Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 112: Huyết Nhuộm Linh Cung: Đạo Tâm Bất Biến

Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt, ánh nhìn trở nên sắc bén và trầm trọng hơn. Gương mặt thanh tú của hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu trong đôi mắt lại ánh lên một sự cảnh giác cao độ. Hắn cảm thấy như thể có một thứ gì đó cổ xưa, vĩ đại nhưng cũng đầy tà ác đang thức tỉnh từ sâu thẳm lòng đất, một mối đe dọa không thể nhìn thấy nhưng lại vô cùng rõ ràng trong cảm nhận của hắn. Đây không chỉ là một cơ duyên, mà còn là một bài kiểm tra về sự tỉnh táo, về đạo tâm, và về khả năng đối mặt với những hiểm nguy vượt xa tưởng tượng. Hắn không nói ra những gì mình cảm nhận được một cách chi tiết, bởi Tiêu Hạo có lẽ sẽ không thể hiểu hết được. Hắn chỉ biết rằng, họ đang tiến sâu hơn vào những bí mật của thời 'Vạn Cổ Khai Thiên', nơi không chỉ có cơ duyên mà còn có những thứ có thể khiến vạn vật hóa thành tro bụi. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ không còn là những cấm chế cấp thấp hay linh dược nhỏ bé nữa. Những trận chiến khốc liệt, những cuộc đối đầu với những sinh vật cổ xưa, hoặc những thế lực tà đạo đang chờ đợi. Nhưng đạo tâm của hắn, vững như bàn thạch, không hề lay chuyển. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho những thử thách sắp tới, bởi hắn biết, hành trình thực sự, giờ đây mới chính thức bắt đầu.

Hắn khẽ vươn tay, đặt lên vai Tiêu Hạo, người vẫn còn đang ngây ngất trong dòng linh khí cuồn cuộn. Một luồng linh lực tinh tế từ Tàn Pháp Cổ Đạo truyền qua, giúp Tiêu Hạo trấn định tinh thần, kéo hắn ra khỏi trạng thái mê đắm đầy nguy hiểm. Ánh mắt Tiêu Hạo dần lấy lại sự thanh tỉnh, nhưng vẫn còn vương vấn vẻ kinh ngạc tột độ. Hắn nhìn Lục Trường Sinh với sự tin tưởng tuyệt đối, không một chút nghi ngờ. Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Tiêu Hạo tiếp tục.

Họ bước qua hành lang đá cổ kính, nơi những bức phù điêu mờ nhạt và cấu trúc kiến trúc kỳ lạ dần nhường chỗ cho một không gian rộng lớn hơn, một sảnh đường cổ xưa mà thời gian và tai ương đã tàn phá không ít. Những cột đá khổng lồ, cao vút chạm tới trần, giờ đây đổ nát ngổn ngang, một phần gãy vụn, một phần nghiêng ngả như những di cốt của một vị thần khổng lồ đã ngã xuống. Trên những phiến đá chạm khắc hình thù kỳ dị, nay đã vỡ tan, chỉ còn lại những mảnh vụn mang theo dấu vết của một nền văn minh đã lụi tàn từ vạn cổ.

Không khí nơi đây đặc quánh một vẻ u ám, nặng nề, khác hẳn với sự tinh khiết ban đầu. Linh khí cổ xưa từ thời Vạn Cổ Khai Thiên cuộn trào mạnh mẽ hơn, nhưng không còn là dòng chảy êm đềm mà hóa thành những luồng khí áp bức vô hình, đôi khi gào thét như tiếng gió hú qua khe đá, đôi khi lại trầm mặc như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những khe nứt trên trần đá, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, đôi lúc bị át đi bởi tiếng xương cốt va chạm khi một phiến đá đổ vỡ, hay tiếng bước chân vội vã của một tu sĩ nào đó đang cố gắng tìm lối thoát.

