Cửu thiên linh giới - Chương 113: Mê Cung Sâu Thẳm: Khí Tức Cường Giả
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa tràn vào cơ thể, được Tàn Pháp Cổ Đạo lọc sạch và tinh luyện, củng cố thêm cho đạo tâm của hắn. Hắn quay sang Tiêu Hạo, ánh mắt kiên định. “Hành trình của chúng ta, vẫn còn dài lắm. Nhưng ta tin rằng, chỉ cần giữ vững bản tâm, thì vạn sự đều có thể vượt qua.” Hắn không nói nhiều, nhưng lời nói của hắn như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, chiếu sáng con đường cho Tiêu Hạo. Dù phía trước có là huyết hải thi sơn, có là cơ duyên ngập trời hay hiểm nguy chồng chất, Lục Trường Sinh vẫn sẽ bước đi trên con đường của riêng mình, không hổ thẹn với đạo tâm, không lay chuyển trước đại thế.
Tiêu Hạo khẽ gật đầu, trong lòng cảm thấy một dòng ấm áp lan tỏa. Hắn biết mình không có được đạo tâm kiên cố như Lục Trường Sinh, nhưng ở bên cạnh huynh ấy, hắn cảm thấy an toàn một cách lạ kỳ. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi sợ hãi tột độ, mà là sự cảnh giác cần thiết. Hắn đứng dậy, phủi bụi trên y phục, một lần nữa thu dọn linh dược và bùa chú trong các túi nhỏ trên người. Khuôn mặt tròn của hắn vẫn còn đôi chút xanh xao, nhưng đôi mắt láu lỉnh đã lấy lại được vẻ linh hoạt, ánh lên tia quyết tâm.
Lục Trường Sinh không vội vã, hắn để Tiêu Hạo có đủ thời gian để ổn định lại tinh thần. Hắn chậm rãi quan sát xung quanh một lần nữa, đôi mắt đen láy quét qua từng phiến đá, từng vết nứt trên vách động. Dù linh khí cổ xưa nơi đây đã được Tàn Pháp Cổ Đạo hấp thu và chuyển hóa, hắn vẫn cảm nhận được sự hiện diện dày đặc của nó, cùng với một chút khí tức âm u, khó nắm bắt xen lẫn. Đó là một sự pha trộn kỳ lạ, như thể ánh sáng và bóng tối cùng tồn tại, báo hiệu những hiểm nguy không chỉ đến từ cấm chế hay môi trường, mà còn từ những thực thể khác. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể hơi căng lên, báo hiệu một sự cảnh giác cao độ. Làn da ngăm đen của hắn dường như càng thêm trầm tĩnh dưới ánh sáng lờ mờ, như một bức tượng được tạc từ đá.
Sau khi Tiêu Hạo đã sẵn sàng, Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, rồi tiếp tục dẫn lối. Họ bước vào một hành lang rộng lớn hơn nhiều so với những lối đi chật hẹp trước đó. Không gian nơi đây dường như được mở rộng ra, không còn cảm giác bị đè nén, nhưng lại mang đến một áp lực vô hình khác. Hai bên hành lang, những bức phù điêu cổ xưa đã mờ nét, chỉ còn lại những đường nét loang lổ trên vách đá. Chúng khắc họa những hình ảnh kỳ dị, những sinh vật khổng lồ với đôi cánh bằng vảy, những chiến binh mặc giáp trụ cổ xưa đang chiến đấu với những quái vật mang hình thù không rõ, và những biểu tượng linh văn phức tạp mà Lục Trường Sinh chưa từng thấy trong bất kỳ điển tịch nào. Mỗi hình ảnh đều như một mảnh ghép của một câu chuyện đã bị lãng quên, kể về một thời đại mà trí tuệ nhân loại hiện tại khó lòng hình dung được – thời 'Vạn Cổ Khai Thiên' huyền thoại.
