Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chương 61: Chapter 61: Bình Yên Mong Manh

Cánh cửa sắt ọp ẹp của tầng hầm được Lão Nam và Trung cẩn thận đẩy hé ra, rồi lại được kéo lại phía sau khi người cuối cùng trong đoàn người tả tơi bước ra con hẻm ẩm thấp. Ánh sáng ban mai, dù vẫn yếu ớt và xám xịt, cũng đủ khiến họ nheo mắt lại sau một đêm dài chìm trong bóng tối đặc quánh. Không khí bên ngoài, dù mang theo mùi hôi thối của rác thải và tử khí, vẫn thoáng đãng hơn hẳn sự ngột ngạt, tù túng của nơi trú ẩn tạm bợ vừa bỏ lại.

Đoàn người bảy người lớn và ba đứa trẻ bắt đầu hành trình đầy gian nan hướng về phía khu nhà tập thể cũ của bà Ba – một ốc đảo hy vọng mong manh giữa biển cả hoang tàn. Vy, dù gót chân vẫn còn đau nhói sau cú sượt của móng vuốt Mato, cố gắng đi đầu cùng Thủy Tâm, người di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma, đôi mắt xanh biển không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, mọi bóng đen khả nghi.

Gánh nặng lớn nhất đè lên vai Trung và Lão Nam. Chiếc cáng tạm bợ làm từ thanh sắt và tấm bạt nhựa ọp ẹp kêu lên kèn kẹt theo từng bước chân, nâng đỡ thân hình to béo, bất tỉnh của Hùng. Anh đầu bếp vẫn đang chìm trong cơn sốt cao, hơi thở nặng nề, khò khè, khuôn mặt đỏ bừng vì nhiễm trùng. Mỗi cử động, dù là nhỏ nhất, cũng khiến anh khẽ rên lên trong mê sảng. Trung nghiến răng chịu đựng sức nặng và cơn đau âm ỉ từ vết bỏng axit ở chân trái, tập trung toàn bộ sức lực và ý chí vào việc giữ cho chiếc cáng ổn định. Bên cạnh cậu, Lão Nam cũng gắng hết sức bình sinh, khuôn mặt già nua nhăn lại vì gắng sức và lo lắng, đôi mắt không ngừng liếc nhìn người đồng đội đang nguy kịch.

Chị Hạnh ôm chặt bé Mai đã hạ sốt nhưng vẫn còn rất yếu, tay kia dắt díu Linh và Tuấn đang sợ hãi nhìn quanh. Ba đứa trẻ im lặng một cách khác thường, nỗi sợ hãi và sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt non nớt. Chúng hiểu rằng chỉ một tiếng khóc hay một cử động bất cẩn cũng có thể thu hút tử thần đến gần.

Họ di chuyển chậm chạp, nặng nề và đầy cảnh giác. Con đường nhựa nứt nẻ đầy rẫy chướng ngại vật – những chiếc xe hơi cháy đen, những đống gạch đá từ các tòa nhà sụp đổ, những vũng nước tù đọng bẩn thỉu. Việc dìu chiếc cáng qua những địa hình phức tạp này đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng và sức lực phi thường.

"Cẩn thận! Chỗ kia có vẻ yếu!" Lão Nam khẽ nhắc khi họ đi qua một đoạn vỉa hè bị sụt lún.

Trung gồng mình, dùng sức mạnh cường hóa để nâng phần đầu cáng lên cao hơn, tránh cho Hùng bị va đập. Cậu cảm nhận được cánh tay phải hơi nóng lên, các cơ bắp căng cứng, nhưng cậu cố gắng giữ nó ở mức kiểm soát, tập trung vào ý chí bảo vệ thay vì để bản năng dẫn dắt.

Thủy Tâm đi trước liên tục ra hiệu cảnh báo. Lúc thì là một sợi dây cước mảnh giăng ngang lối đi, lúc thì là một bóng đen lờ đờ của con xác sống cấp thấp ẩn nấp trong một cửa hàng bỏ hoang. Vy hoặc Thủy Tâm sẽ lặng lẽ xử lý mối đe dọa đó trước khi nó kịp gây ra tiếng động lớn, đôi dao găm của Thủy Tâm và con dao duy nhất của Vy hoạt động chính xác và chết chóc.

