Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 104: Hành Trình Đến Lạc Hà: Tin Tức Cổ Mộ Rõ Ràng Hơn

Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Đạo của ta, chậm rãi nhưng vững bền, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Những tin đồn về sự thức tỉnh của vô số cổ di tích ở khắp nơi, về sự hỗn loạn của linh khí, không làm hắn nao núng, mà càng củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn.

Tiêu Hạo, sau khi thu thập được kha khá thông tin, quay sang Lục Trường Sinh, vẻ mặt nghiêm túc hơn thường lệ. “Vậy là những lời huynh nói đều đúng. Có lẽ chúng ta đến Lạc Hà Thành đúng lúc lắm. Cái cổ mộ ở đó, e rằng cũng không đơn giản đâu.”

Lục Trường Sinh không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết rằng Lạc Hà Thành và cái gọi là ‘cổ mộ nhỏ’ chỉ là một điểm nhỏ trong bức tranh toàn cảnh của sự biến động linh khí này. Phía trước họ, một thời đại mới đang mở ra, đầy rẫy những thử thách và cơ duyên, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy. Những tin tức về Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần, và cả thế lực tà đạo như U Minh Tôn Giả, đều đang chờ đợi họ ở phía trước. Dù vậy, đạo tâm của hắn vẫn kiên định, không hề dao động. Hắn sẽ đối mặt với tất cả bằng sự điềm tĩnh và thấu hiểu, không vội vàng, không tranh đoạt, mà chỉ đơn thuần là chiêm nghiệm, và đi hết con đường của riêng mình.

***

Sáng sớm hôm sau, sương mù giăng mắc dày đặc, bao phủ cả Phong Lâm Trấn và những con đường mòn dẫn vào Mê Vụ Sâm Lâm. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo thấm sâu vào từng thớ thịt, mang theo mùi đất mục, rêu phong và lá cây mục nát. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiếp tục hành trình, bước chân khẽ khàng trên thảm lá khô ẩm ướt. Những cây cổ thụ cao lớn, thân cây to bằng vài người ôm không xuể, vươn mình sừng sững, tán lá che kín bầu trời, chỉ để lọt xuống vài tia sáng lờ mờ, yếu ớt. Dây leo chằng chịt như mạng nhện khổng lồ, bám víu vào mọi vật, tạo nên một khung cảnh hoang sơ, bí ẩn đến rợn người.

Tiếng gió hú qua kẽ lá, nghe như những lời thì thầm cổ xưa. Đôi khi, một tiếng chim kêu quái dị vang lên từ sâu thẳm khu rừng, khiến Tiêu Hạo giật mình, vội vàng đảo mắt nhìn quanh. Hỏa Linh Đồng Tử, với mái tóc đỏ rực như ngọn lửa nhỏ, bay lượn quanh Lục Trường Sinh, đôi mắt tinh nghịch quét qua những bụi cây rậm rạp, thỉnh thoảng lại vồ lấy một con bướm đêm lạc đàn. Cậu bé dường như cũng cảm nhận được sự bất thường trong không khí, nhưng vẫn giữ vẻ hồn nhiên, tò mò.

“Trường Sinh huynh, huynh có thấy dạo này linh khí cứ là lạ không?” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói pha chút cảnh giác. Hắn nheo mắt nhìn về phía trước, cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc. “Có vẻ mạnh hơn, nhưng cũng... khó nắm bắt hơn. Cứ như có một lớp màn vô hình che phủ vậy.”

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng linh khí trôi chảy trong không khí. Hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một vực sâu thăm thẳm. “Đó là dấu hiệu của sự chuyển mình, Tiêu Hạo. Thiên địa đang thay đổi, linh khí cũng không ngoại lệ. Nó trở nên dồi dào hơn, nhưng cũng hỗn loạn hơn, như một dòng sông đang chảy xiết, khó bề định hướng.” Giọng hắn trầm ấm, bình thản, như đang nói về một quy luật tự nhiên đã được khắc sâu vào tâm trí. “Quan trọng là giữ vững đạo tâm, thuận theo biến hóa mà không bị cuốn trôi.”

