(Đã dịch) Cẩm Y Dạ Hành (Dịch) - Chương 154: Tâm tư Đế vương - Ai Là Kẻ Thắng
Đôi mắt khuynh thành của Tử Y Đằng lóe lên ánh lệ, nàng dừng trên khuôn mặt Tào Ngọc Quảng buồn buồn nói: “Đêm đầu tiên ấy, cũng như hôn lễ, phải bái đường, phải đãi khách, phải đưa vào động phòng. Thiếp thân xuất thân giáo phường ti, với năng lực của công tử e rằng cũng không cách nào giúp Tử Y thoát tịch, thiếp không thể cho công tử thứ gì, chỉ mong đem đêm đầu tiên n��y thành đêm động phòng hoa chúc của chính mình, nguyện dâng tấm thân trong trắng này cho chàng!”
Nói đến đây, hai hàng nước mắt lăn dài trên khuôn mặt thanh tú, nàng dùng giọng nói thâm tình lên tiếng: “Từ nay về sau, mặc kệ sinh tử hiểm nguy, Tử Y trong lòng chỉ nhớ kỳ, nam nhân duy nhất của ta, phu quân duy nhất của ta, không ai khác ngoài Tào lang…”
Lời giải bày tâm sự của Tử Y Đằng khiến Tào Ngọc Quảng cảm động không thôi, một bụng tức giận tan biến sạch. Hắn cao giọng nói: “Tào mỗ có tài đức gì, lại được Tử Y cô nương tin tưởng và trọng tình đến vậy, chắc chắn sẽ không phụ nàng!”
Dục niệm trong lòng Tào Ngọc Quảng tan biến, hắn hừng hực khí thế nắm tay Tử Y cô nương, trầm giọng nói: “Ta hôm nay đi khỏi, mặc kệ bao nhiêu người có ý với nàng, kẻ duy nhất vén khăn hồng cho nàng, nhất định là Tào Ngọc Quảng này!”
Tào Ngọc Quảng nói năng một phen khí phách, liền ưỡn ngực ngẩng cao đầu hiên ngang bước ra ngoài, dáng vẻ lúc này chẳng khác nào một tướng quân oai phong được mọi người ngưỡng mộ.
Bóng dáng của Tào Ngọc Quảng vừa mới biến mất ngoài cửa, Tử Y Đằng trong mắt còn vương mấy giọt lệ nhưng trên khóe môi đã hiện lên nụ cười đầy mị hoặc. Nàng từ từ đứng dậy đi đến bàn trang điểm ngồi xuống. Tiểu nha hoàn hiểu ý, liền đi vào dọn dẹp bàn tiệc.
Nàng đưa tay tháo thanh trâm ngọc biếc trên đầu xuống, mái tóc đen nhánh lập tức tuột xuống, phất phơ bay trên khuôn mặt kiều diễm, nhìn nàng càng lúc càng xinh đẹp. Tử Y Đằng cầm lấy chiếc lược sừng trâu khắc hình loan phượng hiến thọ vừa ném trên bàn, nhẹ nhàng cài lên mái tóc.
“Tề Ngọc Quảng từ phủ Tế Nam tới đây, luôn không coi ai ra gì, tính tình kiêu ngạo. Ta những tưởng hắn lăn lộn trong trường gió trăng, đạo hạnh cao tới mức nào, hóa ra cũng chỉ như vậy. Bản cô nương đây chỉ cần thi triển chút thủ đoạn đã khiến hắn phải cúi đầu khép tai, dâng hiến tất cả!”
Tử Y Đằng đắc ý mỉm cười, nhưng khi nghĩ đến Dương Văn Hiên, đôi mày lá liễu tự nhiên dựng đứng lên: “Dương Văn Hiên này lại rất khác, hắn ở Thanh Châu nổi danh là hoa hoa công tử, tại sao đến một lời ta nói hắn cũng chẳng thèm để trong tai? Mèo mà lại chê mỡ, thật quá đỗi kỳ lạ!”
