Bóng tối dưới ánh sáng - Chương 7: Chapter 7: HighG ( Phần cuối )
Tôi đứng đó trong im lặng, cố gắng bình tĩnh lại sau cú sốc vừa rồi. Căn cứ khu một đã bị phá hủy, Chủ tịch không ở đây, và giờ còn có ảo ảnh xuất hiện. Chuyện gì đang xảy ra với Light Remain?
Tôi không đứng yên, tôi quyết định đi vào tòa nhà. Ở tầng 1, tôi bắt đầu đi mở từng cửa phòng một. Phòng đầu tiên - trống không. Phòng thứ hai - chỉ có một số thiết bị cũ kỹ. Phòng thứ ba, thứ tư... tất cả đều trống vắng, bụi bám dày cho thấy đã lâu không có ai sử dụng.
Tôi lên tầng hai, tầng ba, rồi tầng bốn. Mỗi tầng đều giống nhau - im lặng, trống vắng, và đầy bí ẩn. Không có dấu vết của bất kỳ ai. Không có giấy tờ, không có đồ dùng cá nhân, không có gì chứng tỏ rằng tổ chức của chúng tôi từng sử dụng nơi này.
Cuối cùng, tôi đến tầng năm - tầng cao nhất, nơi dành cho những thành viên cấp thấp nhất. Ở đây, hành lang hẹp hơn, trần nhà thấp hơn, và ánh sáng còn mờ hơn nữa. Các căn phòng xếp dày đặc dọc hai bên hành lang, mỗi căn chỉ đủ cho một hoặc hai người.
Tôi mở từng cửa một cách có hệ thống. Phòng 501 - trống. Phòng 502 - trống. Phòng 503, 504, 505... tất cả đều như nhau. Sự đơn điệu và vô vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí tôi: "Có phải mình đã đến sai nơi? Có phải kế hoạch dự phòng đã thay đổi mà mình đã không biết?"
Nhưng tôi không từ bỏ. Tôi tiếp tục kiểm tra từng phòng, từng góc. Và cuối cùng, khi mở cửa phòng cuối cùng ở cuối hành lang - phòng 520 - tôi thấy điều mình đang tìm kiếm.
Lucy!
Cô ấy đang nằm trên một chiếc giường nhỏ, cuộn tròn dưới một chiếc chăn mỏng. Hơi thở đều đặn cho thấy cô đang ngủ say. Mái tóc vàng óng mượt của cô rải rác trên gối, khuôn mặt trong ánh sáng mờ ảo trông bình yên đến lạ thường - một sự tương phản hoàn toàn với thế giới hỗn loạn bên ngoài.
Tôi đứng ở cửa, không biết nên làm gì. Một mặt, tôi muốn đánh thức cô ngay lập tức, hỏi về những gì đã xảy ra. Nhưng mặt khác, nhìn cô ngủ ngon lành như vậy, tôi lại không nỡ làm phiền. Có lẽ đây là giấc ngủ đầu tiên cô có được sau nhiều ngày căng thẳng.
Nhưng một suy nghĩ khác nảy ra trong đầu tôi: "Cô ta thực sự không nghe thấy tiếng nổ sao? Căn cứ khu một nổ tung, tiếng động đủ để vang vọng khắp khu vực này. Chắc là tầng 5 quá cao nên không nghe thấy rõ, hoặc có thể cô ấy đã quá mệt mỏi đến mức ngủ quá sâu."
Tôi bước vào phòng một cách nhẹ nhàng, cố gắng không tạo ra tiếng động. Nhưng ngay khi tôi bước qua ngưỡng cửa, mắt Lucy bỗng nhiên mở to. Phản xạ của một chiến binh được huấn luyện bài bản - cô nhảy dựng lên và lao về phía tôi với tốc độ kinh người, trước khi tôi kịp phản ứng.
"Đứng yên!" - Cô hét, giọng còn khàn khàn vì vừa thức giấc, nhưng đầy uy lực.
Tôi giơ hai tay lên, ra hiệu hòa bình: "Lucy! Là tôi đây, HighG!"
