(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 15: - Chính Thức Mở Màn
“Đúng vậy, Trung Quốc còn có một câu ngạn ngữ, đó là ‘người tốt không sống lâu, tai họa lưu ngàn năm’,” Lý Đằng ngoảnh đầu lườm Quách Chí Bằng.
Gặp chuyện như vậy, Lý Đằng chỉ đành tự nhận mình xui xẻo.
Lúc này mà cầu xin tha thứ hay đại loại vậy, chỉ có thể tăng thêm cảm giác nhục nhã, hoàn toàn không có khả năng thay đổi kết quả.
Cho nên, cho dù chết, cũng phải chết có chút thể diện, về mặt khí thế tuyệt đối không được để thua đối phương.
“Ha ha ha ha ha… Ha ha ha ha ha… Quả nhiên, tiểu tử ngươi vẫn như cũ, chịu nhiều thiệt thòi như vậy mà vẫn chưa tỉnh ngộ.” Quách Chí Bằng phá lên cười.
Lý Đằng ngoảnh đầu sang một bên.
Cao Phi liếc nhìn Lý Đằng và Quách Chí Bằng, nghe hai người trò chuyện, hắn đã đoán được hai người này biết nhau, hơn nữa quan hệ lúc trước có chút tế nhị.
“Chuyện lúc trước, mày không định nói ra vài lời ư? Nghiêm túc nói vài câu? Tao là người rất trọng tình cũ, nếu mày có thể nói ra vài lời khiến tao vui vẻ, biết đâu tao có thể đổi ý đó?” Quách Chí Bằng tiếp tục trêu chọc Lý Đằng, trong mắt hắn, mèo bắt được chuột đương nhiên phải đùa giỡn con mồi một hồi mới ra tay kết liễu.
“Trước khi bắt đầu diễn xuất, tôi có thể giết chết hắn trước hay không?” Lý Đằng không đáp lời Quách Chí Bằng, mà là bước tới gần Cao Phi, nói nhỏ vào tai Cao Phi vài câu.
“Nghĩ cũng đừng nghĩ, đánh vài đấm hả giận thì có thể, nhưng một khi gây ra tổn hại thực tế cho diễn viên khác, sẽ bị khấu trừ rất nhiều điểm tích lũy. Hơn nữa cho dù cậu có đánh chết hắn, thành phố điện ảnh cũng có thể cứu hắn sống lại, chuyện này chỉ vô ích, tốt nhất là đừng làm.” Cao Phi nhỏ giọng nhắc nhở Lý Đằng.
“Được rồi.” Tựa hồ Lý Đằng cam chịu số phận, hắn đứng dậy cầm tách cà phê đến bên máy pha chế, tiếp tục rót cà phê, sau đó cầm về thêm một tách cà phê rỗng.
Vừa trở lại cạnh bàn, Lý Đằng lại ngồi xuống ghế, dùng tay nâng tách cà phê lên, sau đó rót thành dòng chảy vào tách cà phê rỗng, sau đó lại cầm tách vừa rót đầy lặp lại động tác vừa rồi.
Rất nhanh một ly cà phê đã nguội lạnh, sau khi Lý Đằng uống hết, lại đứng dậy rót cà phê.
“Lão tử nói chuyện với mày, mày cũng chỉ biết vờn vò tách cà phê, mày chỉ có chút tiền đồ thế này sao?” Quách Chí Bằng rất khó chịu đối với hành vi lơ đãng của Lý Đằng. Hắn cho rằng sau khi Lý Đằng rót cà phê sẽ nói ra điều gì, không ngờ Lý Đằng chỉ lo uống cà phê, ngay cả một câu cũng không thèm nói.
“Mùi vị cà phê không tệ… hơn nữa đủ mạnh, mình càng uống càng hưng phấn.” Lý Đằng không thèm ngó Quách Chí Bằng, tiếp tục nói chuyện cùng Cao Phi.
“Vậy thì uống nhiều một chút.” Cao Phi nhìn ra phần lớn là Quách Chí Bằng đã có ý đồ sát hại Lý Đằng, lúc này cũng không biết làm gì để an ủi Lý Đằng.
“Mẹ kiếp mày! Đúng là hết thuốc chữa!” Quách Chí Bằng thấy Lý Đằng dầu muối không ăn, thậm chí còn mặc kệ hắn, không khỏi thẹn quá hóa giận.
“Hắn mắng cậu kìa.” Cao Phi nhắc nhở Lý Đằng.
“Trên đường nhìn thấy một con chó, nó không ngừng sủa anh, chẳng lẽ anh lại đi cắn nó?” Lý Đằng không để ý lắm, tiếp tục uống cà phê.
“Rất gan lỳ!” Quách Chí Bằng thấy thái độ cứng rắn của Lý Đằng, chính là không chịu cầu xin tha thứ, chỉ đành bỏ cuộc.
“Đến bà rồi, cho tôi một lý do không chọn bà.” Quách Chí Bằng có chút mất kiên nhẫn mà chuyển hướng về phía bà lão ngồi cạnh Lý Đằng, rất hiển nhiên, biểu hiện vừa rồi của Lý Đằng đã khiến hắn mất hứng thú trêu đùa.
“Trong nhà của tôi có một cháu trai bị teo não, con của tôi bị mắc bệnh ung thư, tôi còn phải trở về chăm sóc bọn họ, bằng không thì…” bà lão cẩn thận mở miệng nói.
“Được rồi được rồi! Lão tử không muốn nghe các người mở hội kể khổ!” Quách Chí Bằng không kiên nhẫn mà cắt lời bà lão, sau đó nhìn về phía người cuối cùng, một thiếu nữ mười mấy tuổi.
