Cửu thiên linh giới - Chương 107: Dòng Người Hỗn Loạn Và Hơi Thở Cổ Xưa
Ánh mắt Lục Trường Sinh trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên định sắt đá, nhìn xuyên qua tấm bản đồ, dường như đã thấy được những gì sẽ chờ đợi họ ở phía trước. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Đêm đó, giấc ngủ của hắn vẫn yên bình như thường lệ, không một gợn sóng lo âu, tựa hồ tâm cảnh đã đạt đến cảnh giới vạn pháp bất xâm, dù cho bên ngoài kia, bão tố đang gầm thét.
***
Khi bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, nhuộm vàng căn phòng trọ của Tụ Linh Các, cả Lạc Hà Thành đã trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Tiếng ồn ào từ bên dưới vọng lên tựa như thủy triều dâng, không ngừng xô đẩy vào từng ngóc ngách của tòa quán trọ. Tại Tụ Linh Các, nơi được xem là trung tâm giao lưu của các tu sĩ ngoại lai, không khí đặc quánh sự hưng phấn, cảnh giác và cả một nỗi lo âu khó tả. Kiến trúc nhiều tầng với những mái cong lợp ngói lưu ly, những hành lang chạm trổ tinh xảo, giờ đây chật kín bóng dáng tu sĩ. Đại sảnh chung ở tầng một rộn ràng tiếng người nói chuyện, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, thỉnh thoảng lại xen lẫn tiếng pháp khí được giao dịch xì xào, hay tiếng nhạc cụ cổ cầm tấu lên những điệu nhạc du dương, cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng. Mùi thức ăn thơm lừng của các món điểm tâm, mùi rượu mạnh nồng nàn quyện lẫn hương liệu lạ từ những túi trữ vật của các đạo hữu, đôi khi còn có chút mùi mồ hôi và bụi đường từ những kẻ mới đến, tất cả tạo nên một thứ hỗn tạp khó tả nhưng đầy sức sống. Linh khí trong Tụ Linh Các cũng trở nên dày đặc và hỗn loạn hơn ngày thường, như thể mỗi tu sĩ đều mang theo một luồng khí riêng, hòa vào nhau tạo thành một dòng chảy bất định.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo vẫn ngồi ở một góc khuất trên tầng hai, nơi có thể bao quát được hầu hết đại sảnh bên dưới nhưng vẫn giữ được sự riêng tư cần thiết. Hắn mặc một bộ đạo bào vải thô màu xám, sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường. Đôi mắt đen láy của Lục Trường Sinh, vốn dĩ đã trầm tư, giờ lại càng sâu thẳm hơn khi hắn lướt qua từng gương mặt, từng dáng vẻ tu sĩ. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai phi thường mà chỉ có những ai từng trải qua gian khổ mới có thể nhận ra. Hắn nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà linh thảo ấm nóng, vị chát nhẹ nhàng lan tỏa trong khoang miệng, giúp tâm trí càng thêm thanh tĩnh.
Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn và linh hoạt, lại không thể giữ được sự điềm tĩnh như Lục Trường Sinh. Hắn vẫn mặc bộ y phục màu xanh lam tươi sáng quen thuộc, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét qua đám đông bên dưới. Hắn vừa dùng bữa sáng, miệng nhồm nhoàm một chiếc bánh bao linh mễ, tai không ngừng nghe ngóng các bàn xung quanh, thỉnh thoảng lại khéo léo chen vào hỏi han vài câu từ Ông Chủ Quán Trọ đang tất bật phục vụ. Hỏa Linh Đồng Tử, sau một đêm no nê linh khí trong căn phòng, giờ đã tỉnh giấc, nó bay lượn quanh đầu Tiêu Hạo, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng "meo meo" trầm bổng, như thể đang bình luận về sự ồn ào và những gương mặt lạ lẫm bên dưới. Nó mũm mĩm, mái tóc đỏ rực như lửa, đôi mắt tinh nghịch chớp chớp liên tục.