Dọc theo con đường phủ đầy đá vụn và rêu phong, họ bắt gặp nhiều dấu vết tang thương của các cuộc giao tranh gần đây. Những vệt máu khô sẫm màu trên đá, những mảnh pháp bảo vỡ nát nằm rải rác, và đáng sợ hơn cả là thi thể của những tu sĩ xấu số. Một số bị cấm chế nghiền nát, thân thể biến dạng đến mức khó nhận ra, gương mặt vẫn còn vương nét kinh hoàng trước khi chết. Số khác lại nằm gục với vết kiếm đâm sau lưng, vết chưởng ấn hằn sâu trên ngực, rõ ràng là do đồng môn hạ thủ. Mùi đất ẩm, rêu phong và tử khí quyện lẫn vào nhau, tạo nên một thứ mùi khó chịu, nhắc nhở về sự mong manh của sinh mạng trong thế giới tu hành.

Lục Trường Sinh bước đi vô cùng cẩn trọng, đôi mắt đen láy không ngừng quan sát mọi ngóc ngách, từng chi tiết nhỏ nhất. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn cảm nhận bằng toàn bộ giác quan, bằng Tàn Pháp Cổ Đạo đang tự động vận chuyển trong cơ thể. Công pháp cổ xưa này không giúp hắn tăng cường tu vi một cách nhanh chóng, nhưng lại mang lại cho hắn khả năng cảm nhận và phân tích linh khí, cấm chế, và thậm chí là ý niệm của vạn vật một cách tinh tế đến kinh người. Hắn cảm thấy từng dao động nhỏ nhất trong không khí, từng luồng linh khí cổ xưa đang trôi chảy, từng cấm chế ẩn mình dưới lớp bụi thời gian.

“Trường Sinh huynh, nơi này… càng ngày càng đáng sợ. Linh khí cũng hung bạo hơn rất nhiều,” Tiêu Hạo lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, ánh mắt không ngừng đảo quanh những thi thể và vết tích chiến tranh. Bộ y phục màu sắc tươi sáng của hắn giờ đây như một vết nhơ giữa khung cảnh u ám, lạnh lẽo này. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên ngực, không chỉ từ linh khí mà còn từ sự tàn khốc, chết chóc bao trùm. Tiêu Hạo nắm chặt lấy tay áo Lục Trường Sinh, như thể đó là sợi dây duy nhất giữ hắn lại với thực tại an toàn.

Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Hắn khẽ nheo mắt, kéo Tiêu Hạo lùi lại một bước ngay khi một luồng linh khí cổ xưa bất ngờ bùng phát từ một phiến đá đổ nát gần đó, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ cuốn phăng bụi bặm và cả một mảnh xương vụn. Luồng linh khí này mang theo một vẻ hoang dại, nguyên thủy, chứa đựng một sức mạnh hủy diệt tiềm tàng. “Linh khí càng nguyên thủy, càng khó kiểm soát. Và lòng người, còn đáng sợ hơn cả cấm chế,” Lục Trường Sinh nói, giọng điềm tĩnh như mặt hồ phẳng lặng, nhưng ẩn chứa sự thâm trầm. Hắn không hề vội vã hấp thụ nguồn linh khí dồi dào này, bởi hắn biết, mỗi dòng linh khí đều mang theo "ý chí" của nó, và nếu đạo tâm không vững, rất dễ bị cuốn trôi, thậm chí là bị phản phệ, biến thành kẻ cuồng loạn.

Hắn dùng ngón tay chỉ vào một thi thể tu sĩ nằm gục dưới chân một cột đá đã đổ. Đó là một lão giả râu tóc bạc phơ, có vẻ ngoài của một tu sĩ cảnh giới không thấp, nhưng trên ngực lại có một vết thương chí mạng do pháp bảo sắc bén gây ra, không phải do cấm chế. “Những kẻ này, họ không chết vì cấm chế, mà chết vì lòng tham và sự nghi kỵ. Linh khí ở đây tuy nồng đậm, nhưng cũng là một loại độc dược đối với những đạo tâm không kiên cố.” Lục Trường Sinh khẽ thở dài, trong lòng không khỏi cảm thấy xót xa cho những sinh mạng vô tội đã ngã xuống, nhưng cũng không thể trách cứ ai, bởi đây chính là bản chất của thế giới tu hành, một thế giới mà hắn đã chọn con đường đi ngược lại.