Cô dừng lại ngay trước mặt tôi, mắt nheo lại để nhìn rõ hơn trong ánh sáng mờ ảo. Sau vài giây nhận ra, nét mặt cô từ cảnh giác chuyển sang ngạc nhiên, rồi nhẹ nhõm, rồi lo lắng.
"HighG?! Anh... anh còn sống?!" - Cô thốt lên, giọng run run.
"Tôi còn sống, tất nhiên rồi." - Tôi cố gắng tỏ ra bình thản, mặc dù bên trong vẫn còn đầy bất an về những gì đã xảy ra.
Lucy nhìn tôi từ đầu đến chân, như thể để chắc chắn rằng tôi thực sự đang đứng đây, không phải ảo ảnh như bóng người Chủ tịch lúc nãy. Rồi cô bắt đầu dò hỏi với giọng lo lắng:
"Tại sao anh lại về lâu vậy hả? Em đã đợi anh từ ba ngày trước rồi!"
Ba ngày? Vậy ra khi tôi bị thương và được đưa vào khu an toàn CPS, thời gian đã trôi qua lâu như vậy. Tôi nghĩ mình chỉ hôn mê vài giờ, nhưng hóa ra đã là ba ngày.
Trước khi tôi kịp trả lời, Lucy hỏi tiếp với giọng càng lo lắng hơn:
"Vậy thằng Hachi với Not đâu? Bọn họ đâu rồi?"
Câu hỏi đó như một cái tát vào mặt tôi. Hachi và Not - hai người đã cùng tôi đi làm nhiệm vụ. Họ đang ở đâu? Còn sống hay đã... Tôi không dám nghĩ tiếp.
Tôi nuốt nước bọt, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng không thành công. Giọng tôi run run khi trả lời:
"Do quả bom của cô lên cả ba thằng đều biến mất! Tôi ở gần căn cứ nên mới ra được đây! Còn hai thằng kia thì... thì..."
Tôi không thể nói tiếp. Hình ảnh vụ nổ hiện lên rõ ràng trong đầu - ngọn lửa bùng lên, sức nổ kinh hoàng, và hai bóng người bị nuốt chửng trong đó. Tôi chỉ sống sót nhờ chiếc khiên may mắn, nhưng họ...
"Tôi... Không... Biết!" - Tôi. đã cố gắng nói thêm, nhưng giọng của tôi đã nứt giọng.
Lucy đứng đờ ra, như tượng đá. Mắt cô mở to, miệng hé ra nhưng không phát ra âm thanh nào. Cú sốc đó quá lớn với cô. Hachi và Not không chỉ là đồng đội, họ còn là bạn thân, là những người đã cùng cô trải qua vô số khó khăn.
Cô đứng yên như vậy trong vài giây, rồi cơ thể bắt đầu run lên. Tôi thấy nước mắt lấp lánh trong mắt cô, nhưng cô cắn môi để giữ cho nó không rơi xuống. Một chiến binh không khóc - đó là nguyên tắc cô luôn tự nhủ bản thân. Nhưng đôi khi, nguyên tắc không đủ mạnh để chống lại nỗi đau.
Tôi không biết phải làm gì. Lời an ủi? Nhưng những lời như vậy nghe thật rỗng tuếch trong hoàn cảnh này. Ôm cô? Nhưng mối quan hệ của chúng tôi chưa bao giờ gần gũi đến vậy. Vậy nên tôi chỉ làm điều duy nhất mà tôi nghĩ ra - tôi đi đến sau lưng cô và vỗ nhẹ lên lưng cô hai phát. Tôi an ủi ông ta:
"Hãy mạnh mẽ lên. Chúng ta cần tiếp tục sống, vì họ."
Những cái vỗ đó dường như đánh thức Lucy. Cô hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi. Một lần nữa. Hai lần nữa. Cô đang cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình, đẩy nỗi đau xuống sâu thẳm bên trong và tập trung vào hiện tại.
Cuối cùng, cô quay lại nhìn tôi, mắt đỏ hoe nhưng không còn nước mắt. Giọng cô khàn khàn nhưng vững vàng:
"Được rồi. Chúng ta cần nghỉ ngơi. Ngày mai còn nhiều việc phải làm."
