Cửu thiên linh giới - Chương 106: Thông Tin Cổ Mộ: Màn Mở Đầu Của Tranh Đoạt
Ánh dương đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ ấm áp của Tụ Linh Các. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại từ phía xa, cùng tiếng chim hót líu lo, xua tan đi sự tĩnh mịch của màn đêm. Linh khí trong phòng dường như cũng thanh khiết hơn sau một đêm được Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh thanh lọc, mang lại cảm giác an hòa, dễ chịu.
Tiêu Hạo vươn vai, ngáp một tiếng thật dài, duỗi thẳng chân tay. Hắn ta dụi mắt, rồi nhìn sang bên cạnh, thấy Hỏa Linh Đồng Tử vẫn đang cuộn tròn trên gối của Lục Trường Sinh, bộ lông đỏ rực như một đốm lửa nhỏ đang ngủ say. Lục Trường Sinh đã rời bồ đoàn tự lúc nào, hắn đang đứng bên cửa sổ, dõi mắt nhìn ra dòng Lạc Hà lấp lánh dưới ánh bình minh, dáng vẻ trầm tư, điềm tĩnh như mọi khi.
“Trường Sinh huynh, dậy sớm vậy sao?” Tiêu Hạo cất tiếng, giọng còn ngái ngủ. “Đêm qua huynh không ngủ à? Ta thấy huynh cứ ngồi đó mãi.”
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, quay lại nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy ẩn chứa sự thâm thúy. “Ngủ hay không, chỉ là hình thức. Đạo tâm bất động, thân tâm tự tại. Ngươi ngủ ngon chứ?”
“Ngủ ngon lắm chứ!” Tiêu Hạo vỗ vỗ bụng. “Sau một đêm nghe ngóng tin tức, ta thấy bụng mình cũng réo rắt rồi đây. Hay là chúng ta xuống dưới ăn sáng, tiện thể nghe thêm vài tin tức nữa? Buổi sáng chắc quán sẽ vắng hơn, tin tức cũng đáng tin hơn chăng?”
Lục Trường Sinh gật đầu. “Ý hay. Cần phải thu thập càng nhiều thông tin càng tốt.”
Khi hai người cùng Hỏa Linh Đồng Tử bước xuống đại sảnh Tụ Linh Các, không khí đã khác hẳn đêm qua. Đại sảnh đã được dọn dẹp sạch sẽ, không còn mùi rượu nồng nặc hay thức ăn vương vãi. Thay vào đó là hương thơm thoang thoảng của trà mới pha và mùi bánh hấp lan tỏa từ nhà bếp. Ánh nắng ban mai rọi qua những ô cửa sổ lớn, làm sáng bừng không gian. Mặc dù không còn ồn ào như tối qua, Tụ Linh Các vẫn có một vẻ sầm uất đặc trưng của một quán trọ lớn, với những tu sĩ đang dùng bữa sáng, bàn tán xôn xao về những chủ đề nóng hổi của Lạc Hà Thành. Tiếng chén đĩa va chạm nhẹ nhàng, tiếng người nói chuyện rì rầm, và tiếng nước chảy từ đài phun nước nhỏ giữa sảnh tạo nên một bản hòa âm dịu nhẹ, chứ không còn hỗn tạp như đêm trước.
Họ chọn một cái bàn ở góc khuất, nơi có thể quan sát toàn bộ đại sảnh mà không quá gây chú ý. Tiêu Hạo nhanh nhảu gọi vài món điểm tâm đặc trưng của Lạc Hà Thành, và dĩ nhiên, không quên gọi thêm một phần bánh ngọt và sữa tươi cho Hỏa Linh Đồng Tử, đứa trẻ mũm mĩm với mái tóc đỏ rực đang ngồi trên vai hắn, đôi mắt tinh nghịch đảo qua đảo lại, đầy vẻ tò mò.
Ông Chủ Quán Trọ, với thân hình béo tốt và khuôn mặt phúc hậu, vẫn đang đích thân lau dọn bàn ghế, vừa làm vừa mỉm cười chào hỏi khách quen. Khi thấy Tiêu Hạo, ông ta liền tiến lại gần, vẻ mặt niềm nở.
“Khách quan, muốn dùng gì đây ạ? Món điểm tâm của Lạc Hà Thành chúng ta nổi tiếng khắp Tam Giới đó!” Ông Chủ mỉm cười, giọng nói vang vang mà không kém phần thân thiện.
