Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 111: Mê Cung Ảo Ảnh: Linh Khí Cổ Xưa Trỗi Dậy

Lục Trường Sinh thu hồi ánh mắt, quay lại nhìn Tiêu Hạo, môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. “Không cần,” hắn đáp, giọng nói bình thản, nhưng lại ẩn chứa một triết lý sâu sắc, “Đạo của mỗi người một khác. Cứ đi con đường của mình.” Hắn không có ý định đi theo bất kỳ ai, bởi con đường của hắn, là con đường hắn tự chọn, tự bước đi, không cần dựa dẫm hay chạy theo bóng hình của kẻ khác.

Hắn tin rằng, nếu có duyên, họ sẽ gặp lại. Nếu không, thì cũng là lẽ tự nhiên. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Lục Trường Sinh không vội vàng đuổi theo, mà tiếp tục phân tích môi trường xung quanh, dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận những dao động linh lực cổ xưa, những dấu vết của thời 'Vạn Cổ Khai Thiên' còn sót lại. Hắn biết rằng, Cổ Mộ này còn ẩn chứa vô vàn bí mật, và con đường của hắn, chỉ mới bắt đầu. Những cuộc tranh đoạt nhỏ lẻ vừa qua chỉ là khởi đầu, những trận chiến khốc liệt và tàn bạo hơn sẽ diễn ra khi các cơ duyên lớn thực sự lộ diện. Nhưng hắn không sợ hãi, bởi đạo tâm của hắn, vững như bàn thạch.

***

Đám đông tu sĩ vẫn ào ạt đổ về phía trước, tiếng hò reo, tranh giành, và cả những tiếng kêu thảm thiết từ những kẻ sơ ý vướng vào cấm chế cứ thế vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của lòng tham và sự liều lĩnh. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã chủ động lùi lại, để dòng người cuồng loạn ấy trôi qua như một dòng lũ dữ. Hắn không vội vã, không tranh đoạt, mà chậm rãi quan sát, lắng nghe. Bầu không khí trong Cổ Mộ càng lúc càng trở nên u ám, lạnh lẽo, một sự ẩm ướt nặng nề thấm sâu vào từng thớ thịt, từng lỗ chân lông, tựa như đang lặn sâu xuống đáy biển của thời gian. Những bức tường đá xám xịt, cao vút, dường như vươn tới vô tận trong màn sương mờ ảo, đôi chỗ rêu phong xanh thẫm bám dày đặc, như những tấm thảm cổ tích được dệt nên từ ngàn năm cô tịch.

Những cột đá khổng lồ, một thời sừng sững nâng đỡ vòm trời của Cổ Mộ, giờ đã đổ nát, vỡ vụn, nằm rải rác trên nền đất, gợi lên một vẻ hoang tàn, bi tráng của một thời đại đã qua, một nền văn minh đã chìm vào quên lãng. Mỗi một viên đá, mỗi một vết nứt đều như đang kể lại một câu chuyện về sự thịnh suy, về những biến cố kinh thiên động địa đã từng xảy ra tại nơi đây. Tiếng gió hú ghê rợn, len lỏi qua những khe đá, những đường hầm tối tăm, tạo nên những âm thanh ma quái, rợn người, đôi khi lại là tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, hay xa xăm hơn là tiếng xương cốt va chạm lạo xạo, không rõ là của sinh linh nào đã gục ngã tại chốn này. Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc, khắc khoải, khiến người ta cảm thấy mình thật nhỏ bé trước sự vĩ đại và tàn khốc của thời gian.

