Cửu thiên linh giới - Chương 114: Tiếng Gọi Từ Cổ Điện: Khí Tức Song Tuyệt
Con đường mà Lục Trường Sinh lựa chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, dẫn họ sâu hơn vào lòng đất của Cổ Mộ, nơi linh khí cổ xưa và cấm chế càng trở nên dày đặc, phức tạp đến mức đáng sợ. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo sự thận trọng tột độ, không chỉ vì hiểm nguy rình rập, mà còn vì sự chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất của thế giới tu hành này.
Hành lang đá ẩm ướt trơn trượt, ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn nhỏ trên tay Tiêu Hạo chỉ đủ soi rõ vài bước chân phía trước, khiến bóng tối như một thực thể sống động, nuốt chửng mọi thứ bên ngoài quầng sáng mong manh đó. Không khí càng lúc càng nặng nề, không phải là sự đè nén về thể chất, mà là một cảm giác nặng trĩu của thời gian, của sự mục nát ngàn năm, thấm đẫm vào từng thớ đá, từng giọt nước nhỏ từ trần hang. Tiếng nước tí tách đều đặn, đôi khi xen lẫn tiếng gió hú ghê rợn lướt qua những khe nứt vô hình, tạo nên một bản giao hưởng lạnh lẽo của sự cô độc và hoang tàn. Tiêu Hạo, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, luôn giữ khoảng cách vừa phải phía sau Lục Trường Sinh, đôi mắt láu lỉnh của hắn đảo liên hồi, cố gắng nắm bắt mọi biến động trong bóng tối. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong nồng nặc, cùng với một chút tử khí thoang thoảng không tan, hòa quyện với bụi bặm ngàn năm, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự lãng quên.
Lục Trường Sinh, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai phi thường, vẫn bước đi điềm tĩnh, đôi mắt đen láy trầm tư của hắn không ngừng quan sát. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn cảm nhận bằng toàn bộ đạo tâm và linh giác của mình. Những đường vân cấm chế cổ xưa, phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo như những mạch máu của lòng đất, hiện rõ mồn một trong mắt hắn. Chúng uốn lượn, đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp và hiểm độc, như những con rắn khổng lồ đang ngủ yên, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ kẻ phàm tục nào dám quấy nhiễu giấc ngủ của chúng. Tiếng linh khí va đập nhẹ vào các cấm chế, tạo ra những rung động vi tế trong không khí, chỉ có Lục Trường Sinh mới đủ khả năng tinh tế để nhận ra.
“Huynh trưởng, nơi này thật sự quá đáng sợ, ta cảm thấy linh khí bị đè nén nặng nề,” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói mang theo một chút run rẩy, tiếng vang vọng trong hành lang đá càng khiến hắn thêm bất an. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng kinh mạch của mình như bị một lực vô hình siết chặt, khiến việc vận chuyển linh lực cũng trở nên khó khăn hơn.
Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Trong tâm trí hắn, những đường vân cấm chế đang được phân tích từng chút một. "Cấm chế này, quả nhiên là từ thời Vạn Cổ Khai Thiên... mạnh hơn rất nhiều so với bên ngoài," hắn thầm nhủ. Chúng không chỉ là những bẫy đơn thuần, mà còn là những bức tường thành được xây dựng bằng ý chí và thần lực của những tồn tại cổ xưa, bảo vệ những bí mật không thể động chạm. Mỗi cấm chế đều có một "hơi thở" riêng, một quy luật vận hành riêng, và hắn đang cố gắng giải mã chúng.
Một luồng khí tức âm u, lạnh lẽo, mà hắn đã cảm nhận ở bên ngoài, giờ đây trở nên rõ ràng hơn, như một dòng sông ngầm chảy xiết dưới lòng đất, mang theo sự thèm khát và tàn nhẫn không hề che giấu. Nó quấn quýt lấy linh khí cổ xưa, như một vết nhơ trên tấm lụa tinh khiết. “Cẩn thận,” Lục Trường Sinh thì thầm, giọng trầm thấp, “linh khí ở đây có vẻ không thuần khiết, có lẫn tạp chất âm u…” Hắn không cần nói rõ hơn, Tiêu Hạo cũng đã đủ hiểu. Cái lạnh không chỉ đến từ nhiệt độ, mà còn từ sự tàn khốc của những thứ mà luồng khí tức đó đại diện.
