Biến Dị Thế Giới - Chương 62: Chapter 62: Nơi Ở Mới
Cánh cổng sắt cũ kỹ, được gia cố tạm bợ bằng lưới thép và tôn, khép lại sau lưng họ, âm thanh kèn kẹt của kim loại hoen gỉ như một dấu chấm hết cho hành trình đầy máu và nước mắt vừa qua. Nhóm người của Trung cuối cùng cũng đặt chân vào bên trong khu nhà tập thể cũ của bà Ba, một nơi trú ẩn mong manh giữa lòng thành phố chết.
Không khí bên trong, dù vẫn mang mùi ẩm mốc và thiếu thốn, nhưng lại có một sự khác biệt rõ rệt so với cái tầng hầm tối tăm, hôi thối họ vừa rời đi. Khoảng sân chung nhỏ được quét dọn tương đối sạch sẽ, dù nền xi măng đã nứt nẻ và cỏ dại mọc len lỏi. Vài bộ bàn ghế nhựa cũ được xếp ngay ngắn vào một góc. Quan trọng hơn, có dấu hiệu của sự sống có tổ chức: những thùng xốp trồng rau xanh được xếp dọc theo chân tường, một hệ thống hứng nước mưa đơn giản bằng những tấm bạt và thùng nhựa, và những bóng người lầm lũi di chuyển, mỗi người dường như có một công việc riêng.
Bà Ba và chị Tư đã chờ sẵn. Nhìn thấy tình trạng thê thảm của cả nhóm, đặc biệt là Hùng đang nằm bất động trên chiếc cáng tạm bợ, khuôn mặt bà Ba lộ rõ vẻ thương cảm xen lẫn lo lắng. Chị Tư, người phụ nữ có kiến thức về thuốc men, không nói lời nào, lập tức tiến lại gần chiếc cáng, đôi tay thành thạo nhanh chóng kiểm tra mạch, nhiệt độ và vết thương sưng tấy, đỏ ửng trên cánh tay Hùng.
"Nhiễm trùng nặng lắm rồi! Sốt cao quá!" chị Tư lẩm bẩm, đôi mày chau lại. "Phải đưa vào trong ngay! May mà tôi vừa chuẩn bị thêm ít lá thuốc tiêu viêm, hạ sốt."
Bà Ba quay sang những người đàn ông khỏe mạnh đang canh gác gần đó. "Mấy chú phụ một tay đưa cậu này vào căn phòng trống trong cùng dãy nhà kia. Chuẩn bị thêm nước ấm, khăn sạch!"
Rồi bà quay lại nhìn những người còn lại trong nhóm Trung – Vy tập tễnh với vết thương ở chân, Trung kiệt sức sau khi gánh phần lớn sức nặng của Hùng, Lão Nam già nua mệt mỏi, chị Hạnh và ba đứa trẻ sợ hãi nép vào nhau, Thủy Tâm im lặng quan sát.
"Các cháu cũng vào nghỉ ngơi đi," bà nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Vất vả quá rồi. Chuyện đâu còn có đó. Tư, cô lo cho cậu trai bị thương trước đi. Tôi sẽ sắp xếp chỗ nghỉ tạm và chút gì đó lót dạ cho mọi người."
Họ được dẫn vào một căn phòng tập thể khác ở tầng trệt, đối diện với căn phòng nơi Hùng vừa được đưa vào. Căn phòng cũng đơn sơ, cũ kỹ, tường vôi bong tróc, nhưng đã được dọn dẹp sạch sẽ hơn nhiều so với tầng hầm. Có vài tấm chiếu được trải gọn gàng trên sàn, mấy chiếc chăn mỏng được gấp vuông vức. Một chút ánh sáng tự nhiên lọt qua ô cửa sổ nhỏ đã được che chắn cẩn thận bằng lưới thép, đủ để nhìn rõ mọi thứ bên trong.
Ngay khi cánh cửa phòng đóng lại, sự kiệt quệ dồn nén suốt chặng đường dài mới thực sự ập đến. Vy ngồi phịch xuống tấm chiếu gần nhất, dựa lưng vào tường, cô nhắm mắt lại, cố gắng nén cơn đau nhói từ gót chân và cánh tay. Lão Nam cũng ngồi xuống bên cạnh, thở hổn hển, khuôn mặt già nua lộ rõ vẻ mệt mỏi cùng cực. Chị Hạnh ôm chặt lấy ba đứa con, nước mắt lại bắt đầu lăn dài, nhưng lần này không chỉ vì sợ hãi mà còn vì một chút nhẹ nhõm khi tạm thời thoát khỏi hiểm nguy cận kề. Linh và Tuấn, sau cơn sợ hãi, bắt đầu tò mò nhìn quanh căn phòng mới lạ. Bé Mai, có lẽ do tác dụng của thuốc và sự an toàn tương đối, đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ, hơi thở đều hơn một chút.
