Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 105: Lạc Hà Thành: Cổng Vào Biến Động

Gió đêm tại Phong Lâm Trấn đã tan, nhường chỗ cho ánh bình minh rạng rỡ, trải vàng trên những tán cây xanh mướt và con đường đá gồ ghề. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, cùng Hỏa Linh Đồng Tử đang cuộn tròn trong áo hắn, tiếp tục cuộc hành trình. Sau những ngày đêm không ngừng nghỉ, vượt qua những con đường mòn ẩn mình trong rừng sâu, băng qua những thung lũng xanh mướt và những rặng núi đá sừng sững, khung cảnh trước mắt họ dần thay đổi. Không còn là sự hoang sơ, tịch mịch của rừng già hay vẻ yên bình của những thôn trấn nhỏ, mà thay vào đó là dấu hiệu của một đô thị lớn đang đến gần. Những con đường rộng hơn, được lát đá phẳng phiu, bắt đầu xuất hiện những cỗ xe ngựa chở hàng hóa tấp nập, những đoàn lữ khách đông đúc hơn, và cả những tu sĩ vận y phục đủ màu sắc, pháp khí lấp ló bên hông.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, khi Lạc Hà Thành cuối cùng cũng hiện ra trước mắt họ. Cổng thành hùng vĩ, được xây bằng những khối đá xám khổng lồ, cao vút như muốn chạm tới tầng mây, sừng sững trấn giữ một con sông rộng lớn. Dòng Lạc Hà uốn lượn hiền hòa, phản chiếu ánh tà dương lấp lánh như dát vàng, chảy qua giữa lòng thành phố, chia cắt nó thành hai bờ phồn hoa. Vô số cây cầu đá cổ kính, được chạm khắc tinh xảo, bắc ngang qua dòng sông, nối liền các khu phố sầm uất. Từ xa, đã có thể nghe thấy tiếng nước chảy rì rầm, tiếng thuyền bè hối hả ra vào bến cảng, tiếng người nói chuyện ồn ào và cả tiếng rao hàng vang vọng. Một mùi hương đặc trưng của thành phố ven sông ập đến, hòa quyện giữa mùi sông nước mặn mà, mùi thức ăn nướng thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn và đôi khi là mùi hương liệu quý phảng phất từ những cửa hàng lớn.

Tiêu Hạo không thể kìm nén sự phấn khích. Đôi mắt láu lỉnh của hắn sáng lên, rảo bước nhanh hơn, như muốn ngay lập tức hòa mình vào dòng người hối hả. “A ha! Lạc Hà Thành quả nhiên danh bất hư truyền! Xem kìa, Trường Sinh huynh, linh khí ở đây cũng đậm đặc hơn nhiều so với những nơi chúng ta đã qua! Chắc chắn có bảo bối ẩn giấu, hoặc ít nhất là có nhiều cơ hội để kiếm linh thạch!” Hắn giơ tay chỉ trỏ khắp nơi, miệng không ngừng lẩm bẩm về những tòa kiến trúc cao tầng san sát, những tấm biển hiệu lấp lánh và dòng người đông nghịt.

Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi hơn, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua mọi cảnh vật, từ những nét chạm trổ trên cổng thành đến từng gương mặt lướt qua. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không thể nghe thấy, nhưng lại ẩn chứa bao nhiêu chiêm nghiệm. Giọng nói của hắn vẫn điềm đạm, không nhanh không chậm, nhưng lại mang theo một chiều sâu khác biệt so với sự hưng phấn của Tiêu Hạo. “Linh khí hỗn tạp, nhân tâm cũng hỗn tạp. Càng gần cơ duyên, càng nhiều tranh đoạt.” Hắn không chỉ nhìn thấy sự phồn hoa, mà còn cảm nhận được một luồng khí căng thẳng vô hình đang bao trùm thành phố. Những tu sĩ ra vào cổng thành đều mang theo vẻ cảnh giác, ánh mắt họ không ngừng dò xét xung quanh, tay đôi lúc lại vô thức chạm vào pháp khí đeo bên hông. Y phục của họ đa dạng, từ đạo bào đơn giản của tán tu đến trang phục tông môn được thêu thùa tinh xảo, nhưng tất cả đều toát lên một vẻ sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy.

