Bóng tối dưới ánh sáng - Chương 6: Chapter 6: HighG ( phần 1 )
Tôi là HighG, một thành viên của Light Remain. Sau vụ nổ kinh hoàng đó, tôi tỉnh dậy trong một khu vực đông đúc, náo nhiệt với tiếng người qua lại. Đây chính là khu an toàn dành cho những người còn sống sót - một nơi trú ẩn tạm thời giữa thế giới hỗn loạn này. Xung quanh tôi, hàng chục người đang nằm nghỉ trên các chiếc nệm mỏng, một số đang được băng bó vết thương, một số khác thì im lặng nhìn vào khoảng không với ánh mắt trống rỗng của những người đã mất quá nhiều.
Điều thu hút sự chú ý của tôi nhất chính là những người mặc giáp đen đang tuần tra khắp khu vực. Họ di chuyển một cách có tổ chức, chuyên nghiệp, và trên đầu mỗi người là một chiếc mũ có ghi ba chữ cái: CPS. Tôi quan sát họ trong im lặng, cố gắng đoán xem đây là tổ chức gì. Có lẽ là một nhóm cứu hộ? Hay là một lực lượng an ninh của chính phủ? Dù sao đi nữa, họ dường như đang kiểm soát hoàn toàn khu vực này, và điều đó khiến tôi cảm thấy không hoàn toàn thoải mái.
Tôi ngồi dậy, kiểm tra cơ thể mình. May mắn thay, vết thương đã được xử lý sơ bộ và tôi đã hồi phục gần như hoàn toàn. Thực ra, vụ nổ lúc đó thực sự rất mạnh - đủ để xóa sổ cả một tòa nhà. Nhưng may mắn là cái khiên mà tôi thường đeo sau lưng có chức năng đặc biệt: giảm 60% sát thương từ phía sau. Chính nhờ nó mà tôi không bị thương nặng như đáng lẽ phải chịu. Đó là một món trang bị quý giá mà tôi đã thu thập được từ một nhiệm vụ nguy hiểm trước đây, và giờ đây nó đã cứu mạng tôi.
Tuy nhiên, có một thứ tôi đã mất - chiếc mũ đặc trưng của Light Remain. Đó không chỉ là biểu tượng nhận dạng, mà còn là dấu hiệu cho thấy tôi thuộc về tổ chức nào. Việc mất nó trong tình huống này có lẽ cũng là một may mắn. Tôi không muốn những người ở đây biết về quá khứ của mình, về những gì tôi đã làm với tư cách là một thành viên của Light Remain. May mắn thay, bọn họ - những người mặc giáp đen kia - dường như không quan tâm đến việc tra hỏi lai lịch. Họ chỉ làm nhiệm vụ của mình: duy trì trật tự, phân phát đồ ăn, và đảm bảo an ninh cho khu vực.
Tôi ngồi đó, quan sát và suy ngẫm. Xung quanh tôi, những người sống sót đang cố gắng vượt qua nỗi đau mất mát. Một đứa trẻ đang khóc trong vòng tay mẹ, một người đàn ông lớn tuổi đang nhìn chằm chằm vào bức ảnh gia đình trong tay, một phụ nữ trẻ đang run rẩy mỗi khi có tiếng động lớn. Đây là những vết sẹo mà thảm họa để lại - không chỉ trên cơ thể mà còn sâu trong tâm hồn.
Giữa lúc tôi đang chìm trong suy nghĩ, một nhóm ba người mặc giáp đen bắt đầu tiến về phía tôi. Bước chân của họ đều đặn, tạo ra tiếng động đồng bộ trên nền bê tông. Tôi ngẩng đầu lên, chuẩn bị tinh thần cho bất cứ điều gì có thể xảy ra. Một trong số họ - người có vẻ là đội trưởng dựa vào huy hiệu trên vai - đang cầm một thứ gì đó trong tay.
Khi họ đến gần, tôi mới nhận ra đó chính là mặt nạ sọ hươu của mình. Chiếc mặt nạ mà tôi đã đánh mất sau vụ nổ, giờ đây đang nằm trong tay người lạ. Làm sao họ tìm thấy nó? Và quan trọng hơn, họ có biết nó thuộc về ai không?
