Cái Giá Của Thần Tính - Chapter 2:
...
Ngột ngạt, khó thở, ngập ngụa, chìm nghỉm,... đó là những tính từ cơ bản có thể dùng để miêu tả bầu không khí chẳng đáng yêu chút nào của một căn phòng kín mít. Nơi này đóng hoàn toàn, bóng tối đặc quánh bao phủ tứ phía, chôn vùi cả những món đồ vật nghị lực lẫn bản lĩnh nhất, cuối cùng dấn chúng vào sâu hơn, sâu hơn nữa để bị rũ bỏ mãi mãi. Mãi mãi! Tất thảy rồi sẽ đều bị lãng quên!
Ảm đảm, mịt mờ như sương khói phủ sáng, trăng treo giữa đỉnh trời soi đường cho kẻ lạc lối giữa đêm đen. Dĩ nhiên cũng không từ chối phần thừa lẻ loi cho những kẻ tự nhốt mình, tự cô lập khỏi thế trần. Qua khung cửa gỗ sồi ép sát, vải rèm bị vén lên, buộc chéo gọn sang một bên, nhường đường cho ánh nguyệt rạng ngời rọi xuống, xua tan đi cái tối tăm thấp thỏm. Nó chảy dài trên vai, tuôn xuống trên người, tắm cho bờ tóc hoe nắng của người trong đó cái sắc tươi tắn vời vợi.
Tựa hệt bị vầng tròn phẳng phiu kia mời gọi, hắn muốn đáp lại, nhưng bị đè ép xuống. Khuôn mặt từ thân thể lùn tịt có phần điển trai giờ lại tự khỏa lấp đi nhan sắc ấy bằng cái nhăn nheo, co ro, quặn mình. Hắn vặn xoắn dáng dấp bản thân, lọt thỏm trong chiếc chăn bông đủ đầy mềm mãi mà vướng víu với chúng, rối tinh rối mù. Hắn vật lộn, đôi khi lại khua tay khua chân giống như muốn bám lấy điều gì đó, lâu lâu lại mở miệng khò khè ra những lời lẽ vô nghĩa. Cuối cùng, hắn đưa tay phải lên, cầm cái gì đó nơi vòng ngực đang rộn ràng từng nhịp từ tiếng đập trái tim, nắm chặt lấy nó, nhất quyết không buông và choàng tỉnh.
Mắt hẳn mở toang bắt được hình ảnh giá đèn tối tăm treo ngược trên đỉnh đầu cùng cái ván gỗ đều đặn xếp hàng dài tại trần nhà cũ sờn. Hơi thở nặng nề bởi vì trời lạnh lẽo buốt giá và hanh khô nên sánh lại, quện cùng bóng tối mà phủ mờ mờ đi ánh trăng ngời ngời nơi kia đó. Hắn thở dốc không ngừng, người toàn thân run lẩy bẩy, tứ chi tỉ tê, song nhanh chóng ổn định lại tinh thần mà bật dậy. Trước khi tựa lưng vào thành giường thì đã không may thay để lộ làn tóc dài khấp khuỷu phấp phới đung đưa, sõa tới ngang hông, lặng lẽ chất chứa biết bao nỗi niềm...
“Hộc,... hộc... Mình vừa có một cơn ác mộng?” Hale có vẻ rụt rè kinh sợ trước thứ quái vật ẩn mình nơi bóng đổ hắt tràn trề khắp gian phòng kia, nên cụp chân lại, hai cẳng chân chụm thành một tòa tháp, làm nền móng cho đầu gối rắn chắc ngay cả khi bị cản trở bởi hai lớp quần giày cộp, để Hale dựa mặt vào, ôm lấy chân như một điểm tựa để tránh né... Tránh né gì cơ?!
“Haizz... giấc mơ đó có gì mà khó chịu kinh hoàng vậy? Mình chẳng nhớ gì cả... Nhưng kệ đi, dẫu sao cũng là một thám tử chuyên chế phụ trách án mạng, mấy ác mộng cỏn con! Tránh né gì cơ?!” Hale hắng giọng tự nhủ, song nói chẳng đi đôi với làm, hắn vẫn trơ trẽn cặm cụi vào cái đầu gối ấm áp kia. Một hồi qua đi thì dường như nhớ nhung, bồi hồi về điều gì đó rồi đưa đẩy bàn tay phải lên, để trước hốc mũi, ngửi lấy cái mùi thoang thoảng. Dĩ nhiên, hắn nào rảnh háng đi hít mùi cơ thể, mà là mùi hương nước hoa, thậm chí đó thật sự là hoa, một loài hoa của quá khứ, của tình yêu trường tồn . Cái vị dịu dàng ấy, chỉ thẩm thấu có chút ít vào hốc mũi thôi, cũng đủ để người ta nhớ nhung mãi chẳng phai, thừa sức để người ta định thần, vực dậy.