“Trường Sinh, chúng ta đi đường này sao? Có vẻ hơi hẻo lánh… nhưng cũng ít người tranh giành,” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói mang theo một chút hồi hộp, một chút tò mò, nhưng cũng không che giấu được sự cảnh giác. Hắn chỉ vào một lối đi nhỏ, tối tăm, gần như bị che khuất bởi một khối đá đổ nát, nơi mà hầu hết các tu sĩ khác đều bỏ qua, hoặc không hề nhận ra sự tồn tại của nó. Lối đi này hẹp hơn rất nhiều so với những hành lang chính, và dường như dẫn sâu vào lòng đất, vào một khu vực càng ít dấu chân người lui tới.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đôi mắt đen láy quét qua lối đi khuất nẻo ấy. Hắn nhắm hờ mắt lại, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm nhận từng luồng linh khí nhỏ nhất đang len lỏi trong không gian. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ giúp hắn cảm nhận linh khí một cách tinh tế, mà còn giúp hắn "đọc" được những dấu vết của thời gian, của những năng lượng cổ xưa ẩn chứa trong lòng đất. Hắn cảm thấy một luồng khí tức khác biệt từ lối đi đó, không phải là sự cuồng bạo, hỗn loạn như ở những sảnh đường chính, mà là một sự trầm lắng, cổ kính hơn, tựa như một dòng sông ngầm chảy sâu dưới lòng đất, mang theo những bí mật ngàn đời.

“Đúng vậy,” Lục Trường Sinh đáp, giọng điềm tĩnh, ẩn chứa một sự chắc chắn không thể lay chuyển. “Nơi càng ít người đến, cơ duyên có thể càng lớn, hoặc nguy hiểm càng nhiều. Nhưng linh khí ở đây có vẻ… nguyên thủy hơn.” Hắn mở mắt, ánh nhìn xa xăm, như đang xuyên thấu qua những bức tường đá dày đặc. “Những kẻ vội vã, tâm trí bị che lấp bởi dục vọng, thường chỉ nhìn thấy những thứ nổi bật, những con đường rộng lớn. Họ ít khi chịu khó khám phá những ngóc ngách khuất lấp, nơi mà chân lý và cơ duyên thực sự thường ẩn mình.”

Hắn biết rằng, con đường mà hắn chọn sẽ không dễ dàng. Nó có thể ẩn chứa những cạm bẫy tinh vi hơn, những thử thách khắc nghiệt hơn. Nhưng đồng thời, nó cũng có thể dẫn đến những cơ duyên chân chính, những bí mật sâu sắc hơn của Cổ Mộ này, những thứ mà những kẻ chỉ biết tranh giành và chém giết không bao giờ có thể chạm tới. Đạo của hắn, vốn dĩ đã khác biệt. Hắn không truy cầu sức mạnh nhất thời, không chạy theo hư danh, mà tìm kiếm sự vững chắc, sự thấu hiểu bản chất của vạn vật.

“Linh khí nguyên thủy?” Tiêu Hạo lẩm bẩm, cố gắng cảm nhận theo lời Lục Trường Sinh, nhưng hắn chỉ thấy một sự lạnh lẽo và tĩnh mịch bao trùm. Tuy nhiên, lòng tin vào Lục Trường Sinh đã ăn sâu vào hắn. Kể từ khi theo chân vị tu sĩ có đạo tâm vững như bàn thạch này, hắn đã thoát khỏi không ít hiểm nguy và thu được không ít lợi ích. “Vậy chúng ta cứ theo huynh vậy. Huynh đi đâu, ta theo đó!”

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như làn gió thoảng. Hắn không nói gì thêm, chỉ cẩn trọng bước đi, đôi mắt sắc bén quét qua từng góc tường, từng viên gạch đổ nát, từng vệt rêu phong. Hắn không chỉ quan sát bằng mắt thường, mà còn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận những dao động nhỏ nhất của linh lực, của cấm chế, của bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào tiềm ẩn. Từng bước chân của hắn đều vững vàng, trầm ổn, không vội vã, không hấp tấp. Tiêu Hạo theo sát phía sau, tay nắm chặt một thanh pháp khí phòng thân, ánh mắt cảnh giác đảo quanh, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống bất ngờ. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, nhưng sự cẩn trọng là bản năng của một kẻ sống sót trong thế giới tu hành đầy rẫy hiểm nguy này. Mùi đất ẩm, rêu phong, và một chút tử khí cổ xưa càng lúc càng nồng nặc, như thể họ đang tiến vào sâu hơn vào một cõi chết lặng, nơi thời gian đã ngừng trôi từ ngàn vạn năm trước.

