Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 115: Kiếm Ý Phá Trận: Mở Lối Cổ Điện

Trong sự tĩnh lặng đến rợn người của Cổ Mộ, thời gian dường như ngưng đọng. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo vẫn ẩn mình trong khe nứt đổ nát, hòa mình vào bóng tối thâm u mà Tàn Pháp Cổ Đạo ban tặng. Tiếng gió lạnh lẽo lướt qua những kẽ đá, mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và một chút tử khí vương vấn, tạo nên một bản giao hưởng âm u, nặng nề. Không khí ở đây đặc quánh hơi nước, lạnh lẽo thấu xương, nhưng không đủ để làm lay chuyển đạo tâm vững như bàn thạch của Lục Trường Sinh. Đôi mắt hắn, dù khép hờ, vẫn như nhìn thấu vạn vật, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất của linh khí xung quanh.

Phía xa xa, ẩn hiện trong màn sương mờ ảo của linh khí cổ xưa, đại điện nguy nga sừng sững như một ngọn núi đen khổng lồ. Bề mặt của nó không phải là đá mà là một thứ vật chất kỳ lạ, lấp lánh những đạo văn cổ xưa, như được khắc từ thuở hồng hoang. Cấm chế bao phủ lấy đại điện, không phải là một tấm màn trong suốt, mà là một trường lực vô hình, thỉnh thoảng lại lóe lên những luồng sáng yếu ớt, xanh lam hoặc tím sẫm, như những mạch máu của một sinh vật khổng lồ đang hô hấp. Mỗi khi một luồng sáng lướt qua, không khí lại rung động nhẹ, tạo nên một áp lực vô hình, đè nén vạn vật. Đó là dấu ấn của Vạn Cổ Khai Thiên, một thời đại mà đạo pháp còn sơ khai, nhưng sức mạnh lại nguyên thủy và hùng vĩ đến mức kinh người.

Một bóng người đơn độc đang đứng trước đại điện, y phục trắng tuyền nổi bật giữa màn đêm u ám, mang theo một thanh kiếm cổ dài. Đó chính là Bách Lý Trần, kiếm tu thiên tài mà Lục Trường Sinh đã cảm nhận được khí tức sắc bén như kiếm. Hắn không hề che giấu thực lực, mỗi động tác đều mang theo sự cuồng ngạo và quyết đoán, như muốn dùng chính kiếm ý của mình để khai phá tất cả. Kiếm quang từ thanh kiếm cổ trên tay hắn rực rỡ đến chói mắt, xé tan màn đêm, vẽ nên những vệt sáng bạc loang lổ trên bức tường cấm chế. Mỗi chiêu kiếm xuất ra đều mang theo uy lực kinh người, khí thế bức người, khiến không gian xung quanh như bị bẻ cong, vặn vẹo. Tiếng kiếm ý xé gió rít lên chói tai, như tiếng gào thét của một con mãnh thú bị nhốt, cố gắng thoát ra khỏi gông cùm.

Thế nhưng, cấm chế của đại điện lại kiên cố đến lạ thường. Mỗi khi kiếm quang của Bách Lý Trần chạm vào, không phải là tiếng nổ vang trời, mà chỉ là một âm thanh trầm đục, như tiếng kim loại va chạm vào một bức tường vô hình. Sau đó, một luồng phản phệ vô hình, mang theo sức mạnh cổ xưa, lại đánh bật kiếm ý của hắn trở lại. Bách Lý Trần lùi lại một bước, hai bước, rồi ba bước, mỗi bước chân đều in sâu vào nền đá cứng rắn. Sự ngạo nghễ trên khuôn mặt hắn dần nhường chỗ cho vẻ cau mày, khó chịu. Hắn không ngừng tấn công, nhưng cũng không ngừng bị đẩy lùi, như một con sóng dữ dội liên tục vỗ vào bờ đá vĩnh cửu.

