Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chương 70: Chapter 70: Cơn Thịnh Nộ Của Quỷ Dữ

Hành lang bệnh viện chật hẹp, vốn đã nhuốm màu chết chóc và tuyệt vọng, giờ đây biến thành một võ đài đẫm máu, sàn đấu của hai thực thể phi nhân tính. Ánh đèn đỏ cấp cứu chớp tắt liên hồi, chiếu lên cảnh tượng hỗn loạn và tàn bạo. Một bên là con Amalgamation, sản phẩm ghê tởm của tham vọng điên rồ và khoa học lệch lạc, một khối dị dạng kết hợp cẩu thả giữa máy móc lạnh lẽo và xác thịt thối rữa, biểu tượng cho sự suy đồi của nền văn minh cũ. Bên kia là Trung, hay đúng hơn là thứ mà Trung đã trở thành – một sinh vật nửa người nửa quỷ, được sinh ra từ sự dung hợp tình cờ và tuyệt vọng, một hiện thân của sức mạnh hoang dại, nguyên thủy, vừa được đánh thức bởi nỗi sợ hãi, cơn thịnh nộ tột cùng và ý chí bảo vệ mãnh liệt.

Trong hình dạng mới đầy đáng sợ, Trung lao vào con Amalgamation với một tốc độ và sự hung hãn không thể tưởng tượng nổi đối với một cơ thể người. Chuyển động của cậu không còn mang dáng dấp con người, mà giống như một loài mãnh thú săn mồi, nhanh nhẹn, khó đoán và cực kỳ nguy hiểm. Đôi mắt đỏ ngầu, rực lửa của cậu chỉ còn nhìn thấy duy nhất một mục tiêu – kẻ thù khổng lồ trước mắt. Mọi suy nghĩ phức tạp, mọi cảm xúc của con người như sợ hãi, do dự, hay thậm chí là lòng thương hại, dường như đã bị xóa sạch hoàn toàn, chỉ còn lại bản năng chiến đấu thuần túy và một cơn khát hủy diệt mãnh liệt đang sôi sục trong huyết quản.

Bộ vuốt sắc nhọn, đen bóng trên cả hai cánh tay bọc vảy của cậu giờ đây biến thành những vũ khí chết người thực sự. Chúng liên tục cào cấu, chém, xé nát lớp vỏ tạp nham, kết hợp giữa kim loại và da thịt đã hoại tử của con Amalgamation. Âm thanh chói tai của kim loại va chạm vào nhau, tiếng "xoẹt xoẹt" ghê rợn khi móng vuốt xé toạc những lớp thịt thối rữa, tiếng gầm rú đau đớn của con Amalgamation và tiếng gầm gừ thịnh nộ của Trung hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Chất nhờn đen ngòm, đặc sệt và máu thịt bầy nhầy bắn tung tóe khắp nơi, văng cả lên lớp vảy sừng và đôi cánh da của Trung, nhưng cậu hoàn toàn không để tâm, cơn điên loạn chiến đấu đã chiếm trọn tâm trí.

Con Amalgamation gầm lên vì giận dữ và đau đớn tột cùng. Dù không có trí tuệ, nó vẫn cảm nhận được sự nguy hiểm và sự tổn thương. Nó điên cuồng vung những cánh tay còn lại – một sự kết hợp kỳ dị giữa các bộ phận cơ khí rỉ sét và những cánh tay người tím tái, trương phình – tấn công lại Trung một cách hỗn loạn. Những cú đập mạnh mẽ của nó mang theo sức nặng khủng khiếp, có thể dễ dàng nghiền nát bê tông hay xé toạc kim loại. Nhưng giờ đây, trước tốc độ và sự linh hoạt phi thường của Trung trong hình dạng mới, những đòn tấn công đó lại trở nên chậm chạp, vụng về và dễ dàng bị né tránh.

Đôi cánh da rách nát sau lưng Trung, dù chưa đủ sức mạnh để nâng cơ thể cậu bay lên, lại phe phẩy nhẹ nhàng một cách đầy bản năng, giúp cậu giữ thăng bằng một cách hoàn hảo trong không gian chật hẹp của hành lang. Chúng hỗ trợ cậu thực hiện những cú né tránh trong gang tấc, những pha chuyển hướng đột ngột và những cú bật nhảy phi thường mà cơ thể người bình thường không bao giờ làm được. Cậu lướt đi giữa đống đổ nát và vũng chất nhờn như một bóng ma đen, lúc ẩn lúc hiện dưới ánh đèn đỏ chập chờn, bộ vuốt liên tục tung ra những đòn tấn công chí mạng vào những điểm yếu mà bản năng mách bảo.

