Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chương 64: Chapter 64: Nhiệm Vụ Đơn Độc

Lời nói của chị Tư như một nhát búa cuối cùng, đập tan chút hy vọng mong manh còn sót lại về việc Hùng có thể tự hồi phục bằng những phương thuốc tạm bợ. Nhiễm trùng đã ăn quá sâu, vết gãy hở quá nặng, và số kháng sinh ít ỏi họ liều mạng lấy về từ nhà thuốc Minh Tâm rõ ràng là không đủ. Hy vọng duy nhất, một hy vọng xa vời và đầy rủi ro, nằm ở những nơi nguy hiểm nhất thành phố: các bệnh viện lớn bỏ hoang hoặc những kho dược phẩm bị lãng quên.

Không khí trong căn phòng tập thể của cộng đồng bà Ba trở nên đặc quánh lại bởi sự im lặng nặng nề. Ánh mắt của Vy và Lão Nam giao nhau, chứa đựng sự bất lực, lo lắng và cả một quyết định khó khăn đang dần hình thành mà không cần lời nói. Họ biết rằng chờ đợi thêm đồng nghĩa với việc nhìn Hùng chết dần chết mòn. Phải hành động. Nhưng ai sẽ đi?

Một nhiệm vụ đột nhập vào bệnh viện Đa khoa Sài Gòn cũ, nơi được Lão Nam xác nhận là gần nhất nhưng cũng khét tiếng nguy hiểm với đủ loại quái vật biến dị và những cái bẫy chết người do những người sống sót khác hoặc chính sự sụp đổ của tòa nhà tạo ra, đòi hỏi không chỉ lòng dũng cảm mà còn cả tốc độ, sức mạnh và khả năng ứng biến phi thường. Một nhiệm vụ mà cả một nhóm đông người còn khó lòng hoàn thành, huống chi là cử đi một đội nhỏ trong tình trạng kiệt sức và thiếu thốn vũ khí như hiện tại.

Ánh mắt của Vy, dù cố gắng che giấu, vẫn không tránh khỏi việc hướng về phía Trung. Chàng trai trẻ đang ngồi lặng lẽ trong góc phòng, khuôn mặt hốc hác nhưng đôi mắt lại ánh lên một sự kiên định lạ thường sau những biến cố vừa qua. Cô vẫn còn đầy nghi ngại về cậu, về thứ sức mạnh biến dị không thể kiểm soát hoàn toàn, về con quái vật tiềm ẩn bên trong. Nhưng cô cũng không thể phủ nhận rằng, chính sức mạnh đó, tốc độ đó, khả năng hồi phục phi lý đó, lại là tia hy vọng duy nhất để thực hiện nhiệm vụ gần như bất khả thi này một cách nhanh chóng và giảm thiểu rủi ro cho những người còn lại. Một nhiệm vụ đơn độc.

Trung cảm nhận được ánh mắt của Vy, của Lão Nam, và cả sự chờ đợi đầy lo âu của chị Hạnh đang ngồi bên cạnh Hùng. Cậu hiểu rõ gánh nặng trách nhiệm đang chuẩn bị đặt lên vai mình. Áp lực khủng khiếp, nhưng đồng thời, một sự quyết tâm mạnh mẽ cũng trỗi dậy trong lòng cậu. Đây là cơ hội để cậu chứng minh giá trị của bản thân và quan trọng nhất, để cứu mạng người đồng đội luôn mang lại tiếng cười cho cả nhóm. Cậu không thể để Hùng chết.

"Để cháu đi." Trung đứng dậy, giọng nói không còn run rẩy hay ngập ngừng như trước, mà chắc nịch và quả quyết. Cậu bước ra khỏi góc tối, đối mặt với những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. "Cháu sẽ đi tìm thuốc."

Không ai phản đối. Có lẽ vì họ không còn lựa chọn nào khác, hoặc có lẽ vì họ nhìn thấy sự quyết tâm không thể lay chuyển trong ánh mắt Trung.

Lão Nam bước tới, đặt bàn tay chai sần lên vai cậu, giọng nói già nua đầy lo lắng nhưng cũng xen lẫn niềm tin. "Bệnh viện đó nằm ở cuối đường X, cách đây khoảng hơn một cây số về hướng Tây Bắc. Đi hết con đường lớn này, qua cái ngã tư có siêu thị Co.opmart cũ bị cháy rụi, rồi rẽ trái. Cứ đi thẳng là thấy nó, tòa nhà cao lớn màu trắng, không thể nhầm được." Ông lấy ra mẩu giấy nhàu nát lúc trước, cố gắng vẽ thêm vài chi tiết lên tấm bản đồ tạm bợ, chỉ ra những tòa nhà lớn có thể làm mốc, những con hẻm nhỏ có thể dùng để ẩn nấp, và cả những khu vực ông nghi ngờ có nhiều nguy hiểm cần tránh. "Nhớ cẩn thận, Trung. Nơi đó không đơn giản đâu. Nghe nói tầng hầm và khu cấp cứu là nơi quái vật tụ tập nhiều nhất. Tìm được thuốc thì rút ngay, đừng ham khám phá hay dây dưa."

