Cảnh vệ thời gian - Chapter 3: Săn trộm Khủng Long
Trong khi thưởng thức chiếc bánh cuối cùng, điện thoại của Jorai chợt rung lên. Cậu dừng lại, lấy ra và nhìn màn hình.
[Phát hiện một nhóm săn trộm ở Kỷ Phân Trắng. Thông qua phân tích, trong nhóm có một kẻ sở hữu Ngưng Đọng Thời Gian bậc Không Gian. Cậu có muốn tham gia truy bắt không?]
[Tôi qua ngay.]
[Được rồi.]
Sau khi cuộc trò chuyện kết thúc, Jorai lại từ từ ăn nốt chiếc bánh bao trước sự bất ngờ của Souta.
"Có vẻ như suy đoán của em đúng rồi! Bánh bao đối với anh quan trọng hơn cả việc bắt tội phạm à?"
"Ừm. Nếu cậu biết rồi thì chắc tôi không cần nói nữa đâu nhỉ."
"Đương nhiên rồi! Làm gì còn ai khác nhắn tin cho anh ngoài chị Ayaka chứ~~ Mà chị ấy nhắn gì cho anh ngoài chuyện tội phạm nữa đâu!"
"Cậu biết rõ nhỉ."
"Cảm ơn anh đã khen. Em tự tin rằng mình là người hiểu rõ anh nhất đó. He he~~"
"Được rồi, tôi đi đây."
"Vậy em tiễn anh một đoạn rồi đi luyện tập vậy."
Điện thoại của Jorai lại rung lên, cậu lấy ra và đọc tin nhắn.
"Fujimoto."
"Sao vậy ạ?"
"Chỉ huy điều động tôi và cậu tham gia nhiệm vụ lần này."
"Hả..."
5 phút trước.
Ayaka thở dài một hơi.
"Haizzz... Lại phải xin phê duyệt từ chỉ huy cho tên chết tiệt đó rồi."
Cô tác động vào chiếc huy hiệu trên áo mình và nói:
"Thưa chỉ huy, đội trưởng phân đội một xin phép bản thân được điều động tham gia nhiệm vụ mã 14673."
Sau một lúc, từ chiếc huy hiệu, một giọng nói trầm trầm cất lên:
"Cô không thấy gì lạ sao, đội trưởng phân đội hai?"
"Xin lỗi chỉ huy, cho tôi một chút thời gian."
Ayaka nhanh chóng đọc lại dữ liệu phân tích.
"Không đúng. Tại sao nhóm săn trộm này có 12 người, thậm chí có một tên sở hữu Ngưng Đọng Thời Gian bậc Không Gian, mà toàn bộ 11 tên còn lại đều là người thường?"
"Đúng vậy. Chắc chắn đây là một cái bẫy nhằm vào đội trưởng phân đội một của chúng ta. Hãy điều động thêm đội phó phân đội một đi cùng thực hiện nhiệm vụ, đồng thời chuẩn bị một đội cảnh vệ ở ngoài không thời gian. Nếu có biến thì lập tức điều động vào tham chiến."
"Đã rõ!"
Hiện tại, Jorai và Souta nhanh chóng tới phòng du hành. Vừa tới nơi, Souta nhanh nhảu mở mạnh cửa gây động tĩnh lớn khiến các cảnh vệ đang nghiêm túc theo dõi tình hình cũng phải ngoái đầu lại nhìn.
"Chị Ayaka, bọn em tới rồi nè~~"
"Được rồi, đây là dữ liệu phân tích đầy đủ, giờ mời hai người đứng lên bục."
Hai người nhanh chóng tiến đến bục du hành. Trong khi Jorai yên lặng đứng yên thì Souta lại vô cùng phấn khích, quay sang nói chuyện:
"Tuyệt vời! Lại được làm việc cùng anh Jorai rồi!"
"Có phải lần đầu cậu dùng máy du hành đâu, có gì mà phấn khích vậy?"
"Không phải lần đầu, nhưng được đi với anh là một trải nghiệm khác!"
Chiếc bục dần sáng lên. Một cảnh vệ thông báo:
"Quá trình du hành chuẩn bị bắt đầu. Mong mọi người đứng yên và giữ trật tự để đảm bảo không có tình huống phát sinh."