Hỏa Linh Đồng Tử, vừa mới thức giấc, rướn người từ trong áo Lục Trường Sinh, đôi mắt tròn xoe hiếu kỳ nhìn ngó xung quanh, sau đó lại dụi dụi đầu vào ngực hắn như tìm kiếm sự an toàn. Nó dường như cũng cảm nhận được sự hỗn tạp của linh khí nơi đây, một sự hỗn tạp không chỉ đến từ thiên địa mà còn từ vô số ý niệm, dục vọng của con người.

Bước qua cánh cổng thành khổng lồ, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo chính thức đặt chân vào Lạc Hà Thành. Dòng người như một con sông chảy xiết, cuốn họ vào sâu bên trong. Lục Trường Sinh vẫn giữ thái độ trầm tĩnh, không nhanh không chậm, để dòng người tự nhiên dẫn dắt. Hắn không tìm kiếm sự chú ý, nhưng lại không ngừng quan sát. Mỗi khuôn mặt lướt qua, mỗi lời nói văng vẳng bên tai, mỗi cử chỉ nhỏ nhặt đều không thoát khỏi tầm mắt hắn. Hắn nhận thấy rõ sự khác biệt giữa những phàm nhân đang hối hả với cuộc sống mưu sinh, và những tu sĩ đang lầm lũi bước đi với vẻ mặt đầy toan tính. Ánh mắt họ, dù che giấu khéo léo đến đâu, vẫn ánh lên sự tham lam, sự lo lắng, hoặc một sự hưng phấn đến tột độ. Tất cả đều hướng về một mục tiêu chung: Cổ Mộ. Lạc Hà Thành, với vẻ ngoài phồn hoa, ẩn chứa một cơn sóng ngầm đang cuộn trào, chuẩn bị bùng nổ.

“Trường Sinh huynh, chúng ta nên tìm một quán trọ nghỉ chân trước,” Tiêu Hạo đề nghị, giọng nói đã bớt phần hưng phấn, thay vào đó là sự thực tế hơn sau khi chứng kiến không khí căng thẳng trong thành. “Ta nghe nói Tụ Linh Các là nơi tốt nhất, vừa có chỗ ăn nghỉ, vừa có thể nghe ngóng tin tức.”

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu. Hắn cũng muốn tìm một nơi yên tĩnh để chiêm nghiệm, đồng thời thu thập thêm thông tin về tình hình hiện tại. Hắn biết, trong một thế giới tu hành đầy biến động, tin tức chính là một loại tài nguyên quý giá, đôi khi còn hơn cả linh thạch hay pháp bảo.

***

Đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm Lạc Hà Thành trong một tấm màn nhung huyền ảo. Tuy nhiên, thành phố này không hề chìm vào tĩnh lặng. Ngược lại, những con phố vẫn sáng rực ánh đèn lồng, tiếng người vẫn ồn ào, và đặc biệt là Tụ Linh Các – quán trọ kiêm nhà hàng lớn nhất thành – vẫn đang hoạt động hết công suất.

Tụ Linh Các là một kiến trúc ba tầng bằng gỗ và đá, nằm ngay cạnh dòng Lạc Hà, với những cửa sổ lớn nhìn ra sông. Bước vào bên trong, một không khí hoàn toàn khác biệt ập đến. Tiếng người nói chuyện ồn ào như ong vỡ tổ, tiếng chén đĩa va chạm lách cách không ngừng, xen lẫn tiếng nhạc cụ sôi động từ một sân khấu nhỏ ở trung tâm sảnh. Một mùi hương tổng hợp của thức ăn ngon lành, rượu mạnh nồng nàn, và hương liệu quý phảng phất khắp không gian. Đôi khi, một làn gió nhẹ mang theo mùi sông nước ẩm ướt lùa vào, hòa cùng mùi mồ hôi và bụi đường từ những lữ khách vừa đặt chân đến. Ánh sáng ấm cúng từ vô số đèn lồng treo khắp nơi, chiếu sáng rực rỡ, xua tan bóng tối bên ngoài, tạo nên một khung cảnh nhộn nhịp đến choáng ngợp.

