Biến Dị Thế Giới - Chương 71: Chapter 71: Hủy Diệt và Tàn Tro
Khoảnh khắc đôi mắt đỏ ngầu, không còn chút tình người của Trung khóa chặt vào mình, Rắn Độc Hưng cảm thấy như máu trong huyết quản đã đông cứng lại. Một cái lạnh buốt giá chạy dọc sống lưng, nhưng không phải vì nhiệt độ trong hành lang, mà là vì nỗi kinh hoàng tột độ, nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của một sinh vật trước kẻ săn mồi đứng đầu chuỗi thức ăn. Hơi thở hắn nghẹn lại nơi cổ họng, lồng ngực đau nhói vì những chiếc xương sườn gãy và cả vì sự co thắt của sợ hãi. Cả cơ thể hắn run lên bần bật, không thể kiểm soát. Con quái vật trước mặt hắn, kẻ vừa mới đây còn xé xác con Amalgamation khổng lồ thành từng mảnh vụn một cách tàn bạo và không chút do dự, giờ đây rõ ràng đang coi hắn là mục tiêu kế tiếp.
Mọi ý nghĩ về việc bỏ chạy hay chống cự đều tan biến ngay khi vừa nhen nhóm. Chạy đi đâu? Chống cự bằng cái gì? Khẩu súng săn đã văng mất, cơ thể thì đau đớn rã rời. Hơn hết, làm sao một con người bình thường, dù có tàn nhẫn và mưu mô đến đâu, có thể chống lại một thực thể mang sức mạnh địa ngục như thế này? Hưng chỉ biết ngồi bệt dưới sàn, dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, ẩm ướt phía sau, đôi mắt rắn vốn lanh lợi và gian xảo giờ đây trợn trừng trong vô vọng, nhìn chằm chằm vào con quỷ đang từ từ, chậm rãi tiến lại gần. Hắn có thể ngửi thấy mùi máu tanh tưởi nồng nặc, mùi kim loại cháy, mùi thịt thối rữa của Amalgamation quyện với một thứ mùi đặc trưng khác tỏa ra từ Trung – mùi của cơn thịnh nộ, của sức mạnh hắc ám, mùi của sự hủy diệt. Một thứ mùi còn đáng sợ hơn cả mùi tử khí đặc trưng của bệnh viện bỏ hoang này.
Trung bước đi chậm rãi, nhưng mỗi bước chân đều nặng nề, vững chắc, đạp lên nền sàn nhà nhớp nháp đầy chất nhờn, máu thịt và mảnh vụn. Âm thanh đó đều đặn và đầy uy hiếp, như tiếng búa của tử thần đang gõ nhịp đếm ngược. Bộ vuốt sắc lẻm, đen bóng trên cả hai tay vẫn còn giương ra, những đầu móng nhọn hoắt thỉnh thoảng cọ vào nhau tạo ra tiếng "ken két" nhẹ nhưng đủ làm Hưng lạnh gáy. Đôi cánh da màu đen tuyền sau lưng khẽ co giật theo từng nhịp thở hổn hển của cậu, tạo ra những cái bóng kỳ dị, méo mó nhảy múa trên những bức tường loang lổ dưới ánh đèn đỏ chớp tắt. Giờ phút này, cậu không còn là Trung, cậu học sinh hiền lành ngày nào, hay thậm chí là Trung, người sinh tồn cứng cỏi ở khu chợ. Cậu là một hiện thân của bạo lực, một cỗ máy giết chóc được điều khiển hoàn toàn bởi bản năng nguyên thủy và cơn thịnh nộ chưa nguôi.
Hưng lắp bắp, cố gắng cầu xin, van lơn, nhưng cổ họng hắn khô khốc và đau rát, không thể phát ra thành lời một cách rõ ràng. Chỉ có những âm thanh ư ử, nghẹn ngào thoát ra. Hắn chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy một cách vô nghĩa, nước mắt và nước mũi thi nhau chảy dài trên khuôn mặt tái mét, bẩn thỉu. Thật trớ trêu, kẻ từng là nỗi khiếp sợ của bao người ở khu chợ, kẻ cầm đầu một băng đảng côn đồ tàn bạo, kẻ không ngần ngại dùng bạo lực để đạt được mục đích, giờ đây lại trở nên nhỏ bé, thảm hại và đáng thương đến vậy trước cơn thịnh nộ của một thế lực mà hắn không thể hiểu nổi. Sự kiêu ngạo, sự tàn độc của hắn hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại hình ảnh một con người trần trụi đối mặt với cái chết cận kề.
