tiêu Hạo, trấn an. Ánh mắt hắn quét qua không gian xung quanh, từ những cột đá nứt nẻ đến những phù văn cổ xưa trên tường, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Hắn cảm nhận được sự hùng vĩ và uy áp của nơi này, một loại uy áp không đến từ sức mạnh tu vi, mà đến từ sự trầm tích của thời gian, từ dấu vết của một nền văn minh đã chìm vào quên lãng. "Nơi này còn cổ xưa hơn mê cung kia. Linh khí mang theo dấu vết của Vạn Cổ Khai Thiên, nhưng cũng pha tạp chút tà khí. Cẩn thận." Giọng hắn trầm thấp, vang vọng giữa không gian rộng lớn, như một lời nhắc nhở không chỉ cho Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, mà còn cho chính bản thân hắn.
Tiêu Hạo rụt cổ lại, nhìn xung quanh. Hắn cố gắng vận chuyển linh khí, nhưng cảm thấy có một loại lực lượng vô hình đang đè nén, khiến hắn khó mà vận công trôi chảy. "Linh khí ở đây thật kỳ lạ, Trường Sinh. Nó... nó giống như một con quái vật đang ngủ say vậy, vừa mạnh mẽ lại vừa đáng sợ."
Bách Lý Trần cũng khẽ cau mày. Hắn, với tu vi Kim Đan kỳ đỉnh phong, lẽ ra phải cảm nhận rõ ràng hơn. "Quả thật có chút dị thường. Linh khí cổ xưa này không hề tinh thuần, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kinh người. Mê cung ảo ảnh kia cũng bắt nguồn từ đây chăng?" Hắn tự hỏi, rồi lại nhìn về phía Lục Trường Sinh, muốn nghe một lời giải thích.
Lục Trường Sinh không trả lời trực tiếp câu hỏi của Bách Lý Trần. Thay vào đó, hắn nhắm mắt lại trong giây lát, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể vận chuyển chậm rãi, cảm nhận từng luồng linh khí nhỏ nhất đang len lỏi trong không gian. Hắn cảm nhận được sự va chạm giữa linh khí cổ xưa và những luồng tà khí ngoại lai, như hai dòng nước đối lập đang cố gắng dung hòa nhưng lại không ngừng xung đột. Đây chính là dấu vết của sự suy tàn, của một trật tự bị phá vỡ. "Nơi này từng là một thánh địa của tu hành, nhưng đã bị vấy bẩn. Cần phải cẩn trọng từng bước." Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây sáng lên một tia tinh quang.
Hắn nhẹ nhàng đỡ Tiêu Hạo, bước chân vẫn kiên định. Bách Lý Trần nhìn theo Lục Trường Sinh, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Hắn là một thiên tài kiếm đạo, kiêu ngạo tự phụ, luôn tin rằng sức mạnh và kiếm ý là vạn năng. Nhưng Lục Trường Sinh, với vẻ ngoài bình thường và công pháp kỳ lạ, lại liên tục thể hiện những khả năng khiến hắn phải suy nghĩ. Mê cung vừa rồi đã dạy cho hắn một bài học về sự hạn chế của kiếm đạo khi đối mặt với công kích tinh thần. Hắn tự nhủ, có lẽ thế giới này còn nhiều điều mà hắn chưa thể lý giải được. Nhưng dù vậy, sự cảnh giác và một chút không phục vẫn còn đó. Hắn rút kiếm, kiếm ý sắc bén bùng lên một lần nữa, nhưng lần này là để cảnh giới, bảo vệ, không còn là sự hung hăng tấn công vô ích. Hắn theo sát Lục Trường Sinh, giữ một khoảng cách nhất định, như một con sói cô độc luôn cảnh giác với mọi thứ xung quanh.
