Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 108: Cấm Chế Cổ Mộ: Bài Học Về Sự Kiên Nhẫn

Hỏa Linh Đồng Tử, dường như cũng cảm nhận được sự trang nghiêm trong lời nói của Lục Trường Sinh, nó bay lên cao hơn, kêu “meo meo” liên tục, những tiếng kêu lúc này lại mang vẻ hưng phấn lạ thường, như đang cố gắng giao tiếp hoặc biểu đạt sự đồng tình trước luồng linh khí mới. Nó bay lượn vòng tròn trên không trung, thân hình nhỏ bé nhưng ánh lửa rực rỡ dưới ánh hoàng hôn.

Lục Trường Sinh nhắm mắt, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Tâm cảnh hắn trở nên minh triệt hơn bao giờ hết, mọi tạp niệm đều tan biến, chỉ còn lại sự thanh tịnh và kiên định. Hắn dùng thần thức quét qua luồng linh khí cổ xưa đang bao trùm phía chân trời, cố gắng tìm hiểu bản chất sâu xa của nó. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của những cấm chế cổ xưa, những trận pháp đã bị thời gian bào mòn, và cả những dấu vết của một nền văn minh đã biến mất. Cổ Mộ này, không chỉ là một kho báu, mà là một cuốn sách cổ, ghi lại lịch sử của một thời đại.

Hắn hít một hơi thật sâu, luồng khí mát lạnh tràn vào phổi, mang theo cả mùi hương của đất ẩm, rêu phong và một chút thanh khiết lạ lùng từ linh khí cổ xưa. Nó không chỉ là sự kích thích thể chất, mà còn là sự thức tỉnh của tinh thần, giúp hắn cảm nhận được mối liên hệ sâu sắc giữa bản thân và đại thế.

Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh với vẻ khó hiểu nhưng đầy tôn trọng. Hắn không thể cảm nhận sâu sắc như Lục Trường Sinh, nhưng hắn tin tưởng vào phán đoán của người huynh đệ này. Sau đó, hắn lại nhìn về phía Cổ Mộ với ánh mắt đầy tính toán, xen lẫn một chút lo lắng. Hắn biết, dù có chuẩn bị kỹ đến đâu, Cổ Mộ này vẫn sẽ là một hiểm địa. Nhưng hắn cũng tin rằng, đi cùng Lục Trường Sinh, hắn sẽ có cơ hội được chứng kiến và trải nghiệm những điều mà cả đời hắn chưa từng dám mơ tới.

Đêm dần buông, bao trùm lên Lạc Hà Thành và cả vùng núi xa xăm nơi Cổ Mộ ẩn mình. Dưới ánh trăng mờ ảo, Cổ Mộ trở nên càng thêm bí ẩn, như một con quái vật khổng lồ đang lặng lẽ chờ đợi con mồi. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi mắt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một ngọn lửa kiên định, như một ngọn hải đăng giữa biển lớn phong ba. Hắn đã sẵn sàng cho những gì sắp tới, không phải bằng sự hưng phấn của kẻ tranh đoạt, mà bằng sự bình thản của một người chiêm nghiệm, của một người tu hành vững bước trên con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

***

Bình minh hé rạng, xé toạc màn đêm dày đặc bao phủ Cửu Thiên Linh Giới. Ánh sáng đầu tiên của ngày mới còn yếu ớt, chỉ vừa đủ để xua đi một phần sương mù dày đặc đang vấn vít quanh chân núi và bao trùm lấy Lạc Hà Thành, nhưng vẫn chưa thể xuyên thấu lớp sương đục ngầu đang cuộn trào quanh Cổ Mộ. Không khí buổi sớm mờ ảo, ẩm ướt, mang theo một mùi hương tổng hợp của đất ẩm, rêu phong và một thứ thanh khiết lạ lùng, khó tả – có lẽ là hơi thở của linh khí cổ xưa từ Cổ Mộ bốc lên. Nghe đâu đó là tiếng gió hú nhẹ, phảng phất như một lời thì thầm từ quá khứ xa xăm.

Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào vải thô màu xám quen thuộc, dáng người không cao lớn nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, cùng với Tiêu Hạo, người bạn đồng hành nhanh nhẹn, linh hoạt của hắn, đã hòa vào dòng người đông đúc đang đổ về khu vực Cổ Mộ. Họ không vội vã chen lấn, mà lặng lẽ di chuyển, quan sát. Dòng người tu sĩ kéo dài như một dải lụa không ngừng nghỉ, mỗi người mang theo một bộ dáng, một tâm tư khác nhau. Có kẻ vẻ mặt hưng phấn tột độ, mắt sáng rực như muốn nuốt chửng cả kho báu; có người lại mang vẻ lo lắng, cảnh giác, tay luôn đặt sẵn trên pháp khí bên hông; lại có những kẻ âm thầm che giấu sát khí, ánh mắt ẩn chứa sự tàn nhẫn và tham lam.

Cổ Mộ, hiện ra trước mắt họ, không phải là một công trình nguy nga tráng lệ như những phế tích thường thấy, mà giống như một vết sẹo khổng lồ bị khắc sâu vào lòng đất, một miệng vực sâu hun hút được bao bọc bởi một màn sương mù dày đặc bất kể ánh mặt trời đã chiếu rọi, và những luồng linh khí cổ xưa cuộn trào không ngừng, tạo thành những xoáy khí lờ mờ, ảo diệu. Nó đứng đó, tĩnh lặng nhưng lại phát ra một áp lực vô hình, đè nặng lên tâm trí những kẻ vãng lai.

Tiêu Hạo, với khuôn mặt tròn và đôi mắt láu lỉnh thường ngày, giờ đây cũng không khỏi lộ rõ vẻ lo lắng. Hắn khẽ ghé sát vào Lục Trường Sinh, giọng nói thì thầm, pha chút bất an: “Trường Sinh huynh, nhìn xem, đã có cả trăm người đợi sẵn rồi. E rằng không dễ ăn đâu.” Hắn đảo mắt một vòng, thu vào tầm mắt những khuôn mặt căng thẳng, những khí tức mạnh yếu khác nhau đang tụ tập quanh rìa Cổ Mộ. Hỏa Linh Đồng Tử, nằm gọn trong tay Tiêu Hạo, cũng khẽ khàng "meo meo" vài tiếng, có vẻ như cũng cảm nhận được sự căng thẳng của bầu không khí.

Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, đôi mắt đen láy lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ của đám đông. Hắn quan sát cách những tu sĩ khác thăm dò, cách họ thì thầm to nhỏ, cách họ dè chừng lẫn nhau. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, lòng tham và cả nỗi sợ hãi đang trộn lẫn, tạo nên một không khí ngột ngạt bao trùm cả vùng đất này. Sau một khắc im lặng, hắn mới chậm rãi cất tiếng, giọng điệu vẫn điềm đạm, nhưng ẩn chứa sự thấu suốt: “Càng dễ ăn, càng nguy hiểm. Cấm chế cổ mộ này không đơn giản.”

Ánh mắt hắn dừng lại ở một vài Vô Danh Tán Tu đang lăm le, cố gắng tiếp cận gần hơn miệng Cổ Mộ. Họ ăn mặc giản dị, tay cầm kiếm hoặc pháp khí, khí chất lạnh lùng nhưng lại lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn. Lục Trường Sinh hiểu rõ, những kẻ này giống như bầy sói đói, bị mùi hương cơ duyên kích thích, sẽ không thể chờ đợi lâu. Hắn đã thấy quá nhiều cảnh tượng tương tự trong hành trình tu hành của mình. Sự vội vã, tham lam chính là con dao hai lưỡi, có thể dẫn đến thành công vang dội, nhưng cũng có thể biến thành mồ chôn vĩnh viễn.

Tiêu Hạo khéo léo dò hỏi tin tức từ những tu sĩ xung quanh, giả vờ như một kẻ mới đến, tò mò. Hắn nhanh chóng nắm bắt được những tin đồn mới nhất về việc Cổ Mộ sẽ mở cửa, về các thế lực lớn vẫn đang án binh bất động, và cả những lời cảnh báo về cấm chế bên ngoài. Hắn biết, Lục Trường Sinh không bao giờ hành động một cách mù quáng. Con đường của Lục Trường Sinh là con đường của sự chiêm nghiệm, của sự vững vàng, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại. Hắn tin tưởng, Lục Trường Sinh sẽ tìm ra thời cơ thích hợp nhất, không phải là lúc nhanh nhất, mà là lúc an toàn nhất, hiệu quả nhất.

