Bóng tối dưới ánh sáng - Chương 3: Chapter 3: Vùng đất mới
Một tuần sau. Đó là khoảng thời gian tôi trôi nổi trong một vùng không-thời gian, một cõi hỗn mang của cơn đau âm ỉ và những tiếng vọng xa xăm. Ký ức cuối cùng của tôi là một tiếng nổ xé toạc màn
đêm, áp lực khủng khiếp hất văng tôi như một con búp bê rách, và rồi... một bóng người mờ ảo
với đôi mắt xanh ngọc.
Khi tôi tỉnh lại, cảm giác đầu tiên là sự... yên bình.
Điều đó thật trớ trêu. Sau khi bị quái vật ném vào đống gạch, bị chủ tịch tra tấn bằng roi, và cuối
cùng là bị đồng đội cho nổ tung, tôi đoán mình xứng đáng được yên nghỉ. Nhưng đây không
phải là cái chết. Cái chết không thể nào... thoải mái đến thế.
Tôi mở mắt. Trần nhà bằng gỗ, được chạm khắc tinh xảo với những hoa văn hình mây và chim. Không phải trần bê tông mốc meo của căn cứ. Không khí mang theo mùi hương thảo mộc nhàn nhạt và mùi của nắng sớm. Gió nhẹ luồn qua cửa sổ hé mở, thổi tấm rèm lụa trắng bay phấp phới. Tôi suy nghĩ : " Mình đang ở đâu? "
Tôi cố ngồi dậy. Toàn thân đau nhức, nhưng là cái đau của cơ bắp đang hồi phục, không phải
cái đau nhói của xương gãy. Quần áo tôi đã được thay bằng một bộ đồ vải lanh mềm mại. Căn
phòng tôi đang ở rất rộng, gọn gàng và tinh tế. Mọi thứ, từ chiếc bàn trà nhỏ đến bình hoa cúc
dại, đều toát lên một không khí thư giãn đến lạ lùng. Nó khác biệt hoàn toàn với bất cứ nơi nào
tôi từng biết.
— Két... —
Tiếng cửa mở nhẹ khiến tôi giật mình, phản xạ của một kẻ đã quen với nguy hiểm trỗi dậy. Tôi
vơ vội lấy thứ gần nhất—một cái gối. Người đó bước vào. Tôi khựng lại. Cái gối trên tay bỗng trở nên ngớ ngẩn.
Đó là cô ấy. Người có đôi mắt xanh ngọc tôi thấy trước khi ngất đi. Mái tóc cô ấy dài, màu nâu
hạt dẻ, xõa bồng bềnh trên vai. Cô mặc một chiếc váy đơn giản nhưng trang nhã. Cô nhìn tôi,
tôi cũng nhìn cô. Không ai nói gì. Ánh mắt cô ấy phức tạp—có chút nhẹ nhõm, có chút tò mò,
và một nỗi buồn phảng phất đâu đó.
Sự im lặng kéo dài. Trong căn cứ, im lặng nghĩa là phục kích. Ở đây, nó... chỉ là im lặng. Tôi hỏi cô ta:
" Vậy... Cô là ai? Và... sao cô lại giúp tôi?"
Cô ấy dường như hơi giật mình trước câu hỏi của tôi, như thể cô đã chờ đợi một điều gì khác.
Cô khẽ cúi đầu, giọng nói mềm mại và trầm ngâm.
" Chào ... Chào cậu! "
Chỉ vậy thôi. Tôi, một kẻ vốn đã ít nói chuyện với người lạ, cảm thấy lúng túng. Tôi trả lời ông ta:
" Chào... Tôi không biết cô là ai cả! "
Cô ấy ngẩng lên, và tôi thề là tôi thấy một tia thất vọng thoáng qua. Nhưng rồi cô ấy chỉ lặng lẽ
mỉm cười, một nụ cười xã giao, rồi quay người đi ra ngoài. Tôi hoàn toàn bối rối. Tôi suy nghĩ:
" Vậy mình là tù nhân à? Hay là khách? "
Một lúc sau, cánh cửa lại mở. Lần này là một người đàn ông trông khoảng hơn 60 tuổi. Ông ta
có mái tóc bạc chải gọn gàng, bộ râu quai nón được tỉa tót cẩn thận, và phong thái toát ra uy
quyền nhưng không ngột ngạt. Ông mặc trang phục lộng lẫy mà tôi chỉ thấy trong phim lịch sử.
