Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cái Giá Của Thần Tính - Chương 1: Chapter 1:

“Như một vì sao sa rực sáng trên bầu trời, hay tựa lưu tinh bị cám dỗ vụt tắt khi đi ngang qua thiên không, hoặc là phi thuyền của những nhà lữ hành phương xa dừng lại tại khoảnh khắc chạm chân tới vùng đất mới?” Tôi hỏi người con gái đang nằm bên cạnh tôi, người mà tôi hết mực yêu thương, hết sức chiều chuộng và hết lòng vì cô ấy – em gái tôi, Solana.

“Anh nói mớ cái gì vậy?” Cô ấy chau mày, chiếc cổ nõn nà gác xếp gọn ghẽ làm cột chống cho đầu sau để thứ ấy tựa vào cẳng tay tôi và giờ đây nó khẽ xoay sang sang trái. Để ánh nhìn tươi tắn từ tròng mắt đượm nắng ban mai có thể đặt trên hốc má lõm của anh trai cô ấy – tôi đây, Hale. Vẫn giữ cái vẻ mặt khó ưa, Solana nghi vấn: “Anh đang nói về cảnh tượng người dân nơi đây khi nhìn thấy phi thuyền của chúng ta vụt qua hả?”

Ngập ngừng một chút, Solana lại xoay cổ về chỗ cũ nhằm trông nom bầu trời đầy sao, một dải lởm chởm màu sắc tự kiêu đang bạt ngàn khoe mình cho con dân Luneth ngắm nghía, tất nhiên cũng không từ chối những tâm trí lữ khách xa vời như chúng tôi ghé đầu nhìn trộm. Mà sao có thể từ chối được, bởi một trong số các điểm lốm đốm chi chít kia là quê hương của tôi đó!

Solana thấy bản thân không được đáp lại, liền im lìm rõ rệt. Sau một lát, hương hoa cỏ, thứ mùi thơm dịu tôi nghi là hoa Lưu Ly hay gì đó, đã thẩm thấu vào phần đa cánh mũi, quện cùng sự yên tĩnh đáng lo ngại nơi đồi không hiu quạnh tạo thành cảm giác buồn ngủ thiu thỉu. Cứ như vậy, một tiếng gọi nhẹ nhàng của cơn mơ màng nhấn chìm cô ấy trong giấc ngủ no đầy ấm cúng.

Tôi lặng thinh, vạn vật chung quanh theo đó mà im lìm. Hơi thở đều của Solana còn vương lại cũng dần hòa tan, nhẹ đến mức chẳng thể cảm nhận. Một nọn tóc rẻ nhánh cuốn gió bay lên, phấp phới ùa đến trước mặt tôi để rủ tôi cùng ngao du, rồi khi nó chán ngấy bay về, chỏm tóc sóng sánh ấy hờn dỗi và không bao giờ quay lại nữa.

...Tôi rung cổ họng với một mức độ khẽ khàng đủ để mỗi cô ấy nghe thấy: “Solana… À há, ngủ rồi sao?”

Và thời điểm nhận ra con bé không còn tỉnh táo, tôi gần như chẳng thể ngăn nổi nỗi liềm phấn khích trực trào. Tôi buộc bản thân nhịn cười nhưng nào nổi? Nên phải lấy bàn tay còn lại che miệng rồi khúc khích.

Em ấy đã thiếp lịm đi ngay trên tay tôi khi cùng nhau ngắm thiên hà kìa! Ôi, trời ơi! Tình huống này đã bao lâu rồi chưa diễn ra chứ? Cái cô gái mạnh mẽ thường ngày, đôi khi còn bộc phát sức mạnh điên dồ hơn cả tôi vậy mà lại chịu thua trước cám dỗ nhỏ nhoi vậy ư? Bé bỏng làm sao! Mà ngủ im ghê, chẳng biết gáy gỗ là gì luôn, haha…

“Chỉ có chúng ta chốn này. Mặt đất cũng phải làm nệm, chân trời chỉ là khung nền, mặt trời buộc làm đèn sáng. Lá là la, tất cả đều đơn giản như khán đài cho cuộc hành trình đầy thú vị của chúng ta…” Tôi ngân nga khúc ru hời hợt vừa mới sáng tác. Bản ca đó đâu thể hay, giọng tôi tuy trầm ấm nhưng lúc hát thì tuyệt đối chua ngòm nên sao mà gọi là ngân nga được. Và dẫu thế, cả mảnh vũ trụ này vẫn tồn tại một con người vì giọng hát đấy mà vui cười, mà có thể say nồng ngon giấc. Cho nên mặc cho thế gian này ra sao, mặc cho gian truân gây phiền não như nào, mặc cho khốn cảnh hay gì đó đại loại bủa vây, tôi hiện tại chỉ muốn tận hưởng không gian này, thưởng thức cái mỹ vị hiếm có nơi trần thế và hát để cô ấy nghe. Cảm ơn cuộc sống, làm ơn chỉ lúc này thôi, không còn khoảnh khắc như vậy ở Luneth vì chiều tà sớm mai chúng tôi phải đi khỏi đại lục này mất rồi.

