Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chapter 63: Những Ngày Bình Lặng

Vài ngày tiếp theo trôi qua trong một sự bình lặng tương đối, nhưng đầy căng thẳng tại khu nhà tập thể cũ kỹ của bà Ba. Nhóm người của Trung, sau cú sốc và kiệt sức của cuộc đào thoát và hành trình đầy hiểm nguy, bắt đầu làm quen với nhịp sống mới, một nhịp sống được duy trì bằng kỷ luật thép, sự sẻ chia trong thiếu thốn và nỗi lo sợ thường trực về thế giới bên ngoài.

Bầu không khí trong cộng đồng nhỏ bé này là một sự pha trộn kỳ lạ. Có sự ấm áp của tình người, của sự đùm bọc lẫn nhau giữa những con người cùng cảnh ngộ – những người già nhớ về quá khứ, những người phụ nữ tần tảo lo bữa ăn từ những nguyên liệu ít ỏi, những đứa trẻ cố gắng tìm lại nụ cười hồn nhiên giữa đống đổ nát. Nhưng bên cạnh đó, luôn tồn tại một sự căng thẳng ngầm, một sự cảnh giác không bao giờ tắt trong ánh mắt của những người canh gác, một nỗi lo âu về lương thực, nước uống và cả những mối đe dọa luôn rình rập từ băng Rắn Độc Hưng hay lũ quái vật khát máu.

Đối với nhóm của Trung, sự bình yên này càng mong manh hơn bởi tình trạng của Hùng. Anh đầu bếp vẫn chìm trong cơn sốt cao, lúc tỉnh lúc mê. Chị Tư, với sự giúp đỡ tận tình của Lão Nam và chị Hạnh, đã làm tất cả những gì có thể. Lá thuốc gia truyền được thay mới liên tục để hút mủ, tiêu viêm. Số thuốc kháng sinh ít ỏi họ liều mạng lấy về từ nhà thuốc Minh Tâm được chia liều cẩn thận, hòa với chút nước mưa đun sôi quý giá cho anh uống. Cánh tay gãy được nẹp lại bằng những thanh gỗ chắc chắn hơn thay cho cây gậy sắt của Lão Nam.

Cơn sốt của Hùng có giảm đi đôi chút sau vài ngày, không còn những cơn co giật nguy hiểm như ở tầng hầm, nhưng vết thương ở tay vẫn sưng tấy, đỏ ửng và chảy mủ, dấu hiệu nhiễm trùng nặng vẫn chưa hề thuyên giảm đáng kể. Anh vẫn yếu ớt, mê man phần lớn thời gian, thỉnh thoảng tỉnh lại chỉ để rên rỉ vì đau đớn rồi lại thiếp đi. Nỗi lo mất đi người đồng đội lạc quan, vui vẻ luôn ám ảnh lấy tâm trí Lão Nam và Trung.

Trong những ngày này, những người còn lại trong nhóm cố gắng hòa nhập và đóng góp công sức cho cộng đồng như lời đã hứa.

Vy, dù vết thương ở chân vẫn khiến cô đi lại hơi tập tễnh, đã nhanh chóng chứng tỏ giá trị của mình. Cô dành thời gian quan sát hệ thống phòng thủ tạm bợ của khu nhà, chỉ ra những điểm yếu, những góc chết cần lưu ý. Với kinh nghiệm quân sự ít ỏi nhưng thực tế hơn hẳn những người dân thường ở đây, cô hướng dẫn lại đội canh gác cách bố trí vị trí, cách sử dụng hiệu quả những vũ khí thô sơ họ có, cách phối hợp khi có báo động. Ban đầu, có vài người đàn ông tỏ ra nghi ngờ hoặc tự ái, nhưng sự chuyên nghiệp, thái độ nghiêm túc và những lời khuyên thực tế của Vy dần thuyết phục được họ. Bà Ba cũng nhận ra giá trị của cô, thường xuyên trao đổi với cô về tình hình an ninh và các mối đe dọa tiềm tàng. Mối quan hệ giữa hai người phụ nữ mạnh mẽ này được xây dựng trên nền tảng của sự tôn trọng và trách nhiệm chung. Tuy nhiên, Vy vẫn không lúc nào lơ là cảnh giác, đôi mắt cô luôn quan sát xung quanh, và đặc biệt là Trung, người mà cô vẫn coi là một ẩn số nguy hiểm cần được giám sát chặt chẽ.