Ông tiến lại gần tôi, ánh mắt sắc sảo đánh giá tôi từ đầu đến chân. Ông ta bắt đầu mở lời với tôi:
" Chào chàng trai trẻ... "
Ông ta bỗng nhiên khựng một lúc rồi nói tiếp:
" Tôi là đức vua của tộc HaiJa. Rất vui được gặp anh! "
Tôi chớp mắt. Vua? Tộc HaiJa? Cái quái gì đang diễn ra vậy?
"Tộc HaiJa" một dòng chú thích tự động hiện lên trong đầu tôi, có lẽ là thông tin tôi nghe lỏm
được ở đâu đó, "nó chỉ là tên tộc, nhưng đây là một nước lớn, tên là Fight Kingdom."
" Ông... Ông biết tiếng Luisz hả? "
*Tiếng Luisz, nó tựa như tiếng Hàn ? nhưng nó không phải là tiếng Hàn *
Ông ta gật đầu. Trả lời tôi:
" Ngôn ngữ không phải là rào cản ở đây. Và ta thấy cậu là một người có tiềm năng đó! "
Lại là "tiềm năng". Cái từ này ám tôi từ lúc ở Light Remnants. Tôi chẳng thấy mình có tiềm năng
gì ngoài việc bị đánh và sống sót một cách kỳ lạ.
" Người vừa nãy cậu gặp là Hana, con bé là con gái của ta ! "
Ông ta nói tiếp :
" Từ đầu tôi gặp cậu là 3 ngày trước. Lúc đó cậu bất tỉnh, cơ thể gần như nát vụn. Con gái tôi đã
mang cậu về. Thú thật, tôi cũng hỏi nó vì sao, nhưng nó không nói rõ. Nó chỉ bảo cậu giống
một người mà con tôi đã từng gặp hồi nhỏ. Tuy tôi không biết là ai... "
Tôi ngơ ngác suy nghĩ: " Mình giống một người cô ta hồi nhỏ hả? ". Tôi cố lục lọi trí nhớ. Hồi nhỏ tôi toàn ở nhà chơi game một mình. Bạn bè tôi chỉ có 2-3 đứa bạn online, mà cũng chẳng thân thiết gì. Chắc là ông ta nhầm: " Vậy... tôi đang ở đâu? Mình không có gì đặc biệt cả... Tại sao lại cứu mình? Có lẽ mình nên cảm ơn ông ta ". Tôi ngồi dậy và nói:
" Cảm ơn đức vua! Cho tôi xin rời đi vì tôi không có gì cả... "
Tôi bắt đầu ra ngoài cửa và suy nghĩ: " Hiện tại mình phải tìm Hachi, HighG và... Phải tìm em gái nữa! "
Tôi vừa đặt chân ra ngoài cửa và ông ta nói:
" Không được! "
Giọng ông ta bỗng trở nên tức giận và giọng ông ta đầy uy lực, nó như một mệnh lệnh không thể chối cãi. Tôi đành hỏi ông ta:
" Tại sao? "
Ông ta bắt đầu giảm cơn giận lại và nói:
" Ta thấy ngươi có tài năng nên ngươi phải ở đây! Và Fight Kingdom cần những người như cậu. "
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta. Một vị vua. Một đất nước xa lạ. Một cô gái bí ẩn. Và tôi, một thằng lính quèn vừa đào ngũ không tự nguyện. Tôi không có lựa chọn nào khác. Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói:
" Có lẽ tôi sẽ ở lại..."
Ông ta ỗng nhiên cười rất to, vừa vỗ tay và nói:
" Tốt! Tốt! Cứ nghỉ ngơi đi. Hana sẽ mang thức ăn đến. "
Ông ta quay người và đi ra ngoài, dáng vẻ hoàn toàn vui vẻ.
