Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cẩm Y Dạ Hành (Dịch) - Chương 386: Hoàng tước ở đâu. - Dự Mưu.

Hạ Tầm tỉnh táo hỏi ngược lại: “Cô muốn cứu kiểu gì? Trực tiếp về phủ, bảo đại ca cô thả người sao? Khả năng duy nhất là cô cũng sẽ bị đại ca cô nhìn thấy, rồi từ nay về sau sẽ mất tự do mãi mãi thôi”.

Từ Mính Nhi khóc nức nở nói: “Nhưng… Tam ca giờ đây khác gì phạm nhân, đám người Phương Hiếu Nhụ còn đang bám riết không tha, ngươi cũng biết đấy, hoàng thượng là người thiếu quyết đoán, vạn nhất ngày nào đó ngài ấy thay đổi tâm ý, muốn giết Tam ca ta thì tính sao?”.

Hạ Tầm hít một hơi thật dài, nói: “Cô đừng khóc, đương nhiên chúng ta phải cứu người, nhưng cứu người cũng phải chú ý phương pháp, không phải là cứu người một cách đường đường chính chính như cô nghĩ đâu, hiểu không?”.

Dù mắt vẫn còn đẫm lệ, Từ Mính Nhi lại chợt vui mừng nói: “Ngươi chịu giúp ta nghĩ cách sao? Ta biết, thúc thúc tốt nhất, thúc thúc là người mưu mẹo nhất, nhất định có thể cứu Tam ca của ta ra!”.

Hạ Tầm hơi tỏ vẻ băn khoăn, Từ Mính Nhi vội giải thích: “Ta không phải nói xấu ngươi đâu, là ta đang khen ngươi đó”.

Hạ Tầm nói: “Được rồi, ta biết cô đang khen ta, ta mà không ra tay giúp, e là con bé như cô sẽ chẳng tha cho ta đâu”.

Hạ Tầm thở dài một tiếng, trong lòng lại thầm nói thêm: “Không chỉ là cô, ta đã biết việc này rồi, không làm gì thì Đại tỷ ngươi cũng sẽ không tha thứ cho ta, mà ngay cả Yến vương điện hạ… e là trong lòng cũng có điều bận lòng. Từ đại đốc ơi, hiện tại ngươi thích sống hay thích chết? Vô luận thế nào, ta cũng phải cho ngươi mạo hiểm một lần, vì năm xưa ngươi đã trượng nghĩa cứu mạng ta, món nợ ân tình này, ta cũng phải trả!”.

Hạ Tầm ôn tồn nói với Từ Mính Nhi: “Được rồi, muốn cứu người thì cũng phải để mình no bụng trước đã. Cô ngồi xuống, cứ yên tâm ăn một chút, chúng ta sẽ từ từ bàn bạc kế hoạch, làm sao để cứu Tam ca cô ra”.

Từ Mính Nhi lại vô cùng tín nhiệm năng lực của Hạ Tầm, hắn đã đáp ứng giúp mình cứu Tam ca, trong lòng Mính Nhi, việc Tam ca có thể sống sót là không còn nghi ngờ gì nữa. Nghĩ lại những việc Hạ Tầm đã làm ở Bắc Bình, lại nghĩ đến việc hắn dùng trí cứu “ba con lợn nhỏ” rời khỏi Kim Lăng, hai hành động vĩ đại đó cho thấy bản lĩnh của hắn rất lớn, đây chính là một người xấu chuyên sinh ra những chủ ý tốt!

Từ Mính Nhi nghe lời ngồi xuống, bưng chén cơm lên, đưa một miếng cơm vào miệng, đôi mắt long lanh nhìn Hạ Tầm, trông thật điềm đạm đáng yêu.

Hạ Tầm xé một khối thịt giò nhét vào miệng, trông thấy bộ dạng này của nàng, đành phải đặt đũa xuống bàn chuyện chính trước. Hắn cố gắng nuốt miếng thịt xuống, ho khan một tiếng nói: “Chúng ta cần tìm hiểu tình hình trong phủ trước, Tam ca cô bị giam ở đâu, có bao nhiêu người canh gác. Nhưng chúng ta không thể trực tiếp tiếp cận Trung Sơn vương phủ”.

