Bóng tối dưới ánh sáng - Chương 4: Chapter 4: Ký ức
Tôi đứng như trời trồng giữa con hẻm, hoàn toàn bối rối trước lời buộc tội đầy nước mắt của
Hana. Cấp hai. Vết sẹo. Cuộc nói chuyện. Tất cả đều xa lạ.
Tôi ngồi sụp xuống, suy nghĩ một lúc lâu. Hiện tại, tôi vẫn không thể nhớ ra Hana là ai. Tất cả ký ức của tôi chỉ còn là một khoảng trống vô hồn, những ký ức đó đã bị lãng quên nhưng tôi không hiểu sao nó lại ùa về.
Nhưng trong trí nhớ của tôi. Tôi có một người bạn trong game. Đó là một cô gái. Cô ấy nói chuyện rất vui vẻ, tôi và cô ấy thỉnh thoảng hay chơi game với nhau. Và cô ấy giỏi hơn tôi về mọi mặt, từ chơi game đến cách cô ấy nhìn nhận thế giới.
Nhưng đó là không thể. Cô ấy tên là Alice. Và cô ấy ở mãi tận Kotrito, một thành phố khác nằm trong Luisz. Cô ấy cũng chưa bao giờ biết về truyện vết sẹo nào cả.
Tôi và Hana cứ nhìn nhau như vậy. Cô ấy bắt đầu buồn bã, lau vội nước mắt. Tôi biết có gì đó nhầm lẫn ở đây, một sự nhầm lẫn tai hại, nhưng tôi không biết phải giải thích thế nào. Và tôi cũng không thể nói "Xin lỗi công chúa, cô nhận nhầm người rồi" sau khi cô ấy vừa cứu mạng tôi vào vài tuần trước.
Khi cả hai đang chìm trong sự im lặng khó xử, một âm thanh quen thuộc đến rợn người bỗng
vang lên.
— Ring.wwww Ring.wwww —
Tiếng chuông điện thoại. Của tôi.
Tôi và Hana đều giật mình. Tôi vội thò tay vào túi chiếc áo choàng (thứ duy nhất còn sót lại từ
thế giới cũ?), lôi ra chiếc điện thoại. Màn hình của nó nứt vỡ, nhưng vẫn sáng lên.
Làm thế nào? Sau khi bị lũ quái đánh tơi tả và bị bom nổ tan tành, lẽ ra nó phải hỏng rồi chứ?
Logic của thế giới này thật kỳ lạ.
Tên người gọi: "Alice".
Tôi sững sờ khi thấy người mà tôi vừa nghĩ đến lại gọi tôi. Và tại sao cô ấy lại gọi tôi bây giờ, hay là cô ấy gọi nhầm...
Hana nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, cô ta có vẻ định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Tôi hít
một hơi, bấm nút nghe.
"A-lô?"
"Này!"
Giọng một người phụ nữ vang lên từ đầu dây bên kia, có chút rè nhưng vẫn rõ ràng.
"Lâu rồi không nói chuyện. Cậu còn nhớ tớ không?"
Tôi nghe mà bần thần. Đã gần 6 năm chúng tôi không liên lạc, từ khi tôi nghe nói cô ấy có bạn
trai. "À... cậu là... Alice phải không?" (Tôi nhìn số điện thoại với ký ức tôi vừa kể cũng có thể nói tên cô ta rồi).
"Đúng rồi đó!" cô ấy reo lên. "Trời ạ, tớ gọi mấy hôm nay không được. Tớ nghe tin lũ quái vật
tấn công ở thành phố Hattrick và Istrich, Opal... Tớ nhớ cậu ở Hattrick nên mới hỏi thăm.
Mà tớ tưởng... cậu mất rồi!"
Giọng cô ấy trầm xuống ở cuối câu. Alice. Người bạn online duy nhất của tôi. Cô ấy vẫn nhớđến tôi tuy tôi không biết tại sao.