Tôi ngồi yên đó, cố gắng xử lý mọi thông tin. Một vương quốc an toàn giữa thời tận thế? Một
công chúa cứu tôi vì tôi "giống" ai đó? Nghe như một câu chuyện cổ tích rẻ tiền.
Nhưng tôi không thể ngồi yên. Cơn đau đã dịu đi. Tôi cần phải biết nơi này là nơi nào. Và tôi suy nghĩ: " Có lẽ mình nên đi ra ngoài xem đất nước này như nào... "
Tôi khoác vội chiếc áo choàng mỏng để ở cuối giường và bước ra khỏi phòng. Hành lang của
cung điện rộng lớn, được lót bằng đá cẩm thạch và trang trí bằng những tấm thảm dệt tinh xảo.
Lính gác đứng trang nghiêm ở mọi góc, nhưng vũ khí của họ không phải là súng. Họ cầm
những ngọn thương có đầu nhọn phát ra ánh sáng xanh lam nhạt.
Tôi đi ra ngoài và sững sờ.
Cung điện nằm trên một ngọn đồi cao, nhìn xuống một thành phố rực rỡ. Bầu trời trong xanh,
không một gợn mây khói bụi chiến tranh. Những tòa nhà bên dưới được xây dựng theo lối kiến
trúc cổ điển, xen kẽ với những khu vườn treo xanh mướt. Người dân đi lại tấp nập trên những
con đường lát đá cuội.
Ở đây rất đẹp. Không khí nhẹ nhàng, trong lành.
Và... không có quái vật. Không một tiếng gầm rú. Không một tiếng súng.
Làm thế nào? Giữa một thế giới đang sụp đổ, làm thế nào một nơi như thế này có thể tồn tại?
...Tôi hiểu rồi. Có lẽ một rào chắn ma thuật nào đó, hoặc một công nghệ mà Light Remnants
không biết. Đây là một ốc đảo.
Tôi đi xuống khu trung tâm thành phố. Khi tôi đi qua, rất nhiều người nhìn tôi. Không phải ánh
mắt sợ hãi hay thù địch, mà là một ánh mắt kỳ lạ, tò mò. Như thể họ biết tôi không thuộc về nơi
này. Cái áo choàng của tôi chắc nó đã khác với loại áo khoác ở đây... Tôi cố gắng lờ đi những ánh nhìn đó, rẽ vào một con phố nhỏ hơn. Đi được một lúc, tôi nhận ra đằng có người theo sau. Tôi tăng tốc, rẽ vào một con hẻm. Người đó cũng tăng tốc.
Tôi dừng lại, quay người, thủ thế.
" Ngươi là ai! Và sao ngươi lại theo dõi ta "
Bóng đen bắt đầu hiện rõ dần. Thì ra công chúa Hana. Cô ta bối rối dừng lại, ngại ngùng không biết nó như nào và cô ta ngại ngùng nói:
" Tôi... "
Bỗng đằng xa có một bóng người đang nhìn chằm chằm vào chỗ tôi và nói to:
" Này! Ngươi đang làm gì công chúa vậy!"
Tôi quay lại. Một người thanh niên trạc tuổi tôi, tóc tai bù xù, mặc đồ trông giống như một quý tộc, anh ta đang chạy về phía này. Và tôi nhìn anh ta và có một cảm giác: " Hình như người này mình đã từng gặp... "
Anh ta chạy đến, anh ta bỗng nhiên khựng lại. Rồi anh ta vẻ mặt ngơ ngác và nói với tôi:
" Không thể nào! Có phải là cậu không!? "
Tôi ngơ ngác, người tôi như bị đóng băng và tôi không thể nói gì cả. Anh ta nói tiếp:
" Là tôi đây mà! Quick đây! "
Cái tên đó như một thể anh ta có tốc độ rất nhanh. Bỗng nhiên có một dòng ký ức bị lãng quên từ lâu bỗng nhiên ùa về.
................
