Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cái Giá Của Thần Tính - Chương 3: Chapter 3:

“Solana?” Hale ngạc nhiên, cái vẻ mặt đượm buồn bỗng chốc bị hất phăng đi để thế vào sự tỉnh táo lạ lùng. Hắn vui vẻ hơn rõ rệt, dường như tâm trạng đóng băng miên man đã tan chảy thành dòng bồi hồi ký ức kì cục.

Hắn nhớ về tuần trước, thời điểm cả hai cãi nhau chí chóe về một vấn đề tưởng chừng giản đơn, và rằng hắn đã hốc rượu vào để rồi nhiễm tí hơi men xong buông ra những lời lẽ không mấy tốt đẹp với người em gái sau một vụ án căng thẳng. Như một hệ quả tất yếu, Solana thật sự nổi giận, tức tối biến mất trong im lặng. Không một lời từ biệt lúc đêm hôm khuya khoắt mà rũ bỏ cái nôi ấm cúng của riêng hai anh em, chỉ còn lại sự trống rỗng tồn đọng mãi trong gian nhà vào sáng sớm tỉnh dậy. Cái rỗng tuếch ấy kì kèo định cư cả tuần trời khiến hắn lo lắng sốt vó. Dẫu có tìm kiếm mọi ngóc ngách có thể hiện hữu bóng dáng ấy, dù có gọi điện liên hồi dự định xin lỗi nhưng chỉ nhận lại được không gì cả và một tiếng réo “tút tút” mang nghĩa từ chối nhận cuộc gọi. Chà, chí ít vì Solana vẫn đủ khả năng bấm cái nút đỏ lòm liên tục, có lẽ con bé vẫn an toàn và khinh khỉnh giễu cợt vào mặt tên hèn mọn vô ý thức này.

“Trước cứ thành thật xin lỗi đã, sau đợi con bé về rồi lên mặt giáo huấn. Chậc chậc, mới 19 tuổi mà gan thật!” Hale dặn lòng, thêm một khoảnh khắc sắp xếp câu từ nữa mới đủ tự tin nhấc máy, giọng rũ rượi: “Hello,... Solana?”

Hale vừa đưa điện thoại lên tai thì liền cất lời, song chỉ có mỗi thanh động rì rè nhiễu sóng đáp trả, kèm theo hơi thở dốc hổn hển bất thường lọt vào hốc tai làm lòng rờn rợn không yên an.

“Hộc,... hộc...”

“Có chuyện gì xảy ra vậy, Solana?”

“Cứu... Cứu em...” Âm điệu khô khốc phát ra, là một bản giao hưởng giữa cái thanh cao lẫn vào sự hoảng hốt tột độ. Chỉ trong một khoảnh khắc, bài ca xì xào va với gió, đập vào nọn tóc xù xoạng phảng phất của Hale khiến thính giác hắn mù quáng nhất thời.

“Solana, em bị làm sao? Giờ đang ở đâu?” Hale nhanh chóng vén tóc, trả lời.

“Không phải Solenne, là Lyra. Ở nhà em... “

“Lyra ư? Sao em lại cầm điện thoại con bé?” Hale chất vấn.

“Khỉ thật, anh để ý chuyện đấy làm gì! Cái người mà duy nhất có mỗi anh gọi là: Solana, giờ đang gặp nguy và cả em nữa cũng vậy.” Lyra tức tối nói, âm lượng na ná đang muốn hét ầm lên.

“Huh?” Hale nghe vậy thì sững người, tâm trí từng suy nghĩ Solana vẫn an toàn bỗng lặng đi, tinh thần đang an yên bất giác bị sự tỉ tê tung hứng ngang dọc. Hắn hướng tầm mắt đến chỗ hộ gia đình ngay bên cạnh rồi hì hục chạy tới, vừa đi vừa hối thúc não bộ nhớ lại cung đường đến nhà Lyra, một căn hộ to tướng, giấu sâu trong thành phố, của người vốn là bạn hai anh em.

Đương lúc bận bịu di chuyển, Hale hỏi: “Ầm ĩ hét to như thế chắc là không dính phải trộm cướp gì đúng không? Nhưng sao em lại thở dốc? Rốt cuộc đã gặp...”

“Không ổn rồi... XXX... Em chưa... XXX... cảnh sát... Aaaa! Cứu với... XXX... XXX...” Đoạn cuối, Lyra gào thét dữ tợn, giống như nổ tung cuống họng mà thê lương cất tiếng, lẫn cả vào cái xen kẽ giao thoa giữa buổi hòa ca của sự nhiễu sóng khiến Hale nghe câu này lọt câu kia. Vỏn vẹn một tiếng “sột soạt” và “xoẹt xoẹt” nữa qua đi, tựa thể cổ Lyra bị cào cấu đứt đoạn, mọi thứ đã trở nên im ắng. Sự yên tĩnh đầy gai góc thành công cách bí ẩn bao trùm tất cả, nuốt trọn cả tiếng bước chân nặng nề của Hale.

““Cảnh sát” có ý gì? Bị cớm bắt à? Lyra?”

“Bọn em có làm sao không?”

“Làm ơn, trả lời anh đi! Chết tiệt!”

Sau tất cả, cụ thể là một tràng ngôn từ hỏi han, chỉ mỗi cái thinh lặng của điện thoại là hân hoan đáp lại sự tươm tất lì lợm từ Hale. Ngoại trừ điều đó, hắn ta không nhận được gì ngoài nỗi niềm sợ sệt trào dâng. Hắn để điện thoại rời khỏi vành tai, nhìn vào màn hình hiển thị chữ: A.Solana rõ ràng không sai vào đâu được, rồi bấm vào biểu tượng hình loa. Mọi cố gắng muốn nghe rõ hơn chỉ khiến sự rè nhiễu mỗi lúc một tăng và làm âm hưởng “sột soạt” đâu đó rì rào như sóng vỗ bờ đều đặn đánh vào thính giác hắn.

Ăn đủ bơ, mê mệt ngóng trông giọng thanh cao từ hai người con gái ấy mãi rồi vẫn chẳng được. Hale cố tình cụp điện thoại xuống, nhưng không cúp cuộc gọi, vẫn mở loa và bật trình ghi âm nền lên. Trong chốc lát, hắn tiến tới căn nhà bên cạnh, nóng lòng đập bàn tay mạnh vào bản lề, vừa tác động vừa hét toáng lên, nhằm gọi chủ nhà vốn đã ươm mình thiu thiu giấc nồng thức dậy.

Hale khàn cổ gào tới ba lần nhưng bất thành thì chuyển đối tượng sang nhà tiếp theo, rồi tiếp theo nữa thì mới nhận được hồi đáp xì xào rên rỉ từ hàng xóm đằng sau: “Đêm hôm tối muộn, không ngủ đi còn rôn rả cái quái gì? Định không để cho người khác ngủ giống bản thân à?”

“Thưa ông, cho tôi xin lỗi!” Hale nỉ non, quay người lại, giấu điện thoại sau hông rồi thánh thót lên tiếng: “Nhưng mong quý ông có thể cho tôi mượn điện thoại báo cảnh sát về một vấn đề bất cập.

Người đàn ông đứng ở cửa sổ nhà đối diện phì mỏ cười cợt rồi đáp lại: “Ngươi đùa ta sao?”

“Thưa ngài, tôi không đùa! Tôi không có thời gian để làm chuyện đấy!”

“Ngươi định ăn trộm điện thoại của người khác bằng cách dựa vào sự rủ lòng thương của họ đúng chứ? Làm vậy vào buổi đêm không phải ý hay đâu.”

“Nếu ngài không tin tưởng tôi như vậy thì tôi nhờ ngài tự gọi cho cảnh sát được chứ?”

“...” Người đàn ông đơ ra một lát, có vẻ suy tư, sau một hồi cân nhắc mới mở miệng: “Có án thật ư? Không bất ngờ lắm nhưng nếu cáo án giả thì ngươi cẩn thận phần hồn đấy!”

Nói rồi, người đàn ông cụt cỡn liếc nhìn Hale kĩ càng lần cuối rồi bỏ lại một cái lườm, xong thẳng cẳng đi vào sâu trong gian nhà. Từ đó, thoang thoảng vài tiếng “lách tách” truyền tới, kéo theo ánh vàng đèn dầu nhạt thếch nhuộm phần bóng mờ phía xa của người đàn ông.

Hale thấy tình hình đúng ý bản thân liền cúi thấp đầu để mũ vành che chắn phần lớn ánh trăng rạng và nhanh chóng tiến lại gần nhà đối diện. Tay hắn linh hoạt giam lỏng điện thoại, nhân lúc người đàn ông kia tìm kiếm thiết bị liên lạc thì lén lút đưa cả tay lẫn thứ ấy vào túi áo phông, trước đó còn cẩn thận tắt loa đi tránh tiếng động và xoay ngược nó lại rồi dùng ngón trỏ đè chặt loa ngoài.

Chậm rãi lại gần, từng bước từng bước tới cạnh cửa sổ. Hale thấp thỏm nhìn vào trong, đảo mắt quanh co mọi chốn. Tại căn hộ ấy, đèn đóm mịt mờ phía bên kia dội lại vừa đủ để hắn xem xét thứ hắn cần: hành lang dài xa xăm chất chứa một chiếc mô tô ở cuối đường, gần lối ra vào.

Theo ý nghĩ túc trực nãy giờ trong đầu, Hale ruồng rẫy tháo đôi găng ngay từ trong túi, tức tốc tiến đến ổ khóa đóng chặt nơi ấy kia nhằm trông nom mẫu vật liệu kín đáo này. Vẻn vẹn một lúc dùng tay trần sờ mó cục kim loại rắn chắc, mặc cho lạnh buốt xâm nhập tới tận xương, Hale đã biết rằng loại khóa này đủ yếu để có thể tiếp tục kế hoạch có sẵn.

Hắn gật đầu hài lòng, lùi ra sau 7 bước, và rút hung khí. Tay trái nắm chắc báng súng chĩa ra, tạo ra cung đường thẳng tắp sát sao ngắm chuẩn vào khung ổ khóa với góc nghiêng đã tính toán trước. Một mắt nhắm nghiền, một mí hé mở mà để đồng tử dán chặt vào mục tiêu. Bỏ qua cái se lạnh ảm đạm, sức gió không đáng kể và tận dụng tâm trí vững vàng đã từng chui rèn khả năng sử dụng súng. Hale nín thở, bóp cò.

Đoàng... đoàng

Khẩu lục ổ xoay màu đồng thau nã liền hai phát. Vụ nổ tại họng súng cắt ngang đêm đen, đạn xé nát gió bay tới, va chạm mãnh liệt với ổ khóa khiến nó nát bấy. Mảnh vụn kim loại tung bay như vụn sao rơi để rồi la liệt gục ngã xuống lòng đường lãnh giá đầy bộn bề.

Hale vừa mới kịp cảm nhận mùi khói thuốc khét lẹt đã bị luồng không khí lưu động thoang thoảng cuốn bay, bao gồm cả làn hương thơm vị cháy lẫn cái tâm tư mải miết lề mề. Hắn nhanh chóng hành động ngay khi có tiếng lạch cạch vang vọng từ phía bên kia hành lang phát ra.

Hai cẳng chân nhanh nhảu xen kẽ từng nốt dậm trĩu nặng, mang theo cả thân thể lùn tịt kia mạnh mẽ húc vào rìa mảnh của bản gỗ đã hóa vụn. Đà đã được lấy, thành thử Hale thành công đá phăng cánh cửa với ngót nghét một lần thử.

“Ngươi... ngươi đang làm cái quái gì vậy?” Người đàn ông vốn đã dự cảm chẳng lành từ khi Hale tiếp cận, giờ đây bị cảnh tượng trước mắt dọa cho chấn kinh. Ông ta tức tốc chạy vụt ra ngoài từ phòng ngủ sâu bên trong, hông vác ống nghe, xách nách thân máy điện thoại dây để bàn, và rồi buông thả hai tay ra.

Trong nháy mắt, thiết bị liên lạc rơi xuống đất, loảng xoảng thét lên như tâm trí của chủ nhân chính nó, hiện tại đang ở dưới vực sâu, chẳng thể xoay mình, chỉ biết giơ tay lên đỉnh đầu, buông xuôi mọi phòng bị nhằm cứu vớt mạng sống.

“Ông nên biết rõ bản thân đang ở tình cảnh nào, Usher!” Hale hắng giọng, cố đổi ngữ điệu khác bình thường, rồi dùng tay trái mang điện thoại che nửa khuôn mặt, tay còn lại chĩa hốc súng vào hộp sọ kẻ trước mắt, nói tiếp: “Hãy vào trong nhà để lấy và đưa tôi chìa khóa xe mô-tô.”

Nhưng bỗng, Hale ngập ngừng chút ít và ra lệnh lại: “Khoan, không cần ông lấy nữa. Chỉ tôi đường đi, dẫn dắt tôi đến chỗ nó tại vị và cẩn thận hành động. Bởi ông hẳn cũng rõ ràng: “Trong 10 bước, súng không chỉ mạnh mà còn nhanh”. Hiểu chứ?”

“Vâng...” Usher run rẩy đáp lại. Mùi thuốc súng chẳng biết từ đâu bay tới mũi ông làm khứu giác kinh hãi cảnh báo. Rốt cuộc, việc duy nhất ông có thể làm để giữ mạng bấy giờ là thực hiện theo lời Hale.

“Nhanh lên! Không thì tôi sẽ bắn nát tươm một bàn tay của ông trước!” Hale khua khua súng, thúc giục. Hắn tiến lại gần, giữ khoảng cách đủ để Usher không cách nào thành công nếu bất chợt phản kháng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free