Tiêu Hạo gật gù, dù có lẽ hắn chưa thể thấu hiểu hoàn toàn chiều sâu trong lời nói của Lục Trường Sinh. “Đạo tâm của huynh thì khỏi nói rồi. Tự cổ chí kim, ta chưa từng thấy ai có đạo tâm kiên cố như huynh. Nhưng chúng ta cứ đi thế này mãi sao, Trường Sinh huynh? Hay là tìm một thị trấn nào đó để nghe ngóng tin tức cụ thể hơn về Lạc Hà Thành? Dù sao thì, cũng nên biết rõ cái ‘cổ mộ nhỏ’ đó rốt cuộc là cái gì, và có những ai đã đến rồi chứ?” Hắn vừa nói, vừa đá nhẹ một hòn sỏi nhỏ trên đường, vẻ mặt tỏ vẻ sốt ruột.

Lục Trường Sinh chỉ khẽ cười. Hắn vẫn giữ vững bước chân, chậm rãi nhưng đều đặn, không nhanh không chậm, như một phần của chính khu rừng. Hắn vận hành Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể, cảm nhận từng thớ thịt, từng kinh mạch phản ứng lại với dòng linh khí dồi dào nhưng hỗn loạn xung quanh. Từng chút một, hắn điều chỉnh, thích nghi, để cơ thể và đạo tâm của mình hòa hợp với sự biến động của thiên địa. Tu vi của hắn không tăng vọt, nhưng căn cơ ngày càng vững chắc, như một cây đại thụ cắm rễ sâu vào lòng đất, không sợ phong ba bão táp. “Ngươi nói không sai,” Lục Trường Sinh đáp, giọng vẫn điềm tĩnh. “Cũng đã gần đến Lạc Hà Thành rồi. Chúng ta sẽ tìm một nơi thích hợp để dừng chân, nghe ngóng thêm.”

Hỏa Linh Đồng Tử lúc này bay đến, đậu trên vai Tiêu Hạo, khẽ cọ cọ má vào cổ hắn. “Lửa của ta, có thể thiêu rụi cả thiên địa! Nhưng lửa của ta cũng có thể sưởi ấm, có thể soi đường! Tiêu Hạo huynh, huynh sợ à?” Cậu bé hỏi, đôi mắt to tròn, tinh nghịch.

Tiêu Hạo giật mình, phì cười. “Sợ gì chứ? Ta chỉ là cẩn thận thôi! Ngươi thì lúc nào cũng hăng hái như vậy. Nhưng mà, đúng là lửa của ngươi có thể soi đường thật. Mấy con yêu thú cấp thấp trong rừng này, ngửi thấy mùi lửa của ngươi là đã chạy mất dép rồi.” Hắn xoa đầu Hỏa Linh Đồng Tử, đoạn lại nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng thầm thán phục sự điềm tĩnh của hắn. Dù đang đối mặt với những tin đồn về cổ di tích, về tà đạo hoành hành, Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt không gợn sóng, như thể mọi sự biến động của thế gian đều không thể chạm tới đạo tâm của hắn. *“Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến,”* Tiêu Hạo thầm nhắc lại câu nói của Lục Trường Sinh, chợt cảm thấy mình cũng cần phải học hỏi nhiều điều từ người bạn đồng hành này. Cả ba tiếp tục bước đi, dần dần thoát khỏi những tán cây rậm rạp của Mê Vụ Sâm Lâm, hướng về phía một thị trấn nhỏ ẩn hiện trong màn sương mỏng, nơi có lẽ đang chờ đợi những tin tức mới mẻ và cụ thể hơn về Lạc Hà Thành.

***

Mặt trời lên cao, những tia nắng vàng óng xuyên qua tầng mây mỏng, xua tan đi màn sương mù buổi sớm. Không khí trở nên ấm áp và dễ chịu hơn hẳn. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cùng Hỏa Linh Đồng Tử cuối cùng cũng thoát khỏi Mê Vụ Sâm Lâm, đến được một thị trấn tương đối sầm uất trên con đường chính dẫn đến Lạc Hà Thành. Thị trấn này, tên là An Bình Trấn, không quá lớn nhưng lại là điểm dừng chân quan trọng cho các tu sĩ và thương nhân qua lại. Ngay khi bước vào, họ đã cảm nhận được sự nhộn nhịp, huyên náo khác hẳn với vẻ tĩnh mịch của rừng sâu. Tiếng rao hàng, tiếng trò chuyện, tiếng vó ngựa lóc cóc trên đường đá... tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống.