Trong một công viên nhỏ. Một cậu bé đang ngồi chơi một mình với mấy hòn sỏi. Tôi, lúc đó cũng chỉ là một thằng nhóc nhút nhát, đứng nhìn từ xa.
· "Tớ là Quick! Bạn chơi với tôi được không?" · "... Tớ... Tớ không biết nên làm gì cả!" · "Không
sao cả! Ra đây chơi với mình đi! Nhưng chơi một lúc thôi, tớ sắp đi rồi!"
Và sau hôm đó, tôi không bao giờ gặp lại cậu ta nữa...
................
Tôi nhìn anh ta và mở lời:
" Có phải cậu là cậu bé trong công viên vào 15 năm trước không? "
Anh ta bỗng nhiên nhảy cẫng lên, anh ta bắt đầu lao vào ôm tôi. Anh ta nói:
" Cậu còn sống! Và... Bằng cách nào cậu đến được đây?. "
Tôi thì đứng yên. Người tên Quick này là người bạn thời thơ ấu duy nhất tôi có, và... Anh ta là người đây. Nhưng rồi anh ta buông tôi ra, nhìn tôi, rồi nhìn Hana đang đứng lúng túng sau lưng tôi rồi hỏi tôi:
" Mà... Cậu quen Công chúa Hana từ bao giờ vậy ? "
Tôi trả lời anh ta:
" Tôi không chắc nữa, nhưng hình như từ hai tuần trước rồi, tôi không nhớ cô ta quen tôi từ bao giờ... "
Rồi tôi quay mặt ra chỗ cô ta:
" Tôi không bao giờ biết cô, cô cứu tôi thì... "
Tôi không biết nói gì cả... Tôi bắt đầu suy nghĩ rồi tôi bắt đầu nói tiếp:
" Có phải cô đ a từng gặp cô đúng không? "
Hana cắn môi, cô ấy trông như sắp khóc. "..." rồi cô ta nói:
" Có anh đã quên... "
Quick nhìn tôi, rồi nhìn công chúa, vẻ mặt hiểu ra điều gì đó. Anh ta vỗ vai tôi, hớn hở nói:
"Có lẽ... tôi nên để hai người có một không gian riêng tư... . Nếu anh muốn tìm thì tôi ở xưởng rèn phía tây thành phố nhé! Chúng ta còn nhiều chuyện để nói lắm! "
Anh ta vẫy tay rồi chuồn thẳng. Giờ chỉ còn tôi và cô công chúa kỳ lạ này. Tôi ngơ ngác. Cô ta bước lại gần, khuôn mặt đẫm nước mắt nhưng đầy quả quyết. Cô ta bất ngờ vươn tay, vén cổ áo tôi lên.
" Anh không hề nhớ vết sẹo này à? "
Tôi giật mình lùi lại và hỏi cô ta:
" Vết sẹo nào? "
Cô ta thấy thế, giọng cợt nhả trả lời tôi:
" Cái lúc chúng ta ở cấp hai... Anh không nhớ lúc đấy chúng ta hay nói chuyện với nhau hả? "
Tôi suy nghĩ: "Cấp hai... mình... Vào hồi cấp hai tôi là một thằng tự kỷ chính hiệu. Tôi chẳng nói chuyện với ai, cũng chẳng có ai thèm để ý đến tôi. Tôi làm gì có "vết sẹo" nào trên cổ? Nhưng... Sao nó lại tồn tại!? "
Tôi trả lời cô ta :
" Có lẽ cô đã nhầm người... "
Tôi cố kéo áo lại và nói tiếp:
" Tôi không biết cô. "
Cô ta vẫn đứng yên, nắm tay tôi và vẫn cố chờ một lời thừa nhận của tôi.
Tôi bắt đầu suy nghĩ: " Có lẽ mình sẽ cố gắng mình cố gắng nhớ lại... "
*Tiếng Luisz, nó tựa như tiếng Hàn nhưng nó không phải là tiếng Hàn *
*Tiếng Luisz, nó tựa như tiếng Hàn nhưng nó không phải là tiếng Hàn *
*Tiếng Luisz, nó tựa như tiếng Hàn ? nhưng nó không phải là tiếng Hàn *