Trong khi đó, Lục Trường Sinh vẫn đứng yên, đôi mắt trầm tư quét qua từng ngóc ngách của Cổ Mộ. Hắn không chỉ nhìn thấy những cấm chế vật lý, mà còn cảm nhận được những luồng khí tức vô hình, những làn sóng dao động của linh khí cổ xưa đang bao bọc nơi đây. Chúng không phải là những cấm chế thông thường, mà dường như được tạo thành từ ý chí, từ đạo vận của một cường giả thời viễn cổ, một thứ đạo đã dung hợp vào cấm chế, khiến chúng không chỉ ngăn chặn về mặt vật lý mà còn ảnh hưởng đến tâm trí, đến đạo tâm của kẻ muốn xâm phạm. Đó là một sự bảo vệ toàn diện, một bài thử thách cho cả thân thể lẫn tinh thần. “Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán,” Lục Trường Sinh thầm nghĩ. Cổ Mộ này, e rằng sẽ là một vạc dầu sôi không chỉ nuốt chửng sinh mạng mà còn thiêu rụi cả bản tâm. Hắn đã sẵn sàng cho điều đó, bằng sự kiên định không gì lay chuyển.

***

Thời gian trôi đi chậm rãi, nhịp nhàng theo từng làn gió thoảng qua, mang theo cái lạnh ẩm ướt của vùng đất cổ. Nắng yếu ớt giữa trưa vẫn không thể xua tan hết màn sương mù bao quanh Cổ Mộ, khiến không khí vẫn ẩm ướt và nặng nề, như một tấm màn che giấu đi những bí ẩn thâm sâu. Tiếng gió hú vẫn văng vẳng, đôi khi lại mang theo một âm điệu kỳ lạ, như tiếng thở dài của thời gian.

Sự kiên nhẫn của con người có giới hạn, đặc biệt là khi lòng tham và sự háo hức bị kích động đến cực điểm. Một nhóm tu sĩ cấp thấp, khoảng mười người, ăn mặc không quá nổi bật, tay cầm các loại pháp khí từ kiếm, đao đến bùa chú, vẻ mặt đầy vẻ liều lĩnh, đã không chịu nổi sự chờ đợi. Họ là những Vô Danh Tán Tu, những kẻ luôn khát khao cơ duyên để thay đổi vận mệnh, bất chấp hiểm nguy. Những kẻ này, có lẽ đã bị những tin đồn về kho báu kích thích, hoặc đơn giản là bản tính tham lam và thiếu kiên nhẫn đã thúc đẩy họ hành động.

“Không thể chờ thêm được nữa! Cơ duyên sẽ bị bọn cường giả kia đoạt mất!” Một trong số họ gầm lên, ánh mắt đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo vì dục vọng.

“Phá đi! Dù có là cấm chế cổ xưa, cũng chỉ là một lớp vỏ!” Kẻ khác phụ họa, tay vung một thanh kiếm sáng loáng, khí tức Phá Hư cảnh bùng nổ, lao thẳng về phía màn sương mờ ảo bao phủ Cổ Mộ.

Những tiếng pháp khí va chạm, tiếng hô hét vang lên, xé tan sự tĩnh lặng vốn có của buổi trưa. Họ đồng loạt phóng ra công pháp, pháp khí, linh lực cuồn cuộn như sóng triều, nhắm thẳng vào lớp cấm chế ngoài cùng.

Nhưng phản ứng của Cổ Mộ không hề chậm trễ. Ngay lập tức, màn sương mù dày đặc bắt đầu cuộn xoáy dữ dội, không còn vẻ mờ ảo vô hại nữa mà biến thành một bức tường năng lượng huyền bí. Từ sâu thẳm bên trong, một luồng linh khí cổ xưa, mang theo cả âm khí và sự hỗn loạn, bùng nổ. Những luồng sáng chói lòa, màu xanh lục và đen xen kẽ, bắn ra như những tia chớp từ trung tâm cấm chế. Kèm theo đó là những lưỡi dao gió vô hình, sắc bén đến kinh người, xé toạc không khí, và những ảo ảnh kinh hoàng đột nhiên hiện ra trước mắt các tu sĩ. Họ thấy những bóng ma vật vờ, những quái vật gào thét, những cảnh tượng kinh dị chỉ có trong ác mộng.