***
Sau khi đi qua một hành lang dài và tối tăm, nơi những bức tượng đá cổ xưa bị ăn mòn bởi thời gian đứng sừng sững như những người gác cổng im lặng, ba người tiến vào một đại điện rộng lớn hơn. Đại điện này không còn vẻ đổ nát hoàn toàn như khu vực trước, mà ẩn chứa một sự trang nghiêm cổ kính, một loại uy áp thiêng liêng đến từ thời Vạn Cổ Khai Thiên. Không khí nơi đây dường như đã tinh thuần hơn, nhưng vẫn mang theo dấu vết của sự cổ kính, của những bí ẩn bị chôn vùi. Ánh sáng yếu ớt chiếu qua các khe hở trên vòm đá cao vút, hoặc từ những tinh thể phát quang mờ nhạt được gắn trên tường, tạo nên một không gian huyền ảo, nửa sáng nửa tối. Âm thanh hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng gió vọng nhẹ và tiếng bước chân khẽ khàng của chính họ. Mùi hương đất cổ, rêu phong vẫn còn đó, nhưng đã pha trộn thêm một chút hương trầm còn sót lại từ ngàn xưa, mang đến một cảm giác vừa tĩnh mịch vừa linh thiêng.
Trung tâm đại điện là một bệ đá cổ, được điêu khắc tinh xảo nhưng đã mờ nhạt theo thời gian. Trên bệ đá không có báu vật rõ ràng, không có linh khí bùng nổ chói lọi, mà chỉ có một luồng linh khí tinh thuần đang tỏa ra, hòa quyện với không gian xung quanh, tạo nên một trường khí đặc biệt. Luồng linh khí này không hùng hậu đến mức áp chế, nhưng lại mang đến cảm giác thanh tịnh, trường tồn, như một dòng suối chảy mãi không ngừng từ thuở hồng hoang.
Đứng cạnh bệ đá, dáng người thanh thoát, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, chính là Mộc Thanh Y. Nàng đang tập trung quan sát một bức phù điêu cổ trên tường, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu. Mái tóc đen nhánh dài mượt của nàng được búi cao gọn gàng, tôn lên vẻ thanh tú của khuôn mặt trái xoan. Làn da trắng ngần, đôi môi mỏng mím chặt, toát lên sự quyết đoán và kiên định. Khí tức của nàng thanh khiết, mạnh mẽ như một tiên tử giáng trần, không hề bị ảnh hưởng bởi sự trầm tích của cổ mộ. Nàng đứng đó, không hề động đậy, như đã hòa làm một với không gian cổ xưa này, chỉ có luồng linh khí tinh thuần từ người nàng tỏa ra, như một thanh kiếm vô hình sắc bén.
Lục Trường Sinh dừng lại ở ngưỡng cửa, ánh mắt điềm tĩnh quét qua Mộc Thanh Y, rồi chậm rãi di chuyển đến bức phù điêu nàng đang quan sát. Hắn cảm nhận được luồng khí tức của nàng, nó mạnh mẽ hơn nhiều so với lần cảm nhận đầu tiên ở bên ngoài Cổ Mộ, và còn tinh thuần hơn cả luồng khí tức hắn vừa cảm nhận trong mê cung ảo ảnh.
"Khí tức này... mạnh hơn nhiều so với lần trước. Nàng ta đã tiến bộ nhanh đến vậy sao?" Lục Trường Sinh thầm nghĩ. Hắn biết Mộc Thanh Y là thiên tài, nhưng tốc độ tu luyện của nàng vẫn khiến hắn phải kinh ngạc. Điều này càng khẳng định con đường tu luyện của những thiên tài như nàng, dù có thể gặp nhiều hiểm nguy, nhưng cũng mang lại những bước tiến vượt bậc mà những người tu luyện chậm rãi như hắn khó mà đạt được.
Mộc Thanh Y dường như cảm nhận được sự hiện diện của họ. Nàng khẽ xoay người, đôi mắt phượng trong veo lướt qua Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, rồi dừng lại trên khuôn mặt thanh tú của Lục Trường Sinh. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt của nàng và Lục Trường Sinh chạm nhau. Không có lời nói, không có động tác thừa thãi, chỉ có một sự giao thoa ánh mắt đầy ý nghĩa.
