Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Bóng tối dưới ánh sáng - Chương 5: Chapter 5: Không tiêu đề

(Chuyển cảnh. Vào 1 tuần trước, tại một khu vực khác...)

Hachi thở dốc, thanh kiếm của anh cắm sâu vào lồng ngực con quái vật cuối cùng. Nó gầm lên một tiếng cuối cùng rồi tan rã. Anh rút kiếm ra, vẩy máu.

Anh đang ở trong một khu vực rất kỳ lạ. Một ngôi trường trung học bỏ hoang. Xung quanh anh là một đống xác quái vật. Và hai người nữa. Họ không phải Notug, cũng không phải HighG. Anh đã bị tách khỏi đồng đội sau vụ nổ kinh hoàng đó.

Người thứ nhất là một gã đàn ông kỳ lạ. Hắn ta đeo mặt nạ màu đen và có hoa văn khá đồ sộ, mặc một bộ đồ màu đen sẫm, bó sát. Đằng sau lưng hắn đeo một thanh Katana dài. Hắn ta toát ra một sát khí lạnh lẽo, và rõ ràng là hắn rất ghét Hachi.

Người còn lại là một cô gái. Cô ta trông khá thấp, tóc màu nâu sẫm, mặc áo hoodie xanh dương và một cái quần màu đen. Cô ta trông rất giống một người bạn cũ của Hachi. Một người đã mất. Hachi rất bối rối khi tỉnh dậy ở đây. Khi anh cố gắng giao tiếp, tên đeo mặt nạ luôn ngắt lời anh, hoặc đơn giản là chĩa kiếm vào cổ anh. Tên đó quá mạnh. Hắn di chuyển nhanh như một bóng ma. Hachi đã cố tấn công hắn, nhưng mọi đòn tấn công đều bị né tránh một cách dễ dàng.

Một lần, khi Hachi bị hắn ta dí kiếm vào cổ, cô gái kia đã ra can ngăn. "Đừng! Marno!" cô nói :

"Em cảm nhận được anh ta... anh ta có liên kết với những người quan trọng."

Từ sau hôm đó, tên đeo mặt nạ (Marno) đã không tấn công Hachi nữa. Nhưng điều kiện sống ở

đây rất khó khăn. Bọn họ liên tục bị quái vật săn lùng. Người tên Marno đó, anh ta đã ngừng giết Hachi và bắt đầu chỉ cho anh cách chiến đấu. Hắn chỉ ra điểm yếu của từng con quái vật mà họ gặp.

Sau một tuần, Hachi đã mạnh lên rõ rệt. Kỹ năng của anh trở nên sắc bén hơn. Một buổi tối, sau khi dọn dẹp một ổ quái, Marno bất ngờ hỏi:

"Này. Lý do gì mà ngươi lại tham gia 'Light Remnants'?"

Hachi, người đang lau kiếm, khựng lại. Khi nghe câu hỏi đó, anh kích động. Anh không nói gì, nhưng siết chặt chuôi kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, như thể muốn lao vào giết

tên đeo mặt nạ đó.

Nhưng hắn quá mạnh. Hachi chỉ có thể nghiến răng, và ký ức về lý do anh gia nhập tổ chức lại

ùa về như một cơn ác mộng.

(Trở lại hiện tại, với Notug)

Trời lạnh giá. Tôi ngồi lủi thủi bên ngoài bậc thềm cung điện, co ro trong chiếc áo choàng mỏng.

Tôi bị công chúa giận, bị vua trêu, và giờ là một kẻ vô gia cư trong một cung điện.

Tôi suy nghĩ về cô gái hôm ấy tôi từng bảo vệ. Tôi cố gắng nhớ lại khuôn mặt cô ấy. Vô ích.

Nhưng khi tôi cố nhớ lại giấc mơ về vị thần Atodinho, tôi nhận ra một điều.

Cái gã mặc áo Betinos đó. Cái gã trông rất ngầu mặc áo xanh lá cây trong giấc mơ kỳ lạ đầu tiên

của tôi...

~ Có lẽ nào! Ông thần năm đó chính là người tôi từng gặp trong giấc mơ ở mấy tuần trước! ~

Tôi bắt đầu ghép các mảnh lại. Giấc mơ "Ngươi chính là người cứu rỗi thế giới này!". Lần hồi

sinh lúc 9 tuổi. Vị thần Atodinho nói tôi có 3 mạng. Lần 1 là lúc 9 tuổi. Lần 2... chắc chắn là lúc

tôi bị con quái vật đập nát ở nhà, và tôi vẫn sống sót một cách lạ thường.

Vậy... bây giờ là lần 3. Tôi đã hết mạng hồi sinh. Nếu bây giờ bị tấn công, tôi sẽ bị chết thật sự. Cơn lạnh dường như ngấm sâu hơn.

