Cảnh vệ thời gian - Chương 4: Chapter 4: ,9 : Món quà dành cho người đặc biệt!
Lời đầu tiên, tôi biết nếu đăng chương này thì khả năng cao tôi sẽ bị khóa tài khoản. Nhưng mong các kiểm duyệt viên hãy để chương này tồn tại ít nhất đến hết ngày 2 tháng 9 rồi hẵng xóa nha, tôi năn nỉ đó!
Lời thứ hai, tôi không thể nào viết thoại hay miêu tả cảm xúc của Bác được, nên mong các độc giả tự hình dung lời thoại của Bác theo cách mà mọi người hiểu về Bác. Tôi tin là trong chúng ta không có ai là Cali nên để mọi người tự hình dung sẽ là tốt nhất.
Cuối cùng, tất cả những thứ dưới đây đều chỉ là tưởng tượng của tôi. Lý do tôi muốn viết chương này cũng chỉ vì sự ích kỷ của bản thân, muốn thực hiện điều không thể thông qua một chương truyện. Nếu có gì sai sót thì mọi người có thể góp ý để tôi sửa chữa.
.
.
.
Jorai đang say ngủ bỗng mở choàng mắt. Cậu nhìn vào tờ lịch với dấu đỏ nổi bật, rồi vội vã bật dậy. Chẳng kịp ngáp hay duỗi người, cậu lao vào rửa mặt, chỉnh lại quần áo ngay ngắn, rồi chạy như bay đến phòng du hành.
Buổi sớm, căn phòng vắng lặng, chỉ lác đác vài người trực. Jorai lao đi, lướt ngang qua tất cả mà chẳng kịp chào. Đứng trên bục khởi hành, cậu hít sâu, đôi bàn tay run rẩy nhưng ánh mắt sáng bừng quyết tâm. Chuyến du hành bắt đầu – đích đến: ngày 19 tháng 5 năm 19xx.
Ánh sáng nhòa đi. Khi mở mắt, Jorai thấy trước mặt mình là dáng hình thân thuộc, giản dị nhưng vĩ đại. Đôi chân cậu như khựng lại, đôi mắt rưng rưng.
"Chúc mừng sinh nhật Bác… Chúc Bác thật nhiều sức khỏe… và sớm mang lại độc lập cho dân tộc ta ạ!"
"___"
"Bác ơi… hôm nay cháu có một món quà đặc biệt muốn dành tặng cho bác, một chuyến du lịch độc nhất vô nhị dành riêng cho Bác. Mong Bác đi theo cháu ạ."
"___"
"Nếu Bác lo lắng về việc sẽ xảy ra khi bác không ở đây… thì xin Bác yên tâm, cháu đã chuẩn bị rồi ạ... Ngưng - Đọng - Thời - Gian!"
Thế giới lặng im. Chim ngừng hót, gió ngừng thổi, tất cả đều dừng lại, chỉ còn lại hai người - cậu và Bác
"Giờ thì… Bác có thể tạm thời đi cùng cháu được rồi ạ."
"___"
"À… cháu quên chưa giới thiệu. Cháu tên là ************… cũng là con dân của Bác, chỉ là cháu không thuộc về dòng thời gian này. Nghe khó tin lắm đúng không ạ."
"___"
"Vâng ạ, mời Bác."
Cậu run run lấy ra một chiếc đồng hồ đặc biệt, tự tay đeo vào cổ tay Bác.
"Giờ đi thôi!"
Cậu cùng Bác đến Trung tâm Hội nghị quốc tế ở thủ đô Paris, Cộng hòa Pháp vào ngày 27 tháng 1 năm 1973 để chứng kiến Hiệp định Paris được ký kết.
"Đây là thời điểm Việt Nam ta ký kết Hiệp định chấm dứt chiến tranh, lấy lại chủ quyền, độc lập, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ."
Cậu còn cẩn thận ngưng đọng thời gian để Bác có thể đọc Hiệp định đó một cách kỹ càng. Sau đó, cậu tiếp tục đưa Bác đến ngày 30 tháng 4 năm 1975 tại Gia Định – Thành phố Sài Gòn.
"Đây là lúc Chiến dịch mang tên Bác kết thúc thắng lợi, giải phóng hoàn toàn miền Nam, hoàn thành sự nghiệp thống nhất đất nước mà Bác để lại, mở ra một kỷ nguyên mới cho dân tộc Việt Nam: kỷ nguyên độc lập, thống nhất và xây dựng chủ nghĩa xã hội."
Hai người đứng lặng, đắm mình trong tiếng reo hò vui mừng của nhân dân hai miền Nam – Bắc.
Tiếp theo là ngày 15 tháng 12 năm 1986 tại Hội trường Ba Đình, Hà Nội.
"Đây là ngày diễn ra Đại hội VI của Đảng, khởi xướng công cuộc Đổi mới, mở cửa, khắc phục khó khăn để đưa đất nước phát triển."
Thông qua một cách đặc biệt, cậu và Bác đã ngồi trong Đại hội, tham gia với tư cách người xem và rời đi sau khi Đại hội kết thúc vào ngày 18.
Cậu tiếp tục đưa Bác đến các cột mốc khác như:
Ngày 23 tháng 10 năm 1991 – ký Hiệp ước hòa bình với Campuchia.
Ngày 10 tháng 11 năm 1991 – Việt Nam và Trung Quốc ra Thông cáo chung, chính thức bình thường hóa quan hệ ngoại giao.
Ngày 28 tháng 7 năm 1995 tại Brunei – Việt Nam chính thức trở thành thành viên thứ 7 của ASEAN.