“Trường Sinh huynh nhìn xem, lại thêm một nhóm tu sĩ từ Tây Vực,” Tiêu Hạo chỉ tay về phía một nhóm người mặc y phục màu đất, da ngăm đen và khí chất hoang dã hơn. “Nhóm này nổi tiếng tham lam, không biết có gây ra chuyện gì không. Cổ Mộ này đúng là thu hút đủ loại rắn rết.” Hắn nói, giọng điệu xen lẫn chút bĩu môi và lo lắng.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn không rời khỏi đám đông. Khuôn mặt hắn thanh tú, đường nét hài hòa, nhưng lại ít biểu lộ cảm xúc. “Lòng tham là bản tính, nhưng cách thể hiện lại khác nhau. Có kẻ tham lam nhưng biết giữ giới hạn, có kẻ lại bất chấp tất cả. Cổ Mộ này, e rằng sẽ là một vạc dầu sôi, đủ để nung chảy mọi đạo tâm yếu kém.” Giọng hắn trầm tĩnh, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của sự chiêm nghiệm. Hắn không chỉ nhìn thấy những tu sĩ trước mắt, mà còn nhìn thấy dục vọng ẩn sâu trong từng ánh mắt, từng cử chỉ, một thứ dục vọng có thể biến con người thành quỷ dữ. Hắn nhận ra, sự biến động của đại thế không chỉ là sự thay đổi của linh khí thiên địa, mà còn là sự khuấy động của nhân tâm. Sự trỗi dậy của cổ di tích luôn đi kèm với sự thức tỉnh của lòng tham. Con đường của hắn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, càng lúc càng phải vững chắc hơn để không bị cuốn trôi trong cái vạc dầu này.
Ông Chủ Quán Trọ, một lão già béo tốt với khuôn mặt phúc hậu, nhưng giờ đây lại lộ rõ vẻ lo lắng, đặt một khay chén trà xuống bàn bên cạnh. Ông lau mồ hôi trên trán bằng một chiếc khăn sạch. “Khách khứa gần đây đông quá, nhưng cũng lắm chuyện thị phi.” Ông thở dài thườn thượt, đôi mắt liếc nhìn ra cửa, nơi dòng người vẫn không ngừng đổ vào Tụ Linh Các. “Cứ thế này, Lạc Hà Thành e rằng khó giữ được yên bình. Ai cũng muốn cơ duyên, nhưng mấy ai nhìn thấy hiểm nguy?” Lời nói của ông chủ quán trọ, tuy đơn giản, lại phản ánh nỗi lo chung của những người phàm trần trước cơn lốc của thế giới tu hành. Ông là một người biết giữ chữ tín, hiếu khách, nhưng những gì đang diễn ra đã vượt quá khả năng kiểm soát của một người bình thường.
Tiêu Hạo khẽ nhíu mày. “Không phải ai cũng như Trường Sinh huynh, có thể giữ vững đạo tâm giữa vạn vật mê hoặc. Đối với đa số tu sĩ, cơ duyên chính là tất cả.”
Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa trên đôi môi, rồi lại quay về ánh mắt trầm tư. Hắn đã thấy nhiều, đã trải qua nhiều. Hắn hiểu rằng không phải ai cũng có thể lựa chọn con đường chậm rãi, vững chắc như hắn. Trong thế giới này, sự tranh giành là bản chất, là động lực để tiến lên. Nhưng điều quan trọng là cách tranh giành, và ý nghĩa đằng sau sự tranh giành đó. Hắn cảm thấy một luồng linh khí cổ xưa, mờ ảo nhưng đầy áp lực, đang dần len lỏi vào thành phố, mang theo một lời mời gọi đầy mê hoặc nhưng cũng chất chứa hiểm nguy. Đó là hơi thở của Cổ Mộ, đang dần thức tỉnh.