Lão Nam, ngoài thời gian túc trực chăm sóc Hùng, cũng trở thành một thành viên hữu ích của cộng đồng. Bàn tay chai sần, khéo léo của ông đã giúp sửa lại nhiều thứ hỏng hóc lặt vặt – từ cái máy bơm nước mưa bị trục trặc, cánh cửa ọp ẹp, cho đến việc gia cố lại những đoạn hàng rào yếu. Ông cũng chia sẻ kinh nghiệm làm vườn ít ỏi của mình với những người phụ nữ đang cố gắng trồng rau trong thùng xốp, hướng dẫn họ cách tận dụng đất, cách làm phân bón từ rác hữu cơ. Những người già khác trong xóm cũng quý mến ông, họ thường tụ tập lại ở góc sân vào những lúc tạm rảnh rỗi, cùng nhau ôn lại chuyện xưa, chia sẻ nỗi lo về con cháu, về tương lai mờ mịt, tìm thấy sự đồng cảm và an ủi hiếm hoi.

Chị Hạnh nhanh chóng hòa vào công việc bếp núc và chăm sóc trẻ con của cộng đồng. Có lẽ đây là nơi chị cảm thấy an toàn và được sẻ chia nhất kể từ khi thảm họa xảy ra. Nỗi đau mất chồng và nỗi lo cho Hùng vẫn còn đó, nhưng việc nhìn thấy Linh, Tuấn và bé Mai dần bớt sợ hãi, bắt đầu chơi đùa cùng những đứa trẻ khác, mang lại cho chị một nguồn động lực lớn lao để tiếp tục cố gắng. Chị phụ giúp các bà, các chị khác nấu những bữa cháo loãng, những món canh rau đạm bạc từ vườn rau nhỏ và chút ít đồ khô còn sót lại, chia sẻ từng mẩu bánh, từng ngụm nước quý giá.

Trung thì lao vào những công việc nặng nhọc nhất như một cách để chuộc lỗi, để đền đáp lòng tốt của cộng đồng, và cũng để quên đi nỗi dằn vặt nội tâm. Cậu khuân vác những thùng nước mưa nặng trĩu từ sân thượng xuống, phụ giúp Lão Nam và những người đàn ông khác gia cố hàng rào bằng những bao cát tự chế, chuyển những tảng bê tông lớn để chặn các lối đi phụ. Sức mạnh phi thường của cậu, dù được cố gắng che giấu và kiềm chế, đôi khi vẫn khiến những người làm việc cùng phải kinh ngạc và thì thầm bàn tán. Cậu cảm nhận được những ánh mắt tò mò, e dè, thậm chí sợ hãi hướng về phía mình, đặc biệt là sau khi vết bỏng axit trên chân cậu lành lại nhanh chóng chỉ sau một, hai ngày, chỉ còn lại một vệt sẹo mờ.

Cậu cố gắng tỏ ra bình thường, ít nói, chỉ tập trung vào công việc, tránh gây sự chú ý không cần thiết. Bức tường im lặng giữa cậu và một bộ phận cư dân vẫn còn đó.

Niềm an ủi lớn nhất của cậu trong những ngày này là bé Mai. Cô bé, sau khi hạ sốt và khỏe lại phần nào, lại quấn quýt lấy cậu không rời. Mỗi khi thấy cậu nghỉ tay sau giờ lao động, cô bé lại chạy tới, níu lấy tay áo cậu, líu lo kể những câu chuyện trẻ thơ về những người bạn mới quen, về những trò chơi đơn giản trong khoảng sân nhỏ. Sự hồn nhiên, trong sáng và niềm tin tuyệt đối trong đôi mắt to tròn của bé Mai như một dòng nước mát lành tưới tắm tâm hồn đang khô cằn và đầy giông bão của Trung. Ít nhất, vẫn còn một người không hề sợ hãi cậu, vẫn xem cậu là "anh Trung" tốt bụng đã cứu mạng mình. Điều đó tiếp thêm cho cậu sức mạnh và quyết tâm để tiếp tục kiểm soát con quái vật bên trong, để bảo vệ nụ cười trong trẻo đó.

