Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 116: Mê Cung Ảo Ảnh: Đạo Tâm Thử Thách và Khí Tức Thanh Y

Cánh cửa vô hình, hay đúng hơn là lớp cấm chế cổ xưa tưởng chừng như bất di bất dịch, cuối cùng cũng đã hé mở. Không phải bằng sức mạnh vũ phu thuần túy, mà là nhờ sự kết hợp tinh tế giữa kiếm ý sắc bén của Bách Lý Trần và trí tuệ thấu triệt của Lục Trường Sinh. Khe hở đen ngòm như một vết sẹo trên tấm màn thời gian, dẫn lối vào một không gian mà chỉ riêng sự tồn tại của nó đã đủ sức khiến người ta phải rùng mình.

Lục Trường Sinh bước vào trước tiên, không một chút do dự. Đôi mắt hắn sâu thẳm, phản chiếu ánh sáng yếu ớt le lói từ bên trong, mà dường như cũng là ánh sáng của chính sự thấu thị. Hắn cảm nhận rõ rệt luồng linh khí cổ xưa tuôn trào, một thứ linh khí không giống bất kỳ nơi nào khác trên Cửu Thiên Linh Giới hiện tại. Nó mang theo hơi thở của thời Vạn Cổ Khai Thiên, nơi vạn vật sơ khai, đạo pháp hỗn độn nhưng cũng nguyên thủy nhất. Mùi đất ẩm, rêu phong, và một chút tử khí nhường chỗ cho một hương vị tinh khiết nhưng cũng đầy xa lạ, như mùi của thời gian và không gian đã bị lãng quên. Cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo ban nãy giờ được thay thế bằng một luồng khí tức vừa trầm hùng, vừa bao la, khiến cho mỗi tế bào trong cơ thể dường như đều được thanh tẩy, nhưng đồng thời cũng phải chịu đựng một áp lực vô hình, đè nặng lên tâm thần.

Tiêu Hạo theo sát phía sau, toàn thân run rẩy. Hắn không có được sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh, cũng không có kiếm ý cương mãnh như Bách Lý Trần. Vừa bước chân qua khe hở, một cảm giác lạnh lẽo thấu xương đã ập đến, không phải cái lạnh của băng tuyết, mà là cái lạnh của sự cô độc và hư vô. "Trường Sinh huynh, ta cảm thấy lạnh lẽo thấu xương, như có hàng vạn oan hồn đang thì thầm bên tai..." Giọng hắn run rẩy, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây đầy vẻ hoảng loạn, cố gắng bám víu vào bóng lưng của Lục Trường Sinh. Hắn cảm nhận được những luồng khí âm u, lạnh lẽo vờn quanh, như vô số cặp mắt vô hình đang dõi theo, những tiếng thì thầm không rõ nghĩa cứ văng vẳng bên tai, đe dọa nuốt chửng lý trí.

Bách Lý Trần là người cuối cùng bước vào. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ kiêu ngạo, nhưng đôi mày khẽ nhíu lại, lộ rõ sự khó chịu. Thanh kiếm cổ trên tay hắn phát ra một tiếng ngân khẽ, như muốn cảnh báo chủ nhân. Hắn không bị ảnh hưởng bởi những tiếng thì thầm như Tiêu Hạo, nhưng luồng linh khí cổ quái nơi đây khiến hắn cảm thấy bực bội. Nó không thuần túy, không sắc bén, mà hỗn tạp và nặng nề, như một khối đá ngàn cân đè lên kiếm tâm. "Chỉ là một cái đại điện, cấm chế cũng chỉ là tạm bợ, sao lại có khí tức cổ quái như vậy?" Hắn lẩm bẩm, lời nói như muốn xua đi cảm giác khó chịu đang vây lấy. Kiếm ý sắc bén của hắn tự động bùng lên, tạo thành một quầng sáng bảo vệ xung quanh, cố gắng xua tan đi cái áp lực vô hình đang đè nặng. Hắn vốn quen với sự thuần túy của kiếm đạo, sự thẳng thắn của linh khí trời đất, thứ khí tức hỗn độn nơi đây khiến hắn cảm thấy như một thanh kiếm sắc bén bị nhét vào một vỏ bọc rỉ sét.