Tôi gật đầu. Đúng vậy, chúng ta không thể chỉ chìm đắm trong nỗi đau. Còn quá nhiều câu hỏi cần giải đáp, quá nhiều bí ẩn cần làm sáng tỏ. Chủ tịch đang ở đâu? Tại sao căn cứ bị phá hủy? CPS là tổ chức gì? Và quan trọng nhất - Light Remain giờ sẽ đi về đâu?
Tôi rời khỏi phòng Lucy, tìm một phòng trống gần đó để nghỉ ngơi. Giường cứng và chăn mỏng, nhưng sau ba ngày không ngủ đúng nghĩa, bất cứ nơi nào cũng tốt. Tôi nằm xuống, nhắm mắt, và cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng trong đầu.
Giấc ngủ đến một cách khó khăn, đầy những cơn ác mộng về lửa, về tiếng nổ, về những người bạn đã mất.
Ngày hôm sau, ánh sáng từ cửa sổ đánh thức tôi. Không phải ánh bình minh tươi sáng, mà là ánh sáng xám xịt, u ám của một ngày nhiều mây. Tôi ngồi dậy, cơ thể đau nhức vì một đêm trên chiếc giường cứng.
Lucy đã đứng ở cửa, mặc đồng phục chiến đấu đầy đủ, tóc buộc gọn gàng, và ánh mắt đã trở lại sự tỉnh táo thường ngày. Nếu không nhìn kỹ, không ai có thể biết cô đã trải qua một cú sốc lớn tối qua. Rồi cô hỏi, giọng cô ấy trở lại với sự quyết đoán thường ngày:
"Sẵn sàng đi săn quái chưa?"
Tôi gật đầu, đứng dậy và chuẩn bị trang bị. Săn quái - đó là cách chúng tôi kiếm sống, thu thập tài nguyên, và duy trì sức mạnh trong thế giới này. Mỗi quái vật đều mang theo năng lượng đặc biệt có thể chuyển hóa thành vũ khí, trang bị, hoặc thậm chí năng lực siêu nhiên.
Chúng tôi rời khỏi khu hai, bước ra vào thế giới đổ nát bên ngoài. Buổi sáng ở thành phố này luôn kỳ lạ - không có tiếng chim hót, không có tiếng xe cộ, chỉ có gió thổi qua các tòa nhà đổ nát tạo ra âm thanh rên rỉ như những linh hồn đang than khóc.
Lucy đi trước, bước chân nhẹ nhàng nhưng cảnh giác. Tôi đi sau, mắt liên tục quét quanh tìm kiếm mối nguy hiểm. Trong thế giới này, nguy hiểm có thể đến từ bất cứ đâu - từ một con quái nhỏ trốn trong góc tối, từ một tòa nhà sắp đổ, hoặc từ những kẻ săn người giống như chúng tôi.
Điều khiến tôi thắc mắc nhất là thái độ của Lucy. Cô cứ hát hò suốt dọc đường - những giai điệu vui vẻ, tươi sáng, hoàn toàn trái ngược với không khí u ám xung quanh. Tại sao cô lại như vậy? Có phải cô đang cố gắng che giấu nỗi đau? Hay đó chỉ là cách cô đối phó với stress? Tôi hỏi:
"Hát nhiều vậy không sợ thu hút quái vật à?"
Lucy quay lại, cười toe toét trả lời tôi:
"Quái vật yếu thì sợ tiếng hát, quái vật mạnh thì dù sao cũng tìm thấy chúng ta. Vậy tại sao không hát cho vui?"
Tôi không biết nên trả lời thế nào. Logic của cô nghe có vẻ sai sai, nhưng lại không thể bác bỏ hoàn toàn.
Chúng tôi đi qua các con phố, qua những tòa nhà cháy rụi, qua những chiếc xe hơi bị nghiền nát. Mỗi nơi đều là một câu chuyện về thảm kịch - một gia đình tan vỡ, một mạng sống kết thúc, một hy vọng dập tắt.