Theo lời Tiêu Hạo, nơi tốt nhất để thu thập tin tức ở bất kỳ thị trấn nào cũng là Tụ Linh Các – nơi chuyên phục vụ các tu sĩ, cung cấp chỗ nghỉ, thức ăn, và quan trọng nhất là một môi trường để trao đổi thông tin và giao dịch tài nguyên. Tụ Linh Các của An Bình Trấn là một kiến trúc nhiều tầng, được xây dựng bằng gỗ đàn hương quý hiếm, chạm khắc tinh xảo, toát lên vẻ cổ kính nhưng không kém phần sang trọng. Cánh cửa gỗ lim nặng nề mở ra, lộ ra một đại sảnh rộng lớn, ánh sáng ấm áp từ những chiếc đèn lồng treo khắp nơi chiếu rọi, xua đi sự u ám bên ngoài.

Bên trong, không khí nhộn nhịp đến bất ngờ. Các bàn ghế bằng gỗ lim được kê ngay ngắn, san sát nhau, hầu như đã kín chỗ. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, thỉnh thoảng lại có tiếng pháp khí được bày ra giao dịch, tạo nên một âm thanh hỗn tạp nhưng đầy sức sống. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu mạnh nồng nàn, hòa lẫn với mùi hương liệu dịu nhẹ toát ra từ các tu sĩ, tạo nên một cảm giác vừa thân quen vừa huyền bí. Linh khí trong Tụ Linh Các cũng dồi dào hơn bên ngoài, nhưng lại có phần hỗn tạp, đủ loại linh khí của các công pháp khác nhau đan xen, khiến Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, cảm thấy có chút không thoải mái.

Một ông chủ quán trọ thân hình béo tốt, khuôn mặt phúc hậu, đang bận rộn lau bàn bằng một chiếc khăn sạch. Ông ta nhìn thấy Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, liền nở nụ cười tươi tắn, bước đến đón tiếp. “Hai vị khách quan lần đầu đến đây sao? Thị trấn này dạo gần đây nhộn nhịp hẳn lên, toàn tu sĩ lạ mặt. Nghe đâu là vì cái chuyện bên Lạc Hà Thành.”

Tiêu Hạo lập tức chớp lấy cơ hội, cười xán lạn. “Chuyện Lạc Hà Thành nào vậy, lão bản? Chúng ta từ xa đến, đường xá xa xôi, chưa kịp nghe ngóng gì.”

Ông chủ quán trọ đưa họ đến một chiếc bàn trống gần cửa sổ, nơi có thể dễ dàng nghe ngóng những câu chuyện từ các bàn khác. “Ài, khách quan cứ ngồi đây đã. Chắc hẳn là chuyện cổ mộ thức tỉnh gần Lạc Hà Thành chứ gì nữa. Ai ai cũng bàn tán xôn xao cả.” Ông ta đặt hai chén trà nóng hổi xuống bàn, đoạn lại tò mò nhìn Lục Trường Sinh, người vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không chút biểu cảm.

Quả nhiên, ngay gần bàn họ, một Người Kể Chuyện đang cao giọng, vỗ quạt trên tay, thu hút sự chú ý của rất nhiều tu sĩ. Hắn ta có khuôn mặt hiền từ, giọng nói truyền cảm, nhưng lời lẽ lại đầy vẻ phóng đại và kịch tính. “Chư vị khách quan, xin hãy lắng nghe câu chuyện này! Cổ mộ đó không phải tầm thường! Dù chỉ là ‘cổ mộ nhỏ’ theo lời đồn, nhưng linh khí phát ra hùng hậu, cuồn cuộn như sóng triều, hấp dẫn vô số tu sĩ từ khắp nơi đổ về. Có tin đồn là di tích của một Đại Năng Kim Đan kỳ đã ẩn mình cả vạn năm, ẩn chứa bộ công pháp Trúc Cơ đỉnh cấp, có thể giúp tu sĩ Trúc Cơ đột phá lên Kim Đan một cách dễ dàng! Thậm chí, còn có cả pháp bảo hộ thân cực kỳ mạnh mẽ, đủ sức trấn áp một phương!”

Tiêu Hạo nghe đến đây, đôi mắt láu lỉnh lập tức sáng rỡ. Hắn không kìm được sự hào hứng, hỏi lớn: “Ồ? Thật sao? Vậy có thế lực nào đã đến đó chưa? Hay là tà đạo cũng đã nhúng tay vào?”