Không gian bên trong đại điện quả thực rộng lớn đến khó tin, nhưng lại bị bao phủ bởi một màn sương mù mờ ảo, dày đặc đến mức chỉ có thể nhìn thấy vài thước phía trước. Ngay cả những cường giả tu vi cao thâm cũng sẽ khó mà dùng thần niệm để dò xét xa hơn. Những cột đá cổ xưa, to lớn sừng sững, ẩn hiện trong làn sương, trông như những quái vật khổng lồ đang ngủ say. Chúng cao vút đến mức không thể nhìn thấy đỉnh, tạo nên một cảm giác áp bức khủng khiếp. Âm thanh bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, bị sương mù nuốt chửng, tạo nên một bản hòa âm đầy rùng rợn. Không khí ẩm ướt, ngưng đọng, và linh khí cổ xưa, mang theo dấu vết của sự tàn lụi, dường như có một sức mạnh vô hình nào đó, cố gắng xâm nhập vào sâu trong tâm trí mỗi người.

Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ khẽ nhắm mắt lại. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, một luồng khí tức thanh tịnh, trầm ổn từ đan điền lan tỏa khắp châu thân. Hắn không chống cự lại luồng linh khí cổ xưa đang tràn ngập, mà ngược lại, hắn đón nhận nó, cảm nhận sự hỗn tạp và uy áp của nó. Tàn Pháp Cổ Đạo không tăng cường sức mạnh hay tu vi, nhưng nó lại giúp hắn ổn định đạo tâm, hóa giải những ảnh hưởng tiêu cực từ ngoại cảnh. Nhờ đó, cái áp lực vô hình mà Bách Lý Trần và Tiêu Hạo đang phải chịu đựng, đối với Lục Trường Sinh chỉ như một làn gió thoảng. Hắn không hề bị lay chuyển, không hề bị mê hoặc. Đôi mắt hắn lại mở ra, đen láy như vực sâu không đáy, ẩn chứa sự bình tĩnh tuyệt đối. Hắn không nhìn bằng mắt, mà nhìn bằng tâm, bằng đạo. Hắn cảm nhận được sự vận hành của linh khí, sự dao động của không gian, và những dấu vết mơ hồ của các cấm chế ẩn sâu bên trong màn sương mù.

"Thận trọng. Nơi đây không đơn thuần là một đại điện." Lục Trường Sinh trầm giọng nói, âm thanh của hắn không lớn, nhưng lại có một sức nặng khó tả, đủ để xuyên qua màn sương mù và chạm đến tâm trí của hai người kia. "Linh khí hỗn loạn, nhưng lại có một trật tự ẩn giấu. E rằng đây là một ảo trận cổ xưa, được xây dựng từ thời Vạn Cổ Khai Thiên." Hắn khẽ nhắc nhở, ánh mắt quét qua những cột đá to lớn, những đường nét kiến trúc mơ hồ hiện ra rồi lại chìm vào sương. Hắn nhận ra những dấu vết của 'Vạn Cổ Khai Thiên' trong cách bố trí của cấm chế ảo trận này, nó không phải là những gì mà các tu sĩ hiện đại có thể tạo ra.

Bách Lý Trần khịt mũi, bán tín bán nghi. Hắn vẫn tin vào kiếm của mình hơn là những lời phân tích trừu tượng. "Ảo trận thì sao? Kiếm của ta có thể phá vạn pháp." Hắn nói, nhưng tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, cảnh giác trước mọi động tĩnh. Sự kiêu ngạo của hắn vẫn còn đó, nhưng trong sâu thẳm, hắn đã không còn hoàn toàn coi thường Lục Trường Sinh như trước. Hắn đã chứng kiến Lục Trường Sinh "chỉ điểm" phá trận cấm chế bên ngoài, và cái cảm giác khó chịu mà linh khí cổ xưa nơi đây mang lại khiến hắn không dám khinh suất.