Đột nhiên, Lucy dừng lại. Cô giơ tay ra hiệu cho tôi im lặng. Tôi lập tức rúc vào bóng tối, mắt nhìn theo hướng cô chỉ.
Ở đó, giữa quảng trường rộng, một con quái vật đang đứng sừng sững. Nó cao gần ba mét, cơ bắp cuồn cuộn, và điều đáng chú ý nhất là hai tay của nó - mỗi tay đang cầm một quả tạ khổng lồ. Không phải tạ thông thường, mà là những quả tạ kim loại có kích thước khủng khiếp, mỗi quả lớn bằng một chiếc ô tô nhỏ.
Tôi nhìn kỹ hơn. Trên mỗi quả tạ có khắc những con số: Tay trái - "360 kg", tay phải - "67 kg". Con quái vật này thực sự đang mang theo tổng cộng hơn 400 kg trọng lượng như thể chúng không là gì cả.
"Đó là loại gì vậy?" - Tôi thì thầm.
Lucy lắc đầu , rồi cô ta nói với tôi:
"Em cũng từng thấy. Nhưng nhìn dáng vẻ của, nó thuộc loại Sức Mạnh - những con quái đặc biệt về thể lực và phòng thủ."
Tôi thấy vậy bèn hỏi cô ta:
"Vậy kế hoạch là gì?"
Rồi cô ta trả lời tôi:
"Có lẽ ta sẽ thăm dò nó trước, rồi tấn công nó sau."
Chúng tôi tách ra, tiếp cận từ hai phía khác nhau. Tôi cầm chặt thanh kiếm, chuẩn bị cho cuộc chiến. Lucy rút ra một cây cung nhỏ gọn, gắn mũi tên lên dây.
Khi chúng tôi chưa kịp hành động, con quái vật đột nhiên động đậy. Nó giơ hai quả tạ lên cao, rồi đập mạnh xuống đất.
—BOOM! BOOM!—
Hai tiếng nổ liên tiếp khiến mặt đất rung chuyển. Sóng xung kích lan tòa, những viên đá nhỏ bay tứ tung. Tôi phải túm vào một cột bê tông để không bị văng ra. Lucy may mắn hơn, cô đã nhảy lên một tòa nhà gần đó trước khi sóng xung kích đến. Tôi nghĩ thầm: "Nó mạnh thật!"
Không còn thời gian do dự, tôi lao về phía con quái vật.
Nó đang đứng yên sau đòn tấn công đó, như thể đang "reload" hay nghỉ ngơi. Đây là cơ hội!
Tôi nhảy lên, thanh kiếm chém mạnh vào lưng nó. Nhưng tiếng kim loại va chạm vang lên - lưng của nó cứng như thép, thậm chí còn cứng hơn. Lưỡi kiếm của tôi chỉ tạo ra một vết xước nhỏ, không gây thiệt hại đáng kể. Bỗng nhiên Lucy hét lên từ xa:
"Cẩn thận! Nó có cả giáp phép nữa!"
Đồng thời cô ta bắn một mũi tên. Mũi tên bay thẳng vào mắt con quái, nhưng nó nhanh nhẹn quay đầu, khiến mũi tên chỉ trượt qua gáy.
Tôi lùi lại, quan sát kỹ hơn. Con quái vật này có lớp da dày và cứng bao phủ toàn thân, đặc biệt ở lưng, ngực và tay. Chỉ có một vài điểm yếu tiềm năng: khớp chân, cổ, và có thể là bụng.
Tôi bắt đầu di chuyển liên tục, không đứng yên một chỗ. Mỗi lần đến gần, tôi chém vào một vị trí khác nhau, thử tìm điểm yếu. Nhưng mỗi lần đều giống nhau - tiếng kim loại va chạm, vết xước nhỏ, không hiệu quả.
Con quái vật dường như bị kích động bởi những đòn tấn công liên tục. Nó bắt đầu di chuyển - nhưng với tốc độ cực kỳ chậm, mỗi bước chân nặng nề như địa chấn. Đúng như tôi nghĩ - sức mạnh của nó đánh đổi bằng tốc độ.
