Cảnh vệ thời gian - Chương 5: Chapter 5: Cuộc họp các đội trưởng
Tàu du hành nhanh chóng tiến vào. Tàu còn chưa kịp hạ cánh, Ren đã nhảy thẳng ra ngoài, lao tới chỗ Souta và chữa trị cho cậu bằng Quay Ngược Thời Gian. Souta dần tỉnh lại; lúc này, cơ thể cậu đã hoàn toàn hồi phục. Cậu từ từ mở mắt. Trước mắt cậu, lớp sương mờ nhòe dần tan đi, khuôn mặt có phần thương xót của Ren hiện lên rõ ràng.
“Hả… anh Ren?”
“Ừ, là anh đây. Em có bị làm sao khô...”
“ANH JORAI ĐÂU RỒI!”
Souta bật dậy, vội vã đảo mắt tìm kiếm. Chỉ một thoáng sau, cậu đã thấy Jorai. Cậu lập tức chạy ào tới.
“Anh Jorai, anh có sao không?”
Đến gần, Souta mới thấy rõ tình trạng của Jorai: cơ thể chi chít vết thương vẫn còn rỉ máu, những mảng bầm tím và các vết xước do va chạm. Cậu hoảng hốt kêu lớn:
“Anh Ren, mau tới chữa cho a...”
“Không cần, tôi về trụ sở đây.”
“Đợi đã, anh Jo...”
Chưa kịp ngăn, Jorai đã trực tiếp trở về trụ sở.
“Anh Ren, mau về thôi, em phải chăm sóc cho anh ấy!”
“Này, Souta!”
“Dạ?”
“Em có thể quan tâm người anh ruột này như cách em quan tâm cậu ta được không???”
“Tại sao ạ?”
“Hự… Thật bất công quá đi.”
“Thôi được rồi, anh mau làm việc của mình đi, em sẽ ngồi đây đợi.”
“Cảm ơn em trai yêu quý của anh!”
Ren ôm chầm lấy Souta.
“Anh mau tránh ra!”
Từ chiếc bục quen thuộc, ánh sáng xanh lóe lên. Jorai trở lại trụ sở trong tình trạng tơi tả.
“Lại tới phòng tăng tốc à?”
“Ừm.”
Jorai rời khỏi phòng, đi thẳng một mạch tới một căn phòng ở tòa nhà đối diện.
“Chắc không nên nói cho con bé biết đâu nhỉ…”
“Chị!”
Cánh cửa mở hờ. Một giọng nói nhỏ nhẹ, ngập ngừng vang vào. Đó là đội trưởng phân đội năm - Hanazawa Mio, một cô gái xinh đẹp với mái tóc đen mượt.
“Anh Ikomi bị gì vậy ạ… Sao anh ấy lại đi vào phòng tăng tốc?”
“Tự đi mà hỏi hắn!”
“Vậy… vậy em đi đây!”
“Đ-Đợi đã, Mi..”
Mio rời đi có phần vội vã; khuôn mặt lo lắng đến đáng yêu, dù vậy cô không quên khép cửa lại. Còn Ayaka thì đứng cứng người, bất động. Đội phó phân đội hai - Okabe Daiki, hớt hải chạy đến.
“Không sao đâu, chị Shirakawa. Nếu tất cả mọi người bỏ rơi chị thì vẫn còn em ở đây mà.”
“CẬUUU… về khu vực của mình ngayy..!”
“V-Vâng!”
Trong phòng tăng tốc, nhờ thời gian bên trong trôi nhanh hơn gấp nhiều lần, chỉ sau chưa đầy mười phút bên ngoài, các vết thương trên người Jorai đã tự lành, thậm chí không còn một vết sẹo. Cậu dừng quá trình tăng tốc, mở cửa bước ra.
Ngoài hành lang, một cô gái dễ thương đang tựa tường, tay ôm chiếc túi, kiên nhẫn chờ.
“À… anh Ikomi ra rồi.”
“Có chuyện gì à, Hanazawa?”