***

Họ tiến vào một khu vực hẹp hơn, lối đi càng lúc càng ngoằn ngoèo, uốn lượn như ruột của một con quái vật khổng lồ đang ngủ say. Hai bên vách đá, từng là những bức tường được chạm khắc tinh xảo, giờ đã mòn vẹt, những đường nét hoa văn cổ xưa chỉ còn là những dấu vết mờ nhạt, khó mà nhận ra. Ánh sáng từ viên dạ minh châu mà Tiêu Hạo cầm trên tay chỉ đủ soi rọi một khoảng không gian nhỏ hẹp, khiến bóng tối xung quanh càng thêm dày đặc, bí hiểm. Không khí ở đây đặc quánh hơn, nặng nề đến mức dường như có thể cảm nhận được áp lực vô hình đè nén lên lồng ngực.

Đột nhiên, Lục Trường Sinh dừng bước. Hắn không nói gì, chỉ giơ tay ra hiệu cho Tiêu Hạo. Một luồng cấm chế mờ nhạt, là những vệt sáng yếu ớt, lung linh như ảo ảnh, hoặc những gợn sóng không gian thoáng qua, hiện lên trước mắt hắn. Chúng không quá mạnh mẽ, không quá rõ ràng, nhưng lại được bố trí một cách khéo léo, tinh vi, ẩn mình trong những khe nứt của đá, dưới lớp rêu phong ẩm ướt, tưởng chừng như vô hại.

“Cấm chế cấp thấp,” Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng trầm ấm. “Được tạo ra để lọc bỏ những kẻ thiếu kiên nhẫn, hoặc không đủ nhạy bén. Chúng không gây chết người ngay lập tức, nhưng đủ để làm trì hoãn, gây thương tích nhỏ, hoặc kích hoạt những cạm bẫy lớn hơn.” Hắn nhẹ nhàng vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, đôi mắt lướt qua từng chi tiết của cấm chế, như thể đang đọc một cuốn sách cổ. Từng sợi linh lực trong cấm chế đều hiện rõ trong nhận thức của hắn, như những đường chỉ mảnh mai dệt nên một tấm lưới vô hình.

Tiêu Hạo chăm chú lắng nghe, gật gù. Hắn biết Lục Trường Sinh không bao giờ nói thừa. "Vậy chúng ta làm sao đây?"

Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn khẽ đưa tay, chạm nhẹ vào một vách đá ẩm ướt, nơi có một sợi linh lực cấm chế đang âm thầm dao động. Hắn không cố gắng phá vỡ nó, mà dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để "luồn lách" qua những kẽ hở vô hình, những điểm yếu mà mắt thường không thể thấy, mà chỉ có sự cảm nhận tinh tế của đạo pháp cổ xưa mới có thể nhận ra. Hắn di chuyển chậm rãi, uyển chuyển, mỗi bước chân đều tính toán kỹ lưỡng, tựa như một vũ công đang biểu diễn điệu múa trên một sợi chỉ mỏng manh. Tiêu Hạo theo sát phía sau, cố gắng bắt chước từng động tác của Lục Trường Sinh, nhưng vẫn cảm thấy một luồng áp lực vô hình lướt qua, khiến hắn rùng mình.

“Đừng coi thường những cấm chế này,” Lục Trường Sinh khẽ nhắc nhở. “Chúng là sự thể hiện của một đạo lý cổ xưa. Đạo pháp, dù mạnh hay yếu, đều có quy luật của nó. Thấu hiểu quy luật, còn hơn là dùng sức mạnh mà đối đầu.”

Khi Lục Trường Sinh đang cẩn trọng dẫn đường, ánh mắt hắn bỗng dừng lại ở một khe đá khuất lấp, nơi ánh sáng yếu ớt của dạ minh châu khó có thể chiếu tới. Dưới lớp rêu phong dày đặc, ẩm ướt, một bụi cây nhỏ bé với ba chiếc lá xanh biếc, và một đóa hoa nhỏ màu lam tinh khiết đang lặng lẽ hé nở. Dù không phát ra linh khí mạnh mẽ, nhưng Lục Trường Sinh vẫn cảm nhận được một luồng sinh khí thanh khiết, thuần túy đang lan tỏa từ đó.