Người Kể Chuyện nghe Tiêu Hạo hỏi, càng thêm phần phấn khích. Hắn ta lại vỗ quạt cái ‘phạch’, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh. “Hừm, tất nhiên không thiếu! Những cơ duyên lớn như vậy, làm sao thiếu được những nhân vật có máu mặt? Nghe nói Mộc Thanh Y, tiểu thư của Mộc Gia, một trong tứ đại thế gia của Cửu Châu, đã đến rồi! Nàng ta dung mạo xuất chúng, thiên phú nghịch thiên, là một trong những thiên kiêu hàng đầu của thời đại này. Cả Bách Lý Trần, cái tên kiếm tu cô độc đó cũng đã xuất hiện. Hắn ta kiếm pháp thông huyền, từng một kiếm chém bay một cường giả Nguyên Anh sơ kỳ, uy danh lừng lẫy khắp Lục Vực!”

Lục Trường Sinh ngồi một góc, khẽ nhấp chén trà, ánh mắt trầm tư. Hắn đã từng nghe danh Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần. Cả hai đều là những thiên tài hiếm có, đại diện cho đỉnh cao của tu hành chính đạo ở thế hệ trẻ. Sự xuất hiện của họ tại một “cổ mộ nhỏ” chứng tỏ tầm quan trọng của cơ duyên này không hề tầm thường.

Người Kể Chuyện lại hạ thấp giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn, mang theo một chút sợ hãi. “Còn tà đạo ư? Chuyện này mới thật sự đáng sợ. Có kẻ còn thấy dấu vết của U Minh Tôn Giả lảng vảng gần đó, chuyên hút hồn phách tu sĩ để tăng cường tu vi! Hắn ta là một trong những cường giả tà đạo khét tiếng, tu vi cao thâm khó lường, thủ đoạn tàn độc vô cùng. Nếu hắn ta nhúng tay vào, e rằng cuộc tranh giành cổ mộ này sẽ biến thành một bể máu!”

Nghe đến U Minh Tôn Giả, Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. Cái tên này hắn đã nghe rất nhiều trong những tin tức về tà đạo trỗi dậy. Hắn ta là mối họa thực sự, không chỉ đối với tu sĩ chính đạo mà còn đối với cả phàm nhân. Việc hắn xuất hiện ở đây báo hiệu một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi, và sự tàn khốc của cuộc tranh giành này sẽ vượt xa những gì mà các tu sĩ bình thường có thể tưởng tượng. Hỏa Linh Đồng Tử nép mình vào lòng Lục Trường Sinh, đôi mắt nhỏ lấp lánh quan sát, có lẽ cũng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí khi cái tên U Minh Tôn Giả được nhắc đến.

Tiêu Hạo, dù có phần hào hứng, nhưng cũng không khỏi rùng mình khi nghe đến U Minh Tôn Giả. “U Minh Tôn Giả… Thật là đáng sợ. Xem ra, cái cổ mộ này dù hấp dẫn, nhưng hiểm nguy cũng không ít.” Hắn quay sang Lục Trường Sinh, ánh mắt dò hỏi, muốn xem phản ứng của hắn. Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, một dòng suy nghĩ đang cuộn chảy. Những mảnh ghép tin tức rời rạc giờ đây đã được kết nối, tạo nên một bức tranh rõ ràng hơn về tình hình Lạc Hà Thành.

***

Đêm xuống, Tụ Linh Các của An Bình Trấn dần chìm vào vẻ tĩnh lặng hơn. Tiếng người nói chuyện từ đại sảnh phía dưới lầu chỉ còn vọng lên lờ mờ, như tiếng ong vỡ tổ từ một nơi rất xa. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo trở về phòng trọ của mình, một căn phòng đơn giản nhưng sạch sẽ, với mùi gỗ cũ thoang thoảng và chút hương liệu dịu nhẹ từ quán trọ. Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi nhẹ, mang theo cái se lạnh của tiết trời cuối xuân, và tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm.

Tiêu Hạo không thể che giấu sự hào hứng của mình. Hắn đi đi lại lại trong phòng, đôi mắt vẫn lấp lánh niềm phấn khích. “Trường Sinh huynh, huynh thấy sao? Cổ mộ này có vẻ không tầm thường chút nào! Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần, cả U Minh Tôn Giả nữa… Toàn là những nhân vật có máu mặt, có thể hô phong hoán vũ một phương. Ngay cả cái tên ‘cổ mộ nhỏ’ nghe cũng chỉ là cách nói giảm nhẹ thôi, chứ thực tế chắc chắn là một cơ duyên trời ban!” Hắn dừng lại trước mặt Lục Trường Sinh, người đang ngồi yên lặng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. “Chúng ta có nên đến đó không, Trường Sinh huynh? Đây có lẽ là cơ hội ngàn năm có một để kiếm được công pháp đỉnh cấp hoặc pháp bảo tuyệt thế đấy!”