Sau tất cả, cụ thể là khi khúc hát ca nhất thời có được kết thúc, tôi tiếp tục nhìn biển trời một lát rồi định nhắm nghiền mắt. À, đừng nghĩ nhiều, tôi và em gái không thể bị cảm chỉ vì ngủ ngoài trời được, một chút không khí lưu động mát mẻ này sao đủ sức chứ! Dần dà, dư vị tồn đọng từ điều hạnh phúc ban nãy cũng tan dần, chậm rãi như cách mí mắt tôi khép lại để trở thành dấu chấm hết cho ngày kế cuối ở Luneth.

Thế nhưng bất chợt, thân hình tôi run lên, sau gáy bằng cách nào đó lại rỉ mồ hôi lạnh chạy dọc theo sống lưng và nhuộm không chỉ áo choàng, mà còn loang lổ toàn thân bằng cái buốt giá rợn người. Mi mắt đóng chặt bị thúc dục mở bừng ra do hoảng hốt, tay phải đang vắt trán bỗng chốc đã vịn lấy chuôi thanh trường kiếm vàng vọt sõng soài trên đất cỏ. Ý thức bần bật vang lên từng hồi cảnh cáo, tim đập thình thịch báo hiệu nguy cơ khôn lường không cách nào can ngăn. Tôi biết rằng chúng tôi đang gặp điều bất an, bởi hơn ai hết, trực giác tôi vẫn luôn mạnh mẽ như vậy.

Tôi liền sử dụng khả năng nhận thức thế giới bên ngoài để xem xét chung quanh, song ngạc nhiên thay, chẳng có gì thay đổi cả, bình yên đến lạ. Bầu trời vẫn đầy sao trôi dạt, suối non bắc qua sườn núi vẫn thư thái đẩy đưa dòng nước veo vắt đầy ắp đàn cá con, xa xăm dưới hàng tá mảnh đồi chập chùng, lá cây rung rinh ngay khi cơn gió thoảng mang theo hương ẩm thấp từ quá khứ thổi ngào ngạt qua từng kẽ hở nhỏ nhất. Sinh vật sống trong phạm vi bán kính cả dãy núi bao quanh khu vực này, qua sự dò xét của tôi, không hề tồn tại con nào to lớn hơn một con hổ, thứ vốn là loài yếu đuối nhớt nhát không chịu nổi lực ngón tay của bất kì ai trong hai người. Có lẽ chính vì lẽ đó, tôi mới càng lo lắng hơn, thảm họa mà tôi chẳng thể phát giác tuyệt nhiên sẽ rất khủng khiếp, tôi phải mang Solana chạy ngay đi bằng bất cứ giá nào.

“Solana,… Solana! Em phải dậy đi thôi, trực giác anh mách bảo có điều chẳng lành... Nào, dậy…” Theo suy nghĩ vừa xong, tôi gọi Solana dậy. Quá kì lạ khi lời lẽ “Nào, dậy” phát ra sau đó được tôi hằn giọng nhấn mạnh mà cô ấy vẫn bộn bề không phản ứng, đầu Solana đè trên tay tôi có nhúc nhích tẹo nào? Khốn thật, dù rất tận hưởng việc em gái thanh thản nghỉ ngơi sau cuộc du ngoạn dài đằng đẵng, tuy nhiên tình cảnh giờ đây từ chối cho phép nó xảy ra nếu muốn sống sót để tiếp tục chuyến đi đến vùng đất khác. Thế là tôi tức tốc quay phắt cổ sang trái nhằm mục đích buộc em ấy phải tỉnh lại. Rồi hình ảnh đập vào mắt, đúng ra phải chiếc đầu nhỏ nhắn bồng bềnh tóc hoe vàng, đã thay bằng một khối lập phương dị hợm hỗn loạn giữa sắc đỏ đen kì quái bao trọn toàn bộ, cả phần tay từ khuỷu tay tôi đi sang ngang cũng bị nuốt chửng. Chỉ phần đầu là có triệu chứng này, từ vạt khăn che cổ trở xuống may mắn thay vẫn của thiếu nữ mơn mởn đôi mươi.