Vy cũng tiến lại gần. Cô không nói nhiều lời động viên sáo rỗng. Cô biết nhiệm vụ này nguy hiểm đến mức nào. Cô chỉ đưa cho Trung con dao găm còn lại của Anh Khoa – thứ vũ khí cuối cùng còn sót lại của người đồng đội đã hy sinh. "Cầm lấy. Nó tốt hơn thanh sắt đó." Ánh mắt cô nhìn Trung đầy phức tạp, vừa cảnh giác, vừa có một chút tin tưởng bất đắc dĩ. "Nhiệm vụ: Kháng sinh mạnh, loại phổ rộng hoặc đặc trị nhiễm trùng xương càng tốt. Cồn 90 độ nếu tìm được. Ưu tiên an toàn bản thân lên hàng đầu. Gặp nguy hiểm quá lớn, lập tức rút lui. Tính mạng của cậu quan trọng hơn cả thuốc men. Rõ chưa?"

Trung gật đầu, nhận lấy con dao găm từ tay Vy. Lưỡi dao sắc bén, lạnh lẽo trong lòng bàn tay như một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm phía trước, nhưng cũng là một sự gửi gắm trách nhiệm. "Rõ."

Chị Hạnh ôm bé Mai đã ngủ yên hơn trên tay, bước tới gần Trung, đôi mắt sưng húp đỏ hoe. "Trung ơi... làm ơn... cố gắng cứu anh Hùng nhé... Anh ấy là người tốt..." Chị nghẹn ngào, không nói nên lời. Bé Mai, như cảm nhận được điều gì, khẽ cựa mình trong vòng tay mẹ, rồi bàn tay nhỏ xíu của em nắm lấy ngón tay Trung đang siết chặt con dao găm. Một cái nắm tay yếu ớt nhưng lại truyền cho Trung một sức mạnh lạ kỳ.

"Cháu hứa." Trung nói khẽ, nhìn bé Mai rồi nhìn chị Hạnh, giọng nói đầy quyết tâm.

Thủy Tâm, người nãy giờ vẫn đứng lặng lẽ quan sát từ góc phòng, cũng bước tới. Cô không nói gì nhiều, chỉ đưa cho Trung một viên kẹo bạc hà nhỏ như lần trước. "Giữ cho đầu óc tỉnh táo." Rồi cô nói thêm, giọng nói vẫn đều đều nhưng ánh mắt xanh biển nhìn thẳng vào cậu đầy ẩn ý, "Bệnh viện là nơi chứa đựng nhiều nỗi đau và sự tuyệt vọng. Năng lượng ở đó rất hỗn loạn. Hãy tin vào bản năng bảo vệ của cậu, đừng để những 'tiếng vọng' khác chi phối."

Trung không hoàn toàn hiểu hết ý của Thủy Tâm, nhưng cậu gật đầu nhận lấy viên kẹo, cảm nhận được sự quan tâm thầm lặng, dù vẫn đầy bí ẩn, từ cô gái này.

Họ gom góp cho Trung những vật dụng ít ỏi còn lại: một chai nước nhỏ chỉ còn non nửa, vài mẩu bánh quy cuối cùng, chiếc ba lô rách để đựng thuốc nếu tìm được, và cây gậy sắt cậu vẫn dùng.

Trang bị quá sơ sài cho một nhiệm vụ cảm tử.

Trung đeo ba lô lên vai, giắt con dao găm vào thắt lưng, tay siết chặt cây gậy sắt. Cậu nhìn lại những người đồng đội lần cuối – ánh mắt lo lắng của Lão Nam, sự chờ đợi của Vy, nỗi tuyệt vọng của chị Hạnh, sự tin tưởng ngây thơ của bé Mai, và cả ánh mắt lạnh lùng khó đoán của Thủy Tâm. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng khắc ghi những hình ảnh đó vào tâm trí, biến chúng thành động lực.

Rồi, không một lời từ biệt nào nữa, cậu quay người, quả quyết bước ra khỏi căn phòng tập thể, rời khỏi sự bao bọc tạm thời của cộng đồng bà Ba, một mình tiến vào bóng tối của hành lang dẫn ra thế giới bên ngoài.

Hành trình đơn độc bắt đầu.

Trung di chuyển nhanh chóng và lặng lẽ qua những con phố hoang tàn dưới ánh bình minh xám xịt. Cảm giác cô đơn, phơi mình giữa một thành phố chết rộng lớn thật khác biệt so với lúc đi cùng nhóm. Mọi giác quan của cậu căng ra như dây đàn. Thính giác siêu việt giúp cậu nghe rõ từng tiếng gió rít qua khe cửa vỡ, tiếng sột soạt của lũ chuột trong đống rác, tiếng gầm gừ xa xăm của quái vật. Thị giác tăng cường giúp cậu nhìn rõ hơn trong bóng tối lờ mờ của những con hẻm, phát hiện sớm những vật cản hay những bóng đen đáng ngờ từ xa.