Nhưng sau khoảng mười phút bị tấn công liên tục, con quái vật bắt đầu có phản ứng khác. Nó dừng lại, cơ bắp căng ra, và tôi cảm nhận được năng lượng tích tụ. Tôi hét lên:
"Lucy tránh ra!"
Nhưng đã quá muộn. Con quái vật giơ cả hai quả tạ lên và đập liên hoàn xuống đất. Một, hai, ba, bốn, năm... mười lần liên tiếp! Mỗi lần đập tạo ra sóng xung kích mạnh mẽ, khiến mặt đất nứt toác, các tòa nhà xung quanh rung lắc. Một vài tòa nhà cũ kỹ không chịu nổi, bắt đầu sụp đổ.
Tôi cố gắng chạy ra khỏi tầm ảnh hưởng, nhưng sóng xung kích quá mạnh. Tôi bị văng ra, đập vào một bức tường, cơ thể đau nhói. Lucy hét lên đầy lo lắng:
"HighG!"
Tôi gượng đứng dậy, lau máu ở khóe miệng. Sức mạnh của con quái này không phải dạng vừa. Nếu cứ chiến đấu theo cách này, chúng tôi sẽ bị tiêu diệt.
Sau đòn tấn công dữ dội đó, con quái vật lại đứng yên. Tôi quan sát kỹ và nhận ra một pattern: Nó tấn công khi bị khiêu khích đủ lâu, sau đó đứng yên để hồi phục năng lượng. Đây là điểm yếu về mặt chiến lược!
Nhưng làm sao để khai thác điểm yếu đó khi chúng ta không thể xuyên thủng lớp giáp tự nhiên của nó?
Tôi nhìn kỹ con quái vật hơn, đặc biệt chú ý đến hai quả tạ. Những con số "360 kg" và "67 kg" khắc trên đó... Có phải chúng chỉ đơn thuần là trọng lượng? Hay có ý nghĩa gì khác?
Tôi quyết định thử một điều: tấn công vào chính những quả tạ đó. Tôi lao lại, lần này không nhắm vào cơ thể mà nhắm vào quả tạ bên tay trái - quả 360kg.
Chém mạnh!
Tiếng kim loại va chạm vẫn vang lên, nhưng lần này có khác - một vết nứt nhỏ xuất hiện trên bề mặt quả tạ. Tôi đã đúng! Quả tạ không phải là vũ khí bất khả xâm phạm! Tôi hét lên:
"Lucy! Tấn công vào quả tạ của nó!"
Lucy hiểu ngay, bắn liên tiếp những mũi tên vào quả tạ bên tay phải - quả 67kg. Quả nhỏ hơn có vẻ dễ phá hủy hơn, các mũi tên tạo ra nhiều vết nứt trên bề mặt.
Con quái vật dường như nhận ra ý đồ của chúng tôi. Nó bắt đầu di chuyển nhanh hơn - hoặc đúng hơn là "kém chậm hơn" - để bảo vệ quả tạ. Nhưng đó chính là cơ hội. Khi nó tập trung bảo vệ, nó không thể tấn công hiệu quả.
Chúng tôi phối hợp ăn ý. Tôi tạo sức ép từ trước, Lucy bắn từ xa. Mỗi đòn tấn công đều nhắm vào quả tạ, không lãng phí sức lực vào lớp giáp cứng.
Sau gần hai giờ chiến đấu kiệt sức, Lucy bắt đầu tỏ ra mệt mỏi. Cô dựa vào bức tường, hơi thở gấp, mồ hôi đầm đìa. Tôi cũng không khá hơn - tay cầm kiếm run run, mỗi nhát chém đều nặng nề hơn trước. Lucy thở hổn hển, nói với tôi:
"Này! Hình như mấy thanh kiếm sẽ không thể giết nó đâu, chúng ta cần dùng súng!"
Câu nói đó như ánh sáng chiếu vào tâm trí tối tăm của tôi. Đúng rồi! Tại sao chúng tôi lại chỉ dựa vào vũ khí cận chiến trong khi có vũ khí tầm xa mạnh mẽ hơn? Đó là bởi thói quen - săn quái thông thường không cần súng vì chúng tốn đạn và gây ồn. Nhưng với con quái này, súng là lựa chọn tốt hơn nhiều. Rồi tôi nói:
"Vậy cô đi lấy súng đi! Nhớ lấy nhanh nhá!"