Họ men theo những con hẻm nhỏ, cố gắng tránh các trục đường chính rộng lớn và trống trải, nơi dễ trở thành mục tiêu tấn công hoặc bị quan sát từ xa. Mùi hôi thối ngày càng nồng nặc hơn, ruồi nhặng bay vo ve quanh những đống rác khổng lồ và những cái xác đang phân hủy bị bỏ lại ven đường. Khung cảnh hoang tàn, chết chóc của thành phố như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự mong manh của sự sống.

Khi họ đi ngang qua khu vực gần chợ Xóm Chiếu, nơi băng Rắn Độc Hưng đang kiểm soát, Thủy Tâm đột ngột giơ tay ra hiệu dừng lại và ép sát vào tường. Tim mọi người thót lại.

Từ phía xa, vọng lại tiếng động cơ xe máy gầm rú đặc trưng của những chiếc xe được độ lại, kèm theo tiếng cười nói, chửi thề thô lỗ.

"Nhanh! Vào đây!" Vy thì thầm, chỉ vào một cửa hàng tạp hóa cũ đã bị phá tan hoang cửa kính.

Cả nhóm vội vàng di chuyển vào bên trong, nép mình sau những kệ hàng đổ nát, nín thở lắng nghe. Trung và Lão Nam cẩn thận hạ chiếc cáng xuống sàn nhà đầy mảnh vỡ, cố gắng không gây ra tiếng động. Chị Hạnh bịt chặt miệng Linh và Tuấn, đôi mắt mở to đầy sợ hãi.

Tiếng xe máy gầm rú ngày càng gần, rồi dừng lại ngay đầu con hẻm gần đó. Có tiếng quát tháo, tiếng cười nói ồn ào của vài ba người.

"... Mẹ kiếp! Tìm cả buổi sáng mà không thấy tăm hơi lũ chuột nhắt hôm qua đâu!"

"Chắc chúng nó sợ quá chui rúc vào xó nào rồi! Kệ mẹ chúng nó đi đại ca, về thôi, đói bỏ mẹ rồi!"

"Biết đâu chúng nó lại mò về cái tầng hầm tối thui kia thì sao? Hay mình quay lại đó xem thử?"

"Thôi dẹp mẹ đi! Hôi như cú ấy! Với lại, thằng Hưng 'Rắn Độc' nó mà biết mình tự ý quay lại địa bàn nó đánh hơi được thì bỏ mẹ! Về!"

Tiếng xe máy lại nổ giòn, rồi rú ga phóng đi, xa dần.

Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm, nhưng mồ hôi lạnh đã thấm ướt lưng áo. Nguy hiểm luôn rình rập ở mọi ngóc ngách, không chỉ từ quái vật mà còn từ chính đồng loại. Họ đã may mắn tránh được một cuộc đối đầu không cân sức.

Họ đợi thêm vài phút cho chắc chắn rồi mới tiếp tục hành trình. Lần này, họ di chuyển nhanh hơn, sự sợ hãi bị phát hiện thúc đẩy bước chân.

Hùng trên cáng lại bắt đầu rên rỉ vì đau đớn khi vết thương bị động chạm mạnh. Lão Nam lo lắng kiểm tra trán anh, lắc đầu ngao ngán. "Vẫn sốt cao lắm.

Phải nhanh lên mới được."

Trung nghiến răng, dồn thêm sức lực vào đôi vai đang mỏi nhừ. Cậu nhìn Lão Nam già nua cũng đang thở hổn hển, lòng không khỏi xót xa. "Để cháu gánh phần nhiều hơn, bác nghỉ một chút đi."

Lão Nam định từ chối, nhưng nhìn thấy sự kiên quyết trong mắt Trung và tình trạng kiệt sức của bản thân, ông đành gật đầu. Sức mạnh của Trung, dù đáng sợ, lại là cứu cánh của họ vào lúc này.

Cuối cùng, sau gần một giờ đồng hồ vật lộn với đói khát, mệt mỏi và hiểm nguy rình rập, họ cũng nhìn thấy con hẻm lớn dẫn vào khu nhà tập thể cũ kỹ của bà Ba. Khung cảnh quen thuộc – hàng rào tạm bợ bằng lưới thép và tôn cũ, những bóng người canh gác trên ban công tầng cao – hiện ra trước mắt như một phép màu.