Sau một lúc, hai người họ đã biến mất.
Tại Kỷ Phân Trắng, những chiếc xe gắn súng lớn đang vây bắt một con Tyrannosaurus rex. Từng bước chạy của nó tạo ra những đợt rung chấn dữ dội, nhưng những chiếc xe vẫn không ngừng truy đuổi. Khi đến khoảng cách thích hợp, khẩu súng trên xe bắn ra một tấm lưới khổng lồ. Tấm lưới nhanh chóng phủ lên con khủng long, khiến nó vướng víu mà ngã xuống. Ngay lập tức, những chiếc xe còn lại bao vây, bắn móc cố định cơ thể nó xuống đất, khiến nó không thể vùng vẫy. Sau đó, một kẻ bước xuống xe, cầm kim tiêm lớn, đâm xuyên qua lớp da dày rồi bơm vào một loại dung dịch lạ. Con khủng long vốn còn đang gào thét giãy giụa giờ đã lịm đi, bất tỉnh.
"Đây là con thứ tư rồi, hôm nay thuận lợi thật."
"Được rồi, đừng nói nhiều nữa, mau kéo nó lên xe hàng đi!"
"Vâng vâng."
Cùng lúc đó, trên tán cây gần đó có một bóng người đang theo dõi động tĩnh của bọn săn trộm.
"Báo cáo đội trưởng, đã tìm thấy tung tích nhóm săn trộm."
"Được, tôi đến ngay!"
Một tên đang ngồi trên thùng hàng quan sát bỗng cảm thấy kỳ lạ, vì toàn bộ đồng bọn đã trở nên bất động.
"Hừm… hắn đến rồi sao."
Một viên đạn bay tới nhưng hắn dễ dàng né tránh.
"Vừa gặp mặt đã chào hỏi nồng nhiệt như vậy rồi, không hổ danh đội trưởng phân đội một."
Jorai nhanh chóng áp sát, dùng dao quân sự chém ngang đầu đối thủ nhưng hắn ngửa ra sau né được. Hắn lùi nhanh về phía sau rồi nhảy xuống thùng hàng, Jorai cũng bám theo và tặng thêm vài viên “kẹo đồng”, nhưng vẫn trượt. Vừa chạm đất, cậu liền được đáp lễ bằng một cú đâm, song Jorai dùng dao chuyển hướng đòn tấn công và bồi lại một phát súng, nhưng lại bị đối thủ dùng dao chặn lệch.
"Mạnh thật đấy!"
Trận chiến tiếp tục.
Trong khi đó, Souta áp sát những tên săn trộm đang bị ngưng động, khóa chúng bằng còng tay và thu hồi toàn bộ thiết bị.
"Xong việc bên này rồi, không biết bên anh Jorai thế nào… qua giúp một tay thôi."
Cậu nhìn về phía Jorai. Trông có vẻ Jorai đang chiếm ưu thế, Souta yên tâm hơn và chuẩn bị lao vào. Nhưng bất chợt, cậu phát hiện một bóng đen trên ngọn đồi đá phía xa đang nhắm thẳng vào Jorai.
"ANH JORAI, CẨN THẬN! CÓ BẮN TỈA!"
Nghe vậy, Jorai lập tức giữ khoảng cách, đảo mắt tìm vị trí kẻ địch, khi tím được vị trí, cậu cũng may mắn né được một viên đạn của tên bắn tỉa.
"Anh cứ tập trung vào tên đó đi, tên bắn tỉa để em lo!"
Souta tăng tốc độ bản thân, lao nhanh về phía ngọn đồi. Tên bắn tỉa không để cậu dễ dàng tiếp cận, những viên đạn liên tục găm sát người khiến cậu chỉ kịp né trong gang tấc. Khi đến nơi, cơ thể Souta đã chi chít những vết thương nhẹ.
"Yoo~ cậu là Fujimoto Souta đúng không?"
"Xin lỗi, tôi không muốn nói chuyện với tội phạm."
"Vậy à? Tôi tưởng cậu sẽ hỏi: "tại sao là tay bắn tỉa mà bị lộ vị trí lại không đổi chỗ" hay gì đó cơ.