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển. Luồng năng lượng cổ xưa, trầm tĩnh và bền bỉ, lan tỏa khắp châu thân, không chỉ che giấu khí tức của hắn và Tiêu Hạo, mà còn giúp hắn 'nhìn' xuyên qua lớp vỏ ngoài của cấm chế. Hắn không nhìn bằng mắt thường, mà bằng đạo tâm, bằng sự cảm nhận tinh tế đến từng sợi linh khí. Những đạo văn cổ xưa, những nét vẽ phức tạp ẩn sâu trong cấm chế, những mạch linh khí chằng chịt như mạng nhện, tất cả đều hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn nhận ra, đây không phải là một cấm chế thông thường, mà là một đại trận phong ấn, được kiến tạo dựa trên nguyên lý của thiên địa, hòa hợp với đạo lý của Vạn Cổ Khai Thiên. Nó không chỉ đơn thuần là một rào cản, mà là một phần của đại điện, một cơ quan phòng ngự tự thân. Dùng man lực phá giải, chẳng khác nào dùng búa đập vào một tảng đá được gắn liền với núi, chỉ làm hao tổn sức lực mà thôi.

"Trường Sinh huynh, tên kia mạnh thật, nhưng hình như không lay chuyển được cấm chế này. Chúng ta nên làm gì đây?" Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói vẫn mang theo sự lo lắng và căng thẳng. Hắn đã thấy không ít cường giả, nhưng hiếm khi thấy ai có kiếm ý sắc bén và khí thế ngạo nghễ như Bách Lý Trần. Tuy nhiên, sự bất lực của Bách Lý Trần trước cấm chế lại càng khiến hắn bất an.

Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn vẫn giữ đôi mắt nhắm nghiền, tập trung cao độ vào việc phân tích cấm chế. Trong tâm trí hắn, hình ảnh về cấm chế dần trở nên rõ ràng hơn, như một bản đồ ba chiều tinh xảo. Hắn nhìn thấy những điểm yếu, những khe hở, những nút thắt mà nếu bị tác động đúng cách, có thể làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc. Vấn đề không phải là lực mạnh hay yếu, mà là phương pháp.

"Không cần vội," Lục Trường Sinh cuối cùng cũng mở lời, giọng trầm thấp nhưng lại mang một sự kiên định không gì lay chuyển được. Ánh mắt hắn sắc bén, xuyên thấu không gian, như nhìn thẳng vào bản chất của cấm chế. "Cấm chế này có dấu vết của Vạn Cổ Khai Thiên, không thể dùng sức mạnh đơn thuần mà phá giải. Kiếm ý của hắn tuy sắc bén, nhưng vẫn chưa chạm đến căn nguyên của nó. Hắn đang đi sai hướng."

Tiêu Hạo nghe vậy, đôi mắt láu lỉnh không khỏi lộ vẻ kinh ngạc. Hắn biết Lục Trường Sinh không nói lời vô nghĩa, nhưng việc Lục Trường Sinh có thể 'nhìn thấu' được bản chất của một cấm chế cổ xưa đến vậy, lại còn dám nhận xét về phương pháp của một kiếm tu mạnh mẽ như Bách Lý Trần, thực sự nằm ngoài sức tưởng tượng của hắn. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng dâng lên một sự thán phục khó tả. Đây chính là Lục Trường Sinh mà hắn biết, luôn bình tĩnh, luôn có những kiến giải sâu sắc, và luôn tìm ra con đường của riêng mình. Hắn biết, bản thân mình chỉ cần tin tưởng vào Lục Trường Sinh là đủ. Trong cái lạnh lẽo và nguy hiểm của Cổ Mộ, sự hiện diện của Lục Trường Sinh giống như một ngọn đèn soi sáng, một điểm tựa vững chắc giữa dòng nước xoáy hỗn loạn.