Trung tìm một góc khuất, ngồi xuống, tấm lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo. Cậu nhìn mọi người, rồi lại nhìn xuống cánh tay phải của mình. Cảm giác ngứa ran vẫn còn đó, một lời nhắc nhở về bí mật và gánh nặng mà cậu đang mang. Cậu cảm thấy biết ơn lòng tốt của bà Ba, nhưng cũng cảm thấy ngột ngạt bởi sự phụ thuộc, bởi cảm giác mình là kẻ ngoại lai, một ẩn số nguy hiểm trong cộng đồng nhỏ bé này.
Thủy Tâm, như thường lệ, chọn một góc tối nhất, xa nhất, ngồi xuống khoanh chân, đôi mắt xanh biển nhắm hờ, như đang thiền định, nhưng Trung biết cô vẫn đang quan sát, đang cảm nhận mọi thứ xung quanh bằng một cách nào đó mà cậu không thể hiểu được.
Một lúc sau, bà Ba quay lại cùng một người phụ nữ khác, mang theo một nồi cháo loãng bốc khói nghi ngút và một ấm nước mưa đã được đun sôi cẩn thận.
"Các cháu ăn tạm chút gì cho ấm bụng," bà nói, giọng hiền từ. "Ở đây thiếu thốn đủ bề, chỉ có vậy thôi, các cháu đừng chê."
Nồi cháo chỉ là cháo trắng nấu bằng gạo cũ, loãng toẹt, có lẽ được nêm nếm thêm chút muối ít ỏi và vài cọng rau xanh tự trồng thái nhỏ. Nhưng đối với những người đã nhiều ngày chỉ ăn đồ hộp hết hạn hoặc bánh quy vụn, thì đây thực sự là một bữa ăn thịnh soạn.
Mọi người chuyền tay nhau những chiếc bát sứt mẻ, đón lấy từng muôi cháo nóng hổi với lòng biết ơn sâu sắc. Mùi cháo gạo đơn sơ lan tỏa trong căn phòng, mang theo một hơi ấm lạ thường, xoa dịu phần nào cái lạnh lẽo và nỗi sợ hãi trong lòng họ.
Trung ăn một cách chậm rãi, cố gắng nuốt từng thìa cháo. Cơn đói cồn cào trong bụng được làm dịu đi phần nào, nhưng cổ họng vẫn khô khốc vì thiếu nước. Cậu nhường phần nước ít ỏi cho Lão Nam và chị Hạnh.
Trong lúc mọi người đang ăn, chị Tư vội vàng bước vào, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng. "Bà Ba, tình hình cậu thanh niên kia không ổn lắm," chị nói nhỏ với bà Ba, nhưng đủ để Vy và Lão Nam nghe thấy. "Thuốc kháng sinh họ mang về có vẻ không đủ mạnh, hoặc nhiễm trùng đã ăn sâu quá rồi. Em đã đắp thêm lá thuốc tiêu độc gia truyền, nhưng cơn sốt vẫn còn cao lắm, vết thương sưng tấy rất đáng ngại. Cứ thế này, e là..." Chị lắc đầu, không nói hết câu.
Lão Nam và Vy nghe vậy, bát cháo trên tay như đông cứng lại. Niềm hy vọng vừa nhen nhóm lại bị dội một gáo nước lạnh. Họ đã liều mạng mang thuốc về, nhưng vẫn không đủ để cứu Hùng sao?
"Phải cần kháng sinh mạnh hơn," chị Tư nói tiếp, ánh mắt nhìn Lão Nam và Vy đầy ái ngại. "Loại đặc trị cho nhiễm trùng xương khớp ấy. Hoặc ít nhất là cồn y tế mạnh để sát trùng liên tục. Nhưng ở đây thì... chịu thôi. Mấy thứ đó quý hơn vàng."