Trung đã tiến đến rất gần, đứng sừng sững ngay trước mặt Hưng, cái bóng khổng lồ của cậu bao trùm lấy thân hình co rúm của gã. Cậu từ từ giơ bộ vuốt trên cánh tay phải lên cao, những móng vuốt đen bóng, sắc như dao cạo phản chiếu ánh sáng đỏ yếu ớt từ đèn cấp cứu. Chúng như lưỡi hái của tử thần, sẵn sàng giáng xuống để kết liễu kẻ thù cuối cùng còn sót lại trong hành lang này, kẻ đã phản bội cậu, kẻ đã suýt giết chết cậu. Gương mặt biến dị của Trung không biểu lộ cảm xúc, đôi mắt đỏ ngầu chỉ có sự trống rỗng và sát ý lạnh lẽo.
Trong khoảnh khắc định mệnh đó, khoảnh khắc mà những móng vuốt sắc nhọn chỉ còn cách cổ họng yếu ớt của Hưng vài centimet, đủ gần để Hưng cảm nhận được hơi lạnh chết chóc tỏa ra từ chúng, một điều bất ngờ đã xảy ra. Không phải từ bên ngoài, mà từ sâu bên trong tâm trí hỗn loạn, bị bản năng thú tính chiếm giữ của Trung.
Như một tia chớp lóe lên giữa bầu trời đen kịt, những hình ảnh rời rạc, không liên quan đến cuộc chiến hay sự thù hận, bất chợt hiện về. Đó không phải là hình ảnh của Rắn Độc Hưng đang run rẩy dưới chân, không phải là hình ảnh của con Amalgamation vừa bị xé xác. Mà đó là hình ảnh của bé Mai, nằm trên giường bệnh tạm, bàn tay nhỏ bé yếu ớt nắm lấy ngón tay cậu, đôi mắt to tròn, ngây thơ dù đang mê man vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. Rồi hình ảnh Lão Nam với khuôn mặt khắc khổ, lo lắng vỗ nhẹ lên vai cậu an ủi sau mỗi lần đi tìm nhu yếu phẩm trở về. Và cả hình ảnh Vy, cô gái mạnh mẽ với vẻ ngoài nghiêm nghị, lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm vẫn luôn thoáng chút quan tâm, lo lắng tiềm ẩn dành cho cậu và mọi người.
Những hình ảnh đó, những mảnh ghép cuối cùng của phần "người" còn sót lại le lói trong tâm hồn cậu, như những tia sáng mong manh xuyên qua lớp màn đen dày đặc của cơn thịnh nộ và bản năng quái vật. Chúng như một dòng điện cực mạnh, một cú sốc đột ngột đánh thẳng vào bản năng thú tính đang sôi sục, đang gào thét đòi hủy diệt, đòi trả thù, đòi tắm máu kẻ thù.
Một cuộc giằng co dữ dội, một cuộc chiến nội tâm khốc liệt diễn ra ngay trong tâm trí hỗn loạn của Trung.
Một bên là con quái vật gầm thét, đòi hỏi sự thỏa mãn bằng máu và bạo lực. Nó muốn nghiền nát kẻ đã dám thách thức và làm tổn thương nó. Một bên là phần lý trí yếu ớt, phần nhân tính còn sót lại đang cố gắng níu kéo cậu trở về từ bờ vực thẳm. Nó nhắc nhở cậu về lời hứa bảo vệ những người thân yêu, về trách nhiệm nặng nề mà cậu đang gánh vác, về ranh giới mong manh giữa người và quái vật – ranh giới mà cậu đã luôn cố gắng giữ gìn, nhưng hôm nay đã vô tình vượt qua.
Tiếng gầm gừ trong cổ họng Trung nhỏ dần, đứt quãng, thay vào đó là tiếng thở hổn hển, nặng nhọc và khó khăn hơn. Đôi mắt đỏ ngầu, rực lửa từ từ dịu lại đôi chút, dù vẫn còn vằn lên những tia máu giận dữ và sự hoang dại. Ngọn lửa hủy diệt bên trong dường như bị dội một gáo nước lạnh bất ngờ. Nó không tắt hẳn, nhưng cũng không còn bùng cháy điên cuồng, mất kiểm soát như trước nữa. Sự trống rỗng trong mắt cậu bắt đầu được lấp đầy bởi một cảm xúc phức tạp hơn – sự hoang mang, đau đớn và cả… ghê tởm.
Bộ vuốt đang giơ cao, sẵn sàng kết liễu Hưng, khựng lại một cách đột ngột giữa không trung, chỉ cách cổ họng hắn một khoảng cách ngắn ngủi. Trung nhìn xuống Rắn Độc Hưng đang run rẩy, mắt nhắm nghiền chờ chết dưới chân mình. Ánh mắt cậu giờ đây phức tạp, là sự pha trộn giữa sát khí của quỷ dữ và một chút tỉnh táo le lói của con người. Cậu thấy rõ sự sợ hãi tột cùng trong đôi mắt rắn đã mở hé của Hưng, thấy cả sự hèn hạ, đáng khinh của một kẻ chỉ biết bắt nạt kẻ yếu thế hơn mình.