Lục Trường Sinh dẫn Tiêu Hạo né tránh các cấm chế bằng bước chân ảo diệu, không chút chậm trễ. Hắn không phá giải, không cố gắng thử nghiệm sức mạnh của chúng, mà chỉ đơn giản là tìm ra những khe hở, những điểm yếu, những con đường vi tế mà người khác không thể nhìn thấy. Đôi khi, hắn phải lách qua những khe hẹp đến mức chỉ một người có thể chật vật lọt qua, đôi khi lại nhún nhảy qua những bẫy linh lực vô hình, mà chỉ có sự tinh tế của Tàn Pháp Cổ Đạo mới giúp hắn nhận diện được sự dao động vi tế của chúng. Mỗi hành động của hắn đều thể hiện sự điềm tĩnh, tập trung cao độ, như một người lữ hành đã quen thuộc với mọi ngóc ngách hiểm trở của thế giới này.
Dù nguy hiểm và áp lực, đạo tâm của Lục Trường Sinh vẫn vững như bàn thạch. Hắn không vì những hiểm nguy trước mắt mà dao động, không vì sự tàn khốc của Cổ Mộ mà lùi bước. Hắn hiểu rằng, đây là một phần của con đường tu hành, một bài học về sự sống còn và ý chí. Hắn không chỉ đi qua một Cổ Mộ, mà đang đi qua một trang sử cổ xưa, một khu rừng tri thức và sức mạnh nguyên thủy. Tiếng xương cốt va chạm vọng lại từ xa, có lẽ là từ một khu vực khác của Cổ Mộ, hoặc là từ những tu sĩ xui xẻo đã không thể vượt qua cấm chế, càng làm tăng thêm sự rùng rợn. Nhưng Lục Trường Sinh chỉ khẽ nhíu mày, rồi lại tiếp tục bước đi, ánh mắt vẫn kiên định, không chút xao nhãng.
Sau một hồi lâu di chuyển, cảm giác áp lực vô hình từ linh khí và cấm chế ngày càng tăng, bỗng nhiên không gian trước mặt họ mở rộng. Thay vì những hành lang chật hẹp, giờ đây họ đứng trước một khoảng không bao la, như một hang động khổng lồ được khoét sâu vào lòng đất. Ánh sáng từ ngọn đèn nhỏ trở nên vô cùng nhỏ bé và yếu ớt trong không gian này.
Phía trước họ, ẩn hiện trong ánh sáng mờ ảo và bóng tối dày đặc, là một đại điện khổng lồ. Nó đã đổ nát phần lớn, những bức tường đá sụp đổ, những cột đá khổng lồ chạm khắc hình rồng phượng đã mờ nét, phủ đầy rêu phong và dấu vết của thời gian tàn phá. Tuy nhiên, dù hoang tàn, đại điện vẫn toát lên một vẻ uy nghi cổ xưa, một khí chất tráng lệ mà không một công trình hiện đại nào có thể sánh bằng. Nó không chỉ là một kiến trúc, mà là một biểu tượng của một thời đại đã mất, của những tồn tại đã bị lãng quên. Tiêu Hạo không khỏi há hốc miệng kinh ngạc trước cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy bi thương này.
Toàn bộ đại điện được bao bọc bởi một tầng cấm chế dày đặc, không phải là những đường vân mờ ảo như trước, mà là một màng chắn linh lực gần như hữu hình, phát ra ánh sáng xanh lục mờ ảo, huyền bí. Tầng cấm chế này như một tấm màn che, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên trong đại điện với bên ngoài, tạo ra một không gian riêng biệt, bất khả xâm phạm. Lục Trường Sinh dừng lại, đứng im như một pho tượng đá, ánh mắt xuyên qua tầng cấm chế, tập trung cao độ vào việc cảm nhận. Hắn nhận ra sự hiện diện của linh khí Vạn Cổ Khai Thiên ở đây càng mạnh mẽ và tinh khiết hơn rất nhiều so với những khu vực họ đã đi qua, như thể đây chính là trái tim của Cổ Mộ, nơi linh khí cổ xưa được bảo tồn nguyên vẹn nhất. Tuy nhiên, xen lẫn trong sự tinh khiết ấy, hắn vẫn cảm nhận được một luồng tà khí thoang thoảng, rất khó nhận ra, như một sợi chỉ đen mảnh mai ẩn mình trong một tấm lụa trắng.
“Đây là… đại điện ư? Thật là hùng vĩ, nhưng cũng thật đáng sợ,” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói pha lẫn sự kinh ngạc và sợ hãi. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, không phải do cấm chế trực tiếp, mà là do khí thế toát ra từ đại điện cổ xưa này.