"
"Không cần thiết. Nếu anh ở đây thì nhiệm vụ của tôi đơn giản là bắt anh!"
Souta lao đến tung cú đấm trái nhưng bị đối thủ đỡ bằng thân súng. Ngay lập tức cậu xoay vòng, quét gót phải vào đầu đối phương nhưng tiếp tục bị chặn bởi cẳng tay và thân súng. Lấy đà đổi trụ, Souta tung cú đá mạnh bồi thêm sát thương vào khẩu súng, rồi nhanh chóng thu chân về làm điểm tựa đồng thời mượn lực cho cú đấm phải trực diện. Tuy cậu tiếp tục bị chặn bằng thân súng nhưng cậu thành công phá đôi khẩu súng bắn tỉa.
"Không tệ."
Hắn lập tức rút hai khẩu súng lục bắn xối xả. Souta với tốc độ của mình, cậu có thể luồn lách qua các viên đạn, nhưng chúng vẫn sướt qua để lại nhiều vết thương mới.
"Đánh cũng lâu rồi nhỉ. Xin tự giới thiệu, ta là Kobayashi Itsuki. Nhớ kỹ vào nha!"
Nhân lúc hắn nạp đạn, Souta áp sát, tung cú đấm thẳng. Nhưng bất ngờ, Itsuki vứt khẩu súng bên tay phải lên, bám vào vai Souta, dùng vai cậu làm điểm tựa, bật nhảy, đưa bản thân vào trạng thái lộn ngược trên không đồng thời cũng làm trật khớp vai cậu. Trên không, hắn nhanh chóng chuyển súng sang tay phải rồi chộp lại súng ghim thẳng cậu mà bắn. Hai viên đạn cắm thẳng vào bả vai khiến Souta hét lên đau đớn.
"Ôi~ tội nghiệp thật. Này nhóc, cậu không hợp làm cảnh vệ đâu. Mau về quê sống đi, không thì chết sớm lắm!"
"IM ĐI, TÊN KHỐN!"
"Dễ thương thật đấy."
Ở ngoài không gian thời gian, trên tàu du hành.
"Báo cáo, đội phó phân đội một đang rơi vào trạng thái nguy hiểm."
"Chết tiệt, hóa giải thành công phong tỏa chưa?"
"Thưa đội trưởng, trạng thái phong tỏa này rất mạnh, e rằng là Phong Tỏa Thời Gian cấp Không Gian."
"Không còn cách nào khác, nếu không nhanh thì họ sẽ chết hết mất!"
Anh ta – đội trưởng phân đội ba, Fujimoto Ren, nhanh chóng ấn vào huy hiệu.
"Thưa chỉ huy, xin phép cho tôi dùng tới Phá Hủy Thời Gian ạ."
"Cậu biết hậu quả, đúng chứ?"
"Vâng, tôi đã suy nghĩ tới nó trước khi đưa ra quyết định, nhưng ngoài nó, không có gì có thể cứu họ nữa."
"Nếu cậu đã quyết tâm như vậy, ta sẽ đích thân đến. Cậu ở yên đấy và theo dõi tình hình đi."
"Vâng, cảm ơn ngài rất nhiều, chỉ huy!"
Sau cuộc trò chuyện, anh tiếp tục theo dõi trận chiến qua màn hình.
"Này~~ Souta~~ nói chuyện đi mà..."
Souta đang bị Itsuki ngồi lên cơ thể tàn tạ mà trêu chọc.
"Nói chuyện với cậu chán quá. Thôi, xử cậu rồi ra giúp đỡ Ryusei vậy. Vĩnh biệt nha Souta~~"
"Ồ, hóa ra tên của thằng này là Ryusei à!"
"Ồ, khó chịu thật đấy, ý tôi là cái kịch bản đổi con tin này á!"
Jorai tiến tới, bộ quân phục trắng của hắn đã vấy máu và rách nhiều chỗ do thương tích. Đằng sau, tên bại tướng đang bị cầm gáy áo lôi đi.
"Được rồi, thế này đi. Hai ta để họ lại chỗ đang đứng, rồi cả hai cùng tiến về phía đồng đội của mình, được chứ?"
"Được."