Hắn tiếp tục dẫn Tiêu Hạo đi sâu vào bên trong, lách qua những mảnh vụn đổ nát, tránh xa những khu vực có dấu hiệu cấm chế mạnh mẽ. Từng bước đi của Lục Trường Sinh đều được tính toán kỹ lưỡng, không hề dư thừa. Hắn không chỉ tránh né những cấm chế hiện hữu, mà còn cảm nhận được những cấm chế vô hình, những bẫy rập ẩn sâu dưới lớp đất đá, chờ đợi những kẻ vội vã, tham lam. Tiêu Hạo, dù vẫn còn sợ hãi, nhưng cũng dần quen với sự dẫn dắt của Lục Trường Sinh, hắn học cách tin tưởng tuyệt đối vào giác quan và phán đoán của người bạn đồng hành. Mỗi khi Lục Trường Sinh dừng lại, Tiêu Hạo cũng đứng yên, quan sát theo hướng nhìn của hắn, cố gắng hiểu được những gì Lục Trường Sinh đang cảm nhận.

Những suy nghĩ trong lòng Lục Trường Sinh không ngừng xoay vần. Hắn nhận ra sự phức tạp và tàn độc của các cấm chế cổ xưa này. Chúng không chỉ đơn thuần là những bẫy rập, mà dường như còn là một phần của một cơ chế thanh lọc. Thanh lọc những kẻ yếu kém, thanh lọc những kẻ có lòng tham không đáy, để chỉ giữ lại những tinh hoa, những kẻ thực sự có duyên và đủ sức mạnh để vượt qua. Cổ Mộ này, có lẽ không phải là nơi chôn cất đơn thuần, mà là một thử thách, một cánh cửa để bước vào một cảnh giới khác, một bí mật của thời Vạn Cổ Khai Thiên mà thế giới hiện tại đã lãng quên. Những dấu hiệu nguy hiểm tiềm tàng, những luồng năng lượng tà ác mà hắn cảm nhận được, không phải là những thứ ngẫu nhiên, mà là những phần tử được cài đặt cẩn thận, như những người gác cổng canh giữ bí mật cuối cùng. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm thấy đạo tâm của mình càng trở nên kiên cố. Hắn không cần phải chạy đua, không cần phải tranh giành, chỉ cần giữ vững bản tâm, đi hết con đường đã chọn.

***

Đi qua sảnh đường đổ nát, họ tìm thấy một lối đi hẹp hơn, dẫn đến một khu vực có vẻ là Di Tích Thần Điện cổ xưa. Nơi đây không gian rộng lớn hơn, trần nhà cao vút, nhưng cũng mang đầy dấu vết của sự hoang tàn. Trung tâm sảnh điện là một pháp trận khổng lồ, được khắc chạm tinh xảo trên nền đá, giờ đây đã mờ nhạt đi nhiều nhưng vẫn còn giữ được vẻ thần bí cổ xưa. Giữa pháp trận, một viên linh thạch phát sáng rực rỡ, lung linh như một vì sao bị giam cầm, thu hút mọi ánh mắt và lòng tham.

Ẩn mình sau một tảng đá đổ, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo chứng kiến một trận chiến khốc liệt đang diễn ra. Hàng chục tu sĩ, từ những tán tu đơn độc đến những đệ tử của các tông môn nhỏ, đang giao tranh giành giật viên linh thạch đó. Tiếng pháp khí va chạm chan chát, tiếng linh lực bùng nổ ầm ĩ, tiếng la hét giận dữ và đau đớn vang vọng khắp sảnh điện. Ánh sáng từ các pháp bảo, từ các chiêu thức linh lực rực rỡ lóe lên liên tục, chiếu rọi những gương mặt méo mó vì tham lam và hung tợn. Mùi máu tươi và lưu huỳnh từ những vụ nổ linh lực nồng nặc trong không khí.

Một Vô Danh Tán Tu, dáng người gầy gò, ăn mặc giản dị nhưng ánh mắt lóe lên sự tham lam không thể che giấu, tay cầm một thanh kiếm đã nhuốm máu, nhanh chân hơn những kẻ khác. Hắn lao thẳng vào pháp trận, bất chấp những lời cảnh báo yếu ớt từ đồng bạn. Hắn nghĩ rằng mình đã đủ nhanh, đủ mạnh để giành lấy viên linh thạch trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng. Thế nhưng, ngay khi chân hắn đạp vào một cấm chế ẩn mình dưới lớp bụi, pháp trận cổ xưa bỗng bùng nổ dữ dội. Những ký tự cổ đại trên nền đá sáng rực lên, giải phóng một luồng linh lực cuồng bạo, xoáy sâu vào không gian, nuốt chửng không chỉ tên tán tu tham lam mà còn cả vài tu sĩ đứng gần đó. Tiếng kêu gào thảm thiết của họ nhanh chóng bị át đi bởi tiếng nổ long trời lở đất.