“Solana?!” Tôi nhất thời chết lặng, và hét toáng lên, cực lực dãy dụa, phản kháng. Ngoài dự đoán, khối lập phương chưa hề lay chuyển dù chút ít, nó cứng nhắc như thể đã, đang và sẽ mãi mãi ở đó. Tôi vận dụng toàn bộ cơ bắp rút cánh tay dính chặt ra nhưng bất thành, thì đành bỏ qua nó mà phải xem xét thứ quan trọng hơn nhiều: Solana bị cái quái gì vậy?

Hiện giờ tôi bắt buộc nghiêng nằm chéo người, bỏ cán kiếm sang một bên, mới có thể dùng tay kiểm tra Solana. Lòng tôi cồn cào, mặt mày tái mép, tinh thần như lửa thiêu bỏng rát ngay lập tức nhận ra em gái tôi nguy rồi. Tại sao tôi không nhận ra sớm hơn chứ? Tôi đã không để ý đến hơi thở của Solana trước đó khi nhận thức thế giới bên ngoài.

Tuy nhiên, có gì để kiểm tra ngoài khối lập phương? Không,… tôi nên nói rõ hơn, khối lập phương gắn ở đầu con bé vốn bình thường im ắng chẳng có động tĩnh gì khi tôi cố lấy tay ra, vậy mà lại nhân bản chóng vánh đến đáng ngạc nhiên ngay lúc tôi cố kiểm tra an nguy Solana.

Khoảnh khắc áp sát đầu lên thân thể em nhằm nghe rõ nhịp tim đương lúc sợ hãi do lồng ngực đó tĩnh mịch, buồng phổi chả phập phồng lên xuống gì sất, thì thanh âm sột soạt gai góc nhất trần đời lọt vào hốc tai tôi. Chẳng nói chẳng rành, tôi bởi trực giác mách bảo mà rút đầu lại tức thời mới tránh được hoạn.

“Cái quái…?!” Suýt soát, hẳn chậm chút xíu thôi, đầu tôi sẽ bị nhấn chìm. Khối lập phương bí ẩn cứ nửa giây lại nhân bản một phát, chớp mắt một lần đã thừa đủ để nó lan tràn đến nửa hình hài bé bỏng mà tôi yêu thương làm tôi kinh hãi. Giờ này rồi cũng đâu còn thời gian để ngẫm nhiều nữa, Solana sẽ chết mất.

Với tư cách là anh cô ấy, không chỉ vì trách nhiệm mà còn vì tôi muốn cứu Solana bằng mọi giá. Nên tôi đã bị kích động, tay kiềm chế không nổi, cầm lấy trường kiếm bổ xuống khối lập phương giữa xương ức, thậm chí không tính đến trường hợp Solana sẽ chịu thương tích khi lãnh trọn đòn đó. Rốt cuộc, tôi lo toan nhiều làm gì, tại có bổ được xuống đâu mà rộn!

Giờ nhìn lại, đáng lý ra tôi cũng nên để ý cả tình cảnh của bản thân. Cánh tay đang cố chặt xuống do gặp phải cái gì đấy mà bắp thịt bị đè nén nặng nề khiến nó ngưng đọng hoàn toàn, đứng yên giữa không trung. Khuỷu tay theo lực phản chấn dữ dội thành thử ra liền trật khớp, treo lủng lẳng rồi buông xuống. Tôi gầm lên đầy đau đớn, xong nghe được âm vang vọng leng keng bên tai do bàn tay rã rời đã buông bỏ thứ vũ khí duy nhất đồng hành cùng tôi mọi chặng đường để rồi va chạm với khối lập phương chết tiệt.

Cổ họng quặn thắt đầy hoang rát, lập tức, tôi nhịn miệng không hét lên, tình thế quá nguy cấp để dành thì giờ cho chúng, và tôi nhìn đến bả vai mình, cái mà đang chi chít món tà vật ghê gớm kéo dài từ sải tay này qua sải tay kia. Chỗ bị chúng bám lấy mất cảm giác, nhúc nhích di chuyển hay hành động hoàn toàn phế bỏ. Chúng thật tởm lợm khi mỗi máu thịt chúng tôi là không đủ, chúng bắt đầu xen lấn lên nhau, cái này ăn thịt cái kia song bị đánh chén ngược lại bởi cái khác. Chúng đè lên nhau da diết và nạn nhân của chúng - tôi, giờ đây đã ngột ngạt do ngập ngụa. Điểm khó chịu đáng sợ nhất vậy mà lại là điểm: tôi chết dần chết mòn chậm hơn Solana. Trong khi với tốc độ phân tách đó, cô ấy chẳng thể nào cứu vãn được. Chúng lại hành hạ tôi chậm rãi hơn nhiều, chỉ nhân bản từng chút một, nhịp đều đặn mỗi một nhịp đập xiết chặt của tâm can.

Phần ngực dễ dàng mất quyền kiểm soát, cơ bắp chỉ biết đứng trơ trẽn. Theo đó, tôi lao đảo ngã nhào, bả lưng đập mạnh xuống nền đất. Tích tắc, tôi nhăn mặt vặn mình dậy, dùng hông làm điểm tựa, vận lực xoay người, nửa thân trên đổ ập xuống, một cánh tay vẫn kẹt cứng dưới đầu cô ấy, chễm chệ đè lên Solan…

Nhưng tôi còn có thể gọi cô ấy là Solana chứ? Ý tôi là thân hình dưới đống hỗn độn nhằng nhặc kia liệu còn là Solana không?

Viển vông! Solana sẽ sống, chắc chắn vậy đấy! Tôi từng dặn lòng: bản thân mới là người chết trước con bé!

Một lần nữa, tôi ghé sát mặt vào lồng ngực “vuông vức” rồi đứng hình.

T…

Ti…

Tim…

Ngừng đập rồi…

Chỉ tim cô ấy ngừng đập thôi chưa đủ, của tôi cũng vậy, nó chững nhịp nặng nề khi hay biết sự thật phũ phàng. Tôi đơ người, song nhanh chóng định thần và nhìn xuống thân dưới. Và ôi trời ơi! Sai rồi, sai thật rồi, giờ đến cả chạy trốn cũng không còn lựa chọn được nữa! Hạ bộ tôi vậy mà bị gắn chặt với cô ấy bởi một khối, đang rảo bước chậm rãi xuống bắp đùi. Không chỉ vậy, ba cặp cánh sau lưng kết thành “Lục Đạo Dực” đã có dấu hiệu chẳng lành, chúng chỉ sợ sẽ không còn bao giờ mọc ra được nữa bởi hầu hết phần lưng tôi, giờ không còn là của tôi nữa rồi.

Tôi buộc ghé sát người cô ấy do khuỷu tay phải bị gắn liền mạch sát sao trên đất phía trước, quá vướng víu, tôi lại vận lực và cắn chặt răng, tưởng chừng sẽ vỡ hàm, cam chịu giật phăng nó ra. Huyết tương nóng hổi bung tỏa định hình lại thế giới, nhận thức tôi nổ tung vì cơn đau khủng khiếp.

Bốn chi giờ đã liền khiếm khuyết. Mắt đỏ tía, tua tủa tia máu vây kín mít trong tròng. Rồi đồng tử co rụt khi tôi duỗi thẳng lưng, xoay đầu và bắt trọn khung hình chúng ngấu nghiền phần còn sót lại duy nhất nơi dáng dấp này. Mũi giày nhọn hoắt của Solana đã tránh né đủ lâu để làm vật cuối cùng bị diệt. Hoán dụ cho sự kết thúc của Solan… Không đời nào,… tôi không chấp nhận thực tại này,… nhưng tôi làm gì bây giờ?

Tôi có thể làm gì tiếp theo?! Tôi phải làm gì để cứu vãn tình huống này?!

Đúng rồi! Sao tôi không nghĩ ra chứ? Tôi sẽ cầu xin kẻ thù mạnh mẽ kia. Đúng vậy! Tôi phải cầu xin hắn ta, Solana không thể chết ở đây với bất cứ giá nào! Tôi sẽ làm mọi thứ mà hắn yêu cầu, không có chỗ cho tôn nghiêm nào ở đây cả. Đúng thế! Mọi thứ vì một điều vô giá.

“Làm ơn! Hãy tha cho chúng tô… khụ, khụ…” Lần đầu tiên thử nghiệm phương pháp này, tôi thất bại. Họng tôi toàn máu và chỉ có máu. Chúng tung hứng mình mẩy nơi thực quản khiến da dày tôi xoáy vặn, dâng trào đẩy hết lòng mề ra. Tôi sặc sụa nôn ra một bãi. Chất lỏng đỏ thẫm ngập cánh mũi làm khứu giác trở lên tanh lợm, khoang miệng đầy ắp dung dịch dạ dày hỗn tạp đỏ đậm làm vị giác tê liệt. Tôi khó chịu kinh dị, nhưng việc đấy có hề hấn gì? Tôi nhanh chóng phỉ nhổ tất cả ra, lấy hơi, định cầu xin lần nữa. Cổ tôi chua ngòm, lũ lụt máu mủ nên giọng điệu hẳn sẽ khàn khụa như vừa nói vừa khạc đờm.

“Làm ơn! Hãy tha cho chúng tô…” Lời lẽ nửa chừng cất lên bị ngắt quãng bởi sự thiếu hơi đột ngột. Bất giác, tôi mở to mắt vì cảm giác gì đó không đúng trong người. Tôi đang đè lên người Solana và ngẩng đầu lên trời rồi buộc phải nhìn xuống vùng ngực của bản thân. Khối lập phương lỗ chỗ chiếm căn cứ riêng mình tại đó. Tuyệt nhiên, ngực phải có một cục to được sản sinh ra cách thần kỳ … Vẫn ổn, đã đến phổi rồi nhưng chưa xi nhê gì!

Ổn làm sao được? Tia hy vọng của tôi! Mất phổi rồi thì làm sao tôi nói được để cầu xin nữa? Phải nhanh lên! Một khi tim bị nuốt trọn, kể cả có là phần nhỏ, người ta sẽ tụt huyết áp nghiêm chóng và hôn mê lâm sàng trong tối đa vài giây. Khoảng thời gian tí tẹo sốc nặng đấy đâu đủ để nói lời gì!

Tôi ngấu nghiến hàm, điều động toàn bộ cơ thể hít sâu bằng một bên phổi duy nhất, và những cố gắng ít ỏi cuối cùng chẳng cách nào được báo đáp. Đúng lúc này, nó phân tách, cướp đi lá phổi còn lại. Nước mắt tôi tuôn rơi, nghẹn lại. Tôi hà hơi thật sâu, không có một chút không khí nào lọt vào. Một cảm giác ghê tởm, như thể có hàng ngàn con mối đang gặm nhấm từ bên trong, nhưng không gây đau đớn. Trái ngược, nó chỉ để lại một khoảng trống hoàn hảo. Tôi cảm nhận được sự im lặng đáng sợ nơi lồng ngực mình, không còn phập phồng, không còn đẩy và nhận không khí, mất đi khả năng thở. Phổi của tôi đã trở thành một khối lập phương hoàn chỉnh, vô tri vô giác, chiếm trọn không gian từng thuộc về sự sống. Tôi quặn thắt mở miệng, nhưng chỉ có một tiếng khò khè vô nghĩa thoát ra. Giống như một cái xác đang cố cầu xin, tôi không thể nói, không thể thở. Khối lập phương đã lấy đi của tôi không chỉ lá phổi mà còn cả thanh âm, cả hy vọng cuối cùng, cả thứ quý giá nhất...

Cuối cùng, tôi chỉ biết tuyệt vọng nhìn thân thể Solana bị chúng nhấn chìm toàn bộ, không còn vết tích nào tại mảnh đồi này có thể chứng minh sự tồn tại của cô ấy nữa, kể cả tôi. Khi đã cố kêu lên chán chê, mê mỏi, tôi bỏ cuộc,… tôi cũng đang chết,... nó chừa lại tim nhưng đã bào mòn đến một phần cổ họng,...

Nước mắt tôi trào dâng khốn khổ, chảy dạt dào xuống đôi môi chờ mong lưỡi đáp lại vị mặn mà, chỉ để bị nuốt trọn bởi khối lập phương; chảy dạt dào vào hốc mũi canh cánh muốn được hương ẩm rười rưỡi làm mát, chỉ để bị nuốt trọn bởi thứ tà vật gớm ghiếc; và chảy dạt dào nơi khóe mắt ngóng trông nó đem đi nỗi tuyệt vọng vô ngần mà rỏ tí tách ra khỏi người tôi, chỉ để rồi bị nuốt trọn mọi giác quan… Tôi không còn mắt để khóc nữa,… tầm nhìn tối sụp lại,… và có lẽ khoảnh khắc ý thức mất đi là khi nó làm tổ trên não tôi… chà, vậy thì vô vọng ngay từ đầu rồi,… Solana đã chết não trước khi tôi kịp nhận ra…

Khúc cuối tôi nhìn lên bầu trời, thứ chẳng còn ăm ẵm sao trăng điểm xuyết mà bủa vây sắc đỏ thẫm gần na ná với phong cách khối lập phương. Tôi thậm chí còn chả nhận thức được kẻ thù là ai, quá chênh lệch rồi!

…Nhưng tại sao tôi vẫn còn nhận thức?

Đầu tôi đau đớn điên dồ, mỗi lúc một hơn, tựa như bị búa nện mạnh vào sọ xong chẳng bất tỉnh mà tiếp tục chịu đập dã man tàn bạo. Kéo theo đó, sự tỉnh táo, các giác quan dần được trả lại…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free