Linh khí nơi đây trở nên nồng đậm đến mức có thể cảm nhận bằng mắt thường, tựa như một lớp sương mù mờ ảo màu xanh xám lơ lửng trong không khí. Tuy nhiên, nó không hề dễ chịu. Linh khí này mang theo một cảm giác nguyên thủy, hoang dã, thậm chí là hung bạo, như thể nó vừa được giải phóng khỏi một giấc ngủ thiên cổ. Mỗi hơi thở đều mang theo vị đất ẩm, mùi rêu phong và một chút tử khí nhàn nhạt, gợi lên cảm giác lạnh lẽo thấu xương. Tiếng gió hú ghê rợn vọng lại từ những ngóc ngách sâu thẳm, xen lẫn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tạo nên một bản giao hưởng u ám. Đôi khi, một tiếng xương cốt va chạm khô khốc vang lên từ xa, khiến Tiêu Hạo phải rùng mình.
“Trường Sinh huynh, nơi này… càng ngày càng đáng sợ,” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói pha lẫn sự kinh ngạc và lo lắng. Hắn siết chặt pháp khí trong tay, đôi mắt đảo liên tục, cố gắng nắm bắt mọi biến động xung quanh. “Khí tức của những kẻ khác cũng mạnh hơn rất nhiều. Ta cảm giác như có hàng trăm đôi mắt đang dõi theo chúng ta vậy.”
Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng ánh mắt đen láy của hắn không ngừng quét qua từng ngóc ngách, từng kẽ hở, như đang đọc một cuốn sách cổ. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá trên vách, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của nó. Ngón tay hắn lướt nhẹ trên những đường nét phù điêu mờ nhạt, dường như đang cố gắng giải mã những bí ẩn ẩn chứa bên trong. Hắn cảm nhận được sự phức tạp của trận pháp ẩn chứa bên dưới phiến đá, những đường nét linh lực vô hình đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới dày đặc, vô cùng tinh vi.
“Đúng vậy. Đây là nơi tập trung của những kẻ có thực lực,” Lục Trường Sinh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu trầm lắng, không chút dao động. “Cấm chế cũng không đơn giản. Mọi lối rẽ, mọi ngóc ngách đều tiềm ẩn hiểm nguy. Cảm giác áp lực mà ngươi đang cảm nhận, đó là sự giao thoa của linh lực từ các cấm chế cổ xưa và khí tức của những tu sĩ cường đại đang ẩn mình.”
Hắn dừng lại trước một ngã ba, nơi có vô số lối rẽ, mỗi lối đều dẫn vào một đường hầm tối tăm và bí ẩn. Từ mỗi lối rẽ đó, hắn đều cảm nhận được những luồng linh lực khác nhau, có cái hùng hậu như biển cả, có cái sắc bén như lưỡi kiếm, có cái âm u như vực sâu. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, thần thức mở rộng, không phải để thăm dò mà là để cảm nhận, để hòa mình vào dòng chảy của linh khí hỗn loạn nơi đây. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển, như một cỗ máy cổ xưa đang thu thập và phân tích mọi thông tin. Hắn không vội vàng lựa chọn, bởi hắn biết, trong Cổ Mộ này, một bước đi sai lầm có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.
Mùi tử khí nơi đây càng lúc càng nồng nặc, pha lẫn mùi kim loại gỉ sét, gợi lên hình ảnh của những trận chiến khốc liệt đã diễn ra từ hàng vạn năm trước. Ánh sáng yếu ớt từ một số linh thạch phát sáng tự nhiên trên vách đá chỉ đủ để soi rõ vài mét phía trước, khiến mọi thứ chìm trong bóng tối và sự bí ẩn. Tiêu Hạo cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo thấu xương chạy dọc sống lưng, không chỉ do nhiệt độ thấp mà còn do áp lực vô hình từ linh khí hỗn loạn và sự hiện diện của những kẻ mạnh. Hắn nuốt khan, nhìn Lục Trường Sinh như tìm kiếm sự chỉ dẫn.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Hắn vẫn đứng đó, như một tảng đá ngàn năm giữa dòng nước xiết, không hề bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn xung quanh. Hắn không có thiên phú nghịch thiên hay bàn tay vàng, nhưng khả năng tự nhận thức sâu sắc và đạo tâm kiên định đã giúp hắn đứng vững. Hắn biết rằng, sự phức tạp và sức mạnh của cấm chế từ thời 'Vạn Cổ Khai Thiên' cho thấy Cổ Mộ này ẩn chứa những bí mật cực lớn, có thể liên quan đến Cửu Thiên Linh Châu hoặc các thực thể cổ xưa mà hiện tại vẫn còn là ẩn số. Những luồng khí tức cường đại mà hắn cảm nhận được, có lẽ là dấu hiệu của Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần hoặc các tu sĩ mạnh mẽ khác đang ở gần, chuẩn bị cho cuộc chạm trán sắp tới. Hắn cũng không bỏ qua những tia tà khí âm u xen lẫn trong linh khí cổ xưa, một dấu hiệu đáng ngại về sự xuất hiện của U Minh Tôn Giả hoặc các tà tu khác trong khu vực sâu hơn của Cổ Mộ.