Các bàn ăn chật kín tu sĩ đủ mọi cấp độ. Từ những tán tu đơn độc với y phục giản dị, ánh mắt mệt mỏi nhưng đầy cảnh giác, đến những đệ tử tông môn nhỏ với trang phục có phần hoa mỹ hơn, đang bàn tán xôn xao, thỉnh thoảng lại đưa tay chỉ trỏ. Linh khí trong quán cũng trở nên hỗn tạp, do sự tụ tập của quá nhiều tu sĩ với các công pháp và thuộc tính linh khí khác nhau, tạo nên một trường năng lượng có phần bức bối, khiến Hỏa Linh Đồng Tử khẽ rụt mình lại, nép sâu hơn vào lòng Lục Trường Sinh.

Một người đàn ông thân hình béo tốt, khuôn mặt phúc hậu, tay cầm khăn đang lau bàn, nhanh chóng tiến đến đón khách. Đó chính là Ông Chủ Quán Trọ. “Hai vị khách quan cứ tự nhiên! Quán nhỏ của ta, tin tức nào cũng có, chỉ sợ các vị không có đủ linh thạch để nghe thôi!” Giọng ông ta sang sảng, tràn đầy sự hiếu khách và một chút tinh quái. Đôi mắt nhỏ của ông ta lướt qua Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, dường như đã đánh giá được phần nào thân phận của họ.

“Ông chủ, cho bọn ta một phòng tốt nhất, và mang hết các món đặc sản ra đây!” Tiêu Hạo nhanh nhảu đáp lời, ánh mắt vẫn không ngừng dò xét khắp nơi. Hắn vừa ngồi xuống bàn, vừa vội vàng nói tiếp, “À, tiện thể, có tin tức gì mới về Cổ Mộ không? Nghe nói…”

Ông Chủ Quán Trọ cười tủm tỉm, ra hiệu cho tiểu nhị mang đồ ăn lên, rồi quay sang Tiêu Hạo, hạ giọng một chút. “Khách quan thật biết cách hỏi. Tin tức về Cổ Mộ giờ là thứ nóng nhất Lạc Hà Thành này rồi. Ngày nào cũng có tin mới, tin cũ trộn lẫn, thật giả khó phân.” Ông ta lại liếc nhìn Lục Trường Sinh, người đang trầm ngâm lắng nghe, đôi mắt hắn quét qua từng gương mặt, từng cử chỉ nhỏ nhặt trong quán.

Từ một góc quán, nơi có một Người Kể Chuyện đang ngồi trên ghế cao, tay cầm quạt khẽ phe phẩy, giọng nói truyền cảm của ông ta vang vọng, thu hút sự chú ý của nhiều người. “Chư vị khách quan, xin hãy lắng nghe câu chuyện này! Cổ Mộ này không hề tầm thường! Bên trong ẩn chứa công pháp Trúc Cơ đỉnh cấp, thậm chí có thể là bí thuật Hóa Thần! Nhưng cũng có tin đồn về U Minh Tôn Giả đang lảng vảng, tìm kiếm con mồi…”

Ngay lập tức, từ một bàn gần đó, một Vô Danh Tán Tu với dáng người gầy gò, đôi mắt sắc lạnh, tay đặt hờ lên chuôi kiếm, tiếp lời với giọng điệu cảnh giác: “Nghe nói còn có cả pháp bảo hộ thân, linh dược ngàn năm... nhưng cũng có người thấy bóng dáng kiếm tu Bách Lý Trần và Mộc Thanh Y của Thái Huyền Tông đã đến đây rồi. Chẳng biết thực hư thế nào, nhưng chắc chắn là không ít kẻ đã bỏ mạng khi cố gắng tiếp cận Cổ Mộ.”