XOẸT! Một bộ vuốt trên tay phải cắm sâu vào khớp nối kim loại của một cánh tay cơ khí lớn của con Amalgamation. Trung gầm lên, dùng toàn bộ sức mạnh phi thường của mình siết chặt và xé mạnh. Tiếng kim loại bị bẻ gãy vang lên ken két. Cánh tay đó bị xé rời ra khỏi thân thể dị dạng, rơi xuống sàn kêu loảng xoảng, tóe lửa từ những dây điện bị đứt.

KENG! Gần như cùng lúc, bộ vuốt trên tay trái va chạm trực diện với một mảng giáp kim loại dày cộm trên ngực con Amalgamation, nơi được cho là bảo vệ "quả tim" dị dạng của nó. Lực va chạm tạo ra một chùm tia lửa sáng rực và để lại những vết xước sâu hoắm trên bề mặt kim loại. Mảng giáp bị móp méo nghiêm trọng.

Con Amalgamation, bị thương và mất đi một chi tấn công chính, trở nên điên cuồng hơn. Từ cái hốc miệng tối om của nó, một luồng chất lỏng màu nâu sẫm, bốc khói và sủi bọt, được phun ra với tốc độ cao về phía Trung. Đó là axit cực mạnh, thứ vũ khí phòng vệ cuối cùng của nó. Mùi chua loét, khét lẹt của axit xộc lên nồng nặc.

Nhưng Trung, với phản xạ nhạy bén của một loài thú săn mồi đỉnh cao, dường như đã cảm nhận được nguy hiểm ngay từ khi con quái vật chuẩn bị phun axit. Cậu không hề do dự, lập tức bật nhảy mạnh về phía bức tường bên cạnh. Đôi cánh da sau lưng khẽ đập nhẹ một nhịp, tạo ra một lực đẩy nhỏ, đủ để giúp cậu bám chặt vào bề mặt thẳng đứng của bức tường trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, giống như một con thạch sùng khổng lồ. Luồng axit chết người bay sượt qua vị trí cậu vừa đứng trong gang tấc, bắn trúng bức tường phía sau lưng cậu. Một tiếng "xèo" vang lên, bức tường bê tông ngay lập tức bị ăn mòn, để lại một mảng lớn cháy đen sì, bốc khói trắng độc hại và mùi khét lẹt khó chịu.

Không cho con Amalgamation kịp định thần, từ trên tường, Trung lao xuống như một con diều hâu săn mồi đang bổ nhào. Mục tiêu của cậu lần này là phần "đầu" không rõ hình dạng của con quái vật – một khối hỗn tạp gồm kim loại, dây điện, ống dẫn và một vài con mắt đỏ rực đang đảo loạn xạ. Cả hai bộ vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào khối trung tâm đó.

PHẬP! PHẬP!

Móng vuốt đen bóng, cứng như thép cắm sâu vào khối thịt và kim loại một cách không thương tiếc. Cảm giác xuyên qua lớp vỏ cứng rồi đến phần mềm bên trong thật ghê rợn. Trung dùng sức mạnh điên cuồng của mình để cào xé, phá hủy mọi thứ bên trong. Những đường dây điện bị xé đứt, ống dẫn dịch lỏng bị vỡ toang. Tia lửa điện màu xanh lè phụt ra từ những vết thương, kèm theo tiếng rít ghê tai. Con Amalgamation rú lên một tiếng thê lương cuối cùng, âm thanh kéo dài và đầy đau đớn, khác hẳn những tiếng gầm giận dữ trước đó. Cơ thể khổng lồ của nó co giật dữ dội, mất kiểm soát, những chi còn lại quờ quạng trong không khí một cách vô vọng.

Nhưng Trung không dừng lại. Cơn thịnh nộ và bản năng hủy diệt nguyên thủy vẫn đang điều khiển cậu. Cậu như một cỗ máy giết chóc không biết mệt mỏi, không có cảm xúc. Cậu tiếp tục cào cấu, xé nát con quái vật một cách tàn bạo, dường như muốn đảm bảo rằng nó không còn bất kỳ khả năng nào để hồi phục hay phản kháng. Trong cơn điên loạn, cậu dùng sức mạnh phi thường của đôi tay biến dị nhấc bổng những mảng kim loại lớn, những mảnh vỡ của giường bệnh hay thiết bị y tế từ đống đổ nát gần đó, ném mạnh liên tiếp vào cơ thể đang co giật của con Amalgamation.

BỤP! RẦM! KRASH!