Mộc Thanh Y đánh giá Lục Trường Sinh. Nàng thấy hắn vẫn dáng người hơi gầy, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trầm tĩnh, không hề có sự kinh ngạc hay tham lam khi đối mặt với một bảo điện cổ xưa như thế này. Y phục vải thô đơn giản của hắn đối lập hoàn toàn với vẻ hào nhoáng của những tu sĩ khác, nhưng khí chất điềm đạm toát ra từ hắn lại khiến nàng có chút tò mò. Nàng nhớ lại luồng khí tức kiên định mà nàng đã cảm nhận được khi hắn giúp Bách Lý Trần phá giải cấm chế bên ngoài. Lục Trường Sinh này, quả là một ẩn số.
"Ngươi cũng đến được đây sao?" Mộc Thanh Y cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng ẩn chứa một sự sắc bén và uy nghiêm. Nàng không hề giấu diếm sự ngạc nhiên trong lời nói, mặc dù biểu cảm trên khuôn mặt vẫn điềm nhiên. Đối với nàng, việc Lục Trường Sinh có thể vượt qua ảo trận cổ xưa này mà không hề bị vấy bẩn tâm thần là một điều đáng chú ý.
Lục Trường Sinh không đáp lời. Ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh nhìn sâu vào mắt nàng, như đang đọc điều gì đó. Hắn không có ý định che giấu hay khoa trương, cũng không có ý định né tránh. Hắn chỉ đơn giản là quan sát, chiêm nghiệm. Trong ánh mắt của Mộc Thanh Y, hắn thấy được sự kiên định vào kiếm đạo, sự chính trực của đạo tâm, và cả một hoài bão lớn lao ẩn chứa. Nàng là một người tu hành vì thiên hạ, vì chính đạo, con đường của nàng là con đường của ánh sáng và sự mạnh mẽ.
Bách Lý Trần, đứng sau Lục Trường Sinh, khẽ thì thầm, giọng nói đầy ngạc nhiên: "Mộc Thanh Y!" Hắn không ngờ lại chạm trán nữ nhân này ở đây, và càng bất ngờ hơn khi thấy nàng đã tiến xa đến vậy. Kiếm của hắn trong tay hơi rung lên, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thôi thúc muốn so tài, muốn chứng tỏ kiếm đạo của mình không thua kém nàng. Hắn là kiếm tu, nàng cũng là kiếm tu. Giữa họ luôn có một sự cạnh tranh ngầm, một sự tôn trọng đi kèm với thách thức. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn Mộc Thanh Y, trong lòng dâng lên vô vàn câu hỏi. Rốt cuộc Lục Trường Sinh có quan hệ gì với nữ nhân này? Và tại sao nàng lại có thể đạt đến cảnh giới này một cách nhanh chóng như vậy?
Tiêu Hạo thì hoàn toàn kinh ngạc. Hắn cảm nhận được luồng khí tức mạnh mẽ từ Mộc Thanh Y, một loại áp lực vô hình nhưng lại khiến hắn cảm thấy nhỏ bé. Nàng đứng đó, tựa như một bức họa sống động, không tì vết, hoàn toàn tương phản với vẻ mệt mỏi và hoảng loạn của hắn. Hắn rụt rè nép sau Lục Trường Sinh, không dám nhìn thẳng vào nàng.
Mộc Thanh Y không vội vã tiếp tục hỏi, cũng không vội vã hành động. Nàng giữ nguyên ánh mắt, như đang muốn nhìn thấu tâm can Lục Trường Sinh. Ánh mắt nàng mang theo sự sắc bén của kiếm đạo, nhưng cũng ẩn chứa một sự tò mò hiếm thấy. Nàng đã quen với những ánh mắt ngưỡng mộ, thèm muốn, hoặc đố kỵ từ những tu sĩ khác. Nhưng ánh mắt của Lục Trường Sinh thì hoàn toàn khác. Nó không hề có sự ham muốn, cũng không có sự sợ hãi, chỉ có sự điềm tĩnh và một chiều sâu khó lường. Hắn như một mặt hồ sâu không đáy, khiến nàng không thể nhìn thấu. Nàng nhận ra rằng Lục Trường Sinh không phải là một người tu sĩ bình thường, hắn có một loại khí chất độc đáo, một loại đạo tâm kiên cố mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ ai.