Tôi cố gắng cầm cự con quái vật ở đây.
Lucy không nói gì, chỉ gật đầu và chạy về phía khu hai. Cô biết mỗi giây đều quan trọng.
Còn lại một mình, tôi đứng từ xa nhìn con quái vật. Nó cũng đứng yên, như thể đang nghỉ ngơi sau trận chiến dài. Trong im lặng đó, tôi bắt đầu suy nghĩ sâu hơn về con quái này.
"Nó chỉ đứng yên cho đến khi bị khiêu khích. Khi bị tấn công nhiều, nó phản công bằng đòn mạnh. Sau đó lại đứng yên... Vậy mục đích của nó là gì? Nó không chủ động tấn công, không di chuyển nhiều, chỉ phản ứng khi bị đe dọa. Giống như... một người gác?"
Đúng vậy! Con quái vật này không phải là loại săn mồi, mà là loại bảo vệ. Nó được đặt ở đây để canh gác điều gì đó. Nhưng là gì? Xung quanh quảng trường này không có gì đặc biệt cả.
Đang lúc tôi suy nghĩ, một bóng hình xuất hiện từ bóng tối phía bên kia quảng trường. Một người đàn ông, mặc bộ vest hẳn hoi - một trang phục cực kỳ lạ lùng trong thế giới đổ nát này. Trên mặt anh ta là một chiếc mặt nạ có hoa văn sặc sỡ, khó tả - những đường nét xoắn xuýt, màu sắc rực rỡ tương phản với màu xám xịt của môi trường xung quanh.
Anh ta bước đi một cách tự tin, không hề cảnh giác với con quái vật khổng lồ ở gần đó. Điều đó cho thấy hoặc anh ta rất mạnh, hoặc anh ta rất ngốc. Nhưng nhìn thái độ của anh ta, tôi nghiêng về khả năng thứ nhất.
Bỗng nhiên, điều kỳ lạ xảy ra. Con quái vật - vốn đứng yên như tượng - bắt đầu di chuyển. Nhưng không phải về phía tôi hay về phía người đàn ông đó. Nó di chuyển về một hướng khác, với tốc độ thậm chí còn chậm hơn cả khi chiến đấu với chúng tôi. Như thể một đứa trẻ sơ sinh đang bò, từng động tác đều nặng nề và vụng về.
Rồi nó bắt đầu đập liên hoàn xuống đất, tạo ra những trận động đất nhỏ. Không mạnh như lúc trước, chỉ đủ để tạo ra rung chuyển nhẹ. Như một cảnh báo? Hay một tín hiệu?
Người đàn ông đeo mặt nạ dừng lại, quan sát con quái vật một lúc. Rồi anh ta làm điều không ai ngờ tới.
Anh ta lao về phía con quái vật với tốc độ kinh người, nhanh đến mức tôi gần như không thấy rõ động tác. Trong tay anh ta, anh ta cầm thanh kiếm được bao phủ bởi năng lượng xanh- giống như băng giá, nhưng phát sáng với một thứ ánh sáng kỳ ảo. Anh ta vung kiếm, rồi bắt đầu có mấy cục hình tròn phóng ra bám vào con quái vật. Rồi anh ta lẩm bẩm một câu thần chú gì đó:
"Ice Cream!"
Năng lượng băng giá bắt đầu lan ra, bao phủ toàn bộ con quái vật trong chớp mắt. Từ chân đến đầu, từ quả tạ đến cơ thể, mọi thứ đều được phủ một lớp băng dày màu xanh trong suốt. Con quái vật cố gắng di chuyển, nhưng lớp băng quá dày, quá cứng, nó không thể phá vỡ.
Trong vài giây, một con quái vật mà chúng tôi phải chiến đấu gần hai giờ mà không hạ được, giờ đây bị vô hiệu hóa hoàn toàn bởi một đòn tấn công duy nhất.