Hoa Forget-me-not (Lưu Ly), cũng hàm chứa biểu tượng lạ lùng của sức lụy tình với sự hoài niệm phi thường từ cái tên mang nghĩa: “Đừng quên tôi”. Và giờ đây, một bông Lưu Ly nhỏ thôi, bé thôi, bị lọt thỏm tại nếp gấp tháo vát nơi chiếc khăn ấy kia, bị cưỡng chế ép khô và bị bắt phải tỏa hơi ngát cho tên hèn mọn ấy kia để hắn đắm chìm tinh thần vào.
Chỉ là một chiếc khăn, nhưng sở hữu khả năng lay động hắn cách điên đảo. Dĩ nhiên rồi, một món quà nhỏ từ cô em gái ruột làm cùng ngành - Solana.
Hale hít vào, xong thở hắt ra một hơi, mang theo hết thảy những u uất vừa gặp mà tống khứ chúng ra khí quyển. Cứ như vậy, lần lượt từng điểm khó chịu, mỗi mảnh uỷ khuất mỗi lúc một phai, bởi vì nỗi niềm chứa đựng trong cái kí ức được gợi mang máng qua mùi hương để rồi cam chịu bị xóa nhòa khỏi hắn. Và dần dà, Solana đã ổn, đang ổn và sẽ ổn thôi... Sẽ ổn thôi!
...Sẽ ổn thôi?
“Ổn làm sao được? Solana có thể đi đâu được chứ? Nhưng không phải vì lẽ đó mà buồn tủi, tự nhốt mình mãi đâu, tên khốn!” Hale âm thầm chửi rủa, cất đi mảnh khăn trong túi quần, duỗi dài người, nhanh chóng chuồi khỏi chiếc chăn ấm cúng từng là nơi ẩn náu đáng tin khỏi sự se lạnh của vùng trời ngoài kia, một thành phố công nghiệp chẳng khác nào vùng ngoại ô của một chốn phồn vinh khác nữa. Khói bụi len lỏi, xen kẽ cái khô ẩm thất thường cùng với luồng sương mờ đọng lại hàng thập kỉ cấu tạo bởi khí thải dày đặc che bém đi bầu trời khiến cho nhận thức của người dân nơi đây về sáng, tối; mùa màng; hay thậm chí là cả thế giới ngoài thành phố này bị vùi lấp đi bởi điều lệ đáng ghê tởm của bè lũ lãnh đạo cao cấp New-Vitalyne.
Hale đứng phắt dậy, trong lòng sớm đã nảy sinh một quyết tâm mãnh liệt, nghe thì có vẻ nhỏ nhoi nhưng đối với hắn là bước tiến lớn. Hắn hôm nay, ngay tại đêm này, vì hắn biết được rằng giờ này là đêm chính do bóng trăng tỏa trên kia không hề bị dập tắt, đến cả thứ trăng tròn vô tri kia còn có ước mơ hoài bão vừa mới thực hiện xong, cớ sao bản thân hắn lại như vậy cơ chứ? Hắn muốn, phải, và sẽ ra ngoài.
Thế là hắn đến trước cửa sổ, mở chúng ra, chừa chỗ cho khối không khí bụi bặm khuây khỏa thỏa thích khám phá gian phòng, và hắn cũng sảng khoái y hệt, dẫu có bụi bặm, cũng rất lâu rồi Hale mới hít lại mùi không khí ngoài kia. Trời hôm nay lộng gió, cuồn cuộn như cuồng phong phả vào mặt hắn, tiết buốt giá ngay lập tức đóng băng tư tưởng hối hả muốn thâm nhập vùng đất này mà không có đồ giữ nhiệt. Hắn thấy lạnh quá, mồ hôi vương vãi sống lưng trong nháy mắt đã hóa tuyết trắng làm hắn nổi hết da gà lên, thấy thế hắn liền đóng sầm cửa sổ lại. Xong bờ gót lãnh giá chễm chệ xỏ tất thong thả đi tới lối vào duy nhất, cánh cửa gỗ ẩm thấp, nhưng chưa vội đẩy nó ra, mà mày mò công tắc đèn đóm ngay bên cạnh, thuận tay gạt cái cần dài đâu đó ven tường.
Xì xèo.
Giai điệu êm tai từ điều gì đấy ẩn nấp sau vách gạch cất lên, vẻn vẹn sau một tiếng “cọt kẹt” nữa thì đèn giá treo bờ bên kia mới đủ tự tin khoe mình. Sắc vàng hoe nhuộm đẫm mọi ngóc ngách, chui tọt vào cả nơi nhỏ bé nhất, chính thức khai tử cho bầy bóng tối sền sệt. Ánh sáng phảng phấp va đập, nện hình ảnh căn phòng tồi tàn vào mắt hắn... Không hẳn là tồi tàn, cũng chẳng xuống cấp tẹo nào, tuy nhiên trong mắt hắn giờ đây là như thế, mọi nơi không có Solana luôn luôn là như thế.