Tiêu Hạo chớp mắt, nở nụ cười lanh lợi. “Ông chủ quả là biết cách làm ăn! Cho chúng ta hai bát mì Trường Thọ, thêm hai đĩa bánh bao chay, một đĩa bánh ngọt và một bình trà Long Tỉnh thượng hạng. À, mà tiện đây, ông chủ này, dạo này Lạc Hà Thành náo nhiệt thật, có phải vì Cổ Mộ không?”
Ông Chủ Quán Trọ nghe nhắc đến Cổ Mộ, ánh mắt liền ánh lên vẻ bí ẩn, ông ta cúi sát xuống, hạ giọng thì thầm, như thể sợ ai đó nghe thấy. “Ài, không chỉ náo nhiệt đâu, còn loạn nữa cơ. Mấy ngày nay, khách thập phương kéo về đông nghịt, toàn là tu sĩ có máu mặt không à. Nghe nói Cổ Mộ này không tầm thường đâu, muốn mở cửa vào được, cần ‘linh huyết dẫn đường’ mới có thể mở ra… Một nghi thức cổ xưa, nghe đồn là rất tà dị, hoặc cũng có thể là một loại vật dẫn đặc biệt chỉ dành cho những linh thể có linh khí thuần túy nhất. Mà không chỉ có thế, bên trong còn có pháp trận cổ, mê cung ảo ảnh, nguy hiểm chồng chất. Nhiều người đã thử xông vào mà chưa ai trở ra nguyên vẹn cả.”
Lục Trường Sinh im lặng lắng nghe, đôi mắt hắn khẽ híp lại. “Linh huyết dẫn đường…” Hắn lẩm bẩm trong miệng, từ ngữ này vang vọng trong tâm trí, gợi lên một cảm giác bất an. Hắn biết, những nghi thức liên quan đến "linh huyết" thường không mấy tốt đẹp, nó có thể là chìa khóa mở ra cánh cửa cơ duyên, nhưng cũng có thể là con đường dẫn đến những tai ương không lường. Bản thân hắn, với Tàn Pháp Cổ Đạo, luôn tránh xa những con đường tà dị, nhưng nếu đây là một điều kiện cố hữu của Cổ Mộ, vậy thì không thể tránh khỏi việc sẽ có kẻ dùng thủ đoạn độc ác để đạt được mục đích.
Không chỉ Ông Chủ Quán Trọ, những bàn xung quanh cũng đang rôm rả bàn tán. Một tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc lộng lẫy, vừa ăn mì vừa lớn tiếng nói với đồng bạn: “Nghe nói Mộc Thanh Y của Thương Lan Kiếm Các đã đến rồi đấy! Khí thế bức người, thanh kiếm trên lưng nàng ta cứ như ẩn chứa vô vàn kiếm ý, nhìn thôi cũng thấy lạnh sống lưng. Nghe đồn nàng ta đã đạt tới Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong, chỉ còn cách Kim Đan một bước nữa thôi!”
Tu sĩ ngồi đối diện gật gù, bổ sung: “Không chỉ có Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần của Thiên Hành Tông cũng vừa xuất hiện ở ngoại thành Lạc Hà. Hắn ta vốn là kỳ tài ngàn năm khó gặp, thiên phú dị bẩm, tu luyện tốc độ kinh người. Lần này chắc chắn sẽ là một cuộc tranh giành long tranh hổ đấu giữa các thiên tài trẻ tuổi!”
Tiêu Hạo nghe vậy, mắt sáng rỡ. Hắn quay sang Lục Trường Sinh, giọng đầy vẻ hưng phấn: “Trường Sinh huynh, huynh nghe thấy chưa? Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần! Toàn là những nhân vật lẫy lừng! Mà ta còn nghe nói có ‘Thiên Hỏa Linh Châu’ trong đó nữa! Một viên linh châu có thể giúp luyện hóa công pháp thuộc tính hỏa, tăng cường uy lực của Hỏa Linh Đồng Tử đó!” Hắn vừa nói vừa xoa đầu Hỏa Linh Đồng Tử, đứa trẻ mũm mĩm liền chớp chớp mắt, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ thích thú, dường như cũng cảm nhận được sự hấp dẫn của linh châu.