Lục Trường Sinh từ từ quay lại, ánh mắt trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn khẽ thở dài, giọng nói vẫn điềm đạm, không nhanh không chậm, nhưng ẩn chứa chiều sâu triết lý. “Cổ mộ thức tỉnh, linh khí biến động. Đó là quy luật của thiên địa, một phần của đại thế chuyển mình. Cơ duyên và hiểm nguy luôn song hành. Nhưng tranh giành cơ duyên luôn đi kèm với sự tàn khốc và máu tanh. Đặc biệt là khi có cả tà đạo tham dự, thì sự tàn khốc đó sẽ tăng lên gấp bội, vượt xa sức tưởng tượng của phàm nhân hay cả những tu sĩ cấp thấp.”

Hắn ngừng một lát, như để Tiêu Hạo có thời gian suy ngẫm. Hỏa Linh Đồng Tử, sau khi ăn no nê, đã cuộn tròn trên gối của Lục Trường Sinh, ngủ say sưa, đôi lúc lại khẽ rên ư ử như đang mơ thấy một giấc mơ đẹp về lửa cháy.

“Sự xuất hiện của Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần cho thấy cơ duyên này không hề nhỏ, có thể còn ẩn chứa bí mật nào đó mà chúng ta chưa biết,” Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng điệu vẫn bình thản nhưng đầy sự thấu triệt. “Họ là những thiên tài được nuôi dưỡng trong môi trường tốt nhất, có đủ thực lực và hậu thuẫn để tranh giành. Còn U Minh Tôn Giả… đó là một mối họa. Hắn ta không chỉ tìm kiếm cơ duyên, mà còn muốn tàn sát sinh linh để tăng cường tu vi, biến nơi đó thành một địa ngục trần gian.”

Tiêu Hạo nghe vậy, vẻ mặt phấn khích dần dịu xuống, thay vào đó là sự nghiêm trọng. Hắn bắt đầu hiểu được sự khác biệt trong cách nhìn nhận vấn đề của Lục Trường Sinh. “Vậy… vậy chúng ta sẽ làm gì đây, Trường Sinh huynh?”

Lục Trường Sinh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xuyên qua màn đêm, như đang nhìn thấu vạn vật. Hắn cảm nhận Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể mình đang chậm rãi vận chuyển, ổn định linh khí hỗn tạp xung quanh, giữ cho đạo tâm của hắn vững như bàn thạch. “Chúng ta sẽ đến Lạc Hà Thành, Tiêu Hạo. Đó là điểm đến đã định. Nhưng không phải để tranh giành mù quáng, không phải để lao vào vòng xoáy tranh đấu như thiêu thân. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.” Hắn khẽ xoay người lại, đối mặt với Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy ẩn chứa ánh sáng trí tuệ. “Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Chúng ta sẽ chiêm nghiệm, sẽ quan sát, và nếu cần, sẽ hành động theo Đạo của mình. Không vội vàng, không tham lam, không sợ hãi.”

Lời nói của Lục Trường Sinh ngắn gọn, súc tích, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, khiến Tiêu Hạo hoàn toàn tĩnh lặng. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng dấy lên một cảm giác kính phục sâu sắc. Giữa lúc cả thiên hạ đang chạy theo tốc độ, theo danh vọng, theo sức mạnh, Lục Trường Sinh vẫn một lòng kiên định với con đường riêng của mình, một con đường chậm rãi nhưng vững chắc, một đạo lộ đầy chiêm nghiệm và thấu hiểu.

“Vâng, Trường Sinh huynh,” Tiêu Hạo khẽ đáp, trong lòng đã hoàn toàn chấp nhận quyết định của Lục Trường Sinh. Hắn biết, dù có đến Lạc Hà Thành và đối mặt với cổ mộ đầy cơ duyên và hiểm nguy, Lục Trường Sinh cũng sẽ không bao giờ lạc lối. Đạo tâm của hắn sẽ là ngọn hải đăng soi sáng, giúp họ vượt qua mọi phong ba bão táp. Cổ mộ chỉ là một thử thách, một tấm gương phản chiếu, để Lục Trường Sinh tiếp tục chiêm nghiệm, và đi hết con đường của riêng mình.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free