“Linh chi Lam Tâm,” Lục Trường Sinh khẽ thốt lên, giọng nói mang theo một chút ngạc nhiên. “Tuy không quý hiếm thượng phẩm, nhưng cũng là thứ dược liệu tốt để bồi bổ nguyên khí, củng cố đạo tâm. Lại ẩn mình ở nơi này.”

Tiêu Hạo lập tức mắt sáng rỡ. “Trường Sinh, nhìn kìa! Linh chi Lam Tâm! Tuy không quý hiếm nhưng cũng là thứ tốt!” Hắn đã từng nghe nói về loại linh chi này. Nó không phải là bảo vật có thể khiến người ta đột phá cảnh giới lớn, nhưng lại vô cùng hữu ích để chữa trị vết thương nội thương, thanh lọc tạp chất trong cơ thể, và quan trọng nhất là giúp tu sĩ củng cố đạo tâm, tránh khỏi những vọng niệm trong quá trình tu luyện. Trong môi trường Cổ Mộ đầy rẫy tử khí và linh khí cổ xưa dễ gây phản phệ này, nó càng trở nên giá trị.

Tiêu Hạo định vội vã tiến lên hái, nhưng Lục Trường Sinh đã đưa tay ngăn lại. Hắn khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. “Đừng vội. Dù là linh dược cấp thấp, cũng cần sự tôn trọng. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Hơn nữa, nó ẩn mình ở đây, chắc chắn là có lý do.”

Lục Trường Sinh không dùng tay không hái. Hắn khẽ vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, một luồng linh lực tinh tế bao bọc lấy đóa linh chi. Hắn chậm rãi, nhẹ nhàng tách nó ra khỏi tảng đá, không làm tổn thương rễ hay lá cây. Từng động tác đều toát lên sự cẩn trọng, tỉ mỉ, như thể hắn đang trân trọng một sinh mạng nhỏ bé.

“Đừng coi thường, những thứ này tuy nhỏ nhưng là căn cơ,” Lục Trường Sinh nói, đưa Linh chi Lam Tâm cho Tiêu Hạo. Mùi hương thanh khiết của linh dược lan tỏa, xua tan đi một phần mùi đất ẩm và tử khí. “Kẻ vội vàng thường bỏ lỡ những thứ đáng giá nhất. Giống như những tu sĩ kia, họ chỉ chăm chăm vào những thứ hào nhoáng, những cơ duyên lớn, mà không hề để ý đến những giá trị tiềm ẩn, những lợi ích nhỏ bé nhưng bền vững. Đạo của ta, là đạo của sự tích lũy, của sự kiên trì. Không có căn cơ vững chắc, dù có đạt được sức mạnh lớn, cũng như nhà cao không móng, sớm muộn cũng sụp đổ.”

Tiêu Hạo cầm lấy Linh chi Lam Tâm, cảm nhận luồng sinh khí ấm áp từ nó, lòng tràn đầy kính phục. Hắn ngẫm nghĩ lời Lục Trường Sinh. Quả thực, những kẻ đi trước đều bỏ qua những linh dược nhỏ bé này. Họ chỉ muốn tìm kiếm những bảo vật có thể thay đổi vận mệnh ngay lập tức, mà quên mất rằng, tu hành là một hành trình dài, cần phải bồi đắp từng chút một. Nếu không có Lục Trường Sinh, hắn cũng đã vội vã bỏ qua những thứ này.

“Ta hiểu rồi, Trường Sinh,” Tiêu Hạo thành tâm nói. Hắn cẩn thận cất Linh chi Lam Tâm vào một trong những túi nhỏ trên người. “Lần này, ta lại học được một bài học quý giá.” Hắn hiểu rằng, không phải cứ vội vàng tranh đoạt là sẽ có được. Đôi khi, sự bình tĩnh, sự kiên nhẫn và một ánh mắt tinh tường mới là chìa khóa để mở ra những cánh cửa cơ duyên thực sự.