Bách Lý Trần, sau một chuỗi công kích thất bại, cuối cùng cũng dừng lại. Hắn thở hắt ra một hơi, hơi thở mang theo một làn sương mờ mịt trong không khí lạnh lẽo. Khuôn mặt hắn tối sầm lại, đôi mắt lạnh lùng quét một vòng quanh không gian u tối. Sự kiêu ngạo thường trực trên gương mặt giờ đây đã bị thay thế bằng vẻ bực dọc và khó chịu. Hắn không thể chấp nhận được việc một cấm chế tưởng chừng đơn giản lại có thể cản bước hắn lâu đến vậy. Kiếm ý của hắn, đã từng xé nát vô số trận pháp, giờ đây lại như đâm vào hư vô, không thể tìm thấy điểm tựa.

Trong khoảnh khắc hắn quét mắt, luồng khí tức sắc bén như kiếm của hắn đột nhiên khựng lại ở một điểm. Đó là nơi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang ẩn mình. Tàn Pháp Cổ Đạo quả thực tinh diệu, nhưng Bách Lý Trần là một kiếm tu đỉnh cao, tu luyện kiếm đạo đến mức độ thấu triệt bản nguyên. Mặc dù không thể cảm nhận rõ ràng khí tức sống động, nhưng sự tĩnh lặng quá mức, sự trống rỗng bất thường tại một góc khuất đã khiến trực giác kiếm đạo của hắn cảnh báo. Hắn nheo mắt, đôi mắt lạnh lùng như hai mũi kiếm sắc bén xuyên thấu màn đêm.

"Hai kẻ chuột nhắt, dám lén lút theo dõi ta? Cút đi, nơi đây không phải chỗ cho các ngươi tranh giành!" Bách Lý Trần gằn giọng, thanh kiếm cổ trên tay hắn run lên nhè nhẹ, mũi kiếm chỉ thẳng vào nơi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang ẩn nấp. Giọng nói của hắn lạnh lùng như băng giá, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Cổ Mộ, mang theo một sự kiêu ngạo không thể che giấu và một chút bực bội vì bị làm phiền. Hắn cho rằng Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo chỉ là những tu sĩ nhỏ bé, đang chờ thời cơ để nhặt nhạnh lợi ích từ phía hắn.

Lục Trường Sinh không hề nhúc nhích. Hắn không ngạc nhiên khi Bách Lý Trần phát hiện ra mình. Dù Tàn Pháp Cổ Đạo có tinh diệu đến mấy, nhưng đối mặt với một cường giả có trực giác nhạy bén như Bách Lý Trần, việc bị phát hiện chỉ là vấn đề thời gian. Hắn đã lường trước điều này. Hắn hít một hơi thật sâu, từ từ bước ra khỏi bóng tối, Tiêu Hạo theo sát phía sau, gương mặt căng thẳng.

Lục Trường Sinh đứng thẳng người, dáng vẻ hơi gầy nhưng lại toát lên một sự điềm tĩnh lạ thường, như một tảng đá cô độc đứng vững giữa dòng chảy hỗn loạn. Khuôn mặt thanh tú của hắn không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt, chỉ có đôi mắt đen láy là sâu thẳm như vực thẳm, phản chiếu ánh kiếm quang rực rỡ của Bách Lý Trần. Y phục vải thô màu xám của hắn, dù đơn giản, lại càng làm nổi bật khí chất bất phàm.

"Cấm chế này ẩn chứa đại đạo của Vạn Cổ Khai Thiên, không thể dùng man lực mà phá giải. Kiếm ý của ngươi tuy sắc bén, nhưng vẫn chưa chạm đến căn nguyên của nó," Lục Trường Sinh bình tĩnh nói, giọng điệu không nhanh không chậm, không có chút sợ hãi hay nịnh bợ. Hắn không đáp trả sự kiêu ngạo của Bách Lý Trần, mà trực tiếp chỉ ra vấn đề cốt lõi. Lời nói của hắn không phải là sự khoe khoang, mà là một sự thật hiển nhiên mà hắn đã nhìn thấu.