Người đội trưởng dừng lại trước mặt tôi, ánh mắt sau tấm kính của mũ giáp nhìn thẳng vào tôi. Giọng nói của anh ta lạnh lùng nhưng không hề thù địch:
"Anh hiện tại đang làm cho khu này chật hơn. Và bây giờ anh có thể đi rồi!"
Câu nói đó như một lệnh trục xuất lịch sự. Họ không hỏi tôi là ai, đến từ đâu, hay làm nghề gì. Họ chỉ đơn giản muốn tôi rời khỏi đây. Có lẽ họ nhận ra rằng tôi đã hồi phục hoàn toàn và không còn cần được chăm sóc nữa. Hoặc có lẽ họ biết điều gì đó về chiếc mặt nạ này, về danh tính thực sự của tôi.
Tôi bình tĩnh đứng dậy, không nói gì, chỉ nhận lấy chiếc mặt nạ sọ hươu từ tay người đó. Vật liệu lạnh lẽo của nó chạm vào da tay tôi, gợi lên những ký ức về những trận chiến đã qua. Tôi gật đầu nhẹ như một lời cảm ơn thầm lặng, rồi bắt đầu bước về phía lối ra.
Khi đi ra khỏi khu vực trung tâm, tôi mới thực sự nhận ra quy mô của nơi này. Đây không phải là một trạm cứu hộ đơn giản như tôi nghĩ. Đây là một căn cứ được tổ chức chặt chẽ, với hàng rào bảo vệ kiên cố, các tháp canh, và hàng chục người mặc giáp đen đang làm nhiệm vụ ở khắp mọi nơi. Họ cầm súng Vector - một loại vũ khí hiện đại và mạnh mẽ - và đứng gác ở mọi góc độ chiến lược. Ánh mắt của họ luôn quét quanh, cảnh giác với mọi mối đe dọa tiềm tàng.
Tôi đi qua họ, cảm nhận được những cái nhìn theo dõi. Nhưng không ai chặn tôi lại, không ai hỏi thêm điều gì. Tôi cứ thế đi... đi mãi... qua hàng rào thứ nhất, qua cổng kiểm soát thứ hai, qua khu vực ngoại vi. Mỗi bước chân đều đưa tôi xa hơn khỏi sự an toàn của khu vực đó, và đến gần hơn với những bí ẩn đang chờ đợi bên ngoài.
Cuối cùng, sau gần nửa giờ đi bộ qua các con phố đổ nát, tôi dừng lại trước một tòa nhà quen thuộc. Căn cứ của chúng tôi - nơi mà Light Remain đã sử dụng làm trụ sở trong thời gian qua. Nhưng có điều gì đó không đúng. Không khí xung quanh quá im lặng, quá yên tĩnh. Không có tiếng người, không có ánh đèn, không có dấu hiệu sinh hoạt nào cả.
Tôi bước vào cẩn thận, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng để tránh tạo ra tiếng động không cần thiết. Bên trong tòa nhà tối đen, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ các khe hở của cửa sổ. Bụi bám dày trên mọi bề mặt, cho thấy đã lâu rồi không có ai ở đây. Tôi gọi nhẹ:
"Có ai không?" -
Không có gì cả, tôi chỉ nhận được duy nhất tiếng vọng của chính mình. Tôi nhớ đến các camera an ninh mà chúng tôi đã lắp đặt khắp nơi. Nếu chúng vẫn hoạt động, tôi có thể biết được chuyện gì đã xảy ra. Tôi tìm đến phòng điều khiển, nơi có hệ thống giám sát trung tâm. May mắn thay, nguồn điện dự phòng vẫn còn hoạt động.
Tôi bật các màn hình lên và hỏi mấy cái camera:
"Chủ tịch đang ở đâu? Báo cáo tình trạng căn cứ."
Giọng nói máy móc vang lên từ loa:
"Chủ tịch đã không còn ở đây rồi. Căn cứ được lệnh sơ tán cách đây 48 giờ. Kích hoạt giao thức phá hủy trong vòng 3 phút."
"Gì cơ?!"
Tôi giật mình. Giao thức phá hủy?! Điều đó có nghĩa là... Các màn hình camera bắt đầu nhấp nháy đỏ.