Họ tiếp tục tiến sâu hơn. Lục Trường Sinh vẫn đi trước, dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận cấm chế, tránh né những cái bẫy ẩn mình. Tiêu Hạo theo sau, nhặt nhạnh thêm vài bụi linh thảo cấp thấp khác mà Lục Trường Sinh chỉ dẫn, hoặc những viên linh thạch mờ nhạt bị vùi lấp dưới đá. Những thứ này không thể khiến họ giàu có, nhưng lại là những nguồn tài nguyên nhỏ bé, bền vững, giúp họ củng cố bản thân trên con đường tu hành đầy chông gai. Mỗi bước chân của họ, dù chậm rãi, nhưng lại vững chắc hơn, tiến sâu hơn vào trái tim bí ẩn của Cổ Mộ.

***

Sau khi vượt qua một đoạn đường hầm hẹp và đầy cấm chế, họ cuối cùng cũng bước vào một hành lang rộng lớn hơn nhiều, khác hẳn với những lối đi chật hẹp trước đó. Không gian nơi đây không còn quá tối tăm như trước, mà ánh sáng yếu ớt, xanh lam kỳ dị từ những tinh thể khoáng vật cổ xưa bám trên vách đá và trần hang phát ra, đủ để soi rọi những gì ẩn chứa trong đó. Mùi hương cũng thay đổi, ngoài mùi đất ẩm và tử khí, giờ đây còn xen lẫn mùi khoáng vật cổ xưa, một mùi hương lạnh lẽo, sắc bén, nhưng cũng mang theo một vẻ hùng vĩ khó tả.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đều ngẩng đầu nhìn lên. Trên vách đá cao vút hai bên hành lang, những bức phù điêu cổ đại, mờ nhạt, giờ đây đã hiện rõ hơn rất nhiều. Chúng không còn là những vết mòn vô định, mà là những hình ảnh sống động, dù đã trải qua ngàn vạn năm gió sương vẫn giữ được một phần uy thế. Các ký tự cổ xưa, không thuộc bất kỳ ngôn ngữ hiện tại nào mà Lục Trường Sinh hay Tiêu Hạo từng biết, được khắc họa một cách tinh xảo, uyên thâm, chạy dài như những dòng sông chảy qua thời gian.

Những bức phù điêu ấy khắc họa những hình ảnh kinh thiên động địa. Có những sinh vật khổng lồ, hình thù kỳ dị, thân thể cao ngất trời xanh, đang gầm thét trong những trận chiến long trời lở đất, khiến thiên địa đảo điên. Có những vị thần linh, hoặc những cường giả cổ xưa, đang thi triển những thần thông khó thể tưởng tượng, làm thay đổi cả quy luật tự nhiên. Lại có những hình ảnh về các nghi lễ bí ẩn, nơi những con người nhỏ bé đứng trước những bàn tế khổng lồ, dâng hiến linh hồn, cầu nguyện cho một điều gì đó thiêng liêng và vĩ đại. Tất cả đều toát lên một vẻ hùng tráng, bi tráng, khiến người xem cảm thấy mình thật nhỏ bé trước sự vĩ đại của thời 'Vạn Cổ Khai Thiên', một thời đại mà hiện tại đã hoàn toàn bị lãng quên.

“Quá… quá vĩ đại,” Tiêu Hạo lẩm bẩm, ánh mắt mở to, không thể rời khỏi những bức phù điêu. Hắn chưa bao giờ thấy một cảnh tượng nào như vậy. Những câu chuyện về thời cổ đại, dù đã được ghi chép trong sách cổ, cũng không thể sánh bằng một phần vạn những gì hắn đang nhìn thấy.

Nhưng điều khiến Tiêu Hạo kinh ngạc hơn cả chính là linh khí ở đây. Nó không chỉ nồng đậm, mà còn mang theo một vẻ tinh khiết, một sự sống động mà hắn chưa từng cảm nhận được ở bất kỳ nơi nào khác. Luồng linh khí này dường như đang sôi sục, lan tỏa khắp không gian, thấm vào từng tế bào, khiến hắn cảm thấy toàn thân rạo rực, như thể sắp đột phá cảnh giới bất cứ lúc nào.