“Đừng sợ hãi,” Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng vẫn bình thản. “Hãy dùng tâm để cảm nhận, đừng dùng mắt để phán đoán. Nơi đây, ánh sáng chỉ là một phần nhỏ của sự thật.” Hắn đưa tay chỉ về một lối rẽ tối tăm nhất, nơi mà ngay cả ánh sáng yếu ớt cũng khó lòng chiếu tới. “Chúng ta đi lối này.”
Tiêu Hạo giật mình, theo bản năng muốn phản đối. Lối đó trông có vẻ nguy hiểm và không mấy hứa hẹn. Nhưng sự tin tưởng vào Lục Trường Sinh đã ăn sâu vào tâm trí hắn. Hắn cắn môi, gật đầu, rồi đi theo Lục Trường Sinh vào trong bóng tối. Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, không một tiếng động, như một bóng ma hòa mình vào màn đêm. Mỗi bước chân của hắn đều như được tính toán kỹ lưỡng, tránh né những đường vân linh lực vô hình mà chỉ hắn mới có thể cảm nhận. Hắn luôn đặt Tiêu Hạo ở phía sau, đảm bảo an toàn cho người bạn đồng hành của mình.
***
Hành lang tối tăm và hẹp dần, sau đó bất ngờ mở ra một khoảng không gian rộng lớn, tựa như một đại điện cổ kính bị thời gian và năm tháng bào mòn. Không khí nơi đây đột nhiên trở nên nóng hơn, pha lẫn mùi lưu huỳnh và một chút khét lẹt của linh lực bị đốt cháy. Ánh sáng yếu ớt từ những khối linh thạch trên trần và vách đá chỉ đủ để hé lộ một phần của cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.
Tại trung tâm đại điện, hàng chục tu sĩ đang quần tụ, bao vây một cấm chế phức tạp hình thành từ các tảng đá khổng lồ và linh văn cổ xưa. Mỗi tảng đá đều cao lớn hơn một người, được sắp đặt theo một trận pháp kỳ lạ, tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, khi xanh lam, khi đỏ rực. Những linh văn được khắc sâu trên bề mặt đá, lấp lánh như những con rắn sống, uốn lượn và thay đổi liên tục. Cấm chế này không chỉ đơn thuần là một kết cấu vật lý, mà nó dường như là một thực thể sống, hấp thụ và phản hồi lại mọi đòn công kích.
Các tu sĩ đang dốc hết sức lực, sử dụng đủ loại pháp khí và công pháp của mình để công phá. Một người tu sĩ mặc đạo bào trắng, tay cầm kiếm, chém ra những luồng kiếm quang sắc bén như tia chớp, nhưng chúng chỉ để lại những vết xước mờ nhạt trên bề mặt cấm chế trước khi bị nuốt chửng bởi linh quang phản phệ. Một người khác là một lão giả râu bạc, đang điều khiển một chiếc đỉnh đồng cổ xưa, phun ra những ngọn lửa linh lực hừng hực, nhưng ngọn lửa vừa chạm vào cấm chế liền bị dập tắt, thậm chí còn khiến lão ta phải lùi lại mấy bước, râu tóc cháy xém. Những tiếng nổ nhỏ từ pháp thuật liên tục vang lên, xen lẫn tiếng rít của linh khí phản phệ, tạo nên một âm thanh hỗn loạn và căng thẳng.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo ẩn mình sau một khối đá lớn, cách xa khu vực giao tranh. Khối đá này cao lớn, bề mặt nhẵn bóng, phủ đầy rêu xanh và mùi đất cổ xưa nồng nặc. Từ vị trí này, họ có thể quan sát rõ ràng mọi diễn biến mà không bị phát hiện.