“Triều đình đã nghi ngờ hắn là mật điệp của Yến vương, đồng thời trông giữ hắn nghiêm mật, sao có thể không đề phòng có người đến cứu hắn? Không thể để rồi không những không cứu được người, lại còn tự đưa mình vào bẫy. Vương phủ Trung Sơn lớn như vậy, có cả ngàn người làm, luôn luôn có người ra vào thường xuyên, mua sắm vật dụng cần thiết hàng ngày cho vương phủ. Trong số những người này, có ai khá thân thiết, hơn nữa là người đáng tin cậy không?”.

Từ Mính Nhi buột miệng nói: “Nô bộc Từ gia ta đều là người cũ tổ phụ truyền lại, mặc kệ rời khỏi Trung Sơn vương phủ hay phản bội Trung Sơn vương phủ, căn bản là không có đường ra, mỗi người đều rất tin cậy”.

Hạ Tầm liếc nhìn nàng đầy hàm ý nói: “Ta muốn nói… là người đối với cô, hoặc là đối với Tam ca cô đặc biệt thân cận, để phòng ngừa khả năng mật báo cho đại ca cô”.

“A!”.

Từ Mính Nhi đặt đũa xuống, nâng cằm lên chăm chú suy nghĩ.

Suy nghĩ hồi lâu, ánh mắt nàng sáng ngời, hưng phấn nói: “Có rồi! Cha của Xảo Vân là Hồ Thiên La, hắn là Nhị quản sự phòng bếp. Con gái hắn, Xảo Vân, là nha đầu thiếp thân của ta. Hai năm trước, mẹ hắn bệnh nặng, là ta đã lấy tiền riêng của mình cho hắn…”.

Hạ Tầm ngắt lời nói: “Người này có thể tin cậy không?”.

“Tin cậy! Tuyệt đối tin cậy!”.

Từ Mính Nhi chắc chắn nói: “Từ gia lớn như vậy, gia đinh nô bộc cũng chia thành hai ba phòng nhỏ, hắn là người của chúng ta, sẽ chẳng dám phản bội ta đâu!”.

Hạ Tầm vuốt cằm nói: “Vậy được, ăn cơm thật ngon đi, lát nữa chúng ta phải đi tìm hắn, tìm hiểu sơ qua tình hình trong vương phủ đã rồi tính”.

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, xe mua thức ăn của Từ gia ra khỏi cửa hông, lách cách lách cách, hướng về phía khu bán gà náo nhiệt.

Từ gia có hơn một ngàn người, thịt ăn mỗi ngày đều tiêu hao một lượng kinh người, mỗi ng��y việc mua sắm đều được dùng xe ngựa vận chuyển.

Nhị quản sự phòng bếp Hồ Thiên La chậm rãi bước theo sau xe. Chức quản sự phòng bếp là công việc hái ra tiền, bởi vì vợ hắn nhiều bệnh, thường cần mua chút dược liệu. Tiểu thư hảo tâm, đặc biệt dặn Tam lão gia sắp xếp hắn vào làm ở phòng bếp. Hồ Thiên La mang ơn này, dù không cần giở trò tham ô trong công việc, nhưng chỉ riêng việc mua sắm số lượng lớn mỗi ngày cho Từ gia, các hàng rau, hàng thịt đã chủ động nịnh bợ, biếu xén hắn không ít của ngon vật lạ. Những thứ ấy đủ để trang trải sinh hoạt phí hàng ngày.

Đang đi tới, bỗng phía trước một người mập mạp đi đến, vừa thấy Hồ Thiên La liền cười lớn chào đón, một tay nắm chặt vai hắn, thân mật gọi: “Lão Hồ à, ngươi thật đúng là một người bận rộn, khó có thể gặp được ngươi. Lần trước ta tìm ngươi uống rượu, sao ngươi lại không đi vậy?”.

Hồ Thiên La thân thể nhỏ gầy, chỉ tầm năm thước, bị người cao lớn mập mạp này kéo đi, trông như cha ôm con. Gã mập này còn có mùi hôi nách, làm Hồ Thiên La đầu óc choáng váng. Hắn ngửa mặt nhìn người này, dường như chẳng có ấn tượng gì, không khỏi lúng túng nói: “Ngươi… nhận lầm người rồi?”.

“Không sai không sai, Hồ Thiên La phải không, chính là ngươi, ha ha, ngươi có hóa thành tro, lão tử cũng nhận ra ngươi thôi. Chẳng phải còn thiếu anh em ta vài xâu tiền sao, huynh đệ trượng nghĩa, không vội đòi ngươi, sao ngươi cứ trốn mặt ta mãi thế?”.