***
Sau bữa sáng, khi ánh mặt trời đã lên cao, chiếu thẳng xuống Lạc Hà Thành, không khí trở nên nóng bức hơn, nhưng dòng người trên các con phố vẫn không hề giảm bớt. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo quyết định dạo quanh các con phố chính của thành phố, không chỉ để quan sát mà còn để Lục Trường Sinh có thể cảm nhận rõ hơn những biến động của linh khí. Thành phố lúc này như một nồi lẩu thập cẩm khổng lồ, đủ loại người, đủ loại khí chất chen chúc nhau. Những tu sĩ Vô Danh Tán Tu ăn mặc giản dị, tay lăm lăm pháp khí, khí chất lạnh lùng, đôi mắt tràn ngập cảnh giác, đi lại tấp nập. Họ đã chứng kiến không ít những màn tranh giành nhỏ, những lời lẽ thách thức ngầm, và sự căng thẳng gia tăng rõ rệt. Một gã tu sĩ hốc hác suýt chút nữa đã động thủ với một người khác chỉ vì một chỗ ngồi trong quán rượu. Những cuộc mặc cả linh dược, pháp bảo cũng trở nên gay gắt hơn, với những ánh mắt sắc lạnh sẵn sàng bùng nổ xung đột bất cứ lúc nào.
Tiêu Hạo liên tục lắc đầu. “Trường Sinh huynh thấy không, ai cũng như hổ đói. Cổ Mộ còn chưa mở mà đã rục rịch thế này rồi. Mấy kẻ kia còn suýt đánh nhau vì một chỗ ngồi trong quán rượu, đúng là lòng tham không đáy.” Hắn nói, giọng điệu có chút châm biếm, nhưng cũng lộ rõ vẻ cảnh giác, khéo léo lách qua những nhóm tu sĩ hung hãn.
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Hắn không nói nhiều, mà chỉ lặng lẽ quan sát, như một người đứng ngoài cuộc, ghi nhận mọi thứ vào tâm trí. Sự hỗn loạn này, đối với hắn, không phải là điều xa lạ. Hắn đã từng chứng kiến nhiều hơn thế. Hắn hiểu rằng, đây chỉ là màn dạo đầu cho một cuộc tranh giành khốc liệt hơn nhiều.
Khi họ đi về phía đông thành phố, nơi được đồn là gần Cổ Mộ nhất, một luồng linh khí khác lạ bắt đầu trở nên rõ ràng hơn. Luồng khí này không giống với bất kỳ loại linh khí nào Lục Trường Sinh từng cảm nhận. Nó mang theo một sự cổ xưa khó tả, một vẻ bí ẩn trầm mặc, như hơi thở của một thực thể đã ngủ vùi hàng vạn năm đang dần thức tỉnh. Luồng linh khí này không hề dữ dội, nhưng nó lại mang theo một áp lực vô hình, một sự uy nghiêm khiến ngay cả Tiêu Hạo cũng phải khẽ nhíu mày, cảm thấy khó chịu. Những tu sĩ khác trên đường cũng bắt đầu có vẻ mặt căng thẳng, một số thậm chí còn cảm thấy choáng váng, phải vận công để chống lại áp lực đang đè nén.
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng phân tích linh khí. Làn da ngăm đen của hắn dường như hấp thụ lấy từng chút biến động trong không khí. “Linh khí nơi đây… không bình thường. Nó mang theo một sự cổ xưa… như đến từ thời ‘Vạn Cổ Khai Thiên’ vậy. Một sự cổ kính mà ta chưa từng cảm nhận được.” Giọng hắn trầm thấp, khẽ thì thầm, như thể đang nói với chính mình. Hắn có thể cảm nhận được sự thăng trầm của thời gian ẩn chứa trong luồng khí này, sự hưng thịnh và suy tàn của một kỷ nguyên đã qua. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn khẽ vận chuyển, tựa hồ đang cộng hưởng với luồng khí cổ xưa, giúp hắn hiểu rõ hơn về bản chất của nó.
Hỏa Linh Đồng Tử, vốn là một sinh linh được hình thành từ linh khí thuần túy, biểu hiện rõ ràng sự khó chịu và tò mò. Nó bay vòng quanh Lục Trường Sinh với tần suất cao hơn, những tiếng “meo meo” của nó không còn tinh nghịch nữa, mà trở nên trầm bổng, lúc thì đầy lo lắng, lúc thì lại mang vẻ hưng phấn như muốn lao về phía trước. Nó rúc vào vai Lục Trường Sinh, như tìm kiếm sự an ủi, nhưng đôi mắt nhỏ xíu của nó lại không ngừng nhìn về phía đông, nơi luồng linh khí cổ xưa đang cuộn trào mạnh mẽ nhất.