Tôi cố nhớ lại cô gái tôi đã cứu. Tôi chỉ nhớ cô ấy có mái tóc trắng... và... một cái vòng ở cổ tay.

Tôi vô thức đưa tay lên. Và hình như... tay tôi cũng có một cái. Một chiếc vòng tay bằng da bện

đơn giản, cũ mèm. Tôi đeo nó từ bao giờ? Tôi không nhớ ai là người tặng.

Mệt mỏi và lạnh lẽo, tôi thiếp đi ngay trên bậc thềm.

Trong một buổi tối, tôi mơ thấy một giấc mơ. Một giấc mơ còn đáng sợ hơn cả quái vật. Tôi thấy chính mình, 9 tuổi, nằm chết trong con hẻm đó. Vị thần Atodinho không xuất hiện. Rồi một ánh sáng vụt qua. Tôi thấy cha mẹ tôi. Họ đang khóc. Họ nhận được tin tôi đã chết. Chỉ vài ngày sau, họ suy sụp, và... qua đời.

Đó là một thế giới gì? Một thế giới mà tôi thực sự đã chết thật? Một vũ trụ song song? Hay đó là cái giá của việc được hồi sinh? Nó quá kỳ lạ...

— Bụp! —

Tôi giật mình tỉnh dậy. Một cái gối mềm mại rơi ngay trước mặt tôi. Tôi ngơ ngác "load" tình hình. Hana đang đứng trước mặt tôi, tay cầm một cái chăn. Cô ấy không thèm nhìn mặt tôi, có lẽ vẫn còn giận chuyện hôm qua. Cô ấy ném cái gối vào tôi để

đánh thức tôi.

Tôi đứng dậy, cái lạnh ban đêm khiến tôi cứng đơ. Và rồi, tôi nhìn thấy chiếc vòng trên tay

mình.

Không suy nghĩ, tôi giơ cái vòng trên tay tôi ra trước mặt cô ta và hỏi:

"Có phải cô tặng tôi chiếc vòng này không?"

Hana, người đang định quay đi, giờ mới quay lại nhìn tôi. Cô ấy sững sờ. Cô ấy giật lấy chiếc

vòng tay của tôi, xem xét nó kỹ lưỡng.

Cô ta lật qua lật lại, tìm kiếm thứ gì đó trên chiếc vòng. Rồi, cô ta mỉm cười. Đó không phải là

nụ cười xã giao hôm qua.

Đó là một nụ cười rạng rỡ, dịu dàng, như thể điều đó chắc chắn sẽ

xảy ra.

Và rồi, cô ấy lao ra ôm chầm lấy tôi.

"Có lẽ anh đã nhận ra rồi!" cô ấy nức nở.

Tôi đứng hình. Tôi... tôi có nhận ra cái gì đâu? Tôi chỉ đoán mò. Nhưng giờ mà tôi nói ra, cô ta

sẽ chán ghét tôi mất. Tôi đành phải im lặng, vỗ nhẹ vào lưng cô ấy.

Buổi sáng này khá đẹp. Bầu trời trong xanh, và cái ôm của cô ấy rất ấm.

Một lúc sau, Hana buông tôi ra, khuôn mặt đỏ bừng nhưng ánh mắt đầy hạnh phúc. Cô ấy bỗng

nhiên nhìn tôi ngại ngùng.

"Hiện tại... em vẫn chưa biết anh tên gì? Mọi người gọi anh là Notug... nhưng đó có phải tên thật của anh không? Vậy..." cô ta ngập ngừng, "anh có thể nói cho em không?"

~ ... ~

Notug. Chỉ là một cái tên tôi dùng trong game, rồi nó thành tên tôi luôn. Nhưng tên thật của tôi...

"Ờm... Tên tôi là Einov. Nhưng cô cứ gọi tôi là Notug là được rồi."

Ngay khi tôi nói cái tên "Einov", cô ta tự nhiên buông tay khỏi tôi. Vẻ mặt cô ấy chuyển từ hạnh

phúc sang... sốc nặng.

"Eino... Eino gì cơ!?"

Tôi thắc mắc. "Einov?"

Cô ấy trông như muốn nói gì đó, nhưng không thể thốt nên lời. Cô ấy run rẩy. Rồi, cô ta túm lấy

áo tôi, kéo tôi đi xềnh xệch.

"Này! Từ từ! Tôi đói!"

Cô ta không nghe. Cô ta kéo tôi thẳng đến phòng của cha cô ấy, Vua HaiJa. Ông ta đang uống

trà buổi sáng.