Người nọ lớn tiếng cười nói, bỗng đè thấp tiếng khẽ ghé tai nói nhỏ mấy câu. Hồ Thiên La vốn hơi tức giận, đang muốn giãy cánh tay hắn ra, nhưng nghe hắn thì thầm xong, đột nhiên yên lặng hẳn. Người nọ cười nói: “Đi một chút, không hẹn mà gặp, thật đúng là cái duyên. Chúng ta vào trong tiệm uống hai chén đi, lần trước mời mãi không đến, lần này ngươi phải mời lại ta đấy nhé!”.

Hồ Thiên La quay đầu dặn dò bọn tiểu nhị phụ trách mua sắm một tiếng, bọn họ vội vàng đưa xe đi phường thị, còn mình thì ngoan ngoãn đi theo gã mập kia vào một quán rượu nhỏ ven đường.

Trong tửu quán, chỉ vỏn vẹn hai bàn. Gã mập ngồi một bên cùng Hồ Thiên La, cách đó m��t bước, trước một cái bàn lớn khác, một lão đầu râu bạc ngồi đó, tiểu cô nương ngồi đối diện hắn. Bởi vì tiểu cô nương đưa lưng về phía cửa ra vào, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng nàng, nhìn tuổi, dường như là con cháu của lão đầu râu bạc.

Gã mập gọi vài món ăn sáng nhắm rượu, nâng ly cạn chén cùng Hồ Thiên La, thân mật vô cùng. Vô tình nhìn qua, thật đúng là như một đôi hảo hữu mới gặp lại. Bên ngoài tửu quán, gần gần xa xa có mấy người đi đường lượn lờ, ánh mắt ẩn ẩn mang theo chút cảnh giác, dò xét kỹ những người đi đường khác.

“Lão Hồ, Tam ca của ta nhốt ở đâu?”.

Tiểu cô nương kia không quay đầu, một bên ăn món trong đĩa, một bên nhỏ giọng hỏi.

Hồ Thiên La cũng hạ thấp tiếng nói xuống nói: “Tam lão gia bị giam ở tây viên Tự Cẩm Các”.

Tiểu cô nương lại hỏi: “Có bao nhiêu người trông giữ?”.

Hồ Thiên La nói: “Người thì lại không nhiều lắm, chỉ bốn gia tướng thôi, nhưng Đại lão gia đã phân phó, Tam lão gia không dám ra khỏi Tự Cẩm Các nửa bước. Mấy ngày nay Nhị phu nhân cùng vài vị công tử tiểu thư khóc lóc van nài Đại lão gia, muốn gặp Tam lão gia một chút, cũng không được phép”.

“Ai cũng không được phép gặp Tam ca ta?”.

“Đương nhiên không cho phép. Đại lão gia sáng ngày đó dẫn theo Cẩm Y vệ đến bắt Tam lão gia đi, đến tối đêm mới dùng xe đưa Tam lão gia trở về, trực tiếp mở cửa hông Tây viện, áp giải Tam lão gia vào Tự Cẩm Các. Hài, thoạt nhìn Đại lão gia thật sự là phát hỏa, Tam lão gia giờ đây không khác gì ngồi tù”.

Lão đầu râu bạc ho khan một tiếng dùng tay vuốt chòm râu, đè thấp tiếng hỏi: “Tình hình Ngụy Quốc Công mấy ngày nay thế nào, kể cẩn thận cho ta nghe”.

Lão đầu râu bạc này chính là Hạ Tầm. Từ Mính Nhi kinh ngạc nhìn hắn một cái, không rõ hắn hỏi đại ca làm gì. Hồ Thiên La không nhận biết hắn, cũng có chút kinh ngạc, không trả lời.

Từ Mính Nhi nói: “Lão Hồ, nhanh nói đi”.

“Vâng…”.

Hạ Tầm liếc nhìn hắn chằm chằm nói: “Từ từ nói, phải cẩn thận!”.