Lục Trường Sinh cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng nội tâm hắn không ngừng phân tích dòng linh khí bất thường. Hắn cố gắng truy nguyên nguồn gốc và bản chất của nó, không chỉ bằng thần thức mà còn bằng trực giác sâu sắc của một người tu hành đã đi qua nhiều biến cố. Hắn hiểu rằng, luồng linh khí này không chỉ là dấu hiệu của một cơ duyên lớn, mà còn là báo hiệu của những hiểm nguy khôn lường. Nó như một cánh cửa mở ra quá khứ, nơi những bí mật của Vạn Cổ Khai Thiên đang chờ đợi.
Tiêu Hạo, thấy Lục Trường Sinh nhập định giữa phố, biết hắn đang chiêm nghiệm điều gì đó quan trọng. Hắn không dám quấy rầy, chỉ lặng lẽ cảnh giác hơn, tránh xa những nhóm tu sĩ có vẻ hung hãn, đồng thời không ngừng quan sát Lục Trường Sinh để nắm bắt ý định của hắn. Hắn không hiểu sâu xa như Lục Trường Sinh, nhưng áp lực từ luồng linh khí cổ xưa cũng khiến hắn cảm thấy nặng nề, một sự nặng nề không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Hắn chợt nhận ra rằng, Cổ Mộ này không chỉ là một nơi chứa bảo vật, mà còn là một nơi thử thách ý chí của mỗi cá nhân.
***
Khi mặt trời dần ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc trời phía chân trời, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã dừng chân trên tường thành phía đông của Lạc Hà Thành. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi ẩm từ sông Lạc Hà, làm dịu đi cái nóng bức gay gắt ban trưa. Từ vị trí này, họ có thể nhìn thấy rõ hơn những ngọn núi mờ ảo ở phía xa, nơi ẩn chứa Cổ Mộ. Ánh hoàng hôn không làm tan đi vẻ u ám bí ẩn của vùng đất đó, mà ngược lại, còn tô điểm thêm sự hùng vĩ cổ xưa, một vẻ đẹp ma mị đầy mê hoặc. Những bóng cây cổ thụ vươn mình trong màn chiều tà, tạo nên những hình thù kỳ dị, như những vệ binh canh gác một bí mật vĩnh cửu.
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa đang cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tựa như trái tim của vùng đất đang đập từng nhịp trầm hùng. Hắn hít một hơi thật sâu, như muốn thu nạp toàn bộ sự cổ kính và uy nghiêm vào trong mình. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển không ngừng, giúp hắn thanh lọc tạp niệm, giữ vững đạo tâm. Hắn chiêm nghiệm về sự tàn khốc của thế giới tu hành, nơi cơ duyên và hiểm nguy luôn song hành, và bản chất của sự sống còn trong một kỷ nguyên biến động. Hắn nhận ra, để giữ vững đạo tâm và con đường của mình, hắn cần phải hiểu rõ bản chất của sự tranh giành này, không bị cuốn theo nhưng cũng không thể hoàn toàn đứng ngoài.
Tiêu Hạo đứng bên cạnh, trầm mặc hơn thường lệ. Khuôn mặt tròn, đôi mắt láu lỉnh của hắn giờ đây cũng ánh lên vẻ lo lắng. Có lẽ hắn cũng cảm nhận được áp lực vô hình từ phía Cổ Mộ, một áp lực không lời nhưng lại đầy sức mạnh.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía Cổ Mộ, nơi màn đêm đang dần buông xuống. “Cơ duyên… là động lực, cũng là vực sâu. Không phải ai cũng có thể giữ được bản tâm khi đứng trước nó. Linh khí cổ xưa này, nó mang theo cả hưng thịnh và suy tàn của một thời đại.” Giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong gió chiều.
Tiêu Hạo khẽ gật đầu, sau đó ngước nhìn Lục Trường Sinh. “Nhưng nếu không tranh, thì làm sao có thể mạnh lên được, Trường Sinh huynh? Ai cũng nói, không vào hang cọp sao bắt được cọp con.” Câu hỏi của Tiêu Hạo không phải là sự nghi ngờ, mà là sự băn khoăn của một người tu sĩ trẻ tuổi trước quy luật khắc nghiệt của thế giới này.