Họ tiếp tục tiến sâu vào, từng bước chậm rãi và thận trọng. Mỗi bước chân đều như bước vào một thế giới khác, một thế giới bị thời gian lãng quên và bị linh khí cổ xưa nhuộm màu. Màn sương mù dường như có sinh mệnh, nó uốn lượn, lượn lờ, đôi khi tụ lại thành những hình thù kỳ dị, đôi khi lại tan ra, khiến cho tầm nhìn càng thêm hỗn loạn.

***

Khi họ tiến sâu hơn nữa, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Màn sương mù dày đặc không tan đi, mà ngược lại, nó dần dần trở nên trong suốt, như một bức màn sân khấu được kéo lên, để lộ ra một cảnh tượng hoàn toàn khác. Không còn là đại điện tối tăm với những cột đá sừng sững, mà là một khu rừng cổ thụ rộng lớn đến vô tận. Các cột đá cổ xưa dường như đã sống dậy, biến thành những thân cây khổng lồ, cành lá rậm rạp, vươn thẳng lên trời, tán cây đan xen vào nhau, che khuất cả ánh sáng yếu ớt le lói từ đâu đó. Mặt đất trở nên gồ ghề, đầy rẫy rễ cây cổ thụ khổng lồ và đá tảng phủ đầy rêu phong, tạo thành một mê cung tự nhiên phức tạp, uốn lượn không ngừng. Không khí không còn lạnh lẽo thấu xương, mà thay vào đó là một sự ngột ngạt khó tả, một thứ áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí.

"Đây là... đây là đâu?" Tiêu Hạo lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy sự hoảng loạn. Đôi mắt hắn bắt đầu mơ màng, như đang nhìn thấy điều gì đó kinh hoàng mà người khác không thể thấy được. Khuôn mặt hắn tái mét, mồ hôi lạnh túa ra. Hắn ôm chặt lấy đầu, cơ thể co rúm lại, như một đứa trẻ đang phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của cuộc đời mình. "Đừng... đừng tới gần ta... không... ta không thể..." Hắn gào lên, âm thanh lạc đi trong không gian rộng lớn, đầy vẻ tuyệt vọng. Những tiếng thì thầm ban nãy giờ trở nên rõ ràng hơn, như hàng vạn giọng nói cùng lúc vang lên trong tâm trí hắn, kể về những bi kịch, những nỗi đau, những mất mát không thể bù đắp. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ hiện lên trước mắt: những người thân đã mất, những cảnh tượng kinh hoàng hắn từng trải qua, tất cả đều quay trở lại, sống động như thật, tấn công trực diện vào tâm trí yếu ớt của hắn.

Bách Lý Trần cũng không tránh khỏi bị ảnh hưởng. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ đang cố gắng xâm nhập vào tâm thần, gieo rắc những hạt giống nghi ngờ và sợ hãi. Kiếm ý của hắn sắc bén, nhưng nó chỉ có thể chém nát những ảo ảnh vật lý, chứ không thể xuyên thấu vào cõi tâm linh. Hắn vung kiếm, kiếm quang rực rỡ xé toạc màn sương mù, chém nát vài ảo ảnh gần đó – những bóng ma hình người đang lẩn khuất giữa các thân cây cổ thụ, những con quái vật đáng sợ với đôi mắt đỏ rực. Nhưng chúng nhanh chóng tái tạo lại từ làn sương, như chưa từng bị tổn hại. "Huyễn thuật! Thứ bàng môn tả đạo! Để ta phá nát nó!" Hắn gầm lên một tiếng, giọng điệu kiêu ngạo nhưng đã ẩn chứa một chút bực bội và không kiên nhẫn. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể mình bị tiêu hao nhanh chóng một cách khó hiểu, và tâm trí hắn bắt đầu dao động, những ký ức không mong muốn, những nỗi lo sợ về thất bại, về sự bất lực bắt đầu trỗi dậy. Hắn không thể tin được rằng một ảo trận lại có thể mạnh mẽ đến vậy, nó không giống như bất kỳ huyễn trận nào mà hắn từng trải qua. Kiếm đạo của hắn là để chém phá mọi chướng ngại, nhưng ảo ảnh này lại không có thực thể, không có điểm yếu để hắn có thể chém.