Lục Trường Sinh vẫn giữ nguyên tư thế bất động, đôi mắt đen láy dường như xuyên thấu cả tầng cấm chế. “Cấm chế này… không phải chỉ là để phòng ngự. Nó còn phong tỏa một thứ gì đó bên trong,” hắn trầm ngâm nói, giọng điệu mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn cảm nhận được một sự phong ấn mạnh mẽ, không phải chỉ để ngăn cản người ngoài, mà còn để giữ gìn hoặc giam cầm một thứ gì đó. Có lẽ là một cơ duyên vĩ đại, hoặc một hiểm họa kinh hoàng.
Hắn nhắm mắt lại, toàn lực vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Công pháp này không chỉ giúp hắn ổn định đạo tâm, mà còn tăng cường khả năng cảm nhận linh khí lên đến tột cùng, giúp hắn thâm nhập sâu hơn vào bản chất của vạn vật. Trong không gian linh giác của hắn, tầng cấm chế không còn là một bức tường, mà là một dòng chảy phức tạp của năng lượng, với những điểm nút, những quy luật riêng. Và xuyên qua dòng chảy ấy, hắn cảm nhận được hai luồng khí tức vô cùng đặc biệt.
"Khí tức này... một sắc bén như kiếm, thẳng tắp, không chút tạp niệm. Nó như một thanh cổ kiếm vừa xuất vỏ, mang theo sự kiên cường, dứt khoát, nhưng lại ẩn chứa vẻ cô độc, một mình chống lại vạn vật. Nó không hề che giấu, cũng không hề khoa trương, chỉ đơn thuần là một đạo kiếm ý tột đỉnh, chém đứt mọi ràng buộc. Khí tức này mang theo một cảm giác quen thuộc, gợi cho hắn nhớ đến những truyền thuyết về kiếm tu đỉnh phong của thượng giới, những người đã dùng kiếm để định nghĩa đạo của mình.
Một khác lại tinh thuần như ngọc, ẩn chứa sự kiêu hãnh và bất khuất. Luồng khí tức này thanh thoát, uyển chuyển hơn, nhưng lại ngụ ý một ý chí không thể lay chuyển, một sự tự tin tuyệt đối. Nó như một dòng suối trong vắt chảy qua vạn vật, nhưng lại có thể cuốn trôi cả đá tảng. Đây là khí chất của những người sinh ra đã mang thiên mệnh, được tôi luyện trong hoàn cảnh đặc biệt, mang theo sự quý phái và cao ngạo tự nhiên. Cả hai đều mạnh mẽ kinh người, không thua kém gì cường giả Trúc Cơ đỉnh phong, thậm chí còn có phần vượt trội hơn, bởi sự tinh thuần và đặc trưng trong đạo của họ."
Lục Trường Sinh không chỉ cảm nhận được sức mạnh, mà còn cảm nhận được bản chất, ý chí và thậm chí là một phần tính cách của chủ nhân hai luồng khí tức đó. Hắn biết, đây chắc chắn là những tu sĩ kiệt xuất, những thiên tài chân chính của thời đại, không thể là những tán tu vô danh hay thợ săn tiền thưởng mà họ đã từng gặp. Sự hiện diện của họ ở đây, bên trong lớp cấm chế mạnh mẽ này, chứng tỏ họ không chỉ có thực lực, mà còn có những phương pháp đặc biệt để vượt qua chướng ngại. Đồng thời, luồng tà khí thoang thoảng mà hắn cảm nhận được từ sâu bên trong vẫn lẩn khuất, như một cái bóng rình rập, khiến hắn không khỏi nghi ngờ về những bí mật ẩn chứa nơi đây. Cổ Mộ này, quả nhiên không đơn giản chỉ là một nơi chôn cất, mà là một sân khấu lớn của những cuộc tranh đoạt, của những ý chí va chạm.
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt, ánh nhìn sắc bén của hắn như xuyên thấu màn sương mờ ảo của thời gian và không gian. Hắn đã xác định được đại khái vị trí của hai luồng khí tức kia: chúng đang ở rất gần, có lẽ đang thăm dò hoặc chuẩn bị phá giải cấm chế để tiến vào. Dù mạnh mẽ, nhưng hai luồng khí tức này vẫn mang theo những đặc điểm rõ rệt của con người, không phải là yêu ma hay tà vật. Một luồng khí tức thứ ba, yếu ớt hơn nhưng mang vẻ âm u, tà ác, cũng lướt qua cảm giác của hắn, như một cái bóng rình rập, ẩn hiện giữa những khe nứt của cấm chế, đầy vẻ giảo hoạt. Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, những kẻ này quá thiếu cảnh giác, hoặc quá tự tin vào thực lực của mình, để khí tức của mình lộ rõ đến vậy.