"Cha à!" Hana hét lên, đẩy tôi về phía trước. "Có lẽ con chọn đúng người rồi đó!"

Cha cô ta nhướn mày, nhìn tôi đang lôi thôi lếch thếch. "Tại sao?"

Hana nói, giọng đầy phấn khích:

"Đây là Einov! Vừa là người đã cứu con hồi trước... cũng là người mà bà nội từng nhắc đến!"

Tôi chỉ đứng đó, nhìn hai người họ, và tôi chẳng hiểu cái quái gì đang diễn ra cả. Chỉ trong vài

phút, tôi từ một kẻ bị ruồng rẫy thành... một người trong lời tiên tri nào đó?

Sau khi hai người họ trao đổi bằng ánh mắt một lúc, cha cô ta đứng dậy, đi lại gần chỗ tôi. Ông

ta không còn vẻ trêu chọc nữa. Ông ta nhìn tôi nghiêm túc, rồi lại ghé vào tai tôi, nói:

"Có lẽ... vì lý do này mà ta thấy ngươi lại tiềm năng."

Tôi nghe xong, ngơ ngác nhìn ông ta. Lý do gì? Tiềm năng gì?

Mà tôi cũng không quan tâm gì lắm... Có lẽ tôi đã rất đói rồi.

Ngoại truyện 1: Lucy

Vào 20 năm trước.

Chiến tranh. Chiến tranh ở khắp mọi nơi. Các thành phố sụp đổ không phải vì quái vật, mà vì con người. Xe tăng nghiền nát những con đường. Robot chiến đấu xả súng vào những tòa nhà.

Không nơi nào là bình yên cả.

Giữa biên giới hoang tàn của Istrich (Luisz) và Qye (Fight Kingdom), có một cô bé đang đi lang

thang. Cô bé đó ăn mặc rách rưới, mái tóc vàng bết lại, được búi vội hai bên. Cô đi trên một

con đường vắng vẻ, đầy xác xe.

Cô bé ngồi thẫn thờ ở đó. Không một ai giúp đỡ. Hầm trú ẩn đã đầy, hoặc đã bị phá hủy. May

mắn là thỉnh thoảng có mấy ông bộ đội đi qua, họ chia cho cô chút đồ ăn còn sót lại.

Nhiều ngày sau, cơn đói khiến cô mờ mắt. Khi cô đang lả đi, một thứ kỳ lạ xuất hiện. Nó không

phải robot. Nó là một con quái vật. Màu xanh, nhìn giống con ếch, và có một cái bánh kỳ lạ dính

trên thân. Đó là một trong những sản phẩm thí nghiệm chiến tranh bị xổng ra.

Con quái vật lao về phía cô. Cô bé không còn sức để chạy.

Vút!

Một ánh sáng xuyên qua đầu con quái vật. Nó đổ gục xuống.

Một người đàn ông khoảng hơn 30 tuổi, mặc một bộ vest đen tuyền, tóc bạc trắng, bước đến.

Ông ta nhìn cô bé.

"Cháu muốn làm cháu ta không?"

Cô bé ấy do dự, chỉ ngồi thẫn thờ. Cô quá yếu để trả lời.

Người đàn ông dường như biết mọi thứ. "Ta biết cha mẹ ngươi đã bị giết," (ông ta thấy cô đi

một mình nên đoán vậy). "Và... ngươi tên Lucy, đúng không?"

Cô ta bất ngờ. Làm sao ông ta biết? Nhưng cô không nói được gì. Cô đã 2 ngày chưa ăn.

Ông ta tưởng im lặng là đồng ý, liền bế cô lên và đưa về.

Khi Lucy tỉnh dậy, đã là 6 ngày sau. Cô thấy mình đang ở trong một căn phòng kỳ lạ, bừa bộn,

sách ở khắp nơi. Đây là một căn cứ dưới lòng đất. Cô tỉnh dậy, sợ hãi, cố mở cửa chạy ra

ngoài.

Ông ta, người đã cứu cô, chỉ im lặng nhìn.

"Cô bé à... Ta không làm gì cô cả. Lúc đó ta chỉ đưa cô về thôi. Còn lại vợ ta lo hết rồi."

Lucy dừng lại. Cô nhìn người đàn ông. Cô đã có một chút lòng tin, nhưng cô vẫn còn rất nhiều nghi hoặc... Người đàn ông đó, ông ta là người thành lập ra Light Remain, nhưng qua một sự kiện thì ông ta đã bị giết. Và thời điểm hiện tại thì một người bạn của ông ta đang nắm quyền kiểm soát, còn người kiểm soát ở tổ chức hiện tại Notug đang gia nhập là em trai của ông ta, và em trai ông ta chỉ là một quan chức nhỏ của tổ chức...

----------

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free