Thủy Tâm vẫn là một ẩn số lớn nhất. Cô hiếm khi xuất hiện ở khu vực sinh hoạt chung. Người ta chỉ thấy cô lướt đi như một bóng ma trên các hành lang, ban công, hoặc ngồi một mình trên sân thượng vào lúc bình minh hay hoàng hôn, đôi mắt xanh biển nhìn xa xăm về phía thành phố đổ nát. Không ai biết cô đang nghĩ gì, đang làm gì. Cô chỉ tham gia khi thực sự cần thiết, như việc chia sẻ vài kỹ năng ẩn nấp cho đội canh gác, hoặc đưa ra những lời cảnh báo mơ hồ nhưng thường chính xác về những mối nguy hiểm tiềm tàng từ bên ngoài mà giác quan của người thường không thể nhận thấy. Cô vẫn thỉnh thoảng tìm đến Trung, thường là vào những lúc cậu ở một mình, để đưa ra vài lời khuyên ngắn gọn, đầy ẩn ý về việc kiểm soát sức mạnh thông qua ý chí bảo vệ, hoặc chia sẻ những cảm nhận của cô về "năng lượng bất ổn" của tòa nhà hay về "Bóng Đêm" vẫn đang rình rập đâu đó ngoài kia. Mối quan hệ giữa hai người họ vẫn đầy bí ẩn, vừa có sự dò xét, vừa có một sự thấu hiểu ngầm nào đó mà chính Trung cũng không thể lý giải.

Những ngày "bình lặng" cứ thế trôi qua trong sự thiếu thốn, lo âu và một trật tự mong manh. Họ đã có một nơi trú ẩn tương đối an toàn, có cộng đồng để nương tựa, nhưng gánh nặng về Hùng vẫn đè nặng lên tất cả.

Vào ngày thứ ba kể từ khi họ đến, tình trạng của Hùng không những không khá hơn mà còn có dấu hiệu xấu đi rõ rệt. Cơn sốt lại tăng cao trở lại, anh bắt đầu mê sảng nhiều hơn, nói những lời vô nghĩa, thỉnh thoảng lại co giật nhẹ. Vết thương ở tay sưng tấy hơn, mủ chảy ra nhiều hơn dù đã được chị Tư và Lão Nam rửa ráy, đắp lá liên tục.

Chị Tư, sau khi kiểm tra lại cho Hùng một lần nữa, bước ra khỏi phòng bệnh với vẻ mặt nặng trĩu, lắc đầu nhìn Vy và Lão Nam đang đứng chờ đợi bên ngoài. "Không ổn rồi," chị nói khẽ, giọng đầy bất lực. "Lá thuốc và số kháng sinh kia chỉ cầm cự được đến đây thôi. Nhiễm trùng đã ăn vào sâu quá rồi, lại còn là vết gãy xương hở. Nếu không có kháng sinh đặc trị liều cao, hoặc ít nhất là cồn 90 độ để rửa sâu vết thương, tôi e rằng... cậu ấy chỉ còn được vài ngày nữa thôi."

Lời nói của chị Tư như một nhát búa cuối cùng giáng xuống. Mọi nỗ lực của họ dường như đã trở nên vô vọng. Kháng sinh đặc trị. Cồn 90 độ. Những thứ đó ở đâu ra bây giờ?

Vy nhìn Lão Nam, thấy sự tuyệt vọng và đau đớn trong đôi mắt già nua của ông. Cô nhìn vào căn phòng nơi Hùng đang thoi thóp, rồi nhìn ra khoảng sân chung, nơi những đứa trẻ vẫn đang cố gắng tìm kiếm niềm vui giữa hoang tàn. Cô không thể bỏ cuộc. Họ không thể để Hùng chết như vậy.

"Bệnh viện," Vy nói, giọng nói trầm xuống nhưng đầy quyết tâm. "Chỉ có thể là bệnh viện bỏ hoang gần đây nhất. Hoặc một kho dược phẩm lớn nào đó. Đó là nơi duy nhất có hy vọng tìm được thứ chúng ta cần."

Lão Nam giật mình nhìn Vy. "Bệnh viện? Cô nói cái bệnh viện Đa khoa Sài Gòn cũ ở cuối đường kia sao? Nơi đó... nguy hiểm lắm! Nghe nói quái vật trong đó nhiều vô kể, đủ loại dị dạng. Chưa kể, có thể có những nhóm khác cũng đang nhắm vào đó!"

"Chúng ta không còn lựa chọn nào khác!" Vy đáp lại, ánh mắt kiên định. "Ở lại đây chờ chết không phải là cách. Phải đi tìm cơ hội, dù chỉ là một phần trăm!"

Cuộc đối thoại của họ thu hút sự chú ý của Trung, người đang đứng gần đó. Cậu nghe rõ từng lời, hiểu rõ tình thế cấp bách và sự nguy hiểm của nhiệm vụ sắp tới. Bệnh viện bỏ hoang. Kháng sinh đặc trị. Một nhiệm vụ gần như tự sát.

Và cậu biết, ánh mắt của Vy và Lão Nam, dù không nói ra, cuối cùng cũng sẽ hướng về phía cậu, người duy nhất có đủ sức mạnh và tốc độ để thực hiện một nhiệm vụ đơn độc đầy rủi ro như vậy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free