Bách Lý Trần nghe vậy, đồng tử co rút lại. Cấm chế này có dấu vết của Vạn Cổ Khai Thiên? Hắn đã cảm nhận được sự cổ xưa và uy lực bất phàm của nó, nhưng chưa từng nghĩ đến việc nó lại liên quan đến một thời đại xa xưa đến vậy. Hơn nữa, những lời của Lục Trường Sinh như một nhát kiếm vô hình, đâm thẳng vào sự tự tôn của hắn. "Kiếm ý của ngươi chưa chạm đến căn nguyên của nó." Câu nói này, đối với một kiếm tu kiêu ngạo như Bách Lý Trần, chẳng khác nào một lời sỉ nhục.

"Ngươi là ai? Dám ở đây nói càn!" Bách Lý Trần lạnh lùng đáp trả, kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, kiếm ý sắc bén hơn nữa, như một mũi tên tẩm độc sẵn sàng lao đi. Hắn không thể tin được một tu sĩ phàm nhân, với khí tức bình thường đến mức hắn suýt bỏ qua, lại dám nói những lời như vậy với hắn.

Lục Trường Sinh không hề tỏ ra dao động. Hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Bách Lý Trần. "Ta chỉ là một người qua đường, tình cờ đi ngang qua. Nhưng đạo lý của cấm chế, ta có thể nhìn thấy." Hắn không cần phải giải thích thân phận, cũng không cần phải tranh cãi. Điều hắn quan tâm là bản chất của vấn đề. "Cấm chế này không có 'căn nguyên' duy nhất để chạm đến bằng kiếm ý. Nó là một thể thống nhất, một vòng tuần hoàn của linh khí cổ xưa. Ngươi càng dùng sức mạnh công kích một điểm, càng tạo ra sự phản phệ mạnh mẽ hơn từ toàn bộ trận pháp. Đó là sự chống trả của đạo lý tự nhiên, không phải của một trận pháp bình thường."

Tiêu Hạo đứng phía sau, mồ hôi lạnh đã thấm ướt lưng áo. Hắn biết Lục Trường Sinh đang mạo hiểm. Đối đầu với một thiên tài kiếm đạo kiêu ngạo như Bách Lý Trần, lại còn chỉ thẳng ra sai lầm của hắn, điều này chẳng khác nào tự tìm đường chết. Nhưng Lục Trường Sinh vẫn bình tĩnh, vẫn giữ vững đạo tâm của mình. Hắn không nói lời khoa trương, không dùng lời lẽ khiêu khích, chỉ đơn thuần là phân tích đạo lý.

Bách Lý Trần nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt từ lạnh lùng chuyển sang ngờ vực, rồi lại xen lẫn một chút kinh ngạc. Hắn là một kiếm tu, kiêu ngạo nhưng không phải kẻ ngu dốt. Hắn đã cố gắng phá giải cấm chế này bằng mọi phương pháp, nhưng đều vô ích. Lời của Lục Trường Sinh, dù mang theo sự 'sỉ nhục' đối với kiếm đạo của hắn, nhưng lại có vẻ hợp lý một cách kỳ lạ. Hắn đã cảm nhận được sự phản phệ của cấm chế không phải là một lực đơn thuần, mà là một sự tái tạo, một sự tuần hoàn.

"Vậy ngươi nói, phải làm sao?" Bách Lý Trần cuối cùng cũng buông ra một câu hỏi, giọng điệu vẫn lạnh lùng, nhưng đã không còn sự hung hãn ban đầu. Sự kiêu ngạo của hắn bị dao động bởi sự thật, bởi sự bất lực của chính hắn trước cấm chế này.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Phá giải một cấm chế Vạn Cổ Khai Thiên không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự thấu hiểu. Ngươi cần phải tìm hiểu về quy luật vận hành của nó, về những điểm yếu tiềm ẩn trong sự tuần hoàn của linh khí. Không phải là đâm vào một điểm, mà là tác động vào nhiều điểm cùng lúc, theo một trình tự nhất định, để làm suy yếu toàn bộ cấu trúc." Hắn nói, tay khẽ chỉ vào một vài điểm trên bề mặt cấm chế, nơi những đạo văn cổ xưa giao thoa, tạo thành những nút thắt mờ ảo mà người thường khó lòng nhận ra.