"Tớ..." Tôi không biết nói gì. "Tớ... vẫn ổn. Tớ đang ở một nơi khác."
"Một nơi khác? Là sao? Cậu sơ tán ở đâu à? Tín hiệu chập chờn quá..."
Tôi không thể giải thích. "Tớ... tớ sẽ gọi lại sau."
Tôi im lặng tắt máy. Một kết nối mỏng manh với thế giới cũ vừa được thắp lên, rồi lại vụt tắt. Nó
khiến tôi càng thêm lạc lõng.
"Đó là ai?" Hana bất ngờ hỏi, giọng cô ấy có chút gì đó ghen tuông?
Tôi trả lời cô ta:
"Đó là một người bạn cũ của tôi."
Hana nhìn tôi, rồi cô ấy lục trong túi trong áo khoác của mình. Không nói một lời, cô ta rút ra một bức ảnhđã hơi cũ và... úp thẳng vào mặt tôi.
"Ah~~ Đau!" Tôi la lên. "Cô úp kiểu gì đau vậy!"
Tôi gỡ bức ảnh ra khỏi mặt mình, bực bội nhìn nó.
Và tôi sững người.
Trong ảnh là tôi. Nhưng là tôi của nhiều năm về trước, gầy gò và non nớt. Tôi đang đứng che
chắn cho một cô gái lạ mặt đang ngã dưới đất. Xung quanh là bóng của rất nhiều kẻ khác. Trong đầu tôi hiện lên một dòng suy nghĩ: "Đây... Nó xuất hiện từ bao giờ?"
Tôi cố lục lọi đống ký ức hỗn độn trong đầu. Bức ảnh như một chìa khóa, mở ra một ngăn tủ đã
bị khóa bụi từ rất, rất lâu.
Vào 13 năm trước.
Tôi, một thằng nhóc 9 tuổi, đang đi lang thang ngoài đường sau khi trốn học thêm. Bất chợt tôi
nghe thấy một tiếng "bụp" và tiếng khóc thút thít từ một con hẻm.
Tò mò, tôi lẻn vào xem.
Một cảnh tượng kinh hoàng. Một cô gái nhỏ (tầm tuổi tôi) đang bị một đám con trai lớn hơn vây
quanh. Phải đến 17 thằng. Bọn chúng trông du côn, và ánh mắt... "mặt rất ấu dâm" là cách ký
ức của tôi mô tả lại.
Tôi không biết can đảm từ đâu ra. Có lẽ là do xem quá nhiều phim siêu nhân. Tôi quyết định
làm anh hùng cứu mỹ nhân.
Tôi lao ra như một thằng đần, tay cầm vũ khí duy nhất của mình: cây thước kẻ sắt. Tôi đập vào
lưng một thằng to con nhất.
Cả 16 thằng còn lại quay ra nhìn tôi. Thằng bị tôi đập cười khẩy.
"Này cu em! Em trai định anh hùng cứu mỹ nhân à?" Rồi có một thằng nói.
"Nếu cứu thì nộp cho mỗi người bọn anh năm trăm!"
Tôi run rẩy, nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn, giơ cây thước lên.
"Bọn mày... thả cô ấy ra!"
Khi nghe tôi nói vậy, bọn nó không nói thêm lời nào. Chúng lao vào.
Tôi bị đánh. Bị đánh đập không trượt phát nào. Tôi cố che đầu, nhưng chúng đá vào bụng, vào
lưng tôi. Tôi ngã xuống. Cây thước sắt văng ra xa. Tôi chỉ kịp thấy cô gái kia hét lên sợ hãi.Hắn ta (hay Ngài ta?) thấy vậy, giọng trầm xuống. "Ta thấy ngươi tội nghiệp. Chết vì một lý do
ngớ ngẩn. Ta sẽ cho ngươi một 'Totem'. Khi ngươi chết, ngươi sẽ được hồi sinh. Nhưng chỉ có
3 lần thôi. Bây giờ là lần một. Hết lần hai, lần ba ngươi sẽ chết thật đấy. Đừng có mà phung
phí."