“Tôi sao… từ nhỏ tôi đã rất tài năng, rất nhiều họ hàng trong gia đình nói tôi không làm diễn viên thật đáng tiếc. Không ngờ lại dùng cách này để thực hiện nguyện vọng. Ha ha, tôi rất vui vẻ khi xuất hiện ở đây, tất nhiên là tôi không muốn trở thành tượng sáp, như vậy, tôi sẽ không có cơ hội thể hiện tài năng rồi.” Thiếu nữ đã mở miệng.
“Cô bé cũng có tài năng sao…?” Rốt cục Quách Chí Bằng đã khơi lên chút hứng thú.
“Ca hát… khiêu vũ… cái gì cũng được, tôi đã tham gia thi đấu trên mạng, còn nhận được nhiều giải thưởng.” Thiếu nữ trả lời Quách Chí Bằng.
“Nếu như cô bé biểu diễn cho chúng ta một đoạn múa thoát y mà nói, có lẽ tôi sẽ cân nhắc bỏ qua cho cô.” Quách Chí Bằng cười híp mắt nói với thiếu nữ.
“Trên người con gái có gì tốt để xem? Đàn ông nhàm chán!” Thiếu nữ lườm nguýt khinh thường Quách Chí Bằng.
“Đây là cô bé chưa hiểu, khà khà, nghe tôi từ từ nói cho cô biết…”
“Được rồi! Đã đến giờ, bắt đầu!” Người phụ nữ đeo kính râm đứng dậy, sắc mặt có chút mất kiên nhẫn mà ngắt lời Quách Chí Bằng.
Tai nghe bluetooth của mọi người cũng vang lên tiếng nhắc nhở, mười phút trao đổi đã kết thúc, cảnh quay tai nạn giao thông của “Cuồng Phong Tuyệt Lộ” chính thức bắt đầu!
Sáu người đóng vai quần chúng không có lời thoại, nhắc nhở trong tai nghe cũng rất đơn giản, thông báo cho bọn họ lúc băng qua đường, không thể chạy đi, cũng không thể đi lúc nhanh lúc chậm, chỉ có thể đi bộ theo tốc độ người bình thường qua đường.
Thứ tự người băng qua đường sẽ do đạo diễn quyết định, còn xe thể thao chạy tốc độ 100km/h tông trúng ai, người nào sớm phải nhận cơm hộp trở thành tượng sáp, thì sẽ tùy thuộc vào tâm trạng của Quách Chí Bằng.
Thân là vai chính cảnh quay này, hắn là người cầm lái, cho nên hắn có quyền lực này.
Trước khi Quách Chí Bằng rời đi, lại quét mắt nhìn mọi người một lần.
Vài người đều cố gắng tránh đi ánh mắt của Quách Chí Bằng, lo lắng mình bị hắn chọn trúng, sớm phải nhận cơm hộp.
Lý Đằng cũng tránh ánh mắt Quách Chí Bằng, hắn biết rõ kiếp nạn hôm nay khó tránh.
Tuy rằng hắn không muốn biến thành tượng sáp, không muốn chết lãng xẹt như vậy, nhưng trong lòng hắn rất rõ ràng, đối với loại người lòng dạ rắn rết như Quách Chí Bằng, nói cái gì cũng vô dụng.
Tất cả, chỉ có thể dựa vào chính mình.
Quách Chí Bằng hung hăng lườm Lý Đằng, lúc này mới đeo kính râm vào rồi rời đi cùng người phụ nữ đeo kính râm.
“Hắn và cậu có thù sao?” Cô gái trí thức mong đợi nhìn về phía Lý Đằng.
Nếu như Quách Chí Bằng có thù với Lý Đằng, lựa chọn đâm trúng Lý Đằng, thì những người khác sẽ an toàn.
“Ha ha ha ha…” Lý Đằng mở miệng cười vài tiếng, tiếp tục uống cà phê.
“Cô muốn tin tưởng lời bọn họ nói là thật thì quá sai lầm, nơi này là trường quay, mỗi người đều là diễn viên, làm sao cô biết vừa rồi không phải là bọn họ diễn kịch? Biết đâu quan hệ giữa bọn họ rất thân thiết thì sao? Cô cho rằng mình đã an toàn, chờ tới khi xe hơi lao tới, cô mới biết được mình đã sai.” Bà lão nói vài câu với cô gái trí thức.
Lý Đằng có chút kinh ngạc mà liếc nhìn bà lão… Vừa rồi giả vờ già yếu không chịu nổi, không ngờ lại là một người từng trải! Suy nghĩ quá nhiều.
“Hơn nữa kịch bản yêu cầu chỉ đâm chết một người, cũng có khả năng đâm chết một nhóm người. Nếu đạo diễn cố tình sắp xếp cho hai người bọn họ diễn xuất mà nói, cô suy nghĩ một chút…” Bà lão lại bổ sung vài câu.
Cô gái trí thức vừa nghe bà lão nói vậy, sắc mặt đang giãn ra bỗng trở nên u ám như đưa đám.
Lý Đằng vẫn rất bình tĩnh, tiếp tục uống cà phê.
“Đừng uống, ngươi uống một bụng cà phê, khiến bản thân no căng như một trái bóng, đến lúc bị xe đụng trúng, một bụng cà phê đều phun ra, tình cảnh kia… chậc chậc chậc…” Thanh niên đeo kính rất bất mãn đối với việc Lý Đằng cứ uống cà phê.
“Cậu đúng là lắm mồm!” Cao Phi thay Lý Đằng quát lại tên đeo kính.
Cao Phi vừa dứt lời, tất cả mọi người đột nhiên tái mặt, ngừng nói chuyện, trong nháy mắt cảnh tượng chợt trở nên yên ắng.
Toàn bộ nội dung chương truyện này là bản dịch độc quyền, được thực hiện bởi đội ngũ tại truyen.free.