Hồ Thiên La ngẩn ngơ, lúc này mới suy tư nói: “Đêm đó Đại lão gia… nhốt Tam lão gia vào Tự Cẩm Các, Đại lão gia một mình đi từ đư���ng, thỉnh tội với tổ tông, quỳ trọn vẹn một đêm. Về sau Đại phu nhân đến, quỳ xuống cầu khẩn ở cửa ra vào từ đường, Đại lão gia mới đi ra. Mấy ngày nay Đại lão gia không có khách lạ, đến hậu trạch cũng không trở lại mà ngủ ở trong thư phòng. Ai! Đại lão gia cũng thực là, rốt cuộc vẫn là huynh đệ nhà mình. Đại lão gia đối với triều đình trung thành, đối với việc Tam lão gia làm không thể không tố cáo, nhưng cũng lo lắng Hoàng Thượng thật sự sẽ giết Tam lão gia”.

Hạ Tầm suy tư một chút, hỏi: “Ngụy Quốc Công mấy ngày nay ăn cơm thế nào?”.

Từ Mính Nhi và Hồ Thiên La lại ngẩn ngơ, không rõ hắn hỏi những việc này làm gì. Hồ Thiên La ngẫm nghĩ đáp: “Ăn rất ít, một hai ngày đầu, đồ ăn hầu như đến thư phòng bao nhiêu cũng mang trở về bấy nhiêu. Hai ngày nay mới bắt đầu ăn cơm, nhưng lượng cơm ăn so với trước kia cũng ít hơn nhiều”.

Ánh mắt Hạ Tầm hơi lóe lên, lại hỏi: “Như vậy, Ngụy Quốc Công có từng đi qua Tự Cẩm Các không?”.

Việc này không nằm trong phạm vi Hồ Thiên La quản lý, nhưng mấy ngày nay trên dưới Từ phủ cứ nghị luận sự kiện này, tất nhiên hắn nghe được người khác nói qua động tĩnh của lão gia, nhân tiện nói: “Lão Hồ không thấy tận mắt, nhưng nghe đại quản sự nói, Đại lão gia vài lần đi qua Tự Cẩm Các”.

Hạ Tầm gật nhẹ đầu, vuốt râu không nói.

Lúc Hồ Thiên La cùng bằng hữu mập mạp nhiều ngày không gặp của hắn còn đang nâng ly cạn chén uống rượu, lão đầu râu bạc đã dẫn cháu gái nhỏ rời khỏi quán rượu, đi lại tập tễnh trên đường.

Sau khi vượt qua mấy ngõ nhỏ, liền biến mất không thấy.

Trong một phòng khách của một khách sạn nhỏ, Hạ Tầm trong trang phục thương nhân và tiểu nhị nhỏ Từ Mính Nhi ngồi trên một giường, một người nói, người đối diện bắt chuyện.

“Thúc thúc, chúng ta phải cứu Tam ca của ta, ngươi hỏi nhiều chuyện của đại ca ta như vậy làm gì?”.

“Ta suy nghĩ… Đây có phải là một cái bẫy hay không”.

“Bẫy rập?”.

Từ Mính Nhi ngẩn ngơ, tiếp đó tỉnh ngộ lại: “Không thể nào, đại ca vô tình, đến cả huynh đệ nhà mình, hắn trung với Hoàng Thượng, không thể không tố cáo Tam ca. Trong lòng nhất định cũng không chịu nổi, biểu hiện của đại ca cũng không tính là đặc biệt…”.

“Ừm, cô không cần lo lắng, bất kể thế nào, chúng ta luôn phải tìm hiểu rõ ràng, dù là nó có cơ quan hiểm ác, long đàm hổ huyệt! Ta chỉ muốn, tận lực cẩn thận”.

Hạ Tầm nói, cầm lấy hầu bao, lấy từ đó ra giấy bút hộp mực, trải rộng ra trên bàn vuông, nói với Từ Mính Nhi: “Lại đây, cô tận khả năng vẽ ra tây viện, cẩn thận giảng giải cho ta biết”.

“Được!”.

Từ Mính Nhi vội đáp ứng một tiếng, trải rộng trang giấy ra, vừa vẽ, vừa chăm chú giảng giải cho Hạ Tầm.

“Trung Sơn vương phủ chúng ta chủ yếu chia làm hai bộ phận lớn. Đông viện là chủ trạch, bức tường sau là cửa chính, phòng trước, tiến vào hai đại sảnh là đến phòng khách, xa hơn phía sau là hậu trạch, tất cả các sân nơi ở của đại ca, nhị ca, tam ca đều ở phụ cận. Tây viện chủ yếu là lâm viên, thỉnh thoảng cũng có lầu gác, đó là nơi những nữ nhi Từ gia đã lấy chồng ở.

