Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chương 65: Chapter 65: Bên Trong Lãnh Địa Chết

Trung lách người qua ô cửa sổ vỡ tan hoang, những mảnh kính sắc nhọn kêu lạo xạo dưới đế giày thể thao đã sờn cũ. Hơi lạnh ẩm mốc, đặc quánh mùi thuốc sát trùng cũ kỹ hòa quyện với mùi máu tanh và mùi bụi bặm của sự lãng quên lập tức bao trùm lấy cậu, như thể vừa bước chân vào một nấm mồ khổng lồ. Khác hẳn với không khí loãng và gió lộng bên ngoài, bên trong bệnh viện Đa khoa Sài Gòn cũ là một sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, một sự tĩnh lặng bệnh hoạn, nặng nề đến nghẹt thở.

Cậu đáp nhẹ xuống sàn nhà lát gạch hoa màu trắng ngà, giờ đây đã cáu bẩn, loang lổ những vết ố vàng và cả những vệt máu khô đen kịt không rõ nguồn gốc. Căn phòng cậu vừa bước vào có lẽ từng là một nhà kho nhỏ hoặc phòng nghỉ của nhân viên khu nhà bếp, với vài chiếc tủ sắt rỉ sét bị cạy phá tung cửa, vài chiếc ghế nhựa gãy chân nằm chỏng chơ, và một chiếc bàn kim loại lật ngửa giữa phòng. Mọi thứ phủ một lớp bụi dày đặc.

Trung đứng im trong giây lát, các giác quan lập tức được đẩy lên mức hoạt động cao nhất. Thính giác siêu việt của cậu căng ra, cố gắng lọc bỏ tiếng gió rít yếu ớt lọt qua những khe cửa vỡ, tiếng tim đập thình thịch của chính mình, để tìm kiếm những âm thanh khác lạ. Cậu nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ đâu đó phía xa, tiếng kim loại kêu ken két rất khẽ như có thứ gì đó bị lung lay bởi gió, và cả tiếng sột soạt rất nhỏ của lũ côn trùng hay chuột bọ trong các bức tường mục nát. Chưa có dấu hiệu rõ ràng của quái vật ngay gần đây.

Nhưng cảm giác bất an thì không hề biến mất. Nơi này toát ra một thứ “năng lượng” u ám, nặng nề, một cảm giác chết chóc và đau khổ tích tụ qua thời gian dài, nó gần như hữu hình, len lỏi vào từng tế bào, khiến sống lưng cậu lạnh buốt. Lời cảnh báo của Thủy Tâm về những "tiếng vọng" hỗn loạn trong bệnh viện lại vang lên trong tâm trí. Cậu cố gắng tập trung vào mục tiêu: tìm thuốc cho Hùng, bảo vệ những người đang chờ đợi.

Cẩn thận rút con dao găm của Anh Khoa ra khỏi thắt lưng, Trung bắt đầu di chuyển. Cậu chọn cách đi men theo tường, tận dụng mọi bóng tối, mọi góc khuất. Bước chân cậu nhẹ nhàng và thận trọng, cố gắng không gây ra tiếng động nào trên nền sàn đầy mảnh vỡ. Ánh mắt cậu liên tục quét qua phía trước, hai bên và cả phía sau, cảnh giác cao độ.

Cánh cửa sắt của phòng kho dẫn ra một hành lang hẹp hơn, có lẽ là khu vực hậu cần của bệnh viện. Ánh sáng ở đây còn yếu ớt hơn, chỉ có vài ngọn đèn khẩn cấp màu đỏ yếu ớt còn chớp tắt trên trần nhà cao, hắt những bóng ma nhảy múa lên bức tường ốp gạch men trắng đã ố vàng và bong tróc nhiều mảng. Vài chiếc xe đẩy bằng inox dùng để chở thức ăn hoặc dụng cụ y tế nằm lật nghiêng giữa hành lang, chắn lối đi. Mùi ẩm mốc và mùi hóa chất tẩy rửa cũ kỹ quyện vào nhau nồng nặc.

Trung thận trọng lách qua những chiếc xe đẩy, mắt không ngừng quan sát. Cậu nhìn thấy những cánh cửa phòng hai bên hành lang, hầu hết đều đóng kín hoặc chỉ hé mở một cách đáng ngờ. Trên một vài cánh cửa còn dán những tấm biển tên đã mờ chữ: “Kho Vật Tư”, “Phòng Giặt Ủi”, “Nhà Bếp”.

Khi đi ngang qua cánh cửa đề “Nhà Bếp” đang hé mở, Trung thoáng ngửi thấy mùi thịt thối rữa nồng nặc bốc ra từ bên trong. Cậu khựng lại, tim đập mạnh. Cậu giơ dao găm lên thủ thế, thận trọng ghé mắt nhìn vào khe cửa.

