Biến Dị Thế Giới - Chương 72: Chapter 72: Đường Về Dối Trá
Sự im lặng trong hành lang bệnh viện vỡ tan sau tiếng gầm cuối cùng của con Amalgamation và tiếng xương gãy của Rắn Độc Hưng. Giờ đây, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển, nặng nhọc của Trung, tiếng gió rít qua những ô cửa kính vỡ và tiếng vọng lại của chính nhịp tim đang đập điên cuồng trong lồng ngực cậu.
Cậu ngồi dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, lấm bẩn, cả cơ thể run rẩy không ngừng. Cơn thịnh nộ mù quáng, bản năng quái vật vừa chiếm đoạt cậu, giờ đây đã rút đi như một cơn thủy triều hung dữ, để lại sau lưng một bãi chiến trường tan hoang và một tâm hồn trống rỗng, kiệt quệ. Quá trình biến đổi ngược lại đau đớn gấp bội, đôi cánh da sau lưng co rút vào trong cơ thể như bị xé toạc, hai cánh tay trở lại hình dạng bình thường nhưng đau rát như bị lột da, để lại lớp da non đỏ tấy, nhạy cảm.
Trung run rẩy giơ đôi bàn tay của mình lên trước mặt. Chúng vẫn còn dính đầy máu đen và thứ chất nhờn hôi thối của con Amalgamation, nhưng chúng đã là bàn tay của con người. Bàn tay vừa rồi còn là bộ vuốt sắc lẻm, đã xé xác một con quái vật khổng lồ và suýt nữa đã nghiền nát một mạng người. Cậu nhìn chúng với ánh mắt kinh hoàng và ghê tởm tột độ.
Cậu đã làm gì thế này? Cậu đã trở thành thứ gì thế này?
Hình ảnh đôi mắt đỏ ngầu, hình ảnh đôi cánh da đen tuyền, hình ảnh bộ vuốt sắc nhọn, hình ảnh cơn cuồng sát không thể kiểm soát… tất cả hiện về như một cuốn phim kinh dị, tua đi tua lại trong tâm trí cậu, khiến cậu rùng mình. Cậu đã mất kiểm soát hoàn toàn. Cậu đã trở thành một con quái vật thực sự, dù chỉ trong khoảnh khắc. Nỗi sợ hãi về chính bản thân mình, nỗi sợ bị phần "không phải người" nuốt chửng, giờ đây còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi về cái chết hay lũ quái vật ngoài kia.
Cậu liếc nhìn về phía Rắn Độc Hưng đang nằm bất tỉnh trong góc tối, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Cậu đã tha mạng cho hắn, nhưng không phải vì lòng nhân từ, mà vì một tia lý trí cuối cùng đã níu cậu lại khỏi vực thẳm của sự hủy diệt hoàn toàn. Nhưng liệu lần sau cậu có còn giữ được tia lý trí đó không? Liệu con quái vật bên trong có ngủ yên mãi?
Không! Cậu không thể để chuyện này xảy ra lần nữa! Cậu phải kiểm soát nó! Phải đè nén nó! Phải chôn chặt nó vào nơi sâu thẳm nhất!
Nhưng làm thế nào? Lời khuyên của Thủy Tâm về ý chí bảo vệ có vẻ đã có tác dụng lúc đầu, nhưng khi bị dồn vào đường cùng, khi cơn thịnh nộ và sợ hãi lên đến đỉnh điểm, mọi sự kiểm soát đều tan biến. Cậu không biết phải làm sao. Cậu hoàn toàn lạc lối.
Giữa mớ suy nghĩ hỗn loạn và nỗi kinh hoàng về bản thân, hình ảnh chiếc ba lô vải dù cũ kỹ, dính đầy chất bẩn nằm cách đó không xa đập vào mắt cậu. Thuốc men! Hùng! Bé Mai! Vy! Lão Nam! Chị Hạnh!
Đúng rồi! Cậu không thể gục ngã ở đây! Cậu còn trách nhiệm! Cậu phải mang thuốc về! Đó là điều quan trọng nhất lúc này!
Ý nghĩ đó như một luồng sinh khí yếu ớt, giúp Trung gắng gượng đứng dậy, dù đôi chân vẫn còn run rẩy và cả cơ thể đau nhức như bị hàng ngàn mũi kim châm. Cậu lảo đảo bước tới, nhặt lấy chiếc ba lô, ôm chặt nó vào lòng như ôm lấy mục tiêu sống duy nhất còn lại. Bên trong là hy vọng của cả nhóm.