Nhà ban đầu của ba tỷ tỷ giờ đây là nhà ở của mấy nữ hài nhi đã lớn của đại ca và nhị ca, chỗ ta ở là ở Tây viện. Tây viện từ một chủ viên, có năm tiểu viên tất cả cấu thành hình dạng cánh hoa, chủ viên gọi Tĩnh Diệu Đường, vốn là chỗ ta ở. Tự Cẩm Các ở phía Tây Tĩnh Diệu Đường, là một phòng sách của ta. Ngoài phòng sách có tường thấp lợp ngói, ngoài tường thấp là con đường nhỏ, lại đi tiếp sẽ đến trên đường lớn”.

Hạ Tầm dưới bóng cây bên đường phía Tây Trung Sơn vương phủ chậm rãi đi tới, vừa nghĩ lời Từ Mính Nhi nói cho hắn biết, một bên lặng lẽ đánh giá Trung Sơn vương phủ. Tuy cố ý đứng ở một con đường khác, cách tường cao, vẫn không cách nào thấy rõ tình hình trong nội viện, chỉ có thể mơ hồ trông thấy một góc mái cong, chắc hẳn chính là chỗ Tự Cẩm Các. Hạ Tầm cau mày, ngẩng đầu nhìn về phía trước, liền trông thấy tòa tửu lầu Tam Hữu Các.

Tòa tửu lầu này cách Trung Sơn vương phủ một phố, cùng vị trí đại khái của Tự Cẩm Các sai nhau một ít. Nếu trèo lên đến tầng ba cao nhất, nhất định có thể thấy rõ ràng tình hình trong nội viện.

Hắn mặc dù đã ở trên lầu này xem qua động tĩnh trong Trung Sơn vương phủ, nhưng dù sao lúc ấy đối với kiến trúc các nơi không hiểu rõ lắm, trong ấn tượng chỉ là phong cảnh sơn thủy, cũng không nhớ vị trí cụ thể ở giữa con đường và tất cả kiến trúc xung quanh.

Hạ Tầm nghĩ nghĩ liền rời đi. Đến tối đêm, hắn lại đến nhà tửu lầu này, vẫn giả trang, chỉ là không bắt Mính Nhi đi theo. Những tiểu nhị đưa rượu này có con mắt cực kỳ tinh tường, gặp qua một người khách, qua thời gian rất lâu cũng sẽ không quên. Hạ Tầm nếu đổi một thân trang phục, chỉ sợ sẽ làm bọn họ sinh nghi, bởi vậy Hạ Tầm giả trang thành thương nhân, vào tửu lầu chọn lầu ba, lựa chọn một gian phòng giữa dễ dàng quan sát cảnh trí trong Trung Sơn vương phủ.

Hạ Tầm đem ghế đến rào chắn trên ban công, lẳng lặng quan sát động tĩnh trong Trung Sơn vương phủ, đầu nhanh chóng suy nghĩ: “Hoàng đế giam lỏng Từ Tăng Thọ, chỉ bởi vì nhớ Trung Sơn vương phủ là đệ nhất công thần khai quốc Đại Minh? Chưa hẳn. Cho dù hắn làm như thế, La Thiêm Sự sẽ dễ dàng bỏ lỡ cơ hội này như vậy? Trong mắt bọn hắn, Từ Tăng Thọ chính là tai mắt thành công nhất Phi Long bí điệp ta xúi giục được. Hôm nay Từ Tăng Thọ đã rơi vào trong tay bọn họ, vậy hắn sẽ tới, trở thành mồi câu triều đình thả ra để câu cá hay không?”.

Suy nghĩ hồi lâu, trên mặt Hạ Tầm lộ ra một tia vui vẻ giống như cười mà không phải cười: “Về công về tư, Từ Tăng Thọ này nhất định phải cứu. Cứu được ra ta liền báo đáp được Từ Đô Đốc, đối với một nhà Yến vương cũng có cái để ăn nói. Cứu không ra, ít nhất Lý Cảnh Long và Mộc Ân bên kia sẽ càng an toàn hơn”.

Hắn khẽ dựa vào cây cột trụ lớn bên cạnh, tự rót tự uống một mình, thản nhiên như một lão ông thả câu ven sông.

Ánh trời chiều chiếu xuống, thẳng đến lâm viên như vẽ trước mắt, tất cả đều khắc sâu vào trong óc hắn…

Tất cả quyền tác giả đối với nội dung trên đều thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free