Lục Trường Sinh im lặng, chậm rãi nhấp một ngụm trà. Hắn không cần phải hỏi, mọi thông tin quan trọng đều tự động chảy vào tai hắn từ những cuộc bàn tán xung quanh. Hắn lắng nghe tiếng xì xào của các tu sĩ về những “Cơ duyên trời ban” và “Hiểm nguy khôn lường”. Hắn quan sát ánh mắt háo hức xen lẫn sợ hãi của họ, sự tham lam và khao khát hiện rõ trong từng cử chỉ. Linh khí hỗn tạp trong Tụ Linh Các không chỉ đến từ sự khác biệt trong tu luyện, mà còn từ sự giao thoa của hàng ngàn ý niệm, dục vọng của con người.

Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể Lục Trường Sinh vẫn vận chuyển chậm rãi, không bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn bên ngoài. Nó như một dòng suối trong vắt, lặng lẽ chảy qua những ghềnh đá gập ghềnh của thế giới, giữ cho đạo tâm của hắn vững như bàn thạch. Hắn nhận ra, những tin đồn này không chỉ là lời nói suông. Sự xuất hiện của những cái tên như Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần – những thiên tài kiệt xuất của các tông môn lớn – đã chứng minh tầm quan trọng của Cổ Mộ này. Còn U Minh Tôn Giả, cái tên đó như một bóng ma lảng vảng, gieo rắc nỗi sợ hãi và báo hiệu những điều tàn khốc sắp xảy ra.

Tiêu Hạo thì có vẻ bị cuốn hút hoàn toàn vào những câu chuyện. Hắn vừa ăn ngấu nghiến những món ăn ngon lành, vừa không ngừng quay sang hỏi Ông Chủ Quán Trọ những chi tiết nhỏ nhặt nhất. “Ông chủ, Cổ Mộ đó nằm ở đâu? Có gì đặc biệt không? Sao lại có tin đồn về U Minh Tôn Giả chứ?”

Ông Chủ Quán Trọ vuốt râu, cười hì hì. “Cổ Mộ nằm trong thung lũng Ảnh Nguyệt, cách Lạc Hà Thành không xa. Vài ngày trước, một luồng linh khí cổ xưa bùng phát, kèm theo dị tượng thiên địa, lập tức thu hút sự chú ý của giới tu hành. Ban đầu chỉ là vài tán tu nhỏ bé, nhưng giờ thì các tông môn lớn cũng đã phái người đến rồi. Còn U Minh Tôn Giả... hắn ta như một bóng ma vậy, xuất hiện bất cứ khi nào có nơi nào đó hỗn loạn, có sinh linh để hắn hấp thụ tinh khí. Hắn ta là tai họa của phàm trần, cũng là nỗi khiếp sợ của tu sĩ chân chính.”

Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được sự bất an dâng lên trong lòng khi nghe đến U Minh Tôn Giả. Hắn biết, kẻ tà đạo đó không chỉ tìm kiếm cơ duyên, mà còn là một hiểm họa thực sự, một kẻ có thể biến bất cứ nơi nào thành địa ngục trần gian.

***

Tiếng ồn ào từ bên dưới đã dịu đi đáng kể khi màn đêm càng khuya. Trong căn phòng trọ trên tầng ba của Tụ Linh Các, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ và tiếng côn trùng đêm rả rích. Mùi rượu và thức ăn đã tan đi, thay vào đó là mùi hương trầm dịu nhẹ từ lò xông hương trong phòng, mang lại cảm giác thanh tịnh. Ánh trăng mờ ảo xuyên qua cửa sổ, hòa cùng ánh sáng yếu ớt từ một viên dạ minh châu nhỏ, tạo nên một không gian yên bình.

Tiêu Hạo đã ngủ say trên giường, tiếng ngáy khe khẽ. Hỏa Linh Đồng Tử cuộn tròn thành một cục lửa nhỏ, nằm yên vị trên gối của Lục Trường Sinh, đôi lúc lại khẽ cử động như đang mơ thấy một giấc mơ đẹp. Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nhắm mắt, điều hòa hơi thở. Linh khí trong cơ thể hắn lưu chuyển chậm rãi, vững chắc, như dòng sông lớn chảy về biển cả. Hắn đang chiêm nghiệm.