Lục Trường Sinh đứng vững như một ngọn núi sừng sững giữa biển lửa. Hắn không hề vung tay, không hề sử dụng bất kỳ thần thông nào, nhưng ánh mắt hắn vẫn sáng rõ, điềm tĩnh lạ thường. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tạo thành một lá chắn vô hình bảo vệ tâm thần hắn khỏi sự xâm nhập của ảo ảnh. Những hình ảnh huyễn hoặc, những tiếng thì thầm cám dỗ hay đe dọa đều lướt qua tâm trí hắn như những làn gió thoảng, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Hắn nhìn thấu bản chất của ảo trận này: nó không phải là một sự tấn công vật lý, mà là một sự thử thách đối với đạo tâm, một cuộc chiến của ý chí.

Hắn khẽ thở dài, rồi đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai Tiêu Hạo đang ôm đầu quỳ rạp. Một luồng linh khí ấm áp, thanh tịnh từ lòng bàn tay hắn truyền sang, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn đang hỗn loạn của Tiêu Hạo. "Tiêu Hạo, bình tĩnh. Tất cả chỉ là ảo ảnh. Đừng để chúng lung lạc tâm trí ngươi." Giọng nói của Lục Trường Sinh trầm ấm và ổn định, như một lời sấm truyền, có một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Ngay lập tức, những tiếng thì thầm trong tai Tiêu Hạo giảm đi một nửa, những hình ảnh kinh hoàng cũng trở nên mờ nhạt hơn. Hắn từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn mơ màng, nhưng đã c�� một chút ánh sáng của sự tỉnh táo.

Lục Trường Sinh nhìn Bách Lý Trần, ánh mắt có phần trách móc. "Bách Lý huynh, kiếm của ngươi có thể chém phá vật chất, nhưng không thể chém phá ảo ảnh được dựng nên từ tâm ma. Càng cố gắng phá, ngươi càng tiêu hao linh lực, và càng tạo cơ hội cho ảo trận xâm nhập vào đạo tâm." Hắn nói, lời lẽ không hề khoa trương, mà chỉ đơn thuần là phân tích sự thật. Hắn không hề có ý châm chọc hay ra vẻ, chỉ là một lời nhắc nhở chân thành. Hắn đã quan sát cấu trúc của mê cung ảo ảnh này, cảm nhận được luồng linh khí cổ xưa cấu thành chúng, và nhận ra rằng việc đối phó với nó không nằm ở sức mạnh, mà nằm ở sự kiên định của đạo tâm.

Bách Lý Trần ngừng tay, thanh kiếm cổ trên tay hắn vẫn rung lên nhè nhẹ. Hắn nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt phức tạp, xen lẫn sự khó chịu, ngờ vực, và cả một chút tò mò. Hắn không thể phủ nhận lời của Lục Trường Sinh. Mỗi lần hắn vung kiếm, ảo ảnh không tan biến mà lại tái tạo, và hắn cảm thấy một sự mệt mỏi tinh thần ngày càng tăng. Sự kiêu ngạo của một kiếm tu thiên tài khiến hắn không muốn thừa nhận sự thật, nhưng lý trí mách bảo hắn rằng Lục Trường Sinh nói đúng. Hắn nghiến răng, rồi thu kiếm về, chỉ giữ cho kiếm ý bao quanh cơ thể để phòng thủ. Hắn đứng đó, quan sát Lục Trường Sinh, không nói một lời.