Không khí trong phòng lại chùng xuống. Mục tiêu tiếp theo lại hiện ra một cách nghiệt ngã: Tìm thuốc kháng sinh mạnh hơn, tìm cồn y tế. Nhưng tìm ở đâu trong cái thành phố chết này? Nhà thuốc Minh Tâm họ vừa thoát ra đã bị lục soát gần hết và còn có con Bloater canh giữ. Những nhà thuốc khác liệu có khá hơn? Hay họ phải mạo hiểm đến những bệnh viện lớn bỏ hoang – những nơi chắc chắn còn nguy hiểm hơn gấp bội?
Trung nghe cuộc đối thoại, lòng nặng trĩu. Cậu nhìn Hùng đang nằm bất động ở căn phòng đối diện qua khe cửa hé mở, rồi lại nhìn những người đồng đội đang dần chìm vào tuyệt vọng.
Cậu lại siết chặt bàn tay phải. Sức mạnh này... liệu có thể làm được gì hơn là phá hủy?
Những ngày tiếp theo trôi qua trong sự thấp thỏm lo âu và một nhịp sống tạm bợ, đầy gượng gạo tại cộng đồng của bà Ba. Nhóm của Trung cố gắng hòa nhập và đóng góp công sức như đã hứa.
Vy, dù chân vẫn còn đau, đã nhanh chóng thể hiện vai trò của mình. Cô dùng kinh nghiệm quân sự ít ỏi còn nhớ được để giúp bà Ba củng cố lại hệ thống phòng thủ vốn còn khá sơ sài của khu nhà tập thể. Cô chỉ cho những người đàn ông cách bố trí các chốt canh gác hợp lý hơn, cách tạo ra những vật cản hiệu quả hơn từ những vật liệu sẵn có, và thậm chí còn hướng dẫn họ vài kỹ năng tự vệ cơ bản bằng gậy gộc, giáo mác tự chế. Sự quyết đoán, kiến thức thực tế và tinh thần trách nhiệm của cô dần chiếm được sự tôn trọng của bà Ba và những người canh gác, dù sự dè chừng ban đầu vẫn còn đó. Mối quan hệ giữa cô và bà Ba trở nên gắn bó hơn trên cơ sở của sự tôn trọng lẫn nhau và mục tiêu chung là bảo vệ cộng đồng. Tuy nhiên, cô vẫn luôn dành một phần tâm trí để quan sát Trung, nhận thấy sự khác lạ và bất ổn tiềm ẩn nơi cậu.
Lão Nam, với kinh nghiệm sống và sự khéo léo của mình, trở thành một người thợ sửa chữa bất đắc dĩ cho cả xóm. Ông giúp sửa lại những đoạn hàng rào bị hỏng, gia cố thêm hệ thống hứng nước mưa ọp ẹp, vá lại những mái tôn bị dột. Ông cũng dành phần lớn thời gian túc trực bên cạnh Hùng, cùng chị Tư chăm sóc cho anh. Ông thường ngồi trò chuyện với những người già khác trong xóm, chia sẻ kinh nghiệm sống sót, những câu chuyện về thời bình yên đã xa, tìm kiếm sự đồng cảm và an ủi trong những ngày tháng khó khăn.
Chị Hạnh nhanh chóng hòa nhập vào công việc bếp núc chung của cộng đồng. Nỗi lo lắng về Hùng và tương lai vẫn còn đó, nhưng việc có một nơi tương đối an toàn cho ba mẹ con, có người trò chuyện, chia sẻ gánh nặng, cũng giúp chị phần nào lấy lại tinh thần. Linh, Tuấn và bé Mai, sau những ngày đầu sợ sệt, cũng dần quen với môi trường mới. Chúng bắt đầu chơi đùa cùng những đứa trẻ khác trong xóm ở khoảng sân chung dưới sự giám sát chặt chẽ của người lớn. Tiếng cười nói trẻ thơ, dù yếu ớt và hiếm hoi, cũng mang lại một chút sinh khí cho cộng đồng đang oằn mình chống chọi với sự khắc nghiệt của tận thế. Bé Mai đặc biệt quấn quýt Trung, mỗi khi cậu xuất hiện ở sân chung sau những giờ lao động, cô bé lại chạy tới níu tay áo cậu, ánh mắt trong veo không còn vẻ sợ hãi như trước, mà là sự tin tưởng và yêu mến tuyệt đối. Sự hồn nhiên và tin tưởng của bé Mai trở thành liều thuốc tinh thần quý giá, giúp Trung tạm quên đi nỗi mặc cảm và sự cô lập.