Cả hai đứng đó, giữa bảo điện cổ xưa, ánh sáng mờ ảo bao phủ. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, nhưng lại chứa đựng vô vàn ý nghĩa. Đó là sự giao thoa giữa hai con đường tu hành hoàn toàn khác biệt: một bên là thiên tài ngút trời, tu luyện vì chính đạo và thiên hạ, mang trong mình lý tưởng cao đẹp; một bên là phàm nhân xuất thân, tu luyện vì bản thân, kiên định với đạo tâm, không chạy theo tốc độ hay sức mạnh nhất thời. Họ là hai thái cực, nhưng giờ đây lại giao nhau tại nơi này, dưới ánh sáng yếu ớt của Cổ Mộ.
***
Sau khoảnh khắc giao thoa ánh mắt đầy ý nghĩa, Mộc Thanh Y khẽ gật đầu, một cái gật đầu rất nhẹ, nhưng đủ để Lục Trường Sinh nhận ra đó là một lời chào, một sự công nhận, và cũng là một lời tạm biệt. Ánh mắt nàng vẫn giữ sự trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó, Lục Trường Sinh cảm nhận được một tia đánh giá mới, một sự ghi nhớ. Nàng không nói thêm lời nào, chỉ xoay người, đôi chân thanh thoát bước nhẹ nhàng về phía một lối đi khác sâu hơn trong đại điện. Bộ đạo bào màu xanh ngọc của nàng khẽ lay động, rồi nàng biến mất vào bóng tối mịt mùng, không để lại chút dấu vết nào ngoài luồng linh khí tinh thuần còn vương vấn trong không gian.
Lục Trường Sinh đứng lặng, ánh mắt dõi theo bóng lưng của nàng cho đến khi nàng hoàn toàn khuất dạng. Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này, không giao tranh, không tranh đoạt, nhưng lại mang đến cho hắn nhiều suy nghĩ hơn bất kỳ trận chiến nào. Hắn biết rằng Mộc Thanh Y không phải là một đối thủ thông thường, nàng là một thiên tài chân chính, một người có đủ tư chất và đạo tâm để đứng trên đỉnh cao của tu hành giới. Con đường của nàng là con đường của sự bùng nổ, của ánh sáng rực rỡ. Còn con đường của hắn, lại là con đường của sự trầm lắng, của sự kiên định đến tận cùng.
Tiêu Hạo, người đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, vẫn còn kinh ngạc. Hắn tiến lại gần Lục Trường Sinh, nhẹ giọng hỏi, giọng điệu xen lẫn sự ngưỡng mộ và một chút sợ hãi: "Trường Sinh, nàng ta là ai? Mạnh quá!" Hắn chưa từng thấy một nữ nhân nào có khí chất mạnh mẽ và thuần khiết đến vậy, tựa như một vị thần tiên giáng trần.
Bách Lý Trần, lúc này đã thu kiếm vào vỏ, ánh mắt vẫn đầy nghi hoặc và một chút khó chịu. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn về hướng Mộc Thanh Y vừa khuất dạng. "Ngươi và nàng ta... có quen biết?" Giọng hắn mang theo sự dò xét, muốn tìm hiểu mối quan hệ giữa hai người mà hắn không thể nào lý giải nổi. Với sự kiêu ngạo của Bách Lý Trần, việc Lục Trường Sinh có thể khiến Mộc Thanh Y dừng lại và trao đổi ánh mắt như vậy là một điều khó chấp nhận. Hắn đã từng nghĩ mình là kẻ mạnh nhất, nhưng bây giờ, hắn lại cảm thấy mình đang bị bao vây bởi những ẩn số.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt xa xăm, nhìn về nơi Mộc Thanh Y đã biến mất. Hắn không muốn giải thích nhiều, bởi lẽ, những gì hắn cảm nhận được trong khoảnh khắc đó là một điều khó có thể diễn tả bằng lời. "Chỉ là người cùng đường... nhưng đạo bất đồng." Hắn nói, giọng trầm thấp, mang theo một chút triết lý sâu xa.
Tiêu Hạo và Bách Lý Trần không hiểu hết ý nghĩa trong lời nói của Lục Trường Sinh, nhưng họ đều cảm nhận được sự sâu sắc ẩn chứa trong đó.