Lục Trường Sinh không để ý đến Bách Lý Trần nữa, hắn quay lại với Tiêu Hạo, nắm chặt tay hắn. "Nhớ kỹ, Tiêu Hạo, tâm bất động, vạn vật giai không. Đây chỉ là huyễn cảnh, đừng để chúng lung lạc tâm trí ngươi. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm." Hắn lặp lại lời giáo huấn của Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải chỉ để nói cho Tiêu Hạo, mà còn là để tự nhắc nhở chính mình, củng cố thêm niềm tin vào con đường của bản thân. Hắn biết rằng trong mê cung này, ngay cả hắn cũng không thể sơ suất.

***

Lục Trường Sinh dẫn dắt Tiêu Hạo, từng bước một, thận trọng tiến sâu vào khu rừng ảo ảnh. Hắn không chém giết những ảo ảnh đang lởn vởn xung quanh, cũng không cố gắng tìm kiếm một lối thoát bằng sức mạnh. Thay vào đó, hắn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận luồng linh khí cấu thành chúng, tìm ra quy luật và điểm yếu của ảo trận. Ánh mắt hắn lướt qua những cảnh tượng huyễn hoặc liên tục biến đổi: đôi khi là một khu vườn đào rực rỡ, chim hót hoa nở, hương thơm ngào ngạt, hứa hẹn một cuộc sống an nhàn, thoát tục; đôi khi là một cung điện nguy nga, tráng lệ, nơi hắn được tôn vinh như một vị đế vương, quyền lực ngút trời, vạn người quỳ lạy; đôi khi lại là hình ảnh của những người thân yêu, những bằng hữu đã khuất, xuất hiện với nụ cười hiền hậu, vẫy gọi hắn về với một cuộc sống bình dị, không tranh đấu. Thậm chí có những lúc, ảo ảnh còn hiện lên những con đường tắt dẫn đến cảnh giới tối cao, những công pháp nghịch thiên có thể giúp hắn xưng bá thiên hạ chỉ trong một đêm.

Tất cả những cám dỗ đó, những hình ảnh lung linh, huyền ảo, đều bị Lục Trường Sinh nhìn thấu. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, không hề bị lay chuyển. Hắn hiểu rõ bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo: đó không phải là con đường tìm kiếm sức mạnh hay quyền lực tức thời, mà là con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, hướng về sự thấu hiểu bản chất của vạn vật và sự kiên định của đạo tâm. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Hắn thầm nhủ trong lòng, mỗi bước chân đều kiên định, không chút nao núng. Hắn cảm nhận được sự dao động vi tế của linh khí cổ xưa, biết rằng mỗi ảo ảnh đều được tạo ra từ những mảnh vỡ của ký ức, của dục vọng, của nỗi sợ hãi trong tâm trí những người đã lạc lối nơi đây.

Bách Lý Trần, dù vẫn kiêu ngạo, nhưng cũng phải bất đắc dĩ đi theo dấu chân của Lục Trường Sinh. Hắn không thể nhìn thấu ảo ảnh như Lục Trường Sinh, nhưng hắn có thể cảm nhận được sự ổn định và thanh tịnh phát ra từ Lục Trường Sinh, như một ngọn hải đăng giữa biển sương mù. Kiếm ý của hắn dần chuyển từ công kích sang phòng ngự, bảo vệ tâm trí khỏi những cám dỗ và những đòn tấn công tinh thần mà ảo ảnh mang lại. Hắn thấy Lục Trường Sinh đi qua những cảnh tượng huyễn hoặc mà không hề chớp mắt, không hề bị ảnh hưởng, trong khi chính hắn, một kiếm tu thiên tài, đôi lúc cũng phải cắn răng để giữ vững tâm thần. Sự bất ngờ và tò mò trong hắn ngày càng lớn. Hắn tự hỏi, rốt cuộc Lục Trường Sinh là ai, và công pháp mà hắn tu luyện rốt cuộc là gì, mà lại có thể đối phó với ảo trận cổ xưa này một cách dễ dàng đến vậy? Hắn đã từng nghĩ rằng kiếm đạo là tối thượng, nhưng có vẻ như, vẫn còn những con đường khác mà hắn chưa thể thấu hiểu.