Ngày 11 tháng 7 năm 1995 – Việt Nam và Hoa Kỳ tuyên bố bình thường hóa quan hệ ngoại giao sau 20 năm kết thúc chiến tranh.
Ngày 13 tháng 7 năm 2000 tại Washington D.C., Hoa Kỳ – ký Hiệp định Thương mại song phương Việt – Mỹ.
Ngày 7 tháng 11 năm 2006 tại Geneva – Việt Nam ký Nghị định thư gia nhập WTO.
Từ ngày 12 đến 19 tháng 11 năm 2006 – Việt Nam đăng cai Hội nghị APEC lần thứ nhất.
Ngày 10 tháng 10 năm 2010 tại Hà Nội – Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội.
Năm 2020 – chứng kiến tinh thần dân tộc trong đại dịch.
Ngày 6 đến 11 tháng 11 năm 2017 – Việt Nam đăng cai Hội nghị APEC lần thứ hai.
Và giờ là ngày 12 tháng 5 năm 2022 tại Hà Nội.
"Đây là ngày Việt Nam ta tổ chức SEA Games 31, góp phần khẳng định vị thế và uy tín quốc tế."
Họ ở lại, theo dõi toàn bộ các trận đấu rồi rời đi vào cuối ngày 23 tháng 5 năm 2022 tới ngày 9 tháng 8 năm 2025 tại Trung tâm Triển lãm Việt Nam, xã Cổ Loa, huyện Đông Anh, Hà Nội.
"Đây là ngày diễn ra một đại nhạc hội quốc gia, trong chuỗi hoạt động chào mừng 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9."
Hai người cùng ngồi xem trọn vẹn đại nhạc hội, hòa chung cảm xúc với hơn 25 nghìn khán giả qua các bài hát trong bầu không khí hào hùng của dân tộc.
"___"
Rồi họ rời đi khi nó kết thúc.
"Đây sẽ là cột mốc cuối cùng mà cháu có thể cho Bác thấy. Cháu đã suy nghĩ rất nhiều về việc nên để Bác tham gia ngày nào. Cuối cùng, cháu chọn ngày 2 tháng 9 năm 2025 – Lễ Quốc khánh tại thời điểm cháu đang sống."
Cuối cùng, họ dừng lại ở ngày 2 tháng 9 năm 2025 – kỷ niệm 80 năm Quốc khánh. Đứng trên cao, hai người cùng dõi theo đoàn diễu binh hùng tráng, rợp trời cờ đỏ sao vàng, trong lòng cậu đã ngập tràn tự hào và xúc động. Toàn bộ những khoảnh ngắn của ngày hôm đó được cậu và Bác theo dõi một cách tỉ mỉ. Hai người đi theo từng khối, từng tuyến đường, thu từng khoảnh ngắc một vào tầm mắt. Tới tối, Bác được chiêm ngưỡng những chùm pháo hoa rực rỡ giữa trời đêm cũng là phần cuối của món quà mà cậu dành tặng Bác.
Hành trình khép lại, Jorai quay sang nói nhỏ:
"Cảm ơn Bác đã đi cùng cháu. Chúng ta vừa trải qua cả trăm năm lịch sử, nhưng ở thời gian của Bác, mới chỉ trôi qua một giây mà thôi, Bác không phải lo đâu ạ. Giờ, đã đến lúc trở về… rồi"
Khi cậu đang điều chỉnh mốc thời gian.
"A! Xin phép Bác có thể cho cháu chụp chung một tấm hình được không ạ?"
"___"
"Dạ, cháu cảm ơn!"
Cậu lấy chiếc điện thoại của mình ra gắn lên gậy chụp ảnh tự sướng, đứng bên cạnh Bác, tay cầm chắc chiếc cậy giơ lên cao.
"Được rồi, 1 - 2 - 3"
Đúng lúc đó, những chùm pháo hoa cuối cùng được phóng lên, rực rỡ trên trời.
"Một lần nữa, cảm ơn Bác rất nhiều ạ!"
Cậu lấy chiếc điện thoại xuống. Sau một lúc thao tác, nền màn hình đã thay đổi sang bức ảnh vừa rồi - hình ảnh một chàng thanh niên với nụ cười rạng rỡ vẫn nở trên môi, nhưng đôi gò má đã nhuốm sắc hồng, nơi khóe mắt long lanh đọng lại giọt lệ bị kìm nén. Bên cạnh cậu là vị Lãnh tụ vĩ đại nhất của dân tộc ta chỉ đứng đó, cười hiền hậu, đằng sau là nền trời đêm thăm thẳm, bị chiếu sáng bởi muôn vàn chùm pháo hoa rực rỡ nở bung, tỏa ánh sáng phủ xuống cả hai.
Trở lại buổi sáng ngày 19 tháng 5 năm 19xx, Jorai nhìn Bác, đôi mắt đã không kìm được mà nhòe đi:
"Tạm biệt Bác… Mong Bác giữ gìn sức khỏe, và hẹn gặp lại…"
Trước khi rời đi, cậu lấy ra một chiếc máy nhỏ, thì thầm:
"Xin lỗi Bác... Hẹn gặp lại Bác vào một ngày không xa."
Khi cậu rời đi. Không gian trở lại bình thường, thời gian lại trôi như chưa hề ngừng lại. Và Bác – Người chỉ mới nhận lời chúc sinh nhật từ một chàng trai lạ – đã hoàn toàn không còn nhớ gì về món quà kỳ diệu - chuyến du lịch đặc biết, vừa qua.