Bách Lý Trần nhìn theo ngón tay của Lục Trường Sinh. Hắn không hề nhận ra những điểm đó trước đây. Kiếm ý của hắn quá sắc bén, quá trực diện, chỉ tập trung vào việc công phá. Hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc phải 'điều chỉnh' kiếm ý của mình để hòa hợp với quy luật của cấm chế. Một luồng linh khí cổ xưa, bất ngờ từ cấm chế bắn ra, mang theo một lực phản phệ mạnh hơn trước, suýt chút nữa đánh trúng Bách Lý Trần. Hắn vội vàng lùi lại, khuôn mặt lộ rõ vẻ cau có. Cấm chế dường như không muốn chờ đợi thêm nữa.

"Ngươi chắc chắn chứ? Nếu có sai sót, đừng trách ta vô tình!" Bách Lý Trần gằn giọng, ánh mắt sắc lẹm như muốn xé toạc Lục Trường Sinh. Sự kiêu ngạo của hắn vẫn còn, nhưng thực tế đã buộc hắn phải cân nhắc. Hắn biết mình không thể một mình phá giải cấm chế này, và lời nói của Lục Trường Sinh, dù khó nghe, lại mang một tia hy vọng.

Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh như mặt nước hồ thu. "Tin ta, hoặc cứ tiếp tục lãng phí lực lượng của ngươi. Nhưng cấm chế này sẽ không chờ đợi." Hắn không cần phải thuyết phục, không cần phải cầu xin. Hắn chỉ đơn thuần là đưa ra một lựa chọn. Đó là con đường của hắn, con đường của sự kiên định vào bản tâm và sự thấu hiểu đạo lý.

Tiêu Hạo đứng phía sau, nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt thán phục. "Trường Sinh huynh quả nhiên thần cơ diệu toán!" Hắn không thể không thốt lên lời khen ngợi. Trong tình thế nguy hiểm như vậy, Lục Trường Sinh không những không bị Bách Lý Trần làm cho sợ hãi, mà còn khiến cho kiếm tu kiêu ngạo này phải lắng nghe.

Bách Lý Trần nhìn Lục Trường Sinh thêm một lúc lâu, ánh mắt phức tạp, xen lẫn sự khó chịu, ngờ vực và một chút bất ngờ. Hắn chưa từng gặp một người nào như Lục Trường Sinh, không có khí tức cường đại, không có danh tiếng hiển hách, nhưng lại có thể nói ra những lời lẽ sâu sắc đến vậy, và quan trọng hơn, lại khiến hắn phải miễn cưỡng tin tưởng. Sự kiêu ngạo của hắn cản trở hắn thừa nhận, nhưng lý trí mách bảo hắn rằng đây là cơ hội duy nhất.

Cuối cùng, Bách Lý Trần khẽ gật đầu, một động tác miễn cưỡng nhưng dứt khoát. "Được. Ta sẽ tin ngươi một lần. Nhưng nếu có bất kỳ sai sót nào..." Hắn không nói hết câu, nhưng ý đe dọa đã rõ ràng.