Tiêu Hạo vẫn còn mê man, nhưng nhờ có Lục Trường Sinh nắm chặt tay và luồng linh khí thanh tịnh từ Tàn Pháp Cổ Đạo liên tục trấn an, hắn đã không còn gào thét nữa. Hắn chỉ còn thì thào những lời vô nghĩa, những mảnh ký ức vụn vỡ hiện lên trong tâm trí hắn. "Trường Sinh... ta thấy mẹ ta... bà ấy đang đợi ta về..." Tiêu Hạo yếu ớt nói, nước mắt chảy dài trên má. Đối với hắn, những ảo ảnh này là nỗi sợ hãi lớn nhất, là những điều hắn không thể đối mặt. Nhưng hắn vẫn bám víu vào bàn tay của Lục Trường Sinh, như một sợi dây cứu sinh trong biển cả hỗn loạn. Hắn biết rằng chỉ cần Lục Trường Sinh ở đây, hắn sẽ không bị lạc mất.

Lục Trường Sinh nắm chặt tay Tiêu Hạo, khẽ vỗ về. Hắn tiếp tục bước đi, không ngừng vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, đồng thời quan sát những thay đổi vi tế nhất của không gian và linh khí. Hắn cảm nhận được rằng ảo trận này đang dần đi đến điểm cuối. Những ảo ảnh trở nên hỗn loạn hơn, chồng chéo lên nhau, cho thấy sự sắp đặt của nó đang dần suy yếu. Đây là dấu hiệu cho thấy có thứ gì đó đang phá vỡ sự cân bằng của ảo trận từ bên trong, hoặc là một cơ duyên đang chờ đợi, hoặc là một hiểm nguy khác đang tới gần.

Đột nhiên, Lục Trường Sinh dừng lại. Bước chân hắn khựng lại, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm về một hướng nào đó, xuyên qua những tán lá rậm rạp và làn sương mù mỏng manh. Một luồng khí tức quen thuộc, nhưng mạnh mẽ đến lạ thường, tinh thuần như ngọc, đột ngột xuất hiện, như một ngọn hải đăng giữa biển ảo ảnh hỗn loạn. Luồng khí tức đó không hề bị ảnh hưởng bởi sự hỗn tạp của ảo trận, mà ngược lại, nó sắc bén và kiên định, như một thanh kiếm được mài giũa đến hoàn mỹ, cắt ngang qua mọi hư ảo. Đó là khí tức của Mộc Thanh Y, thuần khiết và mạnh mẽ, không chút tà niệm.

Nó rõ ràng hơn bao giờ hết, gần đến mức Lục Trường Sinh có thể hình dung ra hình dáng của người sở hữu nó. Nàng đang ở rất gần, có lẽ chỉ cách họ vài trăm trượng, hoặc thậm chí gần hơn. Sự xuất hiện của luồng khí tức này không chỉ xác nhận sự hiện diện của Mộc Thanh Y bên trong Cổ Mộ, mà còn cho thấy nàng cũng đang đối mặt với ảo trận này, và có lẽ đã tìm được cách vượt qua, hoặc đang chiến đấu với nó một cách mạnh mẽ.

Trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh không còn nghĩ đến ảo ảnh hay mê cung nữa. Đôi mắt hắn ánh lên một tia suy tư sâu sắc. Mộc Thanh Y, một thiên tài kiếm đạo, liệu nàng sẽ đối phó với mê cung này bằng cách nào? Và sự xuất hiện của nàng ở đây, liệu có phải là một sự trùng hợp, hay là một phần của cơ duyên lớn hơn đang chờ đợi họ trong Cổ Mộ này?

Hắn biết rằng, con đường phía trước, không chỉ có những cơ duyên và hiểm nguy từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, mà còn có những cuộc chạm trán không thể tránh khỏi với những tu sĩ kiệt xuất khác, những người cũng đang tìm kiếm đạo lộ của riêng mình. Và có lẽ, đây chính là khởi đầu cho một chương mới trong hành trình của hắn.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free