Những tin tức dồn dập từ Tụ Linh Các ban nãy cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn. Cổ Mộ, công pháp Trúc Cơ đỉnh cấp, bí thuật Hóa Thần, pháp bảo hộ thân, linh dược ngàn năm... Những lời đó như mật ngọt, có thể khiến bất kỳ tu sĩ nào cũng phải động lòng. Nhưng đi kèm với chúng là những cái tên như Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần, và đặc biệt là U Minh Tôn Giả – một cái tên gắn liền với máu tanh và tàn khốc.

Lục Trường Sinh nội tâm suy ngẫm, kết nối những mảnh thông tin rời rạc. “Cơ duyên luôn đi kèm với hiểm nguy... và sự tàn khốc. Lạc Hà Thành này, chỉ là điểm khởi đầu.” Hắn nhận ra, đây không chỉ là một cuộc tranh giành cơ duyên thông thường. Sự xuất hiện của U Minh Tôn Giả đã biến nó thành một cuộc chiến sinh tử, nơi đạo và tà giao tranh, nơi nhân tính bị thử thách đến cực điểm. Hắn cảm nhận được sự kích động của linh khí xung quanh khu vực Cổ Mộ, một loại linh khí cổ xưa, mạnh mẽ nhưng cũng đầy biến động, hứa hẹn cả cơ hội lẫn nguy hiểm khôn lường. Linh khí này không chỉ thu hút tu sĩ, mà còn khuấy động cả những tà niệm, những dục vọng sâu thẳm nhất trong lòng người.

Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh không ngừng vận chuyển, thanh lọc linh khí hỗn tạp mà hắn vô thức hấp thụ từ môi trường xung quanh. Nó giúp hắn giữ được sự bình tĩnh, nhìn nhận mọi việc một cách khách quan, không bị cuốn theo những cảm xúc tiêu cực như tham lam hay sợ hãi. “Đạo tâm phải vững, mới có thể đứng vững giữa phong ba.” Hắn lặp lại câu nói này trong tâm trí, không chỉ là một lời nhắc nhở, mà là một niềm tin kiên định đã ăn sâu vào cốt tủy.

Hắn mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng vẫn dịu dàng chiếu rọi, nhưng bên ngoài kia, dưới lớp vỏ bọc yên bình của đêm tối, Lạc Hà Thành đang sôi sục. “Mộc Thanh Y... Bách Lý Trần... và cả U Minh Tôn Giả. Những cái tên bắt đầu xuất hiện. Đại thế quả nhiên đã bắt đầu biến động.” Hắn hiểu rằng, đây chỉ là khởi đầu. Cổ Mộ này, dẫu được gọi là "nhỏ", nhưng lại là một tấm gương phản chiếu rõ nét cho cục diện đại thế đang chuyển mình.

Lục Trường Sinh khẽ vuốt ve Hỏa Linh Đồng Tử đang cuộn tròn bên cạnh. Hắn biết, linh thú nhỏ này có thể cảm nhận được sự biến động của linh khí một cách tinh tế hơn nhiều so với tu sĩ bình thường. Sự hiện diện của nó có thể sẽ là một lợi thế không nhỏ khi họ tiến vào Cổ Mộ, giúp họ tránh được những nguy hiểm tiềm ẩn và tìm kiếm những cơ duyên thực sự.

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra dòng Lạc Hà lấp lánh dưới ánh trăng. Dòng sông vẫn chảy, không ngừng nghỉ, mang theo những gì đã cũ và đón nhận những gì sẽ đến. Giống như con đường tu hành của hắn, chậm rãi nhưng kiên định, không ngừng tiếp diễn. Hắn không tìm kiếm sự xưng bá hay danh vọng, hắn chỉ muốn đi hết con đường của mình, chiêm nghiệm về vạn vật, về Đạo. Và Cổ Mộ này, sẽ là một thử thách, một cơ hội để hắn tiếp tục con đường ấy. Ánh mắt Lục Trường Sinh trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên định sắt đá. Dù phong ba bão táp có đến đâu, bản tâm hắn sẽ bất biến, đạo của hắn sẽ không ngừng.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free