Tử Y Đằng nhìn chăm chăm vào chiếc gương đồng, một dung mạo tuyệt sắc chim sa cá lặn hiện lên: lông mày như lá liễu, mũi thanh tú, cánh môi như cánh hoa, đôi mắt long lanh tựa bảo thạch, làn da nõn nà căng tràn sức sống tuổi thanh xuân...
“Tử Y Đằng ta thật sự kém hơn nữ nhân gọi là Thính Hương kia sao?” Tử Y Đằng oán hận nghĩ: “Dương Văn Hiên đã không bị ta mê hoặc, vậy nếu muốn kích thích hắn cùng với Tào Ngọc Quảng đấu đá vung tiền như rác thì không thể chỉ dùng sắc đẹp! Hắn đối với một nha đầu còn dung túng như thế, lại còn vì Thính Hương mà vui vẻ chuộc thân, hai điều này cho thấy hắn là kẻ thương hoa tiếc ngọc. Hắn không để ý đến ta, nhưng lại vì lời khích của Tào Ngọc Quảng mà quyết định tối nay đến đây, nói rõ hắn là kẻ thích tranh đấu, không chịu thua kém!
Nếu vậy, ta có thể giả vờ yếu ớt, đánh động vào tình cảm, rồi lại tiết lộ cho hắn biết Tào Ngọc Quảng và Giang Chỉ Khanh xem thường hắn ra sao. Hắn đã đánh cược, vốn dĩ ph��i quyết tâm chiến thắng! Nếu ta cứ thế mà thổi gió vào lửa... ha ha.”
Tiểu nha hoàn vừa thu dọn bàn xong, trở vào thấy nàng đang ngẩn ra trước gương, vội vàng tiến đến bên người nàng nói: “Này, cô nương trang điểm đi, mấy vị cô nương khác đều đã trang điểm xong rồi...”
Tử Y Đằng trừng mắt nhìn nha hoàn, rồi lại nhìn về phía mình trong gương, nhướng mày đắc ý nói: “Họ đều là những kẻ không có tiền đồ, chỉ biết ăn chơi trác táng. Bốn cô nương kia dùng một kế nhỏ, chẳng những chắc chắn sẽ là cô nương đứng đầu bảng ‘Kính Hoa Thủy Tạ’, mà nói không chừng còn có thể dụ bọn họ liều mạng ra cái giá cao nhất. Nếu vậy, danh tiếng của bản cô nương có thể vang danh khắp thiên hạ, không khéo còn có thể được giáo phường ti điều đến phủ Ứng Thiên.”
Tử Y Đằng nước mắt trên mặt vẫn chưa lau khô, nàng đưa mái tóc hơi rối lên, cài vào chiếc lược khắc hình loan phượng hiến thọ. Nhìn qua gương, nàng hài lòng c��ời rồi mới phân phó nha hoàn: “Ra ngoài nhìn xem Dương Văn Hiên công tử đã tới chưa, nếu thấy hắn, hãy lặng lẽ đưa hắn đến gặp ta, ta có chuyện muốn nói.”
“Vâng!” Tiểu nha hoàn đáp tiếng rồi nhanh chóng lui xuống.
Tử Y Đằng vuốt vuốt gò má, ngón tay nhẹ nhàng trượt từ bên cạnh má xuống cằm, đột nhiên nghĩ: “Nếu bàn về nhân phẩm tướng mạo, Dương Văn Hiên so với họ Tào kia thật sự hơn hẳn rất nhiều. Tuổi trẻ tuấn tú, anh khí bừng bừng, tối nay nếu hắn thắng được, thì dù cho hắn nếm thử bình nữ nhi hồng 17 năm trân quý của ta cũng không uổng phí!”
Nghĩ đến đây nàng cười đến hai gò má tươi sáng, tựa như hai trái đào...