Vy bước lên trước, tập tễnh nhưng cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Cô giơ tay lên cao, ra hiệu nhận biết đã được thống nhất với bà Ba lúc trước.

Những người canh gác trên cao nheo mắt nhìn xuống, nhận ra Vy và những người đi cùng cô lúc sáng. Có tiếng trao đổi nho nhỏ, rồi cánh cổng sắt cũ kỹ được vài người đàn ông khỏe mạnh thận trọng kéo hé ra.

"Vào đi! Nhanh lên!" Một người canh gác thúc giục, ánh mắt vẫn không ngừng cảnh giác nhìn ra con hẻm phía sau lưng họ.

Từng người một, họ bước vào bên trong khu nhà tập thể. Trung và Lão Nam gần như dùng hết sức lực cuối cùng để đưa chiếc cáng chở Hùng qua cổng an toàn.

Ngay khi cánh cổng sắt đóng lại sau lưng người cuối cùng, cả nhóm mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa thoát khỏi địa ngục trở về. Họ đổ vật xuống khoảng sân chung đầy bụi bặm, kiệt sức hoàn toàn.

Bà Ba và chị Tư đã chờ sẵn ở đó, có lẽ đã được báo trước. Nhìn thấy tình trạng thê thảm của cả nhóm, đặc biệt là Hùng đang nằm bất tỉnh trên cáng với cánh tay sưng tấy, khuôn mặt bà Ba lộ rõ vẻ thương cảm xen lẫn lo lắng.

"Trời ơi! Sao đến nông nỗi này?" Bà kêu lên khẽ, vội vàng tiến lại gần xem xét tình trạng của Hùng.

Chị Tư cũng nhanh chóng chạy tới, đôi tay thành thạo kiểm tra mạch và nhiệt độ của anh. "Nhiễm trùng nặng lắm rồi! Sốt cao quá! Phải đưa vào trong ngay! May mà tôi vừa chuẩn bị thêm ít lá thuốc tiêu viêm, hạ sốt."

Bà Ba quay sang những người canh gác. "Phụ mấy đứa đưa cậu này vào căn phòng trống trong cùng dãy nhà kia. Chuẩn bị thêm nước ấm, khăn sạch!"

Rồi bà quay lại nhìn Vy, Trung và những người còn lại, ánh mắt vừa hiền từ vừa nghiêm nghị. "Các cháu cũng vào nghỉ ngơi đi. Vất vả quá rồi. Chuyện đâu còn có đó."

Bà ra hiệu cho một vài phụ nữ khác đang đứng gần đó ra giúp đỡ chị Hạnh và bọn trẻ. Linh và Tuấn, dù sợ hãi, cũng tỏ ra mừng rỡ khi nhìn thấy những khuôn mặt người khác, nhìn thấy những đứa trẻ trạc tuổi mình đang tò mò nhìn chúng từ xa. Bé Mai vẫn ngủ yếu ớt trong vòng tay chị Hạnh, nhưng hơi thở đã đều hơn một chút.

Họ được đưa vào một căn phòng tập thể khác, tuy đơn sơ, cũ kỹ nhưng sạch sẽ và ngăn nắp hơn nhiều so với cái tầng hầm ẩm thấp lúc trước. Có chiếu trải trên sàn, vài chiếc chăn mỏng được gấp gọn gàng. Một chút ánh sáng tự nhiên lọt vào qua ô cửa sổ nhỏ đã được che chắn bằng lưới thép.

Trong khoảnh khắc bước vào căn phòng này, được bao bọc bởi những bức tường vững chắc, được nhìn thấy những khuôn mặt người khác, một cảm giác bình yên mong manh, tạm thời len lỏi vào tâm hồn mệt mỏi của Trung và những người khác.

Họ đã đến nơi. Hành trình gian nan đã tạm thời kết thúc.

Nhưng nhìn Hùng đang được chị Tư và vài người khác vội vàng chăm sóc vết thương, nhìn những khuôn mặt khắc khổ, thiếu thốn của những cư dân trong cộng đồng này, Trung biết rằng đây mới chỉ là một trạm dừng chân.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free