Hale rảo bước, tìm đến tủ quầy đối diện giường nhằm chuẩn bị cho chuyến đi sắp khởi phát, tiện thể nhặt lên chiếc chăn rơi vãi trên sàn gỗ. Một hồi táy máy suy tư qua đi, rốt cuộc tay từ trong đó lôi kéo ra áo phao đông nặng nề tối màu dài tới tận đầu gối, một chiếc khoác dạ sáng láng yểm điệm, mũ nỉ vành rộng xòe ra lợp bóng rợp nửa khuôn mặt và một khẩu súng lục ổ xoay, kèm theo chút tiền bạc ít ỏi tích góp lâu ngày.
Lột bỏ lớp vỏ cũ, duy nhất để lại chiếc áo len nâu sẫm, hắn vươn người mặc áo khoác dạ, rồi ủ mình dưới áo phao kệch cỡm, đội chiếc mũ, tinh chỉnh cho nó khít nhất có thể, xong xuôi thì để ngón trần chui qua mền vải ấm của găng tay. Tay trái hắn nắm chặt báng súng, kín đáo giấu sâu trong túi, tay phải mạnh mẽ vịn lấy vài tờ tiền giấy lẻ tẻ cùng với chiếc điện thoại cổ lỗ sĩ. Giữa cái thế thời loạn lạc này, hắn muốn mạng sống mình yên ổn.
Sau khi sửa soạn hoàn tất, hắn mở điện thoại, mắt đảo qua con số “23:00”, nhẹ gật đầu hài lòng, hắn ngắt đèn điện phòng, đẩy cửa kẽo kẹt đi ra ngoài. Hành lang mù quáng hiện ra trước mặt, thừa đủ mịt mờ khiến hắn phải tịt ngòi bật đèn flash điện thoại lên dọn đường. Rảo bước đến cầu thang, chân nhẹ tâng đi xuống, linh hoạt băng qua hầu hết ván gỗ cũ rích có dấu hiệu hỏng hóc. Chẳng mấy chốc hắn đã xuống tầng 1, một tầng rộng rãi, giờ đây còn trống trải hơn thế nữa khi buồng Solana chẳng còn ai ở. Hắn thở hắt ra một hơi, nhìn vào căn phòng rỗng tuếch có trang trí vài món đồ dễ thương trước cửa, phòng ngủ em gái, rồi chậm rãi lắc đầu, từ phòng khách định ra ngoài bằng cửa chính.
Bỗng chốc, khoảnh khắc ấy, Hale sững người trước bản lề to lớn, nhìn thấy nó, ngửi nó, chạm tay vào nó, từ nó mà liên tưởng ra điều khác,... đã bao lâu rồi hắn chưa từng làm những chuyện đấy? Hắn nhếch mép, khóe miệng mở ra một nụ cười trào phúng, song tự tay gõ vào mặt gỗ cánh cửa, giả bộ có khách đến thăm nhà, tạo ra âm điệu khẽ khàng, vang vọng khắp gian, dội lại từng làn sóng thanh trầm thấp và từ tốn rã rời mất hút. Hắn vặn tay nắm cửa sắt, kéo nó vào trong, mở toang hoang bản lề rồi chóng vánh bước ra khỏi. Xong việc, hắn khép chúng lại, cẩn thận cài chốt, khóa cửa và đứng chôn chân ngay trước cửa nhà mình.
“Haizz, tên khốn nào nghĩ rằng đi dạo phố lúc nửa đêm là ý hay chứ?” Hale cảm thán, chỉ đứng đó, hà hơi ra từng luồng khí nóng. Lớp tuyết phủ ém bẹm lên chiếc dày da sờn cũ đang từ từ tan chảy bởi hơi ấm, cũng như cách mà Hale dần dà bị hóa băng bởi tiết trời khó ưa này. Hắn đảo mắt nhìn quanh, đương lúc định bụng chọn bừa một hướng mà lặng lẽ bước đi thì một bài ca “rinh rinh” thường thức reo lên, kéo theo cả sự rung động nhạt nhẽo từ cánh tay phải đang cầm điện thoại truyền tới. Tiếng chuông réo rắt, báo hiệu cho việc có người gọi hắn, và còn có người nhớ đến cái tên Hale. Tuy thế, hắn thừa biết, cũng dễ dàng đoán ra 8-9 phần mười rằng người gọi là cảnh sát hoặc dân thường muốn cáo án.
“Thật trớ trêu, vừa mới sốc lại tinh thần thôi đã phải chứng kiến thi thể rồi.” Hale hời hợt ngẫm nghĩ, phải một hồi từ khi bản ca cất lên hắn mới sửa soạn, móc điện thoại ra, cúi đầu liếc thử và bắt trọn cái tên hiển thị trên đó vào tâm trí: A.Solana