Một vị quản sự của “Kính Hoa Thủy Tạ” bước lên đài, nhìn quanh một lượt rồi hắng giọng nói: “Xin mời quý vị lão gia, sáu vị nương tử trong viện chúng ta hôm nay đang trang điểm cho đêm đầu tiên, lát nữa sẽ xuất hiện trên sân khấu. Đêm nay là ngày lành, bất kể vị lão gia nào có phúc khí trở thành tân lang thì đều là chuyện vui. Đêm đầu tiên của các cô nương chúng ta, dĩ nhiên phải là cái giá cao mới có được. Các ngài muốn hoan lạc ra sao, đêm nay đều tùy ý. Còn nữa, các cô nương đều là tân nương tử còn non nớt, e thẹn, lần đầu tiên phá thân, các tân lang cũng xin hãy thương hoa tiếc ngọc một chút. Các cô nương nếu cảm nhận được tình ý, tự nhiên sẽ thuận theo mà hiến dâng, mong quý vị lão gia thành toàn cho các nàng.”
“Vội cái gì?”
Khách làng chơi phía dưới kêu loạn lên: “Đừng nói nhiều nữa, lão tử đã đợi cả đêm, mau mời tân nương tử ra đây, nếu phải chờ thêm lão tử chắc thành vịt chết mất...”
Hạ Tầm khi bước vào “Kính Hoa Thủy Tạ”, nhìn thấy cục diện như vậy, không khí còn thoang thoảng mùi rượu, hắn khẽ nhíu mày.
Một quản gia ân cần chào đón: “Xin hỏi công tử gia họ gì? Có hẹn bằng hữu cùng đến không ạ?”
Hạ Tầm lắc đầu, tiện tay vứt cho hắn mấy văn tiền rồi nói: “Cho ta một gian phòng riêng, bản công tử thích yên tĩnh!”
“Có ngay có ngay!”
Quản gia hiểu đây là nhân vật có thân phận, liền cúi đầu khom lưng dẫn Hạ Tầm lên lầu, vừa đi phía trước vừa cười nói: “Nhìn dáng vẻ kh�� độ của công tử hoàn toàn khác với những người đang ngồi kia, chắc chắn là người quyền quý. Xin công tử cho biết tên họ. Tối hôm nay các vị lão gia đều vì Tử Y cô nương mà tới, lát nữa sẽ đấu giá đoạt đêm đầu tiên của nàng. Nếu công tử gia cho biết tên, tiểu nhân sẽ ghi nhớ chỗ ngồi của ngài...”
Hạ Tầm nhàn nhạt nói: “Dương Húc, Dương Văn Hiên.”
“Ôi, ngài chính là Dương công tử? Mời vào, mời vào, tiểu nhân đã sớm giữ chỗ ngồi tốt cho ngài rồi, công tử gia, mời sang bên này!”
Vừa nghe Hạ Tầm báo thân phận, quản gia tươi cười càng lúc càng đậm. Ai cũng biết Dương Văn Hiên cùng với một vị Tào công tử đến từ Tế Nam đêm nay muốn vung tiền của cải, tranh giành đêm đầu tiên của Tử Y cô nương. Tin tức này, trải qua sự tuyên truyền của người hữu tâm, giờ đây đã lan khắp phủ Thanh Châu. Trên đài dưới đài, khách làng chơi đều nghe nói hôm nay có hai bại gia tử đánh cược tranh giành nữ nhân, nên đã tự động gạch tên vị Tử cô nương này khỏi danh sách “hái hoa” của mình. Hai con trâu lớn muốn liều mạng, ai lại đi theo bọn họ mà tiêu tiền làm gì.
Dưới sự xì xào bàn tán của mọi người, Hạ Tầm được đưa tới một căn phòng thanh nhã ở lầu hai. Hắn vừa mới ngồi xuống, chén trà còn chưa kịp đến môi thì một tiểu nha hoàn mặc áo xanh lặng lẽ đi đến chỗ hắn thi lễ, nói nhỏ mấy câu.
“Tử cô nương muốn gặp ta?”
Hạ Tầm vừa nghe thấy liền nhíu mày lại, nhìn tiểu nha đầu trước mắt nhẹ nhàng hỏi: “Cô nương nhà ngươi chưa trải qua đêm đầu tiên, lại hẹn riêng ta, như vậy... có chút không hợp quy củ chăng?”