“Kh-Không có gì. Chỉ… chỉ là tôi thấy anh... anh…”
“Hít sâu, rồi thở mạnh ra. Sẽ bình tĩnh hơn.”
Khuôn mặt Mio bừng đỏ. Nghe lời Jorai, cô càng bối rối; cô hít một hơi dài, nhắm mắt, lồng ngực phập phồng rồi thở ra một hơi mạnh. Dù đã làm theo, thay vì bình tĩnh, cô lại càng xấu hổ.
“Được rồi, nói lại đi.”
Cô cúi gằm, cố giấu đôi má ửng hồng, giọng nhỏ như muỗi:
“V-Vâng… Tôi thấy anh đi vào phòng tăng tốc nên… nên qua xem anh có làm sao không thôi.”
“Tôi ổn. Cảm ơn đã lo lắng. Nếu không còn gì nữa thì tôi về đây.”
“Ừ… Ừm!”
Jorai quay lưng bước đi. Mio vẫn cúi đầu, tay siết chặt quai túi. Rồi như gom đủ dũng khí, cô đột ngột ngẩng lên, trong lòng tràn trề sự quyết tâm cho một việc nào đó.
“Đ-ĐỢI ĐÃ!”
Tiếng gọi dứt khoát khiến Jorai dừng lại, quay người.
“Còn gì nữa à?”
“Th-Thật ra, tôi… tôi thíc-… Khụ. Tôi lỡ mua hơi nhiều bánh bao. Biết anh thích ăn, nên tôi đem qua cho anh.”
“Vậy cảm ơn cô.”
Cô bước tới, đưa chiếc túi trong tay cho cậu rồi vội vã chạy đi. Chỉ đến khi khuất hẳn, cô mới dừng, hai má phồng lên phụng phịu.
“Ưmmm… Quyết tâm tỏ tình rồi mà mình làm cái gì vậy trời… May mà có chuẩn bị bánh bao ‘phòng thân’. Dù sao hôm nay cũng được cậu ấy cảm ơn, coi như có tiến triển! Lần sau nhất định mình sẽ làm được.”
Cô lại hí hửng trở lại.
Trên hành lang, Jorai mở chiếc túi vừa nhận. Bên trong là một hộp lớ, bên trong là chín chiếc bánh bao còn nóng hổi. Cậu cầm một cái, đưa lên miệng, từ từ thưởng thức.
“Ăn bánh bao ngay sau khi rời khỏi phòng… đúng là tuyệt nhất.”
Còn chưa kịp ăn xong cái đầu tiên, huy hiệu trên ngực phát ra ánh sáng tím. Ăn hết miếng cuối, Jorai chạm vào huy hiệu. Một luồng năng lượng xanh lá bao phủ lấy cậu, kéo cậu vào một không gian tối.
Nơi đó chỉ có một bàn tròn lớn rỗng giữa, ở tâm gắn máy chiếu 3D, và chín chiếc ghế bao quanh. Còn bốn ghế trống. Jorai bước đến một ghế và ngồi xuống. Không lâu sau, hai người còn lại - đội trưởng phân đội sáu và tám, cũng đã đến.
Hiện tại, bên phải cậu lần lượt là:
Đội trưởng phân đội hai (Điều tra) — Shirakawa Ayaka;
Đội trưởng phân đội năm (Công nghệ) — Hanazawa Mio;
Đội trưởng phân đội bốn (Di chuyển) — Kinoshita Noa;
Đội trưởng phân đội sáu (Hậu cần) — Morita Koharu.
Bên trái lần lượt là:
Đội trưởng phân đội bảy (Sửa chữa) — Okabe Hayato;
Đội trưởng phân đội ba (Khắc phục) — Fujimoto Ren;
Đội trưởng phân đội tám (Cai ngục) — Noguchi Kenshin.
Và chiếc ghế trống cuối cùng.
Giữa không gian, một giọng nói trầm đục vang lên:
“Nếu đã đủ người, vậy thì…”
Từ không gian tối tăm phía sau chiếc ghế cuối, một vệt sáng xanh rạch dọc, nứt ra rồi vỡ vụn thành một khe nứt lớn.