“Linh khí thật nồng đậm! Cảm giác như sắp đột phá vậy! Đây chắc chắn là nơi tốt nhất!” Tiêu Hạo hít hà một hơi thật sâu, gương mặt lộ rõ vẻ phấn khích. Hắn đã trải qua nhiều di tích, nhiều khu vực linh khí dồi dào, nhưng chưa bao giờ có cảm giác mãnh liệt đến vậy. Hắn cảm thấy mình như đang đứng giữa một suối nguồn của sức mạnh, chỉ cần hấp thụ là có thể lột xác.

Thế nhưng, Lục Trường Sinh lại không có vẻ phấn khích như Tiêu Hạo. Hắn dừng lại, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào một bức phù điêu khắc họa một sinh vật khổng lồ, nửa rồng nửa rắn, đang nuốt chửng một tinh cầu. Hắn không hề hấp tấp hấp thụ linh khí, mà ngược lại, hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo tự động vận chuyển trong cơ thể hắn, không phải để hấp thu linh khí mà là để cảm nhận, để phân tích.

Hắn cảm nhận rõ sự gia tăng của linh khí, nó cuồn cuộn, mạnh mẽ, mang theo một vẻ nguyên thủy, cổ xưa, chưa từng bị ô nhiễm bởi những tạp chất của thế giới hiện tại. Nhưng cùng lúc đó, hắn cũng “nghe” thấy tiếng vọng của những nguy hiểm cổ xưa, một sự biến động tinh thần từ một nguồn năng lượng tà ác tiềm ẩn, một thứ gì đó âm u, lạnh lẽo, đang ngủ say trong lòng Cổ Mộ. Luồng năng lượng này không phải là tử khí đơn thuần, mà là một loại khí tức đặc biệt, mang theo ý chí của sự hủy diệt, của sự tàn bạo, một thứ đã từng thống trị một thời đại và giờ đang dần thức tỉnh.

Lục Trường Sinh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên đạo tâm của mình. Linh khí nồng đậm đến mức này, nếu là một tu sĩ bình thường, chắc chắn sẽ không kìm được mà hấp thụ. Nhưng hắn biết, con đường càng dễ dàng, càng ẩn chứa nhiều cạm bẫy. Linh khí này, dù tinh khiết, nhưng lại mang theo một "ý chí" của thời đại đã mất, một sự cổ xưa mà đạo tâm không vững chắc sẽ dễ dàng bị cuốn trôi, bị đồng hóa, thậm chí là bị phản phệ. Những phù điêu trên vách đá, những ký tự cổ xưa, không chỉ là hình ảnh, mà dường như còn là những lời cảnh báo, những lời nguyền rủa từ một thế giới đã không còn.

Hắn chậm rãi mở mắt, ánh nhìn trở nên sắc bén và trầm trọng hơn. Gương mặt thanh tú của hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu trong đôi mắt lại ánh lên một sự cảnh giác cao độ. Lục Trường Sinh cảm thấy như thể có một thứ gì đó cổ xưa, vĩ đại nhưng cũng đầy tà ác đang thức tỉnh từ sâu thẳm lòng đất, một mối đe dọa không thể nhìn thấy nhưng lại vô cùng rõ ràng trong cảm nhận của hắn. Đây không chỉ là một cơ duyên, mà còn là một bài kiểm tra về sự tỉnh táo, về đạo tâm, và về khả năng đối mặt với những hiểm nguy vượt xa tưởng tượng.

Hắn không nói ra những gì mình cảm nhận được một cách chi tiết, bởi Tiêu Hạo có lẽ sẽ không thể hiểu hết được. Hắn chỉ biết rằng, họ đang tiến sâu hơn vào những bí mật của thời 'Vạn Cổ Khai Thiên', nơi không chỉ có cơ duyên mà còn có những thứ có thể khiến vạn vật hóa thành tro bụi. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ không còn là những cấm chế cấp thấp hay linh dược nhỏ bé nữa. Những trận chiến khốc liệt, những cuộc đối đầu với những sinh vật cổ xưa, hoặc những thế lực tà đạo đang chờ đợi. Nhưng đạo tâm của hắn, vững như bàn thạch, không hề lay chuyển. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho những thử thách sắp tới, bởi hắn biết, hành trình thực sự, giờ đây mới chính thức bắt đầu.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free