“Nhìn kìa Trường Sinh huynh, cấm chế này mạnh quá! Có vẻ không ai phá được,” Tiêu Hạo thốt lên, ánh mắt mở to đầy kinh ngạc. Hắn đã từng chứng kiến nhiều cấm chế, nhưng chưa bao giờ thấy loại nào kiên cố đến mức này. Linh lực phản phệ của nó mạnh đến mức khiến không khí xung quanh biến dạng, và Tiêu Hạo có thể cảm nhận được áp lực nặng nề đè lên lồng ngực mình. Mùi khét của linh lực cháy và mùi máu tanh nhàn nhạt bắt đầu lan tỏa trong không khí, cho thấy đã có người bị thương.
Lục Trường Sinh lắc đầu nhẹ, ánh mắt trầm tư. “Không phải không phá được, chỉ là chưa tìm đúng cách. Linh văn này… rất cổ xưa, không thể dùng sức mạnh đơn thuần mà phá giải.” Hắn tập trung thần thức, cảm nhận từng dao động của linh khí, không chỉ của cấm chế mà còn của các tu sĩ xung quanh. Hắn nhận ra đây là một loại cấm chế từ thời đại 'Vạn Cổ Khai Thiên', ẩn chứa sức mạnh nguyên thủy, không tuân theo những nguyên lý trận pháp thông thường của thời đại hiện tại. Nó giống như một sinh vật cổ xưa, có khả năng tự phục hồi và phản kích.
Hắn cũng cảm nhận được nhiều luồng khí tức cường đại khác đang ẩn giấu trong đám đông, không tham gia trực tiếp vào việc công phá mà chỉ đứng quan sát, thăm dò. Có kẻ thì đứng trên cao, có kẻ thì ẩn mình trong bóng tối, khí tức của họ mạnh mẽ, khiến những tu sĩ yếu hơn không dám lại gần. Đây là những kẻ thông minh, biết chờ đợi thời cơ, hoặc đang tìm kiếm một phương pháp khác để phá giải cấm chế này. Lục Trường Sinh nhận ra, những kẻ này không hề đơn giản, họ là những cường giả thực sự trong số các tu sĩ tiến vào Cổ Mộ. Trong số đó, hắn cảm nhận được vài luồng khí tức đặc biệt mạnh mẽ, hùng hậu và thâm sâu, như những đại dương ẩn mình dưới lớp băng dày. Một trong số đó mang theo một khí tức thanh khiết, sắc bén như kiếm, nhưng lại ẩn chứa sự tĩnh lặng. Một luồng khác thì hùng hồn, cuồn cuộn như sóng dữ, nhưng lại đầy uy nghi. Và một luồng nữa, có một chút âm u, lạnh lẽo, xen lẫn sự thèm khát và tàn nhẫn, khiến hắn phải nhíu mày.
Tiêu Hạo vẫn còn đang dán mắt vào cảnh tượng hỗn loạn trước mặt, vẻ mặt căng thẳng. “Nếu vậy, chúng ta có nên chờ đợi không? Hay là thử tìm cách khác?” hắn hỏi, giọng hơi run. Tiếng rít của linh khí phản phệ vừa rồi đã khiến một tu sĩ gần đó văng ra, đập mạnh vào vách đá, bất tỉnh nhân sự.