Cậu men theo con đường Lão Nam đã chỉ dẫn, cố gắng di chuyển sát vào các tòa nhà, tận dụng mọi bóng râm, mọi vật cản để ẩn nấp. Cậu không muốn gây sự chú ý, không muốn đối đầu nếu không cần thiết. Mục tiêu duy nhất là đến bệnh viện, lấy thuốc và quay về nhanh nhất có thể.

Cậu đã dùng tốc độ và sự nhanh nhẹn vượt trội của mình để né tránh vài con xác sống cấp thấp lảng vảng trên đường. Chúng quá chậm chạp và ngờ nghệch để có thể bắt kịp cậu. Cậu cũng nghe thấy tiếng động cơ xe máy độ gầm rú từ phía xa, hướng về khu chợ Xóm Chiếu – dấu hiệu của băng Rắn Độc Hưng. Cậu lập tức thay đổi lộ trình, rẽ vào một con hẻm nhỏ hơn, tối tăm hơn, cố gắng tránh xa khu vực nguy hiểm đó.

Cảm giác bị theo dõi bởi "Bóng Đêm" thỉnh thoảng lại quay trở lại, mơ hồ nhưng dai dẳng, khiến cậu luôn phải cảnh giác cao độ, thỉnh thoảng lại dừng lại đột ngột, nấp vào một góc khuất nào đó để quan sát xung quanh. Nhưng cậu không phát hiện ra điều gì cụ thể. Có lẽ đó chỉ là sự hoang tưởng do căng thẳng quá độ, hoặc kẻ theo dõi của Prometheus thực sự rất chuyên nghiệp.

Sau gần một giờ di chuyển liên tục, vượt qua những dãy phố đổ nát, những ngã tư đầy xác xe, cuối cùng cậu cũng nhìn thấy nó từ xa – Bệnh viện Đa khoa Sài Gòn cũ.

Tòa nhà màu trắng cao lớn sừng sững giữa khung cảnh hoang tàn, nhưng vẻ ngoài của nó giờ đây không còn chút gì uy nghiêm của một nơi cứu người, mà mang một vẻ chết chóc, lạnh lẽo đến rợn người. Phần lớn cửa kính ở các tầng lầu đã vỡ nát, để lộ những khoảng tối đen đặc bên trong như những hốc mắt trống rỗng. Tường vôi trắng nhiều chỗ đã bong tróc, loang lổ vết máu khô và những vệt cháy đen do các vụ nổ hoặc hỏa hoạn trước đó. Sân trước của bệnh viện, nơi từng là bãi đậu xe và khu vực chờ, giờ đây cỏ dại mọc um tùm, xen lẫn những chiếc xe cứu thương bị lật nghiêng, cháy rụi hoặc đâm vào nhau một cách kỳ dị. Cổng chính bằng sắt đã bị phá tung, đổ sập sang một bên.

Một bầu không khí tĩnh lặng đến ma quái bao trùm lấy tòa nhà. Không một tiếng động, không một dấu hiệu của sự sống, nhưng chính sự im lặng đó lại ẩn chứa một sự đe dọa vô hình, một cảm giác bất an khiến Trung lạnh gáy. Nơi đây giống như một nấm mồ khổng lồ, chứa đựng không chỉ nỗi đau và cái chết của hàng ngàn bệnh nhân và nhân viên y tế, mà còn là hang ổ của những loài quái vật đột biến kinh tởm nhất.

Trung không dám tiến vào từ cổng chính. Cậu thận trọng di chuyển vòng ra phía sau bệnh viện, tìm kiếm một lối vào kín đáo và an toàn hơn. Cậu đi qua khu vực nhà xác cũ kỹ, cánh cửa thép đã bị bật tung, bên trong tối om và bốc ra một mùi tử khí nồng nặc đến nghẹt thở. Cậu rùng mình, vội vàng đi tiếp.

Cuối cùng, ở một dãy nhà phụ có vẻ là khu vực kho hoặc nhà bếp cũ, cậu phát hiện ra một cánh cửa sắt nhỏ đã bị cạy phá một phần, chỉ khép hờ. Bên cạnh đó, một ô cửa sổ ở tầng trệt cũng bị đập vỡ tan hoang, những mảnh kính vỡ vụn vương vãi trên nền đất ẩm ướt.

Đây có lẽ là lối vào ít được chú ý nhất. Trung hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập mạnh. Cậu nhìn vào bóng tối sâu thẳm bên trong cánh cửa hé mở và ô cửa sổ vỡ nát, cảm nhận rõ ràng hơi lạnh ẩm mốc và mùi thuốc sát trùng cũ kỹ hòa lẫn với mùi máu tanh phả ra từ bên trong.

Nhiệm vụ đơn độc thực sự bắt đầu từ đây. Cậu siết chặt thanh sắt và con dao găm của Anh Khoa, rồi thận trọng, không một tiếng động, lách người qua ô cửa sổ vỡ, bước chân vào địa ngục trần gian mang tên Bệnh viện Đa khoa Sài Gòn cũ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free