Jorai buông tay, Itsuki đứng dậy. Hai người nhìn chằm chằm nhau, người vô cảm đối kẻ nhởn nhơ. Cả hai từ từ di chuyển. Khi đi qua nhau một đoạn, họ lập tức quay lại, nổ súng. Thật kỳ diệu, hai viên đạn va vào nhau, đổi hướng, chỉ để lại trên mặt mỗi người một vết sẹo.
"Này, tại sao lại là cái kịch bản hai viên đạn va vào nhau vậy chứ? Không thể cho một trong hai hay cả hai ăn đạn à?"
Trong khi hắn còn than thở, Jorai lập tức lao tới, tung cú đấm mạnh vào bụng đối thủ. Nhưng bị Itsuki dùng cả hai tay chống đỡ một cách khó nhọc.
"Này, sao ngươi không dùng súng bắn hả, hay chẳng lẽ lại thêm cái kịch bản hai bên hết đạn à?"
"Ngươi không thể thắng!"
"Chưa chắc đâu!"
Hai người tiếp tục lao vào, đấm đá liên tục. Tuy nhiên, mọi kỹ thuật của Itsuki đều bị Jorai dễ dàng hóa giải. Giữa lúc Itsuki rơi vào thế bất lợi, một cánh cổng màu xanh xuất hiện. Từ đó, một bàn tay da ngăm to lớn chặn đòn của Jorai rồi phản lại bằng cú đấm khiến cậu văng ra xa. Ngay sau đó, một cô bé đáng yêu bước ra.
Làn da trắng mịn màng, mặc trên người chiếc váy trắng tinh, mỗi bước đi nhẹ nhành làm từng nết vải mềm mại khẽ đung đưa theo, cùng với mái tóc hồng màu hoa anh đào buông dài, mượt mà như những sợi tơ mỏng được điểm lên bởi một chiếc kẹp tóc hình hoa trắng nhỏ khiến cô nổi bật bởi sự hồn nhiên, tinh khiết của mình.
"Nè, anh Itsuki, ông chủ yêu cầu rút quân."
"Bé Miyu, anh vẫn còn đánh tiếp được. Về báo với ông chủ như thế."
"Hông được, ổng nói trùm bên kia sắp tới, chúng ta cần rời đi ngay."
"Ừm ừm, được rồi. Ta đi thôi."
Một gã to con, da ngăm bước ra từ cổng, vác Kobayashi Itsuki và Takeda Ryusei lên vai rồi đi vào. Trước khi rời đi, cô bé đáng yêu – Kobayashi Miyu, quay lại, nhìn thẳng vào Jorai.
"A, phải rồi. Anh cảnh vệ đẹp trai ơi, ông chủ bảo em phải nói tên nhóm cho anh, bọn em là Ác Mộng Xanh nha. Hẹn gặp lại anh lần sau!"
Cô bé vui vẻ bước vào cổng vừa nói vừa vui vẻ vẫy tay. Cánh cổng dần khép lại. Ngay lúc họ biến mất, tàu du hành cũng lập tức tiến vào. Tàu còn chưa hạ cánh, Ren đã nhảy thẳng ra ngoài, lao đến chỗ Souta và chữa trị cho cậu bằng Quay Ngược Thời Gian. Souta dần tỉnh lại, khi này, cơ thể cậu đã hoàn toàn hồi phục.
Chú thích:
*Có thể có người sẽ tự hỏi: Tại sao không du hành tới thời điểm bọn săn trộm bắt con đầu tiên mà lại là con thứ tư? Không phải giải quyết từ đầu sẽ khiến việc săn trộm không diễn ra sao?Ừm, đúng vậy. Nhưng khi săn trộm trở về quá khứ, nó sẽ tạo ra một nhánh thời gian mới. Nhánh này sẽ hình thành dần theo tiến trình riêng. Nếu quay ngược ở khoảng thời gian đã hoàn chỉnh, nó sẽ tạo thêm một nhánh mới trở lại dòng thời gian chính, không giải quyết được gì. Nhưng nếu quay ngược ở khoảng thời gian mà nhánh đó đang hình thành, cả nhánh sẽ bị cuốn ngược về dòng thời gian chính, từ đó giải quyết vấn đề. Dù vậy, thực tế thì nhánh phụ kia không hề biến mất.