“Aaaa!” Tiếng la hét thảm thiết vang lên. Một tu sĩ bị lưỡi dao gió cắt ngang người, máu tươi phun ra như suối, thân thể ngã vật xuống đất, không còn một hơi thở. Kẻ khác bị luồng sáng xanh lục đánh trúng, toàn thân biến thành tro bụi ngay lập tức, chỉ còn lại một tiếng kêu thảm thiết trước khi tan biến vào hư vô. Một vài người khác thì bị những ảo ảnh giày vò, hai mắt trợn ngược, miệng sùi bọt mép, điên loạn vung vẩy pháp khí vào không khí trước khi ngã xuống, thân thể co giật kịch liệt. Tiếng pháp khí vỡ vụn, tiếng rên rỉ, tiếng va đập của linh lực hỗn loạn tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tươi tanh nồng, mùi lưu huỳnh và cháy khét của linh lực bùng nổ hòa quyện vào không khí, gây buồn nôn.

Lục Trường Sinh đứng từ xa, đôi mắt vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt tập trung cao độ, chăm chú quan sát từng chi tiết của cơ chế phòng ngự. Hắn không hề có ý định can thiệp, cũng không có bất kỳ biểu cảm hối tiếc nào trên khuôn mặt thanh tú. Hắn hiểu rằng, đây là bài học mà những kẻ thiếu kiên nhẫn phải trả giá. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển, giúp hắn cảm nhận rõ ràng hơn bản chất của cấm chế. Hắn nhận ra, đây không chỉ là những trận pháp thông thường, mà còn có sự pha trộn của âm khí cực đoan, linh khí hỗn loạn và thậm chí là một loại huyễn trận tâm lý, nhắm thẳng vào nỗi sợ hãi và dục vọng của con người.

Tiêu Hạo đứng cạnh Lục Trường Sinh, khuôn mặt tròn của hắn trắng bệch, đôi mắt láu lỉnh giờ đây tràn đầy vẻ kinh hoàng. Hắn vô thức nắm chặt tay Lục Trường Sinh, giọng nói run rẩy: “Trời ạ! Mạnh quá! Chỉ là cấm chế bên ngoài thôi mà đã thế này rồi sao?” Hỏa Linh Đồng Tử trong tay hắn cũng rụt rè hơn, ánh lửa trên thân nó lập lòe, phát ra những tiếng “meo meo” mang vẻ sợ hãi.

Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, giọng điệu trầm thấp, như đang tự nói với chính mình, nhưng Tiêu Hạo vẫn nghe rõ: “Đây là cấm chế cổ xưa, không chỉ dựa vào linh lực mà còn chứa đựng ý chí của chủ nhân cổ mộ. Những kẻ hấp tấp, dục vọng càng mạnh, càng dễ bị phản phệ.” Hắn cảm nhận được rằng, những cấm chế này không chỉ đơn thuần là phòng ngự vật lý, mà chúng còn có khả năng cảm nhận được "ý niệm" của kẻ tấn công. Dục vọng càng lớn, sự phản phệ càng tàn khốc. Đây chính là một phần của "đạo" mà chủ nhân Cổ Mộ đã để lại.

Từ một góc khuất khác, một Thợ Săn Tiền Thưởng, vẻ ngoài bụi bặm, lạnh lùng, tay cầm một loại vũ khí kỳ lạ hình lưỡi hái, cũng khẽ lầm bầm, giọng nói mang chút khinh miệt và thực dụng: “Đám ngu xuẩn. Cơ duyên đâu phải là thứ có thể cướp bóc dễ dàng.” Hắn không hề ngạc nhiên trước cảnh tượng tàn khốc này, có lẽ đã quen với việc chứng kiến những kẻ liều mạng bỏ mạng vì lòng tham.

Lục Trường Sinh tiếp tục phân tích, hắn cảm nhận được các loại năng lượng của cấm chế: âm khí nặng nề từ lòng đất, linh khí hỗn loạn mang theo dấu vết của thời đại đã qua, và những luồng ý niệm biến hóa thành huyễn trận. Hắn nhận thấy, những kẻ tu luyện tà công hoặc những kẻ có tâm tính bất chính dường như bị phản phệ mạnh hơn, các cấm chế âm khí đặc biệt nhắm vào họ, khiến họ chết thảm hơn những người khác. Điều này càng củng cố thêm suy nghĩ của hắn về bản chất của Cổ Mộ này, nó không đơn thuần là một kho báu, mà còn là một bài thử thách, một tấm gương phản chiếu bản chất của những kẻ muốn xâm nhập.