Cậu phải rời khỏi đây. Ngay lập tức. Tiếng động từ trận chiến vừa rồi chắc chắn đã thu hút sự chú ý. Cậu không biết liệu có còn tên lâu la nào của Hưng đang lảng vảng gần đây không, hay liệu có con quái vật nào khác sắp tìm đến.
Cậu liếc nhìn Hưng lần cuối, rồi quay người, tập tễnh bước đi về phía hành lang đối diện, hướng mà cậu hy vọng sẽ dẫn ra khỏi cái bệnh viện địa ngục này. Cậu không dám quay lại con đường cũ, nơi có thể vẫn còn tàn dư của băng Rắn Độc hoặc con quái vật "rác thải" kia. Cậu phải tìm một lối thoát khác.
Hành trình trở về bắt đầu trong sự im lặng và nỗi ám ảnh. Trung di chuyển một cách thận trọng, các giác quan vẫn căng ra nhưng tâm trí lại nặng trĩu những hình ảnh kinh hoàng vừa trải qua. Cậu cố gắng dùng chút nước ít ỏi còn lại trong bình bi đông nhỏ để lau qua loa vết máu và chất nhờn trên mặt và tay, nhưng mùi hôi thối vẫn bám riết lấy cậu.
Cậu men theo những hành lang tối tăm, xa lạ, dựa vào trực giác và thính giác nhạy bén để tránh né những mối nguy hiểm. Cậu gặp thêm vài con xác sống cấp thấp lảng vảng, nhưng lần này, cậu không còn tâm trạng hay sức lực để chiến đấu một cách hoa mỹ. Cậu chỉ dùng ống tuýp nhặt được hoặc con dao găm của Anh Khoa để kết liễu chúng một cách nhanh gọn, tàn nhẫn, rồi lại vội vàng bước đi, như thể đang chạy trốn khỏi chính bóng ma của mình.
Cậu đi qua những khu vực khác của bệnh viện mà cậu chưa từng đặt chân đến. Một phòng thí nghiệm với những chiếc lồng kính vỡ nát, bên trong là xác của những con vật thí nghiệm dị dạng. Một khu điều trị tâm thần với những căn phòng có cửa sổ chắn song sắt, trên tường vẫn còn những dòng chữ nguệch ngoạc, điên loạn. Một nhà kho chứa đầy những bình oxy rỉ sét và những thiết bị y tế cũ kỹ phủ đầy bụi. Mỗi nơi cậu đi qua đều kể một câu chuyện câm lặng về sự sụp đổ, về nỗi đau và sự tuyệt vọng.
Cơn đau từ vết bỏng axit trên chân trái gần như đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một lớp da non hơi ửng đỏ. Tốc độ hồi phục phi lý này lại một lần nữa khiến cậu rùng mình. Nó là bằng chứng không thể chối cãi về sự khác biệt của cậu, về con quái vật đang tồn tại bên trong cậu.
Làm sao cậu có thể giải thích điều này với Vy, với Lão Nam?
Không, cậu không thể nói sự thật. Cậu không thể kể về cơn thịnh nộ mất kiểm soát, về đôi cánh da ghê tởm, về việc cậu đã suýt giết chết Hưng trong cơn điên loạn. Họ sẽ không bao giờ tin cậu nữa. Họ sẽ coi cậu như một con quái vật thực sự, một mối đe dọa cần phải loại bỏ. Cậu sẽ bị ruồng bỏ, bị cô lập hoàn toàn, hoặc tệ hơn, bị chính những người cậu muốn bảo vệ tiêu diệt.
Một ý nghĩ bắt đầu hình thành trong đầu cậu, một ý nghĩ mà cậu biết là hèn nhát, là sai trái, nhưng lại là lựa chọn duy nhất để cậu có thể tiếp tục tồn tại cùng họ, tiếp tục bảo vệ họ. Cậu phải nói dối. Cậu phải dựng lên một câu chuyện khác, một phiên bản đã được chỉnh sửa về những gì đã xảy ra trong bệnh viện này.
Cậu sẽ nói rằng cậu đã đụng độ quái vật trong nhà thuốc, có một trận chiến khó khăn, bị thương nhẹ nhưng đã may mắn lấy được thuốc. Cậu sẽ giấu nhẹm việc gặp băng Rắn Độc Hưng, giấu nhẹm cơn bộc phát mất kiểm soát hoàn toàn, giấu nhẹm sự tồn tại của đôi cánh và bộ vuốt trên cả hai tay. Vết thương lành nhanh? Có thể đổ tại cơ địa đặc biệt sau khi bị cắn lần đầu. Sự kiệt sức? Do chiến đấu với quái vật.