Tiểu nha hoàn đáp: “Tiểu thư nhà thiếp đã ngưỡng mộ công tử từ lâu, nay nghe tin công tử đến đây không khỏi vui mừng, nên muốn mời công tử gặp mặt. Mời công tử đi theo tiểu tỳ, sẽ không để ai chú ý...”
Hạ Tầm nhàn nhạt nói: “Không cần, ta cứ ngồi ở đây lát nữa chẳng lẽ lại không nhìn thấy nàng sao?”
“Nhưng... nhưng mà... tiểu thư nhà thiếp nói...”
“Nàng nói cái gì cũng không quan trọng!”
Hạ Tầm không khách khí ra lệnh: “Quan trọng là, ở nơi đây, chủ nhân nói không tính, khách mới là chủ!”
“Tiểu tỳ... tiểu tỳ...”
Tiểu nha đầu tay chân luống cuống không biết làm thế nào cho phải. Hạ Tầm nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, đầu không ngẩng, mắt không trợn, nói: “Đi đi!”
Tiểu nha hoàn thấy vị Dương công tử này vẻ mặt lạnh lùng, liền không dám nói nữa, vội vàng đáp ứng một tiếng, thị lễ lui ra.
Bành Tử Kỳ đang ở ngoài cửa nghe lén, lập tức lách mình tránh đi. Trong lòng nàng thầm kinh ngạc: “Quái lạ, có mỹ nhân mời, hẹn hò lén lút, c�� hội tốt để ‘trộm hương’, với tính cách của hắn sao lại cự tuyệt?”
Bành Tử Kỳ nghĩ mãi mà không hiểu vì sao. Đây rõ ràng là kết quả nàng muốn thấy, nhưng khi thực sự thấy được, lại có cảm giác không chân thực.
Căn phòng ở lầu đối diện đẩy cửa sổ ra, hai người ngồi ở cửa sổ không ngờ lại chính là Tào Ngọc Quảng cùng Giang Chỉ Khanh. Vừa nhìn thấy Hạ Tầm, trên mặt liền lộ ra nụ cười khinh miệt. Giang Chỉ Khanh cao giọng nói: “Dương công tử đến thật sớm! Có phải trong lòng cảm thấy bất an?”
Hạ Tầm vắt chéo chân, thổi nhẹ lá trà, thản nhiên nói: “Bản công tử mới tới, vừa ngồi xuống nhị vị đã đẩy cửa sổ ra ân cần hỏi thăm, có phải đã sớm ngồi ở cửa sổ chờ ta xuất hiện không?”
Dưới lầu lập tức truyền đến tiếng cười lớn, trong những gian phòng trang nhã, một số người có thân phận cao cũng không ngừng cười trộm. Nghe Hạ Tầm nói, Giang Chỉ Khanh mặt mũi đỏ bừng, thẹn quá hóa giận quát: “Dương Húc! Ngươi chớ mạnh miệng! Tính toán của ngươi hôm nay nhất định không thể thành công, chúng ta hôm nay quyết tâm phải thắng!”
Hạ Tầm khẽ cười nói: “Cũng vậy, cũng vậy! Dương mỗ hôm nay cũng muốn quyết tâm phải thắng!”
Đúng vậy, hắn quyết tâm phải thắng, nhưng hôm nay căn bản là không muốn thắng, mà là muốn thua. Hai người đối đầu trong cuộc cá cược, một bên một lòng muốn thắng, một bên một lòng muốn thua, liệu còn có thể không thành hay sao?
Nhưng người ngoài nào biết được ý nghĩ đó, chỉ cảm thấy không khí ngập tràn mùi thuốc súng trong “Kính Hoa Thủy Tạ”. Mấy quản sự thì trong lòng nở hoa, cứ thế mà đánh trống reo hò, cổ vũ cho đám phá sản này mà thôi.
Trong tiếng huyên náo, tiếng nhạc vang lên, sáu tiểu mỹ nhân như cành liễu trước gió đi ra, một màn kịch hay đã muốn bắt đầu!
Mọi câu chữ đều là tâm huyết được gửi gắm từ truyen.free.