Cảnh tượng tàn khốc này đã khiến những tu sĩ khác đang đứng chờ đợi bắt đầu do dự. Một số đã rút lui, vẻ mặt tái mét vì sợ hãi. Một số khác vẫn cố chấp, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ tự tin mà thay vào đó là sự thận trọng, bắt đầu tìm kiếm những khe hở, những điểm yếu khác của cấm chế một cách cẩn trọng hơn. Tiêu Hạo, mặc dù vẫn hoảng sợ, nhưng cũng bắt đầu hiểu rõ hơn về sự sâu xa trong lời nói của Lục Trường Sinh. Hắn tin rằng, sự kiên nhẫn và quan sát của Lục Trường Sinh không phải là sự yếu kém, mà là một loại trí tuệ, một loại sức mạnh khác biệt. Hắn biết, đi theo Lục Trường Sinh, hắn không chỉ được bảo vệ mà còn được học hỏi những điều mà những tu sĩ khác không bao giờ có thể lĩnh hội.

***

Sau nhiều nỗ lực bất thành và hàng chục tu sĩ bỏ mạng hoặc bị thương nặng, không khí quanh Cổ Mộ dần trầm lắng trở lại, mang theo một vẻ u ám và tang tóc. Mùi máu tươi và tử khí vẫn còn vương vấn trong không gian, nhưng đã dịu đi phần nào nhờ gió chiều. Sương mù tan bớt, để lộ ra những đường nét gai góc của miệng Cổ Mộ, và ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu cam đỏ lên cảnh vật, tạo nên một khung cảnh vừa bi tráng vừa huyền ảo.

Nhiều người đã bỏ cuộc, lặng lẽ rời đi với vẻ mặt thất vọng và sợ hãi. Một số khác lùi lại xa hơn, giữ một khoảng cách an toàn, chỉ còn dám nhìn về phía Cổ Mộ với ánh mắt đầy dè chừng và ngờ vực. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tìm một nơi kín đáo hơn, khuất sau một tảng đá lớn, để nghỉ ngơi và tiếp tục quan sát. Hỏa Linh Đồng Tử, sau những giây phút sợ hãi, giờ đã thu mình lại, nằm gọn trong túi áo của Tiêu Hạo, chỉ thỉnh thoảng mới ló đầu ra "meo meo" một tiếng nhỏ xíu.

Tiêu Hạo thở phào một hơi dài, nét mặt vẫn còn chút tái nhợt. Hắn nhìn về phía Cổ Mộ, nơi những vệt máu khô còn vương trên nền đất đá, rồi quay sang Lục Trường Sinh, giọng nói nhẹ nhõm hơn nhưng cũng đầy suy tư: “Trường Sinh huynh nói đúng. Đám người này chỉ biết lao đầu vào. Giờ thì hay rồi, vừa mất mạng vừa chẳng được gì.” Hắn lắc đầu, trong lòng cảm thấy một sự thương xót mơ hồ cho những kẻ đã bỏ mạng, nhưng cũng là một lời cảnh tỉnh cho chính bản thân mình.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đôi mắt hắn vẫn hướng về Cổ Mộ, nhưng tâm trí lại đang chiêm nghiệm sâu xa hơn. “Cổ Mộ này còn nhiều điều bí ẩn. Cấm chế bên ngoài chỉ là lớp vỏ. Càng cổ xưa, càng thâm sâu. Đạo không ở nhanh chậm, mà ở bền vững. Hãy kiên nhẫn.” Giọng hắn trầm thấp, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn hiểu rằng, sự nguy hiểm của cấm chế bên ngoài chỉ là một lời cảnh báo, một bộ lọc thô sơ để loại bỏ những kẻ thiếu ý chí, thiếu sự thấu hiểu. Những gì ẩn chứa bên trong chắc chắn sẽ còn phức tạp và tàn khốc hơn nhiều, có thể liên quan đến các thế lực hoặc kỹ thuật tu luyện đã thất truyền từ thời 'Vạn Cổ Khai Thiên'.