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Hắn đã lường trước được sự xuất hiện của những thiên tài này. “Linh huyết dẫn đường… không đơn giản.” Hắn lặp lại lời nói của mình trong tâm trí, nhưng lần này, giọng điệu kiên định hơn. Hắn biết, những cơ duyên lớn thường đi kèm với những cái giá không hề nhỏ. Và cái giá đó, rất có thể sẽ là máu và sinh mạng. Đạo tâm hắn vẫn vững như bàn thạch, nhưng hắn cũng không thể làm ngơ trước những hiểm nguy tiềm tàng. Hắn cần phải nhìn rõ bản chất của cái gọi là "cơ duyên" này.
***
Giữa trưa, ánh nắng chói chang đổ xuống Lạc Hà Thành, làm không khí trở nên oi ả hơn. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo rời Tụ Linh Các, theo dòng người tấp nập tiến vào Linh Khí Phường – khu chợ lớn nhất thành, nơi buôn bán đủ loại linh khí, pháp bảo, linh dược và công pháp.
Linh Khí Phường là một mê cung của những cửa hàng san sát, những lều quán tạm bợ dựng lên ngẫu hứng, tạo thành những con hẻm nhỏ chằng chịt. Kiến trúc nơi đây đa dạng đến kỳ lạ, từ những cửa hàng gỗ cổ kính chuyên bán thảo dược, cho đến những quầy hàng kim loại lấp lánh bày bán pháp khí. Âm thanh nơi đây là một bản giao hưởng hỗn tạp: tiếng rao hàng the thé của thương nhân, tiếng mặc cả ồn ào của tu sĩ, tiếng pháp khí va chạm lanh canh, tiếng người nói chuyện râm ran như ong vỡ tổ. Mùi hương cũng không kém phần phong phú: mùi thảo dược hăng nồng trộn lẫn với mùi kim loại lạnh lẽo, mùi lưu huỳnh từ những lò luyện đan, mùi hương liệu thơm ngát, và cả mùi bụi bặm vương vấn trong không khí. Linh khí nơi đây hỗn tạp đến cực điểm, từ linh khí thuần khiết của bảo vật cho đến linh khí ô trọc của những vật phẩm tà dị, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí sầm uất và đầy rẫy cơ hội lẫn hiểm nguy.
Tiêu Hạo như cá gặp nước, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo qua lại, tìm kiếm những món đồ hay ho. Hắn ta dừng lại trước một quầy hàng bán bản đồ và bùa chú, một người thương nhân già nua với bộ râu dài bạc phơ đang ngồi thảnh thơi.
“Ông chủ, có bản đồ chi tiết của Cổ Mộ vừa thức tỉnh không? Nghe nói có nhiều cạm bẫy lắm, ta muốn mua một cái để phòng thân.” Tiêu Hạo hỏi, giọng nói hoạt bát.
Thương nhân già lắc đầu, mỉm cười hiền từ. “Bản đồ chi tiết thì không có đâu tiểu huynh đệ. Cổ Mộ đó vừa thức tỉnh, ai mà có bản đồ chi tiết được? Nhưng ta có bản đồ khu vực xung quanh và vài tin đồn về ‘mê trận cổ’ bên trong, nghe nói là do một vị trận pháp sư thời thượng cổ bố trí. Những cạm bẫy trong đó tinh vi đến độ tu sĩ Kim Đan cũng khó mà thoát được. Giá không rẻ đâu nha.”
Tiêu Hạo nhíu mày, nhưng vẫn hào hứng mua lấy một tấm bản đồ thô sơ cùng vài lá bùa trừ tà. Trong khi Tiêu Hạo đang say sưa mặc cả, Lục Trường Sinh im lặng đứng cạnh, cảm nhận từng luồng linh khí xung quanh. Hắn không nói nhiều, nhưng đôi mắt trầm tĩnh của hắn không bỏ sót bất cứ điều gì. Hắn cảm nhận được sự biến động của linh khí trong Linh Khí Phường, sự hưng phấn, sự tham lam, và cả sự sợ hãi. Hắn nhận ra, càng đến gần Cổ Mộ, những cảm xúc tiêu cực này càng trở nên rõ nét hơn.