Trung cố gắng hòa nhập bằng cách nhận lấy những công việc nặng nhọc nhất: khuân vác nước từ hệ thống hứng về các phòng, sửa chữa những đoạn tường bị nứt vỡ, gia cố thêm hàng rào, đôi khi còn phụ giúp canh gác vào ban đêm. Cậu làm việc một cách lặng lẽ, chăm chỉ, cố gắng không gây sự chú ý, tránh né những ánh mắt tò mò hoặc e dè của một số cư dân khi họ vô tình nhìn thấy vết bỏng trên chân cậu đã lành lại một cách khó tin, hoặc nhớ lại lời kể mơ hồ của Lão Nam về sức mạnh kỳ lạ của cậu. Cậu cảm thấy mình có trách nhiệm phải làm gì đó để trả ơn lòng tốt của bà Ba, để bảo vệ nơi trú ẩn mới này, nhưng nỗi sợ bị phát hiện hoàn toàn, nỗi sợ về con quái vật bên trong mình, vẫn luôn ám ảnh. Cậu dành những lúc rảnh rỗi ít ỏi để ngồi một mình ở một góc khuất, cố gắng luyện tập kiểm soát ý chí, tập trung vào cảm giác năng lượng âm ỉ trong cánh tay phải, nhưng sự tiến bộ rất chậm chạp và tiêu hao tinh thần ghê gớm.
Thủy Tâm vẫn giữ vẻ bí ẩn cố hữu. Cô ít khi tham gia vào các hoạt động chung, trừ những lúc cần thiết như đi trinh sát vòng ngoài cùng đội canh gác hoặc chia sẻ vài mẹo nhỏ về cách ẩn nấp và di chuyển không tiếng động. Phần lớn thời gian, cô hoặc biến mất đâu đó trong khu nhà tập thể rộng lớn, tự mình khám phá các ngóc ngách, hoặc ngồi thiền ở một góc sân thượng yên tĩnh, đôi mắt xanh biển nhìn xa xăm về phía chân trời xám xịt. Cô thỉnh thoảng lại có những cuộc trao đổi ngắn gọn, đầy ẩn ý với Trung, thường là về sức mạnh của cậu hoặc về những cảm nhận mơ hồ của cô về "năng lượng" bất ổn của khu vực xung quanh, về những mối nguy hiểm tiềm tàng mà người thường không thể nhận thấy. Cô cũng là người đầu tiên nhắc nhở Vy và Trung về cảm giác bị theo dõi từ xa bởi "Bóng Đêm" dường như vẫn chưa biến mất hoàn toàn.
Tình hình của Hùng vẫn là nỗi lo lớn nhất bao trùm lên cả cộng đồng nhỏ bé. Thuốc kháng sinh họ mang về, cùng với lá thuốc của chị Tư, chỉ giúp kìm hãm phần nào sự phát triển của ổ nhiễm trùng chứ không thể chữa trị dứt điểm. Cơn sốt của anh lúc hạ lúc tăng, anh vẫn mê man phần lớn thời gian, thỉnh thoảng tỉnh lại trong cơn đau đớn rồi lại thiếp đi vì kiệt sức.
Chị Tư, sau nhiều ngày cố gắng hết sức với những phương thuốc dân gian và lượng thuốc tây ít ỏi, cuối cùng cũng phải lắc đầu thừa nhận với Vy và Lão Nam: "Tôi đã cố hết sức rồi. Lá thuốc chỉ giúp tiêu viêm bên ngoài và hạ sốt tạm thời. Thuốc kháng sinh kia có lẽ không đủ mạnh hoặc không đúng loại cho vết nhiễm trùng xương này. Cứ thế này, sợ rằng cậu ấy khó qua khỏi tuần này. Trừ khi..." Chị ngập ngừng, ánh mắt nhìn họ đầy ái ngại, "...trừ khi tìm được loại kháng sinh đặc trị mạnh hơn, hoặc cồn y tế 90 độ để sát trùng sâu vào vết thương."
Lời nói của chị Tư như một nhát búa cuối cùng giáng xuống hy vọng của mọi người. Kháng sinh đặc trị? Cồn 90 độ? Những thứ đó giờ đây quý hơn cả mạng người. Tìm ở đâu bây giờ?
Vy và Lão Nam nhìn nhau, sự bất lực hiện rõ trong mắt. Họ biết rằng một nhiệm vụ mới, còn nguy hiểm và liều lĩnh hơn cả chuyến đi xuống tầng trệt hay lên sân thượng lúc trước, đang dần hình thành. Một nhiệm vụ mà có lẽ, chỉ có người mang trong mình sức mạnh phi thường và bí ẩn như Trung mới có cơ hội hoàn thành.