Hắn nhắm mắt lại, ngồi xếp bằng. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn bắt đầu vận chuyển, từng luồng linh khí cổ xưa từ Cổ Mộ theo hơi thở của hắn mà hòa nhập vào cơ thể, được Tàn Pháp Cổ Đạo tinh luyện, chuyển hóa thành một phần của hắn. Hắn cảm nhận được sự biến động của linh khí từ Cổ Mộ, không chỉ là sự hỗn loạn, mà còn là một loại trật tự ẩn giấu, một loại quy luật mà chỉ những ai có đạo tâm vững vàng và đủ nhạy cảm mới có thể cảm nhận được. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của những cấm chế vừa rồi hiện lên rõ nét, từng luồng năng lượng, từng biến hóa của huyễn trận đều được phân tích kỹ lưỡng.

Lục Trường Sinh thầm nhủ: “Sự vội vã là kẻ thù của tu hành. Giữa dòng linh khí hỗn loạn của ‘Vạn Cổ Khai Thiên’ này, chỉ có đạo tâm vững chắc mới không bị cuốn trôi.” Hắn biết rằng, khả năng quan sát và rút ra nhận định sâu sắc về cấm chế của hắn, không chỉ là do kinh nghiệm, mà còn nhờ vào Tàn Pháp Cổ Đạo – công pháp không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà giúp ổn định đạo tâm và tăng cường khả năng thấu hiểu bản chất của vạn vật. Chính nhờ vậy, hắn có thể cảm nhận được những nguyên lý cổ xưa, những tầng lớp ý chí ẩn giấu trong cấm chế, điều mà những tu sĩ khác chỉ có thể cảm nhận được sự hung hiểm bề ngoài.

Hắn cũng cảm nhận được, xung quanh Cổ Mộ không chỉ có những tu sĩ liều lĩnh hay những kẻ hiếu kỳ, mà còn có những ánh mắt sắc lạnh, âm thầm quan sát từ xa. Có thể là những cường giả của các thế lực chính phái đang chờ thời cơ, hoặc cũng có thể là những kẻ thuộc tà đạo, những Hắc Y Sát Thủ hay Phong Lang lẩn khuất trong đám đông, đang chờ đợi một khe hở, một cơ hội để ra tay. U Minh Tôn Giả và đồng bọn chắc chắn cũng đang ẩn mình đâu đó, theo dõi từng động tĩnh. Lục Trường Sinh không vội vã, hắn tin rằng, chính sự kiên nhẫn này sẽ giúp hắn có lợi thế khi thời cơ thực sự đến. Có lẽ, những nhân vật như Mộc Thanh Y hay Bách Lý Trần, nếu họ cũng đang quan sát từ xa, cũng sẽ ít nhiều chú ý đến sự bình tĩnh đến lạ thường của hắn.

Tiêu Hạo ngồi cạnh, nhìn về phía Cổ Mộ, rồi lại nhìn sang Lục Trường Sinh. Hắn thấy Lục Trường Sinh vẫn đang chìm đắm trong trạng thái tu luyện, khuôn mặt thanh tú dưới ánh hoàng hôn càng thêm vẻ điềm tĩnh. Hắn cảm nhận được sự vững vàng từ người huynh đệ này, một sự vững vàng không đến từ sức mạnh bạo liệt, mà đến từ một đạo tâm kiên cố, một triết lý tu hành sâu sắc. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều hiểm nguy, nhưng đi cùng Lục Trường Sinh, hắn không còn quá sợ hãi nữa.

Đêm lại dần buông xuống, bao trùm lên Lạc Hà Thành và vùng núi Cổ Mộ. Trong bóng tối mờ ảo, Cổ Mộ hiện lên càng thêm bí ẩn, như một sinh vật cổ xưa đang ngủ say, chờ đợi khoảnh khắc bừng tỉnh. Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt đen láy nhìn xuyên qua màn đêm, một ngọn lửa kiên định vẫn cháy sáng trong sâu thẳm. Hắn đã sẵn sàng, không phải cho cuộc tranh đoạt, mà cho con đường tu hành của chính mình, một con đường mà hắn sẽ kiên định đi đến cùng, dù vạn kiếp cũng không hối hận.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free