Đó là một lời nói dối đầy sơ hở, nhưng trong hoàn cảnh hỗn loạn và thiếu thốn thông tin này, có lẽ họ sẽ tạm thời chấp nhận, hoặc ít nhất, họ không có bằng chứng để bác bỏ hoàn toàn. "Đường về dối trá" – con đường duy nhất để cậu có thể tiếp tục bước đi cùng họ. Gánh nặng của lời nói dối bắt đầu đè nặng lên tâm trí cậu, cùng với gánh nặng của chiếc ba lô trên vai.
Sau một hồi lâu dò dẫm và luồn lách qua những hành lang, cầu thang bộ phụ tối tăm và đổ nát, cuối cùng Trung cũng tìm thấy một lối ra khác. Đó là một cánh cửa thoát hiểm ở tầng trệt, dẫn ra một con hẻm nhỏ phía sau khu nhà ăn của bệnh viện. Cánh cửa đã bị ai đó phá khóa từ trước, chỉ cần một cú đẩy nhẹ đã mở ra.
Ánh sáng ban ngày, dù vẫn xám xịt và yếu ớt, ùa vào khiến Trung nheo mắt lại. Cậu bước ra khỏi tòa nhà bệnh viện địa ngục, hít một hơi thật sâu bầu không khí bên ngoài, dù vẫn đầy mùi tử khí và khói bụi, nhưng ít nhất cũng mang lại cảm giác tự do hơn một chút.
Con hẻm phía sau nhà ăn cũng không khá hơn những nơi khác là mấy, đầy rác thải và những chiếc xe đẩy thức ăn bị lật đổ. Trung không dừng lại, cậu nhận ra mình đang ở khá xa so với vị trí cậu vào bệnh viện lúc đầu. Cậu cần nhanh chóng xác định lại phương hướng để quay về cộng đồng bà Ba.
Cậu men theo con hẻm, rồi rẽ ra một con đường lớn hơn. Khung cảnh vẫn hoang tàn, đổ nát như lúc cậu đi. Những tòa nhà im lìm, những chiếc xe cháy đen, những cửa hàng tan hoang. Sự im lặng bao trùm, chỉ có tiếng gió rít và tiếng quạ kêu thê lương.
Cậu bắt đầu hành trình trở về, lần này với một tâm trạng hoàn toàn khác. Không còn sự quyết tâm đơn thuần, mà xen lẫn cả nỗi sợ hãi về bản thân, sự ghê tởm về những gì mình đã làm, và gánh nặng của lời nói dối sắp phải thốt ra. Cậu di chuyển chậm hơn, không chỉ vì kiệt sức và vết thương, mà còn vì tâm trí nặng trĩu.
Cậu cố gắng cảnh giác, dùng các giác quan của mình để dò xét xung quanh. Cảm giác bị theo dõi bởi "Bóng Đêm" của Prometheus dường như vẫn còn đó, mơ hồ nhưng dai dẳng, khiến cậu không lúc nào được yên tâm. Cậu phải về đến nơi an toàn càng nhanh càng tốt.
Sau gần một giờ đồng hồ đi bộ trong sự căng thẳng và mệt mỏi, cuối cùng Trung cũng nhận ra những con đường quen thuộc, những tòa nhà đã nhìn thấy trên đường đến bệnh viện. Cậu đang đến gần khu nhà tập thể của bà Ba.
Cậu di chuyển chậm lại, thận trọng hơn nữa. Cậu nấp sau một bức tường đổ, lắng nghe. Tiếng gió. Tiếng sột soạt của rác. Và… tiếng người nói chuyện khe khẽ từ phía trước. Tiếng trẻ con cười đùa yếu ớt.
Tim cậu đập nhanh hơn. Cậu đã về gần đến nơi rồi. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí, chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đối mặt sắp tới, chuẩn bị sẵn sàng cho lời nói dối mà cậu buộc phải dựng lên.
Cậu ôm chặt chiếc ba lô chứa thuốc men – bằng chứng duy nhất cho nhiệm vụ đầy máu và nước mắt của mình – rồi từ từ bước ra khỏi chỗ nấp, tiến về phía con hẻm dẫn vào khu nhà tập thể, nơi những người đồng đội đang chờ đợi, nơi ánh sáng của hy vọng và cả sự phán xét đang đợi cậu phía trước.