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhắm mắt lại, thần thức của hắn như một mạng lưới vô hình, lan tỏa khắp không gian, thu thập mọi thông tin. Hắn không chỉ cảm nhận linh khí, mà còn cảm nhận những dao động nhỏ nhất của tâm trí, của ý chí từ những tu sĩ xung quanh. Hắn nhận ra, sự tàn khốc và lòng tham của tu sĩ trong Cổ Mộ này chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn, một dấu hiệu cho thấy những cuộc đối đầu lớn hơn với các thế lực tà đạo, có lẽ là cả U Minh Tôn Giả, sẽ diễn ra. Luồng khí tức âm u mà hắn cảm nhận được vừa rồi, nó rất giống với dấu vết tà khí mà hắn từng bắt gặp ở những nơi có liên quan đến tà tu.
Hắn suy ngẫm về sự khác biệt giữa đạo của mình và con đường của những tu sĩ khác. Trong khi những kẻ kia lao vào tranh đoạt, dùng sức mạnh để công phá, thì hắn lại chọn cách quan sát, chiêm nghiệm, tìm kiếm chân lý ẩn sau những lớp vỏ bọc bên ngoài. Hắn biết rằng, con đường này chậm hơn, nhưng vững chắc hơn. Hắn cảm thấy một gánh nặng trách nhiệm âm thầm đối với Tiêu Hạo, người đã tin tưởng và đi theo hắn. Hắn phải đảm bảo an toàn cho Tiêu Hạo, không để cậu ta bị cuốn vào vòng xoáy của lòng tham và sự tàn khốc này.
Tiếng nổ lớn hơn đột nhiên vang lên, khi một cường giả nào đó sử dụng một loại pháp bảo cực mạnh. Cấm chế rung chuyển dữ dội, nhưng vẫn không hề suy suyển, thậm chí còn phản phệ một luồng linh lực cực mạnh, quét qua đám đông, khiến vài tu sĩ bị thương nặng, máu bắn tung tóe. Mùi máu tươi nồng nặc lan tỏa, trộn lẫn với mùi kim loại gỉ sét và lưu huỳnh, tạo nên một không khí ngột ngạt, ghê rợn. Tiếng rên rỉ, tiếng la hét vang lên, nhưng nhanh chóng bị át đi bởi tiếng gầm gừ nhẹ từ xa, như thể có một sinh vật cổ xưa nào đó đang bị đánh thức.
Lục Trường Sinh mở mắt. Ánh nhìn của hắn vẫn bình thản, nhưng có một tia quyết đoán ẩn chứa bên trong. Hắn đã thu thập đủ thông tin. Hắn khẽ vỗ vai Tiêu Hạo, ra hiệu cho hắn đi theo. "Chúng ta không thể lãng phí thời gian ở đây. Có một lối đi khác."
Tiêu Hạo gật đầu, không chút do dự. Hắn đã hoàn toàn tin tưởng vào Lục Trường Sinh. Trong thế giới tu hành đầy rẫy hiểm nguy này, một người bạn đồng hành đáng tin cậy còn quý giá hơn cả một cơ duyên lớn. Hắn chỉ cần đi theo Lục Trường Sinh, và hắn tin rằng sẽ an toàn.
***
Thay vì lao vào tranh giành, Lục Trường Sinh chọn một lối đi hẹp, khó nhận thấy, dẫn vào một hành lang phụ. Lối đi này nằm khuất sau một tấm phù điêu bị đổ nát, trông không khác gì một khe nứt tự nhiên trên vách đá. Mùi đất ẩm và rêu phong ở đây nồng nặc hơn, và ánh sáng gần như không có, khiến mọi thứ chìm trong một bóng tối thăm thẳm. Nhiệt độ cũng giảm đột ngột, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt. Tiếng gió hú ghê rợn càng rõ ràng hơn, như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt.
“Huynh trưởng, chúng ta cứ tránh đi thế này có bỏ lỡ cơ duyên không?” Tiêu Hạo không nhịn được mà hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Trong lòng hắn vẫn còn một chút tiếc nuối khi bỏ qua cảnh tranh đoạt sôi nổi kia, dù biết rằng nó đầy rẫy hiểm nguy. Hắn nhìn bóng lưng gầy gò của Lục Trường Sinh, cảm thấy con đường này quá cô độc, quá khác biệt.
Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, không hề vội vã. Mỗi bước chân của hắn đều chắc chắn, vững vàng trên nền đá gồ ghề. Hắn không quay đầu lại, giọng nói trầm lắng, nhưng mỗi từ đều như gõ vào tâm trí Tiêu Hạo. “Cơ duyên chân chính không phải là thứ dễ dàng giành được bằng sức mạnh. Nó cần sự kiên nhẫn và đúng thời điểm. Hơn nữa, nơi này ẩn chứa những cấm chế tinh vi hơn, cũng có nghĩa là cơ hội lớn hơn cho kẻ biết cách phá giải.” Hắn dừng lại một chút, đưa tay chạm vào một đường vân mờ nhạt trên vách đá. “Những cấm chế này không được tạo ra để ngăn chặn những kẻ thô lỗ, mà là để thử thách những linh hồn tinh tế, những người có khả năng cảm nhận được đạo lý ẩn chứa bên trong.”
Nơi đây ít người lui tới, nhưng các cấm chế lại càng tinh vi và ẩn mình hơn. Chúng không lộ liễu như những gì ở đại điện, mà hòa mình vào môi trường, khó lòng phát hiện nếu không có thần thức nhạy bén hoặc kiến thức sâu rộng về trận pháp. Lục Trường Sinh cảm nhận được nhiều luồng khí tức cường đại khác đang thăm dò những khu vực tương tự, không trực tiếp tranh đoạt mà lại vô cùng cảnh giác. Hắn hiểu rằng những người này cũng thông minh không kém, không dễ bị lòng tham che mờ mắt. Họ đang đi trên con đường của riêng mình, âm thầm tìm kiếm cơ hội. Những luồng khí tức này rất mạnh, một số trong đó hắn đã cảm nhận được ở đại điện vừa rồi, cho thấy họ cũng đã rời khỏi khu vực hỗn loạn, tìm kiếm lối đi tinh vi hơn.
Lục Trường Sinh sử dụng thần thức để 'nhìn' xuyên qua các cấm chế ẩn. Đối với người khác, đây chỉ là những phiến đá, những khe nứt thông thường, nhưng trong mắt hắn, chúng là những mạng lưới linh lực chằng chịt, những nút thắt và điểm yếu của trận pháp cổ xưa. Khả năng này của hắn, được tôi luyện qua Tàn Pháp Cổ Đạo và đạo tâm kiên định, giúp hắn như một người biết đường đi trên một tấm bản đồ phức tạp mà người khác chỉ thấy một mê cung. Hắn dẫn Tiêu Hạo đi qua những con đường ngoằn ngoèo, đôi khi phải vượt qua những khe hẹp đến mức chỉ một người có thể lách qua, hoặc nhún nhảy qua các bẫy linh lực vô hình mà chỉ có hắn mới có thể nhận diện được sự dao động vi tế của chúng. Mùi lưu huỳnh, mùi tử khí vẫn còn thoang thoảng, nhưng đã bị mùi đất ẩm và rêu phong lấn át, mang lại một cảm giác cổ kính và hoang sơ hơn.
“Ta cảm nhận được một luồng tà khí rất mạnh từ phía sâu bên trong,” Lục Trường Sinh đột nhiên nói, giọng trầm xuống. Ánh mắt hắn khẽ lóe lên một tia cảnh giác. Luồng khí tức âm u, lạnh lẽo mà hắn đã cảm nhận ở đại điện giờ đây rõ ràng hơn rất nhiều, như một dòng sông ngầm đang chảy xiết dưới lòng đất. Nó mang theo sự thèm khát và tàn nhẫn, không hề che giấu. Đây chính là dấu vết của U Minh Tôn Giả hoặc các tà tu khác, những kẻ đã từng được nhắc đến trong các tin đồn về sự hỗn loạn của Cổ Mộ. Sự hiện diện của tà khí này xen lẫn trong linh khí cổ xưa càng khẳng định rằng Cổ Mộ này ẩn chứa những bí mật sâu xa, có thể liên quan đến Cửu Thiên Linh Châu hoặc các thế lực cổ xưa mà hiện tại vẫn còn là ẩn số.