Hắn không nói một lời, chỉ khẽ kéo tay Tiêu Hạo, ra hiệu cho hắn nấp vào một khe nứt ẩn khuất bên cạnh một cột đá đổ nát, nơi bóng tối dày đặc nhất. Tiêu Hạo, dù lòng vẫn còn đầy sợ hãi và căng thẳng, vẫn tin tưởng tuyệt đối vào Lục Trường Sinh. Hắn nhanh chóng thu liễm khí tức, nín thở, cố gắng hòa mình vào bóng tối.
“Tiêu Hạo, chúng ta cần phải cẩn thận hơn. Có lẽ đã có người tiến vào trước chúng ta, và họ không hề yếu,” Lục Trường Sinh thì thầm, giọng trầm thấp, nhưng lại mang một sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để che giấu khí tức của cả hai, khiến họ như hòa tan vào không khí, ngay cả những cường giả kia cũng khó lòng phát hiện.
Tiêu Hạo khẽ gật đầu, đôi mắt láu lỉnh của hắn nhìn về phía đại điện, nơi mà cảm giác áp lực đang ngày một tăng lên. “Hai luồng khí tức đó… huynh trưởng có cảm thấy được không? Chúng thật mạnh mẽ,” Tiêu Hạo hỏi, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe thấy. Hắn không có khả năng cảm nhận tinh tế như Lục Trường Sinh, nhưng trực giác của một tu sĩ vẫn đủ để hắn nhận ra sự bất thường.
Lục Trường Sinh không đáp lời trực tiếp, trong tâm trí hắn, những suy nghĩ đang cuộn trào. "Khí tức kiếm đạo sắc bén, nhưng không mất đi sự chính trực. Khí tức tinh thuần, nhưng ẩn chứa sự kiêu ngạo. Kẻ nào đây? Liệu có phải là những người đã được nhắc đến trong lời đồn đại về các thế lực lớn đang tranh đoạt cơ duyên trong Cổ Mộ? Và luồng tà khí kia... có phải là U Minh Tôn Giả, hay một kẻ tà tu nguy hiểm nào khác? Cổ Mộ này quả nhiên không đơn giản, nó không chỉ là một nơi chôn cất những bí mật cổ xưa, mà còn là một cái bẫy, một nơi tụ hội của những cường giả và những mưu đồ phức tạp."
Lục Trường Sinh vận dụng thần niệm, một luồng sóng vô hình lan tỏa chậm rãi trong không khí, lướt qua khu vực xung quanh đại điện để thu thập thêm thông tin mà không bị phát hiện. Hắn không muốn mạo hiểm, không muốn bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt không cần thiết. Đạo của hắn là con đường vững chắc, không vội vàng, không tranh giành. Tuy nhiên, sự xuất hiện của những cường giả này càng khiến hắn thận trọng hơn, vì cuộc tranh đoạt cơ duyên chắc chắn sẽ vô cùng khốc liệt, và hắn không muốn Tiêu Hạo phải chịu bất kỳ nguy hiểm nào.
Trong khoảnh khắc ấy, Lục Trường Sinh chiêm nghiệm. Hắn hiểu rằng, con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Những kẻ mạnh mẽ kia đang cố gắng phá vỡ cấm chế bằng sức mạnh, bằng sự kiêu ngạo. Còn hắn, hắn chọn cách quan sát, thấu hiểu, và tìm ra con đường của riêng mình. Sự khác biệt này không phải là sự yếu kém, mà là sự kiên định vào bản tâm. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.
Thời gian trôi qua chậm rãi trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Lục Trường Sinh vẫn ẩn mình trong bóng tối, như một bóng ma vô hình, lặng lẽ quan sát mọi biến động. Hắn không chỉ muốn tránh né hiểm nguy, mà còn muốn hiểu rõ hơn về bản chất của Cổ Mộ này, về những kẻ đang tìm kiếm cơ duyên ở đây, và về con đường mà hắn đang bước đi. Hắn biết, cuộc chạm trán trực tiếp sắp tới là điều không thể tránh khỏi, nhưng khi nào và như thế nào, đó lại là một câu chuyện khác.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại lần nữa, không phải để nghỉ ngơi, mà để lắng nghe. Lắng nghe tiếng gió hú, tiếng nước nhỏ giọt, tiếng linh khí va đập, và cả tiếng vọng của những ý chí mạnh mẽ đang giao tranh ngầm. Hắn đang chuẩn bị, không chỉ cho một cuộc đối đầu, mà còn cho một sự chiêm nghiệm sâu sắc hơn về đạo của mình. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng Lục Trường Sinh biết, hắn đã sẵn sàng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.