Tôi còn chưa kịp hiểu "Totem" là gì.
—BỤP!!—
Tiếng bụp khá to và tôi tỉnh dậy. Tôi đang nằm trên giường, ở nhà. Cổ tôi đau rát, nhưng không
chảy máu. Chỉ còn một vết sẹo mờ.
Vậy đó là gì? Một giấc mơ? Và tôi đã bị gì? Tôi vẫn không hiểu. Tôi chỉ biết là cô gái kia đã biến
mất.
Đó là tất cả trí nhớ về lúc đó.
Tôi nhìn lại bức ảnh. Đúng là tôi. Đúng là con hẻm đó.
Nhưng... cô gái trong ảnh. Tôi hoàn toàn không nhớ mặt. Tôi chỉ nhớ là tôi đã cứu một ai đó.
"Chắc là cô ta nhận nhầm rồi," tôi lẩm bẩm.
Hana dường như đọc được suy nghĩ của tôi. Vẻ hy vọng trên khuôn mặt cô ấy tắt hẳn. Cô ấy
không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng giật lại bức ảnh từ tay tôi, quay người và rời đi.
Tôi đứng đó, trong con đường phố nhộn nhịp của thành phố xa lạ.
Một vài phút sau, tôi bắt đầu đi lang thang, cố gắng sắp xếp lại mọi thứ. Tôi ngắm nhìn đất
nước này. Ẩm thực, văn hóa, con người... Mọi thứ đều rất đẹp, và lạ lùng là, họ nói cùng một
ngôn ngữ với chúng tôi.
Chỉ vài tiếng sau, khi trời bắt đầu tối, tôi đi về nhà của Hana (tôi đoán mình chỉ có thể về đó).
Tôi cảm thấy mình đã mất mát quá nhiều thứ, không chỉ là ký ức.
Khi tôi về đến cổng cung điện, cha của cô ta, vị Vua, đang đứng ở cửa. Ông ta trông vẫn ngầu như lúc sáng, với chiếc áo khoác trắng và cái vòng tay bí ẩn.
Khi tôi đang mải suy nghĩ, ông ta bước ra trước mặt tôi, nhìn tôi từ đầu đến chân.
"Chào! Lại là con rồi!"
Câu nói kỳ lạ. Tôi không biết nên trả lời thế nào, nên tôi chỉ lách qua ông ta để vào trong.
"Tại sao con không trả lời ta?" ông ta nói với theo.
Tôi không trả lời, tiếp tục đi. Tôi mở cánh cửa lớn vào sảnh chính. Tôi nhìn thấy Hana. Cô ta
đang ngồi trên ghế, tay cầm bức ảnh lúc nãy và nhìn nó chằm chằm. Khi cô ta thấy tôi, cô ta
giật mình, vội vàng đứng dậy, lao ra và...
— BỤP —
Cô ta đóng sầm cửa lại ngay trước mặt tôi. Tôi suy nghĩ: "Ờm... có lẽ cô ta không ưa tôi thật rồi. ~
Vị vua đứng sau lưng tôi. Ông ta mỉm cười, vỗ mạnh vào vai tôi, rồi ghé sát vào tai tôi, thì thầm."Hehehe! Có lẽ ngươi nên ngủ ngoài trời rồi!"
~ ... ~
Tôi thở dài. Có lẽ tôi phải ngủ ngoài trời thật. Trời bắt đầu lạnh. Kể cả vậy, tôi vẫn không thể
ngừng lo lắng. HighG và Hachi. Họ đang ở đâu? Còn em gái tôi nữa....
Nhưng chắc chắn một điều, bọn họ không ở đất nước này. Đây là một trung tâm thành phố quá
đỗi bình yên. Họ đang ở ngoài kia, trong thế giới địa ngục đó. Còn tôi... tôi bị kẹt ở đây...