Lục Trường Sinh không quan tâm đến lời đe dọa đó. Hắn chỉ khẽ nhếch môi, rồi tập trung toàn bộ tinh thần vào cấm chế. "Điểm thứ nhất, góc tây bắc, nơi linh khí xoáy ngược. Điểm thứ hai, giữa trung tâm, nơi đạo văn giao thoa. Điểm thứ ba, phía đông nam, nơi linh khí tụ lại thành mạch." Hắn nói, giọng điệu nhanh hơn một chút, nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng và chính xác. Hắn không hề dùng thần niệm hay bất kỳ phép thuật nào khác để chỉ dẫn, chỉ đơn thuần là dùng lời nói. Bởi vì hắn biết, với một kiếm tu như Bách Lý Trần, chỉ cần chỉ ra đúng điểm, hắn sẽ tự khắc tìm thấy phương pháp.

Bách Lý Trần không chần chừ. Thanh kiếm cổ trên tay hắn đột nhiên rung lên mãnh liệt, kiếm ý ngưng tụ thành ba luồng sáng sắc bén như tia chớp, đồng thời lao vào ba điểm mà Lục Trường Sinh vừa chỉ. "Phá!" Hắn gầm lên một tiếng, kiếm quang rực rỡ đến mức khiến không gian như bị nứt ra. Lần này, không còn là sự công phá đơn thuần, mà là một sự phối hợp hoàn hảo giữa sức mạnh và sự tinh tế.

"Rắc! Rắc! Rắc!"

Tiếng cấm chế kêu rít lên chói tai, không phải là tiếng va chạm trầm đục, mà là âm thanh của một thứ gì đó đang bị xé toạc, vỡ vụn. Những luồng sáng cổ xưa trên bề mặt đại điện chớp tắt liên hồi, như một sinh vật đang hấp hối. Không khí xung quanh rung chuyển dữ dội, đá vụn rơi lả tả từ trần Cổ Mộ. Tiêu Hạo phải vội vàng né tránh, đôi mắt mở to vì kinh ngạc.

Cuối cùng, sau một tiếng nổ lớn hơn, một khe hở rộng bằng một người bất ngờ xuất hiện trên bề mặt cấm chế, như một vết sẹo đen ngòm trên tấm màn cổ xưa. Một luồng linh khí cổ xưa, mang theo dấu vết của Vạn Cổ Khai Thiên, nồng đậm đến mức khiến người ta phải choáng váng, ập thẳng vào mặt ba người. Mùi đất ẩm, rêu phong, tử khí nhường chỗ cho một hương vị tinh khiết nhưng cũng đầy xa lạ, như mùi của thời gian và không gian đã bị lãng quên. Cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo ban nãy giờ được thay thế bằng một luồng khí tức vừa trầm hùng, vừa bao la, khiến cho mỗi tế bào trong cơ thể dường như đều được thanh tẩy.

Bách Lý Trần nhìn vào khe hở, rồi lại nhìn về phía Lục Trường Sinh, ánh mắt phức tạp hơn bao giờ hết. Sự kiêu ngạo của hắn vẫn còn, nhưng trong sâu thẳm, một sự bất ngờ và tò mò đã nảy mầm. Hắn không ngờ rằng một tu sĩ phàm nhân như Lục Trường Sinh lại có thể làm được điều này. Hắn đã ghi nhớ Lục Trường Sinh, ghi nhớ cái tên và những lời nói đầy trí tuệ của kẻ đã "chỉ đường" cho hắn.

Lục Trường Sinh không để ý đến ánh mắt của Bách Lý Trần. Hắn chỉ nhìn vào khe hở, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bên trong. Hắn cảm nhận được luồng linh khí cổ xưa đang tuôn trào, mạnh mẽ hơn bất kỳ nơi nào hắn từng đi qua trong Cổ Mộ. Đây chính là bản chất của Cổ Mộ, bản chất của Vạn Cổ Khai Thiên. Con đường phía trước, dù còn nhiều hiểm nguy, nhưng cũng hứa hẹn những bí mật và cơ duyên vô cùng lớn. Hắn biết, đạo của hắn, con đường mà hắn đã chọn, đang dần được hé lộ. Và hành trình này, vẫn còn rất dài.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free