Lục Trường Sinh quay sang nhìn Tiêu Hạo, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn đầy thâm thúy. “Tranh… nhưng không để bản thân bị nuốt chửng. Đạo của ta không phải là tránh né, mà là giữ vững giữa dòng chảy hỗn loạn. ‘Vạn Cổ Khai Thiên’ đã dạy rằng, vạn vật đều có chu kỳ, và chỉ có đạo tâm kiên cố mới có thể vượt qua mọi biến cố.” Hắn nói, giọng điệu không hề khoa trương, mà là sự đúc kết từ những trải nghiệm và chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn hiểu rằng, việc giữ vững bản tâm không có nghĩa là đứng yên, mà là vững vàng tiến bước trên con đường đã chọn, dù cho sóng gió có lớn đến đâu. Con đường đó không phải là tránh né, mà là chấp nhận, đối mặt, và vượt qua bằng chính nội lực của mình.
Hỏa Linh Đồng Tử, dường như cũng cảm nhận được sự trang nghiêm trong lời nói của Lục Trường Sinh, nó bay lên cao hơn, kêu “meo meo” liên tục, những tiếng kêu lúc này lại mang vẻ hưng phấn lạ thường, như đang cố gắng giao tiếp hoặc biểu đạt sự đồng tình trước luồng linh khí mới. Nó bay lượn vòng tròn trên không trung, thân hình nhỏ bé nhưng ánh lửa rực rỡ dưới ánh hoàng hôn.
Lục Trường Sinh nhắm mắt, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Tâm cảnh hắn trở nên minh triệt hơn bao giờ hết, mọi tạp niệm đều tan biến, chỉ còn lại sự thanh tịnh và kiên định. Hắn dùng thần thức quét qua luồng linh khí cổ xưa đang bao trùm phía chân trời, cố gắng tìm hiểu bản chất sâu xa của nó. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của những cấm chế cổ xưa, những trận pháp đã bị thời gian bào mòn, và cả những dấu vết của một nền văn minh đã biến mất. Cổ Mộ này, không chỉ là một kho báu, mà là một cuốn sách cổ, ghi lại lịch sử của một thời đại.
Hắn hít một hơi thật sâu, luồng khí mát lạnh tràn vào phổi, mang theo cả mùi hương của đất ẩm, rêu phong và một chút thanh khiết lạ lùng từ linh khí cổ xưa. Nó không chỉ là sự kích thích thể chất, mà còn là sự thức tỉnh của tinh thần, giúp hắn cảm nhận được mối liên hệ sâu sắc giữa bản thân và đại thế.
Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh với vẻ khó hiểu nhưng đầy tôn trọng. Hắn không thể cảm nhận sâu sắc như Lục Trường Sinh, nhưng hắn tin tưởng vào phán đoán của người huynh đệ này. Sau đó, hắn lại nhìn về phía Cổ Mộ với ánh mắt đầy tính toán, xen lẫn một chút lo lắng. Hắn biết, dù có chuẩn bị kỹ đến đâu, Cổ Mộ này vẫn sẽ là một hiểm địa. Nhưng hắn cũng tin rằng, đi cùng Lục Trường Sinh, hắn sẽ có cơ hội được chứng kiến và trải nghiệm những điều mà cả đời hắn chưa từng dám mơ tới.
Đêm dần buông, bao trùm lên Lạc Hà Thành và cả vùng núi xa xăm nơi Cổ Mộ ẩn mình. Dưới ánh trăng mờ ảo, Cổ Mộ trở nên càng thêm bí ẩn, như một con quái vật khổng lồ đang lặng lẽ chờ đợi con mồi. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi mắt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một ngọn lửa kiên định, như một ngọn hải đăng giữa biển lớn phong ba. Hắn đã sẵn sàng cho những gì sắp tới, không phải bằng sự hưng phấn của kẻ tranh đoạt, mà bằng sự bình thản của một người chiêm nghiệm, của một người tu hành vững bước trên con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.