Một người đàn ông trung niên với dáng hình bệ vệ bước ra, hai tay vắt sau lưng. Ánh sáng xanh hắt từ sau lưng càng làm nổi bật vẻ uy nghi của ông.
“Bắt đầu cuộc họp đội trưởng!”
Vết nứt phía sau còn đang muốn loang rộng, nhưng cả tám đội trưởng đồng loạt truyền năng lượng, ép nó dần khép lại.
Ayaka lên tiếng: “Ngài làm đi làm lại trò này nhiều lần lắm rồi. Làm ơn dừng lại được không ạ?”
Hayato phụ họa: “Chưa kể nó ảnh hưởng tới dòng thời gian. Nhỡ thất bại thì ngài bị quăng đi đâu còn không biết.”
Ren đỡ lời cho chỉ huy: “Miễn là ngài đền mảnh vỡ để bù năng lượng thì… cũng ổn.”
Koharu phản bác: “Dù sao đi nữa, ‘tạo độ ngầu’ kiểu đó vô nghĩa. Có thiếu gì cách khác đâu.”
Mio rụt rè: “Thực… thực ra, ngài không làm gì cũng đã ng-ngầu lắm ạ.”
Noa lập tức tán thành: “Đồng ý!!”
Trong lúc mọi người nhao nhao nói chuyện, Jorai và Kenshin vẫn im lặng. Chỉ huy - Musashi Roger, bất lực nhìn quanh. Đến khi đôi mày Kenshin nhíu lại, giọng anh lạnh hẳn:
“ĐỦ RỒI. Tôi tới đây để họp, không phải để tán gẫu. Thưa chỉ huy, xin vào chủ đề chính.”
Không khí lập tức siết lại, nghiêm trang.
“Được.”
Chỉ huy khẽ gật.
“Hôm nay, đội trưởng và đội phó phân đội một đã bị tập kích khiến đội phó Fujimoto Souta trọng thương. Hai kẻ gây ra đã trốn thoát.”
Nghe đến đây, mặt đội trưởng phân đội ba tối sầm lại, cơn giận dữ dâng lên vì kẻ hãm hại em trai mình.
“Ngay khi các cậu trở về cùng nhóm săn trộm, đội trưởng phân đội hai đã đi khai thác lời khai từ chúng cùng với Fujimoto Souta. Dù chưa hoàn hảo, nhưng cũng đủ cho thấy đối phương không hề tầm thường. Đó cũng là mục đích cuộc họp hôm nay. Mời đội trưởng phân đội hai trình bày.”
“Vâng.” Ayaka đứng dậy, cầm bảng báo cáo.
“Thứ nhất, lời khai từ đội phó phân đội một, phía địch có kẻ sở hữu Ngưng Đọng Thời Gian bậc Không Gian tên Takeda Ryusei, và Miễn Nhiễm Thời Gian bậc Không Gian tên Kobayashi Itsuki. Sở dĩ tra ra như vậy vì theo dữ liệu phân tích trước đó, ta phát hiện một kỳ nhân và mười một phàm nhân. Số săn trộm bị bắt là mười một, vì vậy hắn đã thoát khỏi quá trình phân tích. Trong giao tranh, Jorai đã sử dụng kỹ năng, Souta cũng xác nhận đối phương không mang thiết bị vô hiệu hóa, nhưng vẫn hoạt động bình thường trong Ngưng Đọng của Mảnh Vỡ Bản Nguyên. Từ đó suy ra, tối thiểu hắn là Miễn Nhiễm Thời Gian bậc Không Gian.
“Thứ hai, lời khai từ bọn săn trộm. Chúng nói rằng khi chúng đang lên kế hoạch, kẻ tự xưng Takeda Ryusei đến nói tổ chức của hắn muốn ‘giúp đỡ’, rồi gia nhập kế hoạch sau khi thể hiện kỹ năng ngưng đọng. Tôi xin hết.”
Ayaka ngồi xuống.
Chỉ huy hỏi tiếp: “Theo lời Souta, cậu ta đã bất tỉnh ngay sau khi thấy đội trưởng phân đội một tiến đến. Phần tiếp theo xảy ra chuyện gì, đội trưởng phân đội một?”