Tiếng va chạm nặng nề vang dội khắp hành lang, làm rung chuyển cả sàn nhà. Con Amalgamation bị đánh tơi tả theo đúng nghĩa đen. Nhiều bộ phận trên cơ thể nó rơi rụng ra, văng tung tóe. Chất nhờn đen ngòm, hôi thối chảy lênh láng khắp sàn nhà, trộn lẫn với máu thịt và mảnh vụn kim loại. "Quả tim" dị dạng của nó, một khối cơ khí và sinh học đập loạn xạ trước đó, giờ đây chỉ còn co giật yếu ớt rồi dần dần ngừng hẳn. Ánh sáng đỏ trong những con mắt của nó lịm tắt.

Trong cơn cuồng sát, Trung thậm chí còn làm một hành động tàn bạo và vô nghĩa. Bộ vuốt của cậu tóm lấy một cánh tay người màu tím tái, vẫn còn đang co giật yếu ớt trên thân con Amalgamation, giật mạnh nó ra khỏi khối thịt một cách thô bạo. Tiếng gân và cơ bị xé rách nghe thật rợn người. Sau đó, cậu ném thẳng cánh tay đó vào bức tường đối diện, để lại một vệt máu dài. Hành động đó không phục vụ mục đích chiến đấu nào, nó chỉ đơn thuần là sự giải tỏa cơn thịnh nộ mù quáng đang cuộn trào bên trong cậu, một biểu hiện của sự mất kiểm soát hoàn toàn.

Ở góc hành lang, Rắn Độc Hưng, người vừa mới gắng gượng lồm cồm bò dậy sau cú đánh trời giáng lúc trước, ôm lấy ngực đau đớn, đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng đó. Khuôn mặt vốn đã tái nhợt của hắn giờ đây không còn một giọt máu. Hắn run rẩy toàn thân, lùi sát vào tường, đôi mắt rắn trợn trừng nhìn Trung – hay đúng hơn là con quái vật mà Trung đã biến thành – như nhìn thấy một con quỷ thực sự hiện hình từ địa ngục sâu thẳm. Mọi ý nghĩ trả thù, mọi sự thèm muốn chiếm đoạt sức mạnh hay sự khinh thường mà hắn từng dành cho Trung đều tan biến như bọt biển. Chỉ còn lại nỗi kinh hoàng nguyên thủy, nỗi sợ hãi ăn sâu vào tận xương tủy. Hắn nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm khủng khiếp, một sai lầm không thể sửa chữa khi dám chọc giận thứ này. Đây không phải là "thằng nhãi" yếu đuối hay "con mồi" ngon ăn mà hắn có thể bắt nạt, lợi dụng hay giết chết dễ dàng. Đây là một con quái vật thực sự, một cỗ máy hủy diệt không thể kiểm soát, một cơn thịnh nộ mang hình hài của quỷ dữ.

Trận chiến, hay đúng hơn là cuộc tàn sát đơn phương, tiếp diễn thêm vài giây nữa cho đến khi không còn gì để phá hủy. Trung hoàn toàn áp đảo và nghiền nát con Amalgamation vốn đã bị thương nặng. Cậu như một con thú săn mồi hung tợn đang vờn xác con mồi đã chết, cắn xé thêm vài miếng cuối cùng để thỏa mãn cơn khát máu. Bộ vuốt của cậu liên tục xé nát, nghiền vụn những gì còn sót lại của khối dị dạng kia cho đến khi nó chỉ còn là một đống hổ lốn không thể nhận dạng, im lìm giữa vũng chất nhờn đen ngòm, máu thịt và mảnh vụn kim loại. Tiếng gầm rú của cậu vang vọng khắp hành lang, không còn là tiếng người, mà là tiếng của một loài mãnh thú cổ đại đang tận hưởng chiến thắng và sự hủy diệt tuyệt đối.

Cuối cùng, sự im lặng đáng sợ bao trùm trở lại, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển nặng nề, gần như tiếng gầm gừ của Trung. Cậu đứng đó, giữa đống tàn dư của kẻ thù vừa bị chính tay mình xé xác, cơ thể cường tráng phủ đầy vảy sừng, đôi cánh da sau lưng vẫn còn căng ra, nhỏ từng giọt máu đen và chất nhờn hôi thối xuống sàn nhà. Hơi thở của cậu phả ra thành luồng khói trắng trong không khí lạnh lẽo. Đôi mắt đỏ ngầu vẫn rực lửa cuồng nộ, chưa hề dịu đi.

Rồi cậu từ từ quay cái đầu đầy vẻ hoang dại của mình lại. Đôi mắt đỏ rực, vô hồn và đầy sát khí đó quét qua hành lang đổ nát, bỏ qua đống xác Amalgamation, và cuối cùng, khóa chặt vào bóng người duy nhất còn lại đang run rẩy như cầy sấy trong góc tối.

Rắn Độc Hưng. Con mồi tiếp theo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free