Tiêu Hạo vẫn còn tò mò, nhưng không dám hỏi thêm. Hắn dò xét xung quanh, cảm thấy áp lực từ sự cô tịch và cổ kính của bảo điện. Hắn cảm thấy mình như một con kiến nhỏ bé giữa một thế giới khổng lồ, đầy rẫy những bí ẩn và nguy hiểm.
Bách Lý Trần thì trầm ngâm. "Đạo bất đồng..." Hắn lặp lại lời của Lục Trường Sinh, như đang cố gắng hiểu. Hắn là một kiếm tu, con đường của hắn là kiếm đạo, là sự sắc bén và mạnh mẽ. Hắn luôn tin rằng kiếm có thể phá vạn pháp, có thể chém đứt mọi thứ. Nhưng Lục Trường Sinh lại chọn một con đường khác, một con đường mà Bách Lý Trần cảm thấy mơ hồ, khó nắm bắt. Hắn không phục, nhưng cũng không thể phủ nhận những gì hắn đã chứng kiến. Lục Trường Sinh đã nhìn thấu mê cung ảo ảnh mà hắn không thể, và Mộc Thanh Y, một thiên tài kiếm đạo khác, lại dành cho Lục Trường Sinh một ánh mắt đặc biệt. Điều này khiến Bách Lý Trần cảm thấy một sự thách thức ngầm, một sự thôi thúc phải tìm hiểu sâu hơn về Lục Trường Sinh, và về con đường tu hành của hắn. Hắn sẽ ghi nhớ Lục Trường Sinh, không phải như một kẻ yếu hơn, mà như một ẩn số cần được giải đáp.
Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, chìm đắm trong suy nghĩ. Hắn biết rằng Cổ Mộ này còn ẩn chứa nhiều bí mật hơn thế. Việc Mộc Thanh Y không vội vã tranh giành báu vật tại đây mà lại tiếp tục tiến sâu hơn, cho thấy nàng cũng đang tìm kiếm một thứ gì đó lớn lao hơn, có thể là những cơ duyên, những công pháp cổ xưa, hoặc thậm chí là manh mối về U Minh Tôn Giả hay các thế lực tà đạo lớn hơn đang trỗi dậy từ sâu thẳm. Luồng khí tức của Mộc Thanh Y, thuần khiết và mạnh mẽ đến vậy, nhưng vẫn không thể xóa nhòa đi sự trầm tích của tà khí cổ xưa mà Lục Trường Sinh cảm nhận được trong linh khí nơi đây. Điều đó gợi ý rằng, dù có những thiên tài như Mộc Thanh Y hay Bách Lý Trần, con đường phía trước vẫn sẽ đầy rẫy những hiểm nguy và biến động khó lường.
Hắn nhìn lên bức phù điêu cổ mà Mộc Thanh Y vừa quan sát. Dù mờ nhạt, nhưng Lục Trường Sinh vẫn có thể nhận ra những nét khắc họa của các sinh linh cổ xưa, của những trận pháp tinh diệu và những cảnh tượng hùng vĩ từ thời Vạn Cổ Khai Thiên. Đây không chỉ là một bảo điện chứa báu vật, mà còn là một kho tàng tri thức, một di sản của một thời đại đã mất. Giá trị của nó không chỉ nằm ở sức mạnh vật chất, mà còn ở ý nghĩa cổ xưa và tri thức ẩn chứa.
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí cổ xưa tràn vào cơ thể. Con đường tu hành của hắn vẫn còn rất dài, và mỗi bước đi đều cần sự kiên định, sự chiêm nghiệm. Hắn không tranh giành, không vội vã. Hắn chỉ đi theo con đường của riêng mình, vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn tin rằng, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.
Hắn quay lại nhìn Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, ánh mắt kiên định. "Chúng ta tiếp tục." Hắn nói, rồi bước chân chậm rãi tiến về phía bức phù điêu cổ, nơi mà Mộc Thanh Y đã dừng lại, như thể hắn đang tìm kiếm một câu trả lời, không phải cho bản thân, mà cho cả con đường tu hành của thiên hạ. Con đường phía trước vẫn còn xa, và những thử thách mới đang chờ đợi.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.