Đột nhiên, từ một quầy hàng bên cạnh, hắn nghe thấy tiếng một Thợ Săn Tiền Thưởng nói chuyện với đồng bọn. Gã này ăn mặc bụi bặm, vẻ ngoài lạnh lùng, tay cầm một cây trủy thủ kỳ lạ, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng.
“Cái lão U Minh Tôn Giả đó, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này. Ta ngửi thấy mùi tà khí của hắn rồi, nó cứ lẩn quất đâu đó gần Cổ Mộ. Lão già này mỗi khi xuất hiện là y như rằng có tai ương ập đến. Lần này chắc chắn sẽ có một mẻ lớn.” Gã Thợ Săn Tiền Thưởng nói với giọng khinh khỉnh, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự cẩn trọng. “Hắn ta là kẻ chuyên đi cướp đoạt cơ duyên, hút cạn linh hồn tu sĩ, biến những nơi có linh khí dồi dào thành địa ngục. Phải cẩn thận với hắn.”
Cùng lúc đó, cách đó không xa, một Vô Danh Tán Tu ăn mặc giản dị, tay cầm một thanh kiếm đã cũ, đang thì thầm với một người bán bùa khác. “Có loại bùa nào chống lại âm khí mạnh không? Nghe nói Cổ Mộ đó âm khí rất nặng, có thể ăn mòn linh hồn tu sĩ. Ta nghe đồn U Minh Tôn Giả đã đến rồi, nơi nào có hắn, nơi đó âm khí sẽ dày đặc như sương mù.”
Lục Trường Sinh nghe những lời đó, nội tâm khẽ động. *U Minh Tôn Giả… Quả nhiên hắn sẽ xuất hiện.* Hắn thầm khẳng định. Những tin đồn về "linh huyết dẫn đường" và "âm khí nặng" càng củng cố thêm suy đoán của hắn về bản chất tà ác của U Minh Tôn Giả. Hắn biết, kẻ tà đạo này không chỉ là một đối thủ thông thường, mà là một mối hiểm họa thực sự, một kẻ có thể biến mọi cơ duyên thành một lò sát sinh. Tàn Pháp Cổ Đạo trong người hắn khẽ vận chuyển, tự động thanh lọc những luồng tà khí mỏng manh mà hắn vô thức hấp thụ từ môi trường xung quanh, giúp hắn giữ được sự minh mẫn và không bị ảnh hưởng bởi những ý niệm tiêu cực.
Tiêu Hạo sau khi mua sắm xong xuôi, quay lại nhìn thấy Lục Trường Sinh đang trầm tư, liền vỗ vai hắn. “Trường Sinh huynh, huynh đang nghĩ gì vậy? Ta mua được mấy lá bùa hộ mệnh này, còn có cả thuốc giải độc của loại nấm quỷ trong Cổ Mộ nữa đấy. Chuẩn bị kỹ càng là không sợ gì cả!” Hắn cười hì hì, vẻ mặt đầy tự tin.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía xa xăm, nơi Cổ Mộ được đồn là đang ẩn mình. “Chúng ta cần phải hiểu rõ hơn về đối thủ, và cả những nguy hiểm tiềm tàng. Sự chuẩn bị không chỉ nằm ở vật chất, mà còn ở tâm trí.” Hắn nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự kiên định.
***
Khi màn đêm buông xuống, Lạc Hà Thành lại khoác lên mình một vẻ đẹp huyền ảo khác. Gió sông mát mẻ thổi qua những con phố, mang theo hơi ẩm và mùi hương hoa đêm. Những chiếc đèn lồng đủ màu sắc được thắp sáng, treo lơ lửng khắp các con hẻm và cửa hàng, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo.
Trong căn phòng trọ quen thuộc trên tầng ba của Tụ Linh Các, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo trải tấm bản đồ thô sơ vừa mua được trên bàn. Ánh sáng vàng dịu từ viên dạ minh châu và ngọn nến nhỏ chiếu rọi lên tấm bản đồ cũ kỹ, làm nổi bật những nét vẽ nguệch ngoạc và những ký hiệu khó hiểu. Hỏa Linh Đồng Tử đã no nê, đang cuộn tròn trên gối, thỉnh thoảng lại khẽ động đậy như đang mơ thấy những cảnh tượng kỳ thú.