Bên trong là một cảnh tượng kinh hoàng. Nhà bếp rộng lớn giờ đây là một mớ hỗn độn. Bàn inox lật đổ, nồi niêu xoong chảo văng tung tóe, thức ăn thừa đã thối rữa, mốc meo vương vãi khắp sàn nhà nhớp nháp. Và giữa khung cảnh đó, có hai cái xác đang phân hủy nặng, mặc đồng phục đầu bếp, nằm sõng soài trong vũng máu đen kịt đã khô quánh. Nhưng không chỉ có vậy.

Trong góc tối xa nhất của nhà bếp, một bóng đen lù lù đang ngồi xổm, quay lưng về phía cửa. Nó đang… ăn. Tiếng gặm xương răng rắc và tiếng nhai nuốt nhồm nhoàm ghê rợn vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Đó là một con xác sống cấp thấp, có lẽ từng là nhân viên nhà bếp, đang mải mê với “bữa ăn” của mình – một cái xác khác nằm dưới chân nó.

Trung rùng mình, cảm thấy buồn nôn. Cậu lặng lẽ lùi lại, cố gắng không gây ra tiếng động. Cậu không muốn đối đầu với nó nếu không cần thiết. Mục tiêu của cậu là nhà thuốc.

Cậu tiếp tục đi sâu hơn vào hành lang, hướng về phía có vẻ là khu vực chính của bệnh viện, nơi có thể đặt nhà thuốc hoặc kho dược lớn. Hành lang dần trở nên rộng hơn, ánh sáng cũng nhiều hơn một chút khi cậu đi qua những ô cửa sổ lớn nhìn ra sân trong đã hoang tàn cỏ dại.

Và rồi, cậu bắt đầu gặp chúng. Những con quái vật của bệnh viện.

Đầu tiên là một bóng người mặc chiếc áo bệnh nhân sọc xanh trắng đã rách nát, lấm lem, lảo đảo đi ra từ một phòng bệnh tối om. Khuôn mặt hốc hác, xanh xao, đôi mắt trắng dã vô hồn, cái miệng há hốc phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt. Nó di chuyển chậm chạp, kéo lê một bên chân bị thương, nhưng đôi tay gầy guộc với những ngón tay co quắp lại giơ về phía trước như muốn tóm lấy bất cứ thứ gì trong tầm với.

Trung nấp nhanh vào một hốc tường gần đó. Cậu quan sát con quái vật lảo đảo đi qua, không hề phát hiện ra sự hiện diện của cậu. Cậu thở phào nhẹ nhõm, định chờ nó đi xa rồi mới tiếp tục.

Nhưng rồi, từ một hành lang nhánh khác, lại xuất hiện thêm hai bóng đen nữa. Lần này là hai người mặc đồng phục y tá màu trắng đã nhuốm máu và cáu bẩn. Chúng di chuyển nhanh hơn con bệnh nhân lúc trước một chút, cái đầu lắc lư qua lại một cách kỳ dị, tiếng gầm gừ khàn khàn phát ra từ cổ họng.

Chúng phát hiện ra Trung đang ẩn nấp! Đôi mắt trắng dã của chúng đồng loạt hướng về phía cậu, tiếng gầm gừ trở nên lớn hơn, hung dữ hơn. Chúng bắt đầu tăng tốc, lảo đảo lao tới.

Trung biết không thể tránh né được nữa. Cậu siết chặt con dao găm và thanh sắt. "Kiểm soát," cậu tự nhủ. "Nhanh, gọn, im lặng."

Cậu lao ra khỏi chỗ nấp, không đợi chúng áp sát. Tốc độ của cậu nhanh hơn chúng rất nhiều. Cậu lách qua con y tá đi đầu, đồng thời vung mạnh thanh sắt đập vào thái dương nó.

BỐP!

Con y tá ngã vật xuống sàn, im bặt.

Con thứ hai vừa kịp phản ứng, giơ cánh tay cào cấu về phía Trung. Cậu nghiêng người né tránh, con dao găm trong tay lóe lên. Một nhát cứa sâu vào cổ họng. Máu đen phụt ra. Con y tá thứ hai cũng từ từ đổ gục.

Trung thở hổn hển, nhìn hai cái xác vừa bị hạ gục. Cậu đã thành công xử lý chúng một cách nhanh chóng và không gây ra tiếng động quá lớn. Cánh tay phải chỉ hơi nóng lên, không có dấu hiệu biến đổi mất kiểm soát. Một sự nhẹ nhõm mong manh len lỏi trong lòng cậu. Có lẽ cậu thực sự đang dần làm chủ được nó.

Cậu tiếp tục hành trình, thận trọng hơn nữa. Cậu đi qua những dãy hành lang dài hun hút, hai bên là những phòng bệnh đóng kín cửa hoặc mở toang, để lộ những chiếc giường trống không hoen gỉ, những tấm ga trải giường nhàu nát, và đôi khi là những cái xác khô quắt queo của bệnh nhân xấu số bị bỏ lại.

Tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó vang vọng trong không gian. Tiếng gió rít qua những ô cửa sổ vỡ tạo cảm giác ai oán, rờn rợn. Thỉnh thoảng, cậu lại nghe thấy tiếng rên rỉ hoặc tiếng gầm gừ yếu ớt từ một căn phòng nào đó, nhắc nhở cậu rằng nơi này vẫn còn đầy rẫy những sinh vật khát máu đang ẩn nấp.

Cậu cố gắng tìm kiếm những tấm biển chỉ dẫn khu vực nhà thuốc hoặc kho dược, nhưng hầu hết chúng đều đã bị hư hỏng, rơi rụng hoặc bị che khuất bởi bụi bẩn và mạng nhện. Cậu đành dựa vào phán đoán và trí nhớ mơ hồ về cấu trúc thông thường của một bệnh viện lớn.

Cậu đi qua khu vực có vẻ là phòng chụp X-quang, phòng xét nghiệm, với những máy móc hiện đại giờ đây nằm phủ bụi, im lìm như những cỗ quan tài kim loại. Cậu đi ngang qua khu vực có vẻ là phòng mổ, cánh cửa thép khép hờ, bên trong tối đen và phảng phất mùi máu tanh đặc trưng. Cậu rùng mình, bước nhanh qua.

Cuối cùng, sau khi đi qua một hành lang dài nữa, nơi có vẻ tập trung nhiều phòng khám ngoại trú, cậu nhìn thấy nó – một tấm biển hiệu lớn bằng mica màu xanh dương, dù đã bị nứt vỡ một góc và phủ đầy bụi, nhưng vẫn còn đọc được dòng chữ trắng: "NHÀ THUỐC BỆNH VIỆN – KHOA DƯỢC".

Tim Trung đập nhanh hơn. Cậu đã tìm thấy mục tiêu!

Nhà thuốc nằm ở cuối hành lang, chiếm một không gian khá rộng lớn với mặt tiền bằng kính cường lực dày. Nhưng giờ đây, phần lớn kính đã bị đập vỡ tan hoang, chỉ còn trơ lại khung nhôm méo mó. Bên trong tối om, không nhìn rõ được gì. Cửa ra vào chính của nhà thuốc cũng bị phá hỏng, cánh cửa kính tự động nằm lệch ra khỏi đường ray, chỉ còn một khe hở hẹp đủ cho một người lách qua.

Trung thận trọng tiến lại gần, các giác quan căng ra tối đa. Cậu nghe thấy tiếng sột soạt rất khẽ từ bên trong, và ngửi thấy mùi thuốc men đặc trưng hòa lẫn với mùi máu khô và mùi ẩm mốc.

Cậu nấp sau một cột bê tông lớn gần đó, quan sát kỹ lưỡng bên trong qua khe cửa hẹp. Nhà thuốc đã bị lục soát rất kỹ lưỡng. Quầy kệ đổ rạp, thuốc men, chai lọ văng tung tóe khắp sàn nhà. Có vài cái xác mặc áo blouse trắng hoặc đồ bệnh nhân nằm co quắp ở vài góc, đã bắt đầu phân hủy.

Và cậu nhìn thấy chúng. Ít nhất ba con xác sống cấp thấp đang lảng vảng bên trong, di chuyển chậm chạp giữa đống đổ nát, thỉnh thoảng lại cúi xuống gặm nhấm thứ gì đó trên sàn.

Tình hình có vẻ không quá tệ. Chỉ có lũ cấp thấp. Cậu có thể xử lý được.

Trung hít một hơi thật sâu, siết chặt dao găm và thanh sắt. Cậu chuẩn bị tinh thần lao vào, kết thúc nhanh gọn lũ quái vật này và bắt đầu tìm kiếm thứ thuốc quý giá cho Hùng.

Nhưng ngay khi cậu chuẩn bị hành động, thính giác siêu việt của cậu lại bắt được một âm thanh khác, một âm thanh khiến sống lưng cậu lạnh toát, một âm thanh mà cậu đã từng nghe thấy trong cơn ác mộng ở Hoàng Quang và cả ở sảnh tầng trệt khu C.

Xoạt… Két…

Tiếng kim loại sắc nhọn cào trên nền gạch hoa. Tiếng bước chân nặng nề, không phải của lũ xác sống lờ đờ, mà là của một kẻ săn mồi thực thụ.

Âm thanh đó phát ra từ phía sâu bên trong nhà thuốc, từ khu vực kho chứa hàng tối đen ở phía cuối.

Một mối đe dọa lớn hơn, nguy hiểm hơn lũ cấp thấp kia, đang ẩn nấp đâu đó trong bóng tối của nhà thuốc tử thần này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free