“Tôi đến trao đổi con tin. Trong lúc trao đổi, hai bên cùng quyết định ra tay. Tôi đã đánh bại hắn, nhưng bị cứu viện của hắn ngăn lại. Chúng có hai người, một kẻ dùng Cổng Thời Gian, kẻ còn lại chưa rõ kỹ năng, nhưng sức mạnh cơ bắp rất lớn. Khi ấy, tôi bị đánh trọng thương, đầu óc mơ hồ nên chỉ thấy một bóng người to lớn, còn kẻ kia thì không rõ hình dáng. Chúng tự xưng là ‘Ác Mộng Xanh’.”
“Đội trưởng phân đội ba, đúng vậy chứ?”
“Thưa ngài, phía chúng chắc chắn còn có Phong Tỏa Thời Gian bậc Không Gian. Ban đầu, hắn cho phép chúng tôi quan sát, nhưng khi Itsuki thất thế, đối phương đã phong tỏa toàn bộ hình ảnh nên tôi không biết mặt kẻ tạo cổng. Ngay sau đó không lâu, lớp phong tỏa biến mất và chúng tôi lập tức tiến vào hỗ trợ.”
Chỉ huy kết luận: “Như vậy, hiện tại chúng sở hữu Ngưng Đọng Thời Gian, Miễn Nhiễm Thời Gian, Cổng Thời Gian, Phong Tỏa Thời Gian, và một kẻ có thể lực vượt trội. Khả năng cao đó chỉ là phần nổi trong sức mạnh của chúng. Nhưng một điều gần như chắc chắn, toàn bộ năng lực thời gian của phe kia đều thuộc bậc Không Gian. Địch trong tối, ta ngoài sáng, bắt giữ toàn bộ bọn chúng sẽ vô cùng khó.”
“Giờ ta phân công nhiệm vụ như sau:
Đội trưởng các phân đội một, ba, bảy: tham gia những nhiệm vụ có nghi vấn liên quan đến chúng.
Đội trưởng phân đội hai và năm: trực tiếp điều tra dấu vết của chúng.
Đội trưởng phân đội tám: tăng cường phòng thủ trụ sở.
Cuối cùng, phân đội bốn và sáu: phối hợp hỗ trợ các đội còn lại.”
Tất cả đồng loạt đứng dậy:
“RÕ!”
Cuộc họp kết thúc, mọi người trở về trụ sở chính. Jorai quay lại căn phòng quen thuộc của mình. Như trút được gánh nặng, cậu thả người xuống giường, mở chiếc hộp giữ nhiệt mà Mio tặng, lấy một chiếc bánh bao nóng hổi và ăn. Cậu ăn liền ba cái và không quên để lại năm cái cho ngày hôm sau.
Khi cơn buồn ngủ vừa kéo tới, Ayaka chợt gọi đến.
“A lô, có nhiệm vụ nghi vấn liên quan đến Ác Mộng Xanh rồi. Tới phòng du hành đi, tôi sẽ nói cụ thể ở đó.”
Chú thích
*Trong phòng tăng tốc, mọi thứ diễn ra nhanh hơn bên ngoài nhiều lần, và người ở trong phòng chịu ảnh hưởng thời gian tương ứng. Ở trên, phòng đặt ở tốc độ 1 ngày trong phòng = 1 phút bên ngoài, nghĩa là Jorai đã trải qua 10 ngày trong đó và tiêu hao lượng calo của 10 ngày chứ không phải 10 phút.
*Ánh sáng phát ra từ huy hiệu đội cảnh vệ có nhiều ý nghĩa khác nhau, ánh sáng tím là tín hiệu triệu tập họp.
*Phòng họp tồn tại ở một vị trí ngoài trụ sở chính trong không gian thời gian. Muốn tới phải thông qua yêu cầu tham gia để du hành đến đó.
*không biết có ai hỏi không nhưng tôi vẫn trả lời: hộp giữ nhiệt mà Mio tặng có sử dụng công nghệ làm chậm thời gian.