Tôi đứng đó, miệng há hốc, không tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Đây là loại phép thuật gì? Loại năng lực gì mà mạnh đến vậy? Và quan trọng nhất - người đàn ông này là ai?
Anh ta quay lại nhìn về phía tôi, đôi mắt sau lớp mặt nạ nhìn thẳng vào tôi. Tôi cảm nhận được một sức mạnh khủng khiếp từ ánh mắt đó - không phải sức mạnh vật lý, mà là sức mạnh của ý chí, của kinh nghiệm, của ai đó đã trải qua vô số trận chiến. Tôi hỏi anh ta:
"Chào Anh! Cho tôi xin tên anh được không?"
Người đàn ông không trả lời ngay. Anh ta bước về phía con quái vật đóng băng, đặt tay lên lớp băng, và năng lượng xanh lạnh một lần nữa xuất hiện. Lần này, toàn bộ con quái vật nứt toác như thủy tinh, rồi vỡ thành hàng nghìn mảnh nhỏ bay tứ tung.
Trong lõi của con quái vật, một viên châu màu đỏ tươi xuất hiện - nguồn năng lượng của nó. Người đàn ông nhặt nó lên, quan sát một lúc, rồi ném về phía tôi.
Tôi bắt lấy viên châu, ngạc nhiên với hành động bất ngờ này. Đây là chiến lợi phẩm quý giá mà anh ta hoàn toàn có thể giữ lại. Anh ta nói với tôi:
"Viên đá này coi như tiền đền bù cho việc tôi can thiệp vào trận chiến của anh."
Rồi tôi nói với anh ta:
"Nhưng... Tôi..."
Anh ta cắt lời tôi và anh ta nói:
"Anh không cần cảm ơn. Tôi chỉ làm những gì mà mình cần."
Trước khi tôi kịp hỏi thêm, âm thanh chân người chạy vọng lại. Lucy đã quay trở lại, tay cầm một khẩu súng trường cỡ lớn. Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng - con quái vật đã biến thành mảnh vỡ, người đàn ông lạ đứng giữa quảng trường, và tôi đang cầm viên châu năng lượng - cô dừng lại, miệng há hốc. Cô hỏi, mắt liên tục nhìn qua lại giữa tôi và người đàn ông:
"Chuyện gì đã xảy ra vậy?!"
Tôi đáp, nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu:
"Đó là một câu chuyện dài..." -
Người đàn ông đeo mặt nạ nhìn Lucy, rồi nhìn tôi. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài. Anh ta cất giọng:
"Các anh chị là thành viên của Light Remain phải không?"
Câu hỏi đó như sét đánh vào chúng tôi. Làm sao anh ta biết? Chúng tôi không mặc đồng phục, không có biểu tượng. Vậy mà anh ta biết chính xác.
Tôi và Lucy nhìn nhau, không biết nên trả lời thế nào. Tiết lộ danh tính có thể nguy hiểm, nhưng giữ im lặng cũng có thể khiến người này nghi ngờ. Cuối cùng, tôi quyết định thành thật:
"Vâng, chúng tôi là thành viên của Light Remain. Vậy tại sao anh lại biết?"
Người đàn ông im lặng một lúc, dường như đang cân nhắc xem có nên nói hay không. Cuối cùng, anh ta đưa tay lên, từ từ tháo chiếc mặt nạ ra.
Khuôn mặt xuất hiện trước mắt chúng tôi - một khuôn mặt góc cạnh, với đôi mắt sắc bén nhưng trông anh như kiểu anh ta đã thiếu ngủ nhiều ngày, và vẻ nghiêm khắc của người đã trải qua quá nhiều thứ. Nhưng đặc biệt nhất là đôi mắt - chúng có màu xanh băng giá, giống như phép thuật anh ta vừa sử dụng. Rồi anh ta nói:
"Tôi tên là Marno... Về truyện tôi biết tất cả về tổ chức của anh... Tôi không thể trả lời... "
Rồi anh ta đeo lại mặt nạ và rời đi. Tôi và Lucy nhìn bóng lưng của anh ta, bóng hình của anh ta càng ngày càng biến mất nhưng tôi vẫn đứng yên ở đó...
----------------