Những tu sĩ còn lại không những không dừng lại, mà còn tranh thủ tấn công lẫn nhau. Những kẻ bị thương do vụ nổ cấm chế ngay lập tức trở thành mục tiêu của đồng bọn. Một tu sĩ trẻ tuổi, vừa ôm vết thương trên vai, chưa kịp đứng dậy đã bị một thanh kiếm từ phía sau đâm xuyên tim. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả nền đá cổ. Tiếng bước chân vội vã, tiếng pháp khí xé gió, tiếng hô hoán giận dữ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc.

Tiêu Hạo, mặt tái mét, nấp mình sau tảng đá, chỉ dám ló mắt nhìn ra. Hắn chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng tàn khốc đến vậy. Trong thế giới tu hành mà hắn từng biết, tranh đoạt là chuyện thường tình, nhưng giết chóc lẫn nhau một cách trần trụi, không chút che giấu chỉ vì một vật phẩm lại khiến hắn rùng mình. “Trời ơi… họ… họ giết nhau chỉ vì một viên linh thạch sao?” Hắn thì thầm, giọng run rẩy, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây tràn ngập sự kinh hãi.

Lục Trường Sinh vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm quan sát toàn bộ cục diện. Hắn không hề có ý định can thiệp, cũng không có bất kỳ biểu cảm thương xót hay phẫn nộ nào. Đối với hắn, đây chỉ là một sự thể hiện chân thực nhất của bản chất con người khi bị lòng tham và sự sợ hãi thống trị. Hắn kéo nhẹ Tiêu Hạo, đảm bảo họ không bị cuốn vào vòng xoáy chết chóc đó. Hắn không ra tay, chỉ lặng lẽ quan sát, ghi nhớ từng chi tiết của trận chiến và cách cấm chế vận hành.

Trong số những kẻ đang giao tranh, có một Thợ Săn Tiền Thưởng. Hắn là một nam nhân ăn mặc bụi bặm, vẻ ngoài lạnh lùng, đôi mắt sắc như dao cau. Tay hắn cầm một cây vũ khí kỳ lạ, nửa giống đoản kiếm, nửa giống ám khí, lưỡi kiếm cong vút và có màu đen như mực. Hắn không nói nhiều, chỉ hành động. Khi một tu sĩ khác đang cố gắng nhặt lấy một mảnh vỡ của linh thạch văng ra từ vụ nổ, Thợ Săn Tiền Thưởng không chút do dự, ánh mắt hung tợn như một con thú săn mồi, đâm thẳng cây kiếm kỳ lạ vào lưng kẻ đó. Hắn không thèm nhìn thi thể gục xuống, mà nhanh chóng quét mắt xung quanh, tìm kiếm mục tiêu tiếp theo, hoặc bất kỳ vật phẩm nào có thể giành được. Khuôn mặt hắn không chút biểu cảm, như thể việc tước đoạt sinh mạng người khác chỉ là một công việc thường ngày.

Lục Trường Sinh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Tiêu Hạo khi hắn định lên tiếng. “Đạo tâm bất ổn, lòng tham nổi dậy, mọi thứ đều có thể xảy ra. Cơ duyên này, họ dùng sinh mạng để đổi lấy,” Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng vẫn bình thản nhưng ẩn chứa một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn hiểu rằng, trong một thế giới mà sức mạnh là lẽ sống, và cơ duyên là con đường dẫn đến sức mạnh, thì sự tàn khốc như vậy là điều tất yếu. Những kẻ mạnh tranh giành, những kẻ yếu bị đào thải. Đây chính là quy luật khắc nghiệt mà hắn đã chứng kiến từ khi còn là một phàm nhân ở sơn thôn hẻo lánh.