Giết hắn? Quá dễ dàng. Chỉ cần một cái siết tay nhẹ nhàng, một cú chém đơn giản. Mạng sống của Hưng giờ đây nằm hoàn toàn trong tay cậu. Nhưng rồi sao nữa? Giết Hưng có làm Hùng khỏe lại không? Có mang lại nước sạch và thức ăn cho khu chợ không? Có giúp cậu kiểm soát được con quái vật bên trong mình không? Hay hành động đó chỉ càng đẩy cậu lún sâu hơn vào bóng tối, biến cậu thành chính thứ mà cậu căm ghét và sợ hãi nhất – một con quái vật giết người không ghê tay?
Một tiếng gầm rú cuối cùng bật ra từ lồng ngực Trung, nhưng lần này, âm thanh đó không còn mang màu sắc của sự thịnh nộ hủy diệt. Nó giống như tiếng gầm đau đớn, tuyệt vọng của một con thú bị thương nặng, đang hoang mang và lạc lối giữa ranh giới của sự sống và cái chết, của bản năng và lý trí.
Cậu không giết Hưng.
Thay vào đó, cậu hạ cánh tay xuống, nắm chặt bàn tay biến dị lại, rồi dùng mu bàn tay, nơi có lớp vảy sừng cứng như thép, đập mạnh một cú vào ngực Hưng. Cú đánh không nhằm giết chết, mà chỉ để vô hiệu hóa.
BỐP!
Tiếng xương gãy lại vang lên. Hưng kêu lên một tiếng "ự" yếu ớt rồi ngất lịm đi ngay lập tức, cơ thể mềm nhũn đổ vật xuống sàn. Có lẽ vài cái xương sườn nữa đã gãy, nhưng ít nhất hắn còn sống. Trung không quan tâm đến tình trạng của hắn nữa. Cậu quay người lại một cách nặng nhọc, không thèm nhìn kẻ thù đã bất tỉnh nằm sõng soài trong góc tối nữa. Việc tha mạng cho Hưng không phải vì lòng thương hại, mà là vì chút nhân tính cuối cùng còn sót lại trong cậu.
Cơn thịnh nộ cuồng loạn qua đi, để lại sau lưng là một sự trống rỗng đến đáng sợ và một cảm giác kiệt sức tột độ, cả về thể chất lẫn tinh thần. Trung loạng choạng lùi lại vài bước, sức lực dường như bị rút cạn. Cậu phải dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, lấm bẩn phía sau để không ngã quỵ. Cả cơ thể cậu run rẩy không ngừng, không phải vì lạnh, mà vì sự gắng sức và dư chấn của cuộc chiến nội tâm vừa rồi.
Ngay sau đó, quá trình biến đổi ngược lại bắt đầu. Và nó còn đau đớn, chậm chạp hơn cả lúc biến đổi thuận. Đôi cánh da màu đen sau lưng bắt đầu co rút lại một cách dữ dội, từ từ thu vào trong cơ thể qua vết rách trên lưng. Tiếng xương khớp kêu răng rắc ghê rợn một lần nữa vang lên, kèm theo cảm giác đau nhói như thể da thịt đang bị xé toạc ra một lần nữa từ bên trong. Hai cánh tay bọc vảy cũng từ từ trở lại hình dạng bình thường. Lớp vảy sừng màu xám đen chì mờ dần rồi biến mất, móng vuốt sắc nhọn thu lại thành móng tay bình thường. Quá trình này để lại làn da đỏ tấy, sưng phồng, cực kỳ nhạy cảm và đau rát như bị bỏng nặng.
Khi hình dạng con người hoàn toàn trở lại, Trung chỉ còn là một chàng trai trẻ tuổi, gầy gò, quần áo rách tả tơi không thể tả. Cậu kiệt sức hoàn toàn, cả người phủ đầy máu đen đã khô và chất nhờn hôi thối của con Amalgamation, trông không khác gì vừa lội qua một bãi rác thải sinh học. Cậu trượt người ngồi thụp xuống sàn nhà bẩn thỉu, lưng vẫn dựa vào tường, thở hổn hển từng hơi khó nhọc. Cậu run rẩy giơ đôi bàn tay của mình lên trước mặt – đôi bàn tay vừa rồi còn là vũ khí hủy diệt, đã xé xác một con quái vật và suýt nữa đã lấy mạng một con người. Chúng vẫn còn run rẩy, dính đầy máu và nhớt.