Tiêu Hạo rùng mình, cảm thấy lạnh sống lưng. “Tà khí? Có phải là… những kẻ từ U Minh Điện không?” Hắn biết về sự tàn ác của U Minh Điện, một thế lực tà đạo khét tiếng, chuyên hấp thụ sinh khí và linh hồn để tăng cường tu vi.
Lục Trường Sinh không trả lời trực tiếp. “Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Kẻ nào tà, kẻ nào chính, tự khắc sẽ lộ rõ chân tướng,” hắn nói, ánh mắt vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm ẩn chứa sự cảnh giác cao độ. Hắn không vội vàng phán xét, mà chỉ quan sát. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm.
Con đường càng lúc càng sâu, các cấm chế càng tinh vi và hiểm độc. Có những cấm chế được tạo ra để đánh lừa cảm quan, biến những lối đi an toàn thành vực sâu, hoặc ngược lại. Lại có những cấm chế chỉ hoạt động khi có sinh vật sống bước vào phạm vi, kích hoạt bẫy linh lực hoặc phóng ra những con rối đá cổ xưa. Nhưng Lục Trường Sinh, với khả năng 'nhìn' xuyên cấm chế và cảm nhận tinh tế của mình, đều dễ dàng dẫn Tiêu Hạo tránh né. Khả năng này của hắn sẽ là yếu tố quan trọng giúp hắn vượt qua các thử thách lớn hơn mà những tu sĩ khác không thể, và có lẽ, cũng là điều sẽ thu hút sự chú ý của Mộc Thanh Y hay Bách Lý Trần khi họ chạm trán.
Hắn không chỉ nhìn thấy linh lực, mà còn cảm nhận được dòng chảy của thời gian, của lịch sử ẩn chứa trong từng phiến đá, từng đường vân. Cổ Mộ này không chỉ là một nơi chôn cất, mà là một kho tàng khổng lồ của tri thức cổ xưa, của sức mạnh nguyên thủy. Những cấm chế ở đây không chỉ là những bẫy vật lý, mà còn là những bài kiểm tra, những câu đố của những trí tuệ đã khuất.
Sau một hồi lâu đi sâu vào trong, họ đến một ngã ba nữa. Lần này, một lối đi dẫn xuống sâu hơn vào lòng đất, nơi luồng tà khí càng thêm nồng đậm. Một lối khác thì dẫn ngang, nơi Lục Trường Sinh cảm nhận được vài luồng khí tức cường đại kia đang tiến vào. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức thanh khiết, sắc bén như kiếm, nhưng lại ẩn chứa sự tĩnh lặng đang tiến vào lối ngang. Đó là một khí tức mà Lục Trường Sinh không thể bỏ qua, nó gợi cho hắn nhớ đến những truyền thuyết về kiếm tu đỉnh phong của thượng giới.
Lục Trường Sinh dừng lại, nhắm mắt lại một lần nữa, cảm nhận sự dao động của các luồng linh khí xung quanh. Áp lực vô hình từ sự hiện diện của các tu sĩ cường đại khác, tạo nên một môi trường cạnh tranh ngầm. Nguy cơ bị tấn công bất ngờ từ các cạm bẫy hoặc sinh vật cổ xưa luôn hiện hữu.
Cuối cùng, Lục Trường Sinh mở mắt. Hắn quay sang Tiêu Hạo, ánh mắt kiên định không chút do dự. “Chúng ta sẽ đi lối này.” Hắn chỉ vào lối đi ngang, nơi luồng khí tức thanh khiết và sắc bén đang tiến vào. Dù phía trước có là hiểm nguy chồng chất, hay là cuộc chạm trán với cường giả, hắn vẫn chọn con đường mà đạo tâm của hắn mách bảo. Con đường của sự chiêm nghiệm, của sự thấu hiểu, chứ không phải con đường của sự sợ hãi hay tránh né. Hắn biết rằng, hành trình của hắn sẽ không dễ dàng, nhưng hắn đã chuẩn bị để đối mặt với mọi thử thách, để đi hết con đường mình đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.