Một âm thanh đếm ngược vang lên. Tôi nhận ra ngay: Căn cứ đã được cài bom để tự hủy! Và tôi chỉ còn rất ít thời gian.
Không kịp suy nghĩ thêm, tôi lao ra khỏi phòng điều khiển, chạy hết tốc lực về phía lối ra. Hành lang dài như không có hồi kết, mỗi bước chân như đang chạy đua với tử thần. Tiếng đếm ngược vang vọng trong đầu tôi: "60... 59... 58..."
Tôi lao qua cánh cửa chính, nhảy xuống bậc thang, và chạy thẳng ra khỏi khu vực nguy hiểm. Phía sau lưng, tôi nghe thấy một loạt tiếng nổ nhỏ - những quả bom đã bắt đầu kích hoạt. Tôi lao về phía trước, cố gắng tạo khoảng cách an toàn.
—BOOM!—
Một tiếng nổ khủng khiếp xé toạc không khí. Làn sóng xung kích đẩy tôi văng ra phía trước, khiến tôi ngã lăn ra đất. Tôi quay đầu lại, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng: Căn cứ của chúng tôi - nơi chứa đựng biết bao kỷ niệm, biết bao kế hoạch, biết bao hy vọng - giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát bốc khói.
Lửa bốc cao trong bóng tối, chiếu rọi khuôn mặt sốc của tôi. Tôi nằm đó, không tin được vào những gì mình vừa chứng kiến. Tại sao? Tại sao căn cứ lại bị phá hủy? Ai đã ra lệnh? Và quan trọng nhất, những người khác đang ở đâu?
Câu hỏi cuối cùng khiến tôi tỉnh ngộ. Đúng rồi, tôi không thể nằm đây mãi. Tôi cần tìm những người còn lại - Chủ tịch, Lucy, Hachi, Notug... họ đang ở đâu? Họ có an toàn không?
Tôi đứng dậy, phủi bụi khỏi người. Cơ thể đau nhức vì lần nổ thứ hai trong ngày, nhưng tôi không còn thời gian để phàn nàn. Tôi cần tìm ra manh mối, cần biết chuyện gì đang xảy ra.
Bỗng nhiên, một hình ảnh lóe lên trong đầu tôi - Lucy. Cô ấy là người luôn cẩn thận, luôn có kế hoạch dự phòng. Nếu có sơ tán khẩn cấp, cô ấy sẽ đi đâu? Tôi cố gắng nhớ lại các cuộc họp, các kế hoạch khẩn cấp mà chúng tôi đã thảo luận.
"Khu hai!" - Tôi thốt lên. Đúng rồi, trong kế hoạch dự phòng, nếu khu một - căn cứ chính - bị xâm phạm, mọi người sẽ di chuyển đến khu hai. Đó là một tòa nhà đối diện, vốn được dùng làm kho dự trữ và nơi ẩn náu khẩn cấp.
Tôi nhìn qua đường, vào bóng tối đêm. Phía bên kia, một tòa nhà năm tầng đứng im lìm, không một ánh đèn, không một dấu hiệu sinh hoạt. Nhưng đó chính là nơi tôi cần đến.
Với quyết tâm mới, tôi băng qua con đường đổ nát, tránh những mảnh vỡ và hố sâu. Mỗi bước chân đều cẩn thận, vì tôi không biết khu vực này còn những mối nguy hiểm gì khác nữa. Quái vật có thể ẩn náu trong bóng tối, bom mìn có thể được cài ở bất cứ đâu, hoặc những người lạ như bọn CPS có thể đang theo dõi.
Cuối cùng tôi đến trước cửa khu hai. Tòa nhà năm tầng này có cấu trúc kỳ lạ - khác hẳn với các tòa nhà thông thường. Theo thiết kế của chúng tôi, mỗi tầng đại diện cho một cấp bậc trong tổ chức. Điều đặc biệt là cấp thấp nhất lại ở tầng 5 - tầng cao nhất, trong khi cấp cao nhất lại ở tầng hầm. Nghe có vẻ vô lý, nhưng đó là cách chúng tôi tổ chức, một hệ thống ngược đời nhưng có lý do bảo mật của nó.