Tiêu Hạo hào hứng chỉ trỏ lên bản đồ, đôi mắt sáng rực. “Trường Sinh huynh nhìn xem! Khu vực này được đồn là có ‘linh dược ngàn năm’, nghe nói có thể cường hóa kinh mạch, tăng thêm tu vi. Còn chỗ này, ở sâu bên trong Cổ Mộ, có thể là nơi cất giấu ‘pháp bảo cổ xưa’, có thể là một loại pháp khí phòng thân cực mạnh, hoặc một thanh kiếm linh thiêng!” Hắn nói, giọng điệu đầy phấn khích, như thể đã nhìn thấy kho báu ngay trước mắt.
Lục Trường Sinh không theo sự hào hứng của Tiêu Hạo, ánh mắt hắn sắc bén lướt qua từng chi tiết trên bản đồ, rồi liên kết chúng với những thông tin đã thu thập được. “Những thứ này đều không dễ lấy, Tiêu Hạo. ‘Linh huyết dẫn đường’ có thể là một nghi thức tà dị, hoặc một loại vật dẫn đặc biệt chỉ dành cho những người có linh thể thuần túy, đó là một cánh cửa tiềm ẩn hiểm nguy. Hơn nữa, việc Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần và cả U Minh Tôn Giả đều xuất hiện cho thấy Cổ Mộ này không chỉ có cơ duyên, mà còn là một chiến trường thực sự, một cuộc tranh đoạt sinh tử. Các thế lực chính phái và tà đạo đã bắt đầu hội tụ, báo hiệu một cuộc chiến không thể tránh khỏi.”
Hắn khẽ nhắm mắt, nội tâm suy ngẫm sâu sắc. *Sự thức tỉnh của Cổ Mộ, sự hỗn loạn của linh khí, sự tranh giành điên cuồng… tất cả đều là biểu hiện của một đại thế đang biến động. Con đường của mình, giữ vững đạo tâm, liệu có đủ sức đối mặt với tất cả những điều này? Hay đây chính là cơ hội để chiêm nghiệm sâu sắc hơn về ‘Vạn Cổ Khai Thiên’, về quy luật sinh diệt của vạn vật?* Hắn nhớ lại những lời trong Tàn Pháp Cổ Đạo, rằng linh khí của thiên địa luôn vận chuyển theo một chu kỳ nhất định, và sự biến động lớn như hiện tại thường báo hiệu một thời kỳ hưng thịnh mới đi kèm với sự suy tàn của những điều cũ kỹ. Cổ Mộ này, có lẽ là một phần của chu kỳ đó, một cánh cửa để chứng kiến sự biến đổi của thiên địa, và cũng là một thử thách cho đạo tâm của hắn.
Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh trầm ngâm, vẻ mặt nghiêm nghị, liền gãi đầu cười hề hề. “Huynh nghĩ gì vậy? Lo lắng sao? Cứ có ta ở đây, bảo đảm mọi chuyện đâu vào đó! Ta am hiểu các loại mê trận, cũng có chút tài năng dò tìm linh bảo đó nha!”
Lục Trường Sinh mở mắt, nhìn Tiêu Hạo, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. “Không phải lo lắng, chỉ là suy nghĩ. Mỗi cơ duyên đều là một thử thách, và mỗi thử thách đều là một cơ hội để chiêm nghiệm về Đạo. Chúng ta cần chuẩn bị kỹ càng, không chỉ về pháp bảo, mà còn về tâm lý. Bởi vì, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận với con đường ta đã chọn.” Hắn vuốt nhẹ lên tấm bản đồ, cảm nhận sự lạnh lẽo của giấy, nhưng trong lòng lại dâng lên một ngọn lửa kiên định.
Hắn biết, Cổ Mộ này sẽ không chỉ là một cuộc tìm kiếm bảo vật đơn thuần. Nó sẽ là một cuộc thử thách ý chí, một cuộc chiến giành giật giữa chính đạo và tà đạo, giữa nhân tính và dục vọng. Và giữa phong ba bão táp đó, hắn sẽ phải tìm ra con đường của riêng mình, con đường để giữ vững đạo tâm, vạn pháp bất xâm, để chiêm nghiệm về vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, và để chứng kiến sự thay đổi của đại thế mà không bị cuốn trôi. Ánh mắt Lục Trường Sinh trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên định sắt đá, nhìn xuyên qua tấm bản đồ, dường như đã thấy được những gì sẽ chờ đợi họ ở phía trước. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.