Hắn nhận ra sự phức tạp và tàn độc của các cấm chế cổ xưa này. Chúng không chỉ bảo vệ mà còn thanh lọc những kẻ yếu kém và lòng tham. Viên linh thạch kia có thể là một cơ duyên hiếm có, nhưng cái giá phải trả cho nó lại là sinh mạng và đạo tâm của vô số tu sĩ. Lục Trường Sinh không hề cảm thấy tiếc nuối hay hối hận vì đã không tham gia. Con đường của hắn không phải là con đường của tranh đoạt, mà là con đường của sự vững chắc, của sự tự nhận thức. Hắn tin rằng, cơ duyên thực sự không nằm ở những vật phẩm bên ngoài, mà nằm ở sự trưởng thành của đạo tâm và sự kiên định của ý chí.

Lục Trường Sinh tiếp tục quan sát, cố gắng giải mã cách thức hoạt động của pháp trận cổ xưa, cách nó phản ứng với linh lực và ý niệm của con người. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng tà ác tiềm ẩn, một thứ gì đó đã thức tỉnh từ sâu thẳm lòng đất, đang theo dõi cuộc chiến này, như thể đang thưởng thức một vở kịch đẫm máu. Đây có thể là dấu hiệu của U Minh Tôn Giả, hoặc một thế lực tà đạo cổ xưa nào đó đang trỗi dậy. Lục Trường Sinh ghi nhớ tất cả, những thông tin này sẽ vô cùng quý giá cho hành trình phía trước. Hắn biết rằng, những cuộc tranh đoạt nhỏ lẻ này chỉ là khởi đầu. Khi những cơ duyên lớn hơn xuất hiện, khi bí mật thực sự của Cổ Mộ được phơi bày, thì sự tàn khốc sẽ còn nhân lên gấp bội. Nhưng đạo tâm của hắn, vững như bàn thạch, sẽ không vì thế mà lay chuyển.

***

Sau khi chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đẫm máu đó, Lục Trường Sinh không nán lại thêm. Hắn nhẹ nhàng dẫn Tiêu Hạo lùi về phía sau, len lỏi qua những tảng đá đổ nát, tìm một ngóc ngách ít người để tạm nghỉ. Đó là một hốc đá khuất nẻo, khá kín đáo, cách xa tiếng ồn ào của trận chiến vừa rồi. Ánh sáng nơi đây càng yếu ớt hơn, chỉ có vài tia sáng mờ nhạt từ đâu đó hắt vào, đủ để nhìn rõ mọi vật. Không khí vẫn lạnh lẽo và ẩm ướt, nhưng không còn nồng nặc mùi máu tanh hay mùi lưu huỳnh. Một cảm giác yên bình tương đối bao trùm, một sự tĩnh lặng hiếm hoi giữa lòng Cổ Mộ hỗn loạn.

Lục Trường Sinh ngồi xuống nền đá lạnh lẽo, khoanh chân. Hắn không lập tức hấp thụ linh khí hay điều tức, mà chỉ nhắm mắt lại, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Linh khí xung quanh hắn từ từ tụ lại, không phải để tu luyện mà để thanh lọc, để ổn định. Dòng linh khí này, qua sự chuyển hóa của Tàn Pháp Cổ Đạo, trở nên tinh khiết và ổn định, tạo thành một vầng sáng mờ ảo bao bọc lấy hắn, như một lớp màng bảo vệ vô hình, tách biệt hắn khỏi sự hỗn loạn và tàn khốc của thế giới bên ngoài. Đây không phải là ánh sáng của sức mạnh phô trương, mà là ánh sáng của sự bình an, của một đạo tâm vững chắc. Lục Trường Sinh đang dùng khoảnh khắc tĩnh lặng này để chiêm nghiệm, để phân tích những gì hắn vừa chứng kiến, để củng cố thêm cho con đường mà hắn đã chọn.

Tiêu Hạo ngồi cạnh, tựa lưng vào vách đá, vẫn còn hơi thở dốc và gương mặt tái mét. Hắn nhìn gương mặt bình thản của Lục Trường Sinh, cảm thấy lòng mình dần an định lại. Sự bình tĩnh của Lục Trường Sinh như một liều thuốc an thần, xua tan đi nỗi sợ hãi và kinh hoàng trong lòng hắn. Hắn nhớ lại những lời Lục Trường Sinh từng nói về sự bền vững của đạo tâm, và giờ đây, giữa cảnh tượng tàn khốc vừa qua, những lời đó càng trở nên sâu sắc và ý nghĩa hơn bao giờ hết. Hắn đã thấy những kẻ tham lam, những kẻ vội vã, những kẻ bất chấp tất cả để giành lấy cơ duyên, và cái kết cục bi thảm của họ. Lục Trường Sinh không tham gia, không tranh đoạt, nhưng hắn vẫn đứng vững, vẫn bình an.

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn trong trẻo và sâu thẳm. Hắn nhìn Tiêu Hạo, khẽ gật đầu. “Đạo không phải là tranh đoạt, mà là vun đắp. Càng vội vã, càng dễ sa ngã,” hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. “Những kẻ kia, họ chỉ nhìn thấy viên linh thạch, mà không thấy được cái giá phải trả. Họ chỉ muốn mạnh lên nhanh chóng, mà quên mất rằng, gốc rễ không vững thì cây sao đâm chồi?”

Tiêu Hạo thở dài, ánh mắt phức tạp. Hắn hiểu những gì Lục Trường Sinh nói, nhưng trong lòng vẫn còn một chút hoài nghi, một chút lo lắng. “Huynh nói đúng. Nhưng… liệu con đường của huynh có quá chậm không? Những kẻ đó, họ sẵn sàng làm mọi thứ để mạnh lên… Trong thế giới này, nếu không nhanh chóng có được sức mạnh, thì sẽ bị người khác chèn ép, thậm chí là bị nuốt chửng.” Hắn nói, giọng nói lộ rõ sự bất lực và lo lắng cho tương lai của chính mình và của Lục Trường Sinh. Hắn biết rằng, con đường của Lục Trường Sinh là đúng đắn, nhưng nó quá khác biệt, quá cô độc.

Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng mang theo sự thấu hiểu và kiên định. Hắn nhẹ nhàng vỗ vai Tiêu Hạo. “Nhanh hay chậm, là do tâm quyết định. Đạo không có nhanh chậm, chỉ có đi đến cùng hay không. Nếu con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, thì chậm hay nhanh nào có gì khác biệt?” Hắn đứng dậy, động tác khoan thai, không hề vội vã. Ánh mắt hắn hướng về phía trước, nơi bóng tối vẫn còn bao phủ, nơi những bí mật và hiểm nguy đang chờ đợi.

Hắn không vội vàng, nhưng cũng không chần chừ. Đạo tâm của hắn, giữa sự hỗn loạn này, càng trở nên vững chắc, như một tảng đá ngàn năm giữa dòng nước xiết. Hắn biết rằng, sự tàn khốc và lòng tham của tu sĩ trong Cổ Mộ này chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn, một dấu hiệu cho thấy những cuộc đối đầu lớn hơn với các thế lực tà đạo, có lẽ là cả U Minh Tôn Giả, sẽ diễn ra. Khả năng cảm nhận cấm chế và linh khí cổ xưa của hắn, cùng với đạo tâm kiên định, sẽ là chìa khóa để hắn vượt qua những thử thách mà tu sĩ khác không thể. Điều này cũng sẽ khiến hắn trở thành một cái tên đặc biệt, có thể thu hút sự chú ý của những nhân vật như Mộc Thanh Y hoặc Bách Lý Trần trong tương lai. Sự hiện diện mạnh mẽ của linh khí và cấm chế từ thời Vạn Cổ Khai Thiên cho thấy Cổ Mộ này ẩn chứa những bí mật sâu xa, có thể liên quan đến Cửu Thiên Linh Châu hoặc các thế lực cổ xưa mà hiện tại vẫn còn là ẩn số.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa tràn vào cơ thể, được Tàn Pháp Cổ Đạo lọc sạch và tinh luyện, củng cố thêm cho đạo tâm của hắn. Hắn quay sang Tiêu Hạo, ánh mắt kiên định. “Hành trình của chúng ta, vẫn còn dài lắm. Nhưng ta tin rằng, chỉ cần giữ vững bản tâm, thì vạn sự đều có thể vượt qua.” Hắn không nói nhiều, nhưng lời nói của hắn như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, chiếu sáng con đường cho Tiêu Hạo. Dù phía trước có là huyết hải thi sơn, có là cơ duyên ngập trời hay hiểm nguy chồng chất, Lục Trường Sinh vẫn sẽ bước đi trên con đường của riêng mình, không hổ thẹn với đạo tâm, không lay chuyển trước đại thế.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free