Tôi đẩy cửa, nó mở ra một cách kỳ lạ dễ dàng, như đang chờ đợi tôi. Bên trong, hành lang tối đen với chỉ có ánh sáng khẩn cấp lờ mờ từ các đèn LED trên tường. Không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt, mỗi bước chân của tôi tạo ra tiếng vọng kỳ dị.
Tôi bước vào thêm vài bước, và bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện ở cuối hành lang. Ánh sáng mờ ảo chiếu từ phía sau, khiến tôi chỉ có thể thấy đường viền của bóng người đó. Nhưng dáng vẻ quen thuộc - chiều cao, dáng đứng, cách gập bàn tay sau lưng - tất cả đều cho tôi biết đó là ai. Tôi thốt lên:
"Chủ tịch!"
Người đó đứng im, không quay lại nhìn tôi. Chỉ là bóng lưng đơn độc giữa hành lang tối. Không khí đột nhiên trở nên nặng nề, như thể đè nặng lên vai tôi. Tôi cảm nhận được một cảm giác kỳ lạ - sự thất vọng, buồn bã, hay có thể là tức giận đang tỏa ra từ bóng người đó.
Có phải ông đang thất vọng vì tôi? Vì tôi đã không ở đó khi căn cứ sơ tán? Vì tôi đã để mất chiếc mũ - biểu tượng của Light Remain? Hay vì lý do gì khác?
Tôi nuốt nước bọt, cố gắng lấy can đảm để lên tiếng:
"Tại sao căn cứ lại phá hủy? Thưa ngài."
Câu hỏi của tôi vang vọng trong hành lang. Tôi chờ đợi, từng giây trôi qua như những giờ. Cuối cùng, giọng nói quen thuộc của Chủ tịch vang lên - nhưng có điều gì đó không đúng trong âm điệu:
"Ba ngày trước, chính phủ đã tìm ra khu một và phát hiện ra nhiều bí mật của tổ chức của ta... Nhưng ta đã chuộc rồi! Còn căn cứ thì ta không hề biết!"
Câu trả lời nghe có vẻ hợp lý, nhưng có điều gì đó không ổn. Tôi nhíu mày, cố gắng phân tích từng từ. "Ba ngày trước" - vậy là trước cả khi tôi đi làm nhiệm vụ. "Chính phủ đã tìm ra" - nhưng tại sao lại liên quan đến việc phá hủy căn cứ? Và câu "ta đã chuộc rồi" nghĩa là gì? Chuộc lại thế nào?
Có quá nhiều điểm mâu thuẫn. Và điều quan trọng nhất - tại sao Chủ tịch không quay lại nhìn tôi? Trong suốt thời gian tôi biết ông, ông luôn là người nhìn thẳng vào mắt người khác khi nói chuyện. Đó là nguyên tắc của ông, là cách thể hiện sự tôn trọng và chân thành.
Một ý nghĩ đột ngột xuất hiện trong đầu tôi, khiến tôi rùng mình: "Có lẽ... Đây là ảo ảnh!"
Tôi đã nghe về loại quái vật có khả năng tạo ra ảo giác, khiến người ta nhìn thấy những gì họ muốn thấy hoặc sợ nhất. Hoặc đây có thể là một loại công nghệ nào đó - hologras, hoặc bẫy của kẻ thù.
Không còn do dự nữa, tôi siết chặt nắm đấm và lao về phía bóng người đó. Tốc độ của tôi nhanh như chớp, một cú đấm mạnh mẽ với tất cả sức lực tôi có. Nhưng... Nắm đấm của tôi bị xuyên thẳng qua!
Tôi mất thăng bằng, suýt ngã về phía trước. Quay lại nhìn, bóng người kia đã biến mất hoàn toàn, như thể chưa bao giờ tồn tại. Không còn gì cả, chỉ là hành lang trống vắng với ánh đèn LED lờ mờ.
"Tôi đã đúng. Đó chỉ là ảo ảnh." - Tôi thở dài, vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng. Nhẹ nhõm vì biết rằng đó không phải là Chủ tịch thật, nhưng lo lắng vì điều này có nghĩa